Thứ Ba, 31 tháng 7, 2018

DÂN LÀM BÁO HÃY HỌC CÁCH TÔN TRỌNG NHỮNG GIÁ TRỊ LỊCH SỬ


SUMY 888
Sáng thức giấc như thói quen thường ngày, tác giả lại START chiếc laptop quen thuộc dạo qua những thông tin về cuộc sống hàng ngày mới cập nhật từ mạng internet. Chợt thấy không đồng tình với một số tin tức mà các trang mạng lề trái đã đăng tải lên. Theo như trang mạng lề trái danlambao.com đã đăng tải những thông tin về hai sự kiện lịch sử mà các chiến sĩ của chúng ta rất anh dũng hy sinh để đánh đuổi giặc ngoại xâm cũng như bảo vệ Tổ quốc để chúng ta những người con, cháu có được cuộc sống hòa bình, hạnh phúc như ngày hôm nay. Thiết nghĩ rằng không biết cái đám kia chúng ăn gì??? Mang trong mình dòng máu đỏ, da vàng mang trong mình cội nguồn tổ tiên là người Việt Nam. Vậy mà giờ đây chúng ngày ngày, giờ giờ viết lách, đăng tải những tin rác bịa đặt, vu khống về những sự kiện lịch sử thiêng liêng, hào hùng nhưng cũng đầy đau thương mà mỗi lần nhắc đến khiến hàng triệu con tim rơi lệ.
Danlambao
Sự vu khống trắng trợn của Blog Danlambao, ảnh: internet
Điểm thứ nhất chúng ta phải chỉ ra ở đây là đám này so sánh rằng sự kiện trận chiến Gạc Ma tháng 3/1988 mà 64 chiến sĩ của chúng ta đã hy sinh anh dũng để bảo vệ từng tấc đất của Tổ quốc hào hùng như vậy nhưng không được quan tâm như sự kiện lịch sử về 10 cô thanh niên xung phong hy sinh tại ngã ba Đồng Lộc.
Hơn nữa, chúng còn cho rằng trong suốt những năm qua đất nước ta chưa từng một lần làm lễ vinh danh, bia tưởng niệm cho những chiến sĩ đã hy sinh này. Xin thưa với các bạn là Tổ quốc ta luôn quan tâm đến sự đóng góp của từng con người, từng người dân. Tổ quốc đã cho chúng ta tất cả, là lý tưởng của nhân dân vậy thì chúng ta chiến đấu, hy sinh để bảo vệ Tổ quốc là điều hiển nhiên. Vậy thì tất nhiên là chúng ta sẽ tổ chức tri ân các chiến sĩ dù là ở bất cứ mặt trận nào rồi!
Thật đáng đau buồn cho những thế hệ con cháu ngày nay, cha ông ta từ xưa luôn xứng danh là người có tinh thần yêu nước, nguyện dành cả tuổi thanh xuân, cả mạng sống để đánh đổi lại cuộc sống bình yên cho chúng ta, vậy mà chúng không biết đến công ơn, mà cố tình bịa đặt, vu khống cho rằng chúng ta không coi trọng sự hy sinh anh dũng của các chiến sĩ tại sự kiện lịch sử đó.

Tác giả quả thực không chấp nhận được sự vô ơn của những tên này. Đám rận chủ chỉ vì những thứ vật chất, kim tiền làm mờ mắt khiến chúng quên đi rằng Nhà nước ta không bao giờ quên công ơn, quên sự hy sinh của các chiến sĩ tại hai sự kiện lịch sử đó cả. Hàng năm chúng ta vẫn luôn có những lễ kỉ niệm, những sự tri ân hết sức thiết thực tới anh linh của các chiến sĩ đã nằm xuống để bảo vệ Tổ quốc. Như thế mà lại nói rằng chúng ta không nhớ đến cha anh sao ???

TÁC GIẢ: Unknown // 7/31/2018 08:08:00 SA
NHÃN :

FACEBOOK COMMENTS

217 nhận xét:

  1. Thật đáng đau buồn cho những thế hệ con cháu ngày nay, cha ông ta từ xưa luôn xứng danh là người có tinh thần yêu nước, nguyện dành cả tuổi thanh xuân, cả mạng sống để đánh đổi lại cuộc sống bình yên cho chúng ta, vậy mà chúng không biết đến công ơn, mà cố tình bịa đặt, vu khống cho rằng chúng ta không coi trọng sự hy sinh anh dũng của các chiến sĩ tại sự kiện lịch sử đó.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. TIN ĐẶC BIỆT NGƯỜI DÂN CẦN ĐƯỢC BIẾT:

      Nguồn tin nội bộ vừa cho mình biết: vụ đàn áp biểu tình đặc khu 10/6/2018 tại Sài Gòn và bạo động ở Cửa Rí... quân công an chủ lực ở địa phương không hợp tác, quân khu 7 từ chối không tham gia... Vì vậy lực lượng chính đàn áp dân biểu tình hôm đó chính là K20 do Trọng Lú phái từ Hà Nội bay vào tác chiến. Sau việc này dàn công an Bình Thuận bị thay một loạt, Sài Gòn và quân khu 7 thì mình chưa có thông tin rõ ràng. Luật đặc khu, luật an ninh mạng cùng với việc cho phép lưu hành tiền Trung Quốc tại 7 tỉnh Việt Nam đang được cho là những đòn phép căn bản để Trọng Lú từng bước hoàn thành kế hoạch dâng Việt Nam chính thức thành nước chư hầu cho bọn Đại Hán 😡

      Fb Nguyen Lan Thang

      Xóa
    2. Vừa đáng trách vừa đáng thương cho lũ rận chủ ngốc ngếch này.

      Xóa
    3. Có thể nói rằng trang mạng phản động danlambao không lạ lẩm gì các bài viết xuyên tạc của chúng . Nên hảy thôi bày cho nhà nước phải làm gì để tri ân các anh hùng liệt sỉ Tổ quốc ta luôn quan tâm đến sự đóng góp của từng con người.

      Xóa
    4. Chả ai lạ lẫm gì những gì mà dân làm báo thường nói nữa,mong rằng trong thời gian tới những gì mà chúng phải trả giá là hoàn toàn xác đáng với những gì chúng đang làm.

      Xóa
    5. Nếu cứ làm những việc sai pháp luật thì đừng hỏi tại sao bản thân mình lại phải sống với những uẩn khúc mà không ai có thể cởi bỏ cho mà chỉ có thể vào nhà đá để được hưởng thụ nhé lũ rận.

      Xóa
    6. Sau tuyên bố “đốt lò” chống tham nhũng, ông Nguyễn Phú Trọng, nhân vật quyền lực nhất đảng CSVN dường như đang mất tích trước hàng loạt sự kiện ảnh hưởng đến an ninh quốc gia, tương lai đất nước. Ngư dân Quảng Ngãi thiệt mạng vì đầu đạn trên ngư trường Hoàng Sa. Ngư lôi nước anh em trôi dạt vào vùng biển Tuy Hoà. Hàng loạt vụ bê bối chấn động trong ngành giáo dục cùng các phát ngôn hết sức ngớ ngẩn của quan chức. Ông Trọng vẫn bặt tăm.

      Bao nhiêu năm nay, càng chống tham nhũng càng lòi ra lũng đoạn. Càng chống tiêu cực càng lòi ra xấu xa.

      Xoá lợi ích nhóm? Làm sao xoá được khi nhóm lợi ích làm giàu trên xương máu nhân dân là tập đoàn lãnh đạo mafia ở lăng Ba Đình?

      Với cơ chế độc tài toàn trị, không có quan tham này sẽ có 100 quan tham khác, chỉ là đồng chí bị lộ chưa khai ra anh bạn còn lại trong đống rơm mà thôi.

      Từ khoảng tháng 3/2017 đến gần ngày rời Việt Nam, tôi chăm chỉ xem tin tức hàng đêm. Sau hàng loạt vụ bạo hành trẻ mầm non, bê bối trong kỳ thi tốt nghiệp THPT quốc gia, giáo dục loay hoay với việc cải tiến sách giáo khoa và chương trình giảng dạy... tôi không thấy một lãnh đạo nào bày tỏ sự hoài nghi và lo lắng cho tương lai nước nhà.

      Bà Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân bận xem đá banh.

      Ông Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc bận đem Việt Nam ra thế giới.

      Ông Tổng bí thư, nay kiêm luôn Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng bận nhóm lửa đốt lò soi sáng lòng đảng viên.

      Cứ như vậy thì Việt Nam vẫn còn xa rời với thế giới văn minh, dân chủ lắm.

      Nếu có bạn nào rảnh, hãy đi tìm tòi nghiên cứu xem, họ - những lãnh đạo đảng CSVN, đặc biệt là ông Nguyễn Phú Trọng dành sự quan tâm xây dựng thế hệ trẻ trong tương lai ra sao?

      Họ - những lãnh đạo đảng CSVN luôn miệng nói câu “vì dân, vì nước” chưa bao giờ biết nghĩ cho dân tộc, Họ lẩn quẩn trong mục tiêu giữ ghế, giữ đảng, đem nguồn lực về xây dựng địa phương, phát triển gia tộc.

      Những người được xem là trí thức, có tấm lòng muốn phát triển quê hương dù chỉ bằng kiến thức họ học được từ thế giới văn minh nếu quay về phục vụ Tổ quốc cũng chẳng được yên thân bởi cơ chế cũ kỹ và guồng quay độc tài.

      Nếu tôi đoán không lầm, Bộ Chính trị hiện vẫn đang ủ mưu. Có lẽ sẽ vẫn như kịch bản truyền thống xưa nay, sau khi sóng gió qua đi, phẫn nộ lắng xuống, Tổng bí thư lại đường hoàng xuất hiện trên mặt báo nói về niềm tin của quần chúng vào đường lối của đảng. Mọi sai phạm chỉ là lỗi cá nhân! Trả hết đảng viên vi phạm về với nhân dân là đảng lại trong sạch vững mạnh.

      “Nghĩ mình phận mỏng cánh chuồn
      Khuôn xanh biết có vuông tròn mà hay” –

      Có lẽ không nên nghi ngờ gì nữa về viễn cảnh u ám của nước nhà khi ông Nguyễn Phú Trọng chọn lẫy câu Kiều này trước công chúng.

      Với người già đi lạc như ông Trọng, nhân dân nên làm gì?

      22/12/2018
      Mẹ Nấm

      Xóa
    7. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
    8. MỘT NĂM 2018, NHÌN LẠI NGHIÊM TÚC THÌ KHÔNG AI MÀ KHÔNG THẤY GIẬT MÌNH

      Nay là ngày cuối cùng của năm 2018, một năm nhìn lại thử được gì? Vấn đề kinh tế muôn thuở là vậy, sợi thòng lọng thuế phí vẫn thít ngày một chặt. Vẫn bài bơm tiền bừa bãi cứu lấy ngân sách bị bội chi để dồn hết khó khăn về cho nhân dân.

      Với người lao động, có khi cả năm không được tăng lương nhưng đồng tiền trượt giá đã kéo cuộc sống của họ thụt lùi. Với người lao động được tăng lương thì cũng chẳng vui mừng gì, tăng lương bù trượt giá thì cuối cùng mức sống cũng dẫm chân tại chỗ. Với người dân đầu tắt mặt tối để được tăng lương thì phần tăng lên đó đã bị nhà nước thò vòi hút sạch bằng thứ chính sách tiền tệ vô trách nhiệm. Nhưng càng buồn hơn, chẳng mấy ai nhận ra vòi hút máu đó của chính quyền cả.

      Nhà nước giữ quyền phát hành tiền là để điều tiết chính sách tiền tệ linh hoạt nhằm giải quyết khủng hoảng, chứ không phải giữ quyền này để giải quyết sự thâm hụt ngân sách sách do quản trị yếu kém, và đẩy khó khăn về phía nhân dân. Từ bao năm nay, chính phủ luôn vô trách nhiệm với nhân dân. Thế nhưng cuối năm cả đám xúm lại chế ra con số tăng trưởng để lừa gạt nhận dân rồi tung hô nhau là "thành công tốt đẹp". Tăng trưởng năm nào cũng từ 6 đến 7% , Nhật chẳng khi nào tăng trưởng quá 3% nhưng khoảng cách giữa Việt và Nhật cứ ngày càng nới rộng thì đủ biết con số 7,08% kia nó bẩn đến mức nào.

      Về vấn đề đối ngoại, điều quan trọng nhất mà chúng ta cần quan tâm, đó là ĐCS đã làm cho Việt Nam phụ thuộc Trung Cộng như thế nào? Việt Nam đã mất thêm gì về tay Trung Cộng?

      Cuối tháng 11 năm 2018, chỉ trong 11 tháng Việt Nam nhập siêu từ thi trường Trung Quốc 22 tỷ đô la - một con số khủng với nền kinh tế chỉ 230 tỷ đô. Con số đó cho thấy nền kinh tế Việt Nam đang nằm trong miệng con mãnh thú Trung Cộng. Chúng ta đã nhập mọi thứ của Trung Cộng. Nếu hỏi, thứ sản phẩm nào của Trung Cộng giúp Việt Nam phát triển thì chẳng ai tìm ra, nhưng hỏi những sản phẩm nào đóng vai trò phá hoại thì nhiều vô số kể, không đếm xuể.

      Năm nay chứng kiến sự kiện Việt Nam đồng ý cho tiền Trung Trung Quốc lưu thông trên 7 tỉnh biên giới Việt Nam. Đó là một bước Hán hoá.

      Chưa hết, đặc khu Vân Đồn bị quốc hội tạm hoãn thông qua nhưng nghị quyết đảng thì đã quyết nên khu Vân Đồn vẫn đang xúc tiến. Trong tài liệu phổ biến cho đại biểu Quốc hội về đặc khu Vẫn Đồn, chính quyền CS đã thừa nhận nhận sự bế tắc của nền kinh tế Việt Nam và họ đang tìm giải pháp bằng cách mở đặc khu kinh tế. Nói thẳng ra, hết tiền thì cắt lãnh thổ bán để giải quyết.

      Về thượng tầng chính trị, Nguyễn Phú Trọng đã giết Trần Đại Quang cướp ghế về cho mình để đưa Việt Nam vào khuôn Trung Cộng. Triệt hạ phe cánh để thống nhất một lòng trong nội bộ ĐCS bằng chiêu bài chống tham nhũng. Một bài y chang bài Đả Hổ Diệt Ruồi của Tập Cận Bình.

      Về luật pháp, ông Trọng cho người sang Trung Cộng mang luật An Ninh Mạng về áp dụng cho Việt Nam. Rõ ràng, Luật An Ninh Mạng ở Trung Quốc là luật do Trung Ương phát hành, luật An Ninh Mạng ở Việt Nam là địa phương buộc phải áp theo chỉ thị từ Trung Ương mà thôi. Một bước Hán hoá thấy rõ.

      Về lãnh hải, Trung Cộng vượt ra ngoài đường 9 đoạn vào sát bờ biển Việt Nam thả ngư lôi. Vẫn bài cũ, chính quyền CSVN im lặng và cho báo chí viết bài thanh minh. Một bước đi vô cùng nguy hiểm của Trung Cộng để tiến tới giành chủ quyền phần biển sát bờ Việt Nam, thế nhưng chính quyền CSVN đã im lặng một cách lạ thường. Một thời gian sau, phần biển từ đường 9 đoạn tới bờ sẽ mất đó là điều ai cũng có thể nhìn thấy.

      Một năm 2018 thế đấy, nhưng đám lãnh đạo Trung ương vẫn cứ chế ra số liệu đẹp để khoác lác. Chúng lên mặt báo hô hào "cấm biếu xén" thế nhưng thực chất thì sao? Chúng sẽ về nhà ngồi rung đùi chờ đàn em đến trao quà khủng. Đó là bản chất của CS, vui mừng trên sự tan hoang của đất nước.

      (Nga Do)

      Xóa
  2. Có thể nói rằng trang mạng phản động danlambao không lạ lẩm gì các bài viết xuyên tạc của chúng . Nên hảy thôi bày cho nhà nước phải làm gì để tri ân các anh hùng liệt sỉ Tổ quốc ta luôn quan tâm đến sự đóng góp của từng con người, từng người dân. Tổ quốc đã cho chúng ta tất cả, là lý tưởng của nhân dân vậy thì chúng ta chiến đấu, hy sinh để bảo vệ Tổ quốc là điều hiển nhiên. Vậy thì tất nhiên là chúng ta sẽ tổ chức tri ân các chiến sĩ dù là ở bất cứ mặt trận nào rồi!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng như vậy có thể nói rằng chúng ta được hưởng cuộc sống ấm no hòa bình như ngày hôm nay chính là nhờ thành quả của công cuộc đấu tranh gian khổ lâu dài mới dành được . Nhưng chính những kẻ được hưởng nó lại không biết chịu nhìn nhận được vấn đề thì chính là kẻ vô ơn phản bội tổ quốc . Nên mong bạn đọc cần cảnh tỉnh với luận điệu xuyên tạc trên trang mạng danlambao

      Xóa
    2. TIN ĐẶC BIỆT NGƯỜI DÂN CẦN ĐƯỢC BIẾT:

      Nguồn tin nội bộ vừa cho mình biết: vụ đàn áp biểu tình đặc khu 10/6/2018 tại Sài Gòn và bạo động ở Cửa Rí... quân công an chủ lực ở địa phương không hợp tác, quân khu 7 từ chối không tham gia... Vì vậy lực lượng chính đàn áp dân biểu tình hôm đó chính là K20 do Trọng Lú phái từ Hà Nội bay vào tác chiến. Sau việc này dàn công an Bình Thuận bị thay một loạt, Sài Gòn và quân khu 7 thì mình chưa có thông tin rõ ràng. Luật đặc khu, luật an ninh mạng cùng với việc cho phép lưu hành tiền Trung Quốc tại 7 tỉnh Việt Nam đang được cho là những đòn phép căn bản để Trọng Lú từng bước hoàn thành kế hoạch dâng Việt Nam chính thức thành nước chư hầu cho bọn Đại Hán 😡

      Fb Nguyen Lan Thang

      Xóa
    3. Những chiêu trò cũ rích đó sẽ không tồn tại được lâu đâu mà

      Xóa
    4. Hãy chờ đợi công lý sẽ đến và xử lý nghiêm minh lũ phản động lưu vong bán nước cầu vinh như chúng nó.

      Xóa
    5. Đám rận chủ suốt ngày xuyên tạc lịch sử,chửi đảng chửi chính quyền nhân dân làm tôi phát bực với chúng,làm gì thì làm chửi ai thì chửi chứ chửi Đảng là sai rồi.

      Xóa
    6. Chúng mày hảy thôi bày trò đi dan lam bao à,có phải gì to tát lắm đâu mà,đây là những việc làm thường niên cho nhà nước phải làm gì để tri ân các anh hùng liệt sỉ Tổ quốc ta luôn quan tâm đến sự đóng góp của từng con người.

      Xóa
    7. Chả ai lạ lẫm gì những gì mà dân làm báo thường nói nữa,mong rằng trong thời gian tới những gì mà chúng phải trả giá là hoàn toàn xác đáng với những gì chúng đang làm.

      Xóa
    8. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  3. Cái này thì chúng không học được đâu, đã mang trên mình là những tên chống đối, tên phản động hay hơn là tên khủng bố thì cái đầu lạnh của chúng không có gì có thể thay đổi được, suy cho cùng thì những người luôn phá rối cuộc sống bình yên thì sẽ nhận quả báo.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. TIN ĐẶC BIỆT NGƯỜI DÂN CẦN ĐƯỢC BIẾT:

      Nguồn tin nội bộ vừa cho mình biết: vụ đàn áp biểu tình đặc khu 10/6/2018 tại Sài Gòn và bạo động ở Cửa Rí... quân công an chủ lực ở địa phương không hợp tác, quân khu 7 từ chối không tham gia... Vì vậy lực lượng chính đàn áp dân biểu tình hôm đó chính là K20 do Trọng Lú phái từ Hà Nội bay vào tác chiến. Sau việc này dàn công an Bình Thuận bị thay một loạt, Sài Gòn và quân khu 7 thì mình chưa có thông tin rõ ràng. Luật đặc khu, luật an ninh mạng cùng với việc cho phép lưu hành tiền Trung Quốc tại 7 tỉnh Việt Nam đang được cho là những đòn phép căn bản để Trọng Lú từng bước hoàn thành kế hoạch dâng Việt Nam chính thức thành nước chư hầu cho bọn Đại Hán 😡

      Fb Nguyen Lan Thang

      Xóa
    2. Sống yên bình không muốn cứ thích phá phách nhau.

      Xóa
    3. Cái gì cũng có cái giá của nó cả thôi,làm sai sẽ có ngày pháp luật nghiêm trị cho mà xem.

      Xóa
    4. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  4. Để bọn này học cách tôn trọng lịch sử thì khác gì bắt chúng học chủ nghĩa Mác, điều này không bao giờ xảy ra, bởi bản thân bọn chúng đa số sống không phải vì xã hội mà sống vì cá nhân mình, sống vì những đồng tiền hàng tháng được các tổ chức phản động trợ cấp.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. TIN ĐẶC BIỆT NGƯỜI DÂN CẦN ĐƯỢC BIẾT:

      Nguồn tin nội bộ vừa cho mình biết: vụ đàn áp biểu tình đặc khu 10/6/2018 tại Sài Gòn và bạo động ở Cửa Rí... quân công an chủ lực ở địa phương không hợp tác, quân khu 7 từ chối không tham gia... Vì vậy lực lượng chính đàn áp dân biểu tình hôm đó chính là K20 do Trọng Lú phái từ Hà Nội bay vào tác chiến. Sau việc này dàn công an Bình Thuận bị thay một loạt, Sài Gòn và quân khu 7 thì mình chưa có thông tin rõ ràng. Luật đặc khu, luật an ninh mạng cùng với việc cho phép lưu hành tiền Trung Quốc tại 7 tỉnh Việt Nam đang được cho là những đòn phép căn bản để Trọng Lú từng bước hoàn thành kế hoạch dâng Việt Nam chính thức thành nước chư hầu cho bọn Đại Hán 😡

      Fb Nguyen Lan Thang

      Xóa
    2. Xấu xa đã ăn sâu vào máu lũ rận chủ này mất rồi.

      Xóa
    3. Đúng là đám rận chủ chỉ suốt ngày biết bêu rếu,châm chọt vào những gì đúng đắng của Đảng nhà nước ta,chứ chả biết gì mà nói như đúng rồi,mộng rằng người dân tỉnh táo hơn để xử lý thông tin.

      Xóa
    4. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  5. Lịch sử là do kẻ chiến thắng viết lại, điều này tồn tại mấy nghìn năm rồi, bọn chúng không khâm phục con đường đi lên chủ nghĩa xã hội của việt nam thì cũng giống như lịch sử đấu tranh và xây dựng đất nước của chúng ta cũng bị chúng bác bỏ, bóp méo sự thật.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. TIN ĐẶC BIỆT NGƯỜI DÂN CẦN ĐƯỢC BIẾT:

      Nguồn tin nội bộ vừa cho mình biết: vụ đàn áp biểu tình đặc khu 10/6/2018 tại Sài Gòn và bạo động ở Cửa Rí... quân công an chủ lực ở địa phương không hợp tác, quân khu 7 từ chối không tham gia... Vì vậy lực lượng chính đàn áp dân biểu tình hôm đó chính là K20 do Trọng Lú phái từ Hà Nội bay vào tác chiến. Sau việc này dàn công an Bình Thuận bị thay một loạt, Sài Gòn và quân khu 7 thì mình chưa có thông tin rõ ràng. Luật đặc khu, luật an ninh mạng cùng với việc cho phép lưu hành tiền Trung Quốc tại 7 tỉnh Việt Nam đang được cho là những đòn phép căn bản để Trọng Lú từng bước hoàn thành kế hoạch dâng Việt Nam chính thức thành nước chư hầu cho bọn Đại Hán 😡

      Fb Nguyen Lan Thang

      Xóa
    2. Nói đạo lý với dân làm báo cũng như nước đổ lá môn ý mà.

      Xóa
    3. Cái trang dan làm báo này từ lâu đã có những bài viết xuyên tạc,chống phá đảng và nhà nước ta.

      Xóa
    4. Cái này thì chúng không học được đâu, đã mang trên mình là những tên chống đối, tên phản động hay hơn là tên khủng bố thì cái đầu lạnh của chúng không có gì có thể thay đổi được, suy cho cùng thì những người luôn phá rối cuộc sống.

      Xóa
    5. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  6. Trang mạng phản động danlambao là tập hợp các tin tức xuyên tạc do tác giả là những tên phản động do việt tân tuyển chọn, vì thế ở đấy ngoài những tin chống phá, nói xấu, làm mất đi hình ảnh của người dân thì cũng chỉ là những tin rác mà bọn chúng tự vẽ ánh hào quang cho mình.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. TIN ĐẶC BIỆT NGƯỜI DÂN CẦN ĐƯỢC BIẾT:

      Nguồn tin nội bộ vừa cho mình biết: vụ đàn áp biểu tình đặc khu 10/6/2018 tại Sài Gòn và bạo động ở Cửa Rí... quân công an chủ lực ở địa phương không hợp tác, quân khu 7 từ chối không tham gia... Vì vậy lực lượng chính đàn áp dân biểu tình hôm đó chính là K20 do Trọng Lú phái từ Hà Nội bay vào tác chiến. Sau việc này dàn công an Bình Thuận bị thay một loạt, Sài Gòn và quân khu 7 thì mình chưa có thông tin rõ ràng. Luật đặc khu, luật an ninh mạng cùng với việc cho phép lưu hành tiền Trung Quốc tại 7 tỉnh Việt Nam đang được cho là những đòn phép căn bản để Trọng Lú từng bước hoàn thành kế hoạch dâng Việt Nam chính thức thành nước chư hầu cho bọn Đại Hán 😡

      Fb Nguyen Lan Thang

      Xóa
    2. Mong rằng luật an ninh mạng sớm đưa vào thực thi để xử lý triệt để những trang báo này.

      Xóa
    3. Rận chủ mà,chỉ suốt ngày biết bêu rếu,châm chọt vào những gì đúng đắng của Đảng nhà nước ta,chứ chả biết gì mà nói như đúng rồi,mộng rằng người dân tỉnh táo hơn để xử lý thông tin.

      Xóa
    4. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  7. Lại là danlambao, lều báo rởm này thường xuyên đăng những thông tin xuyên tạc, vu khống, phản động khiến cho rất nhiều người dân phẫn nộ. Nếu lều báo này tiếp tục đăng tin bậy bạ như vậy thì chắc chắn sẽ sớm bị xóa sổ thôi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lều báo rởm này tồn tại hơi lâu rồi thì phải.

      Xóa
    2. Không những lởm mà còn rất tạp nham,làm ô nhiểm thông tin trên không gian mạng chúng ta.

      Xóa
    3. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  8. Thật đáng đau buồn cho những thế hệ con cháu ngày nay, cha ông ta từ xưa luôn xứng danh là người có tinh thần yêu nước, nguyện dành cả tuổi thanh xuân, cả mạng sống để đánh đổi lại cuộc sống bình yên cho chúng ta, vậy mà chúng không biết đến công ơn, mà cố tình bịa đặt, vu khống cho rằng chúng ta không coi trọng sự hy sinh anh dũng của các chiến sĩ tại sự kiện lịch sử đó.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Một “Dân làm báo” được sinh ra cũng chỉ là một công cụ của mấy thằng Việt Tân để thực hiện tuyên truyền phá hoại tư tưởng, tấn công chia rẽ nội bộ, xuyên tạc, bịa đặt, bôi nhọ, hạ uy tín lãnh đạo Đảng, Nhà nước, lực lượng vũ trang; kêu gọi tập hợp lực lượng, hình thành và công khai hóa tổ chức chính trị đối lập trá hình trên không gian mạng; sử dụng Internet để công khai bày tỏ quan điểm đối lập, đòi đa nguyên, đa đảng, từ đó lôi kéo, phát triển lực lượng và hoạt động chống phá; lợi dụng các vấn đề nhạy cảm chính trị xã hội, vụ việc phức tạp thu hút sự quan tâm của quần chúng để kích động biểu tình, gây bất ổn về an ninh, trật tự, tìm thời cơ tiến hành “cách mạng đường phố” tại Việt Nam... Hay nói cách khác, 8 năm tồn tại cũng là 7 năm đi “chửi thuê, khóc mướn” của “Dân làm báo”.

      Xóa
    2. Thật đáng thất vọng và đáng thương cho những con người ấy.

      Xóa
    3. THất vọng,buồn tủi,đáng trách nhưng cũng đầy đáng thương là những ngôn từ chính xác nhất dành cho đám rận chủ dân làm báo đó,mà chúng ta có thể thấy rõ.

      Xóa
    4. Giúp cho cơ quan chức năng ngày càng lật rõ bộ mặt thật của chúng đi mới có thể xử lý được để mang lại những thông tin thực sự chính xác,trong sạch cho nhân dân chúng ta theo dõi hiện nay.

      Xóa
    5. Trang mạng phản động danlambao là tập hợp các tin tức xuyên tạc do tác giả là những tên phản động do việt tân tuyển chọn, vì thế ở đấy ngoài những tin chống phá,đảng và nhà nước ta.

      Xóa
    6. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  9. Thật đáng đau buồn cho những thế hệ con cháu ngày nay, cha ông ta từ xưa luôn xứng danh là người có tinh thần yêu nước, nguyện dành cả tuổi thanh xuân, cả mạng sống để đánh đổi lại cuộc sống bình yên cho chúng ta, vậy mà chúng không biết đến công ơn, mà cố tình bịa đặt, vu khống cho rằng chúng ta không coi trọng sự hy sinh anh dũng của các chiến sĩ tại sự kiện lịch sử đó.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. đây chỉ là chiêu bài để lừa phỉnh các độc giả nhẹ dạ cả tin gây hoang mang dư luận xã hội, phá hoại mối đại đoàn kết dân tộc, gây mất niềm tin vào Đảng và Nhà nước để thúc đẩy “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” hình thành “xã hội dân sự” cuối cùng là lật đổ chế độ. Bọn Dân làm báo chuyên bịa đặt

      Xóa
    2. Không hiểu chúng nó nghĩ gì mà có thể nói ra những điều như thế.

      Xóa
    3. Chiêu bài này của đám rận quá quyen thuộc rồi và chúng không thể làm nao núng tinh thân ý chí của nhân dân ta được đâu mà nhưng chúng phải bị xử lý .

      Xóa
  10. Đám rận chủ chỉ vì những thứ vật chất, kim tiền làm mờ mắt khiến chúng quên đi rằng Nhà nước ta không bao giờ quên công ơn, quên sự hy sinh của các chiến sĩ tại hai sự kiện lịch sử đó cả. Hàng năm chúng ta vẫn luôn có những lễ kỉ niệm, những sự tri ân hết sức thiết thực tới anh linh của các chiến sĩ đã nằm xuống để bảo vệ Tổ quốc. Như thế mà lại nói rằng chúng ta không nhớ đến cha anh sao ???

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. “Dân làm báo” trong quá trình tồn tại đã luôn ăn theo các thông tin thuê dệt của các trang “lều báo” khi đói tin. Có thể nói, chúng đã quên đi một lời xin lỗi của người làm báo chân chính với các độc giả của mình khi chúng đăng tải các bài viết không cần biết đúng sai, có thật hay không miễn là chửi cho sướng miệng, mặc sức xuyên tạc, sai lệch sự thật.

      Xóa
    2. Ăn theo nói leo như trẻ con ấy nhỉ,đúng là đám rận dân làm báo.

      Xóa
    3. Đúng là rận chủ,chỉ suốt ngày biết bêu rếu,châm chọt vào những gì đúng đắng của Đảng nhà nước ta,chứ chả biết gì mà nói như đúng rồi,mộng rằng người dân tỉnh táo hơn để xử lý thông tin.

      Xóa
    4. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  11. Ăn tục nói phét là bản chất của các lều báo "dân chủ" như danlambao. Nhưng bọn rận chủ hãy nhớ một điều là đã là con người thì phải có đạo đức, có lòng biết ơn. Các vị anh hùng đã hy sinh máu thịt của mình để cho chúng mày sống yên ổn như ngày hôm nay thì đừng xúc phạm và lợi dụng những người anh hùng của đất nước để làm màu cho chúng mày như thế. Thất đức lắm!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. tHỰC CHẤT mà nói dân làm bóa chỉ lợi dụng cái danh nghĩa nhân dân lợi dụng cái sự không đúng đắn mà làm mấy trò vớ vẩn xuyên tạc các kiểu rồi tự cho rằng là mình vĩ đại. điều đó là hoàn toàn không chấp nhận được . có lẽ chúng ta nên nhìn nhận lại vấn đề này và tiếp cận một cách đúng hơn

      Xóa
    2. Lợi dụng dân quyền nhân quyền của bọn ngoại bang rồi làm càn.

      Xóa
    3. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  12. Đám rận chủ chỉ vì những thứ vật chất, kim tiền làm mờ mắt khiến chúng quên đi rằng Nhà nước ta không bao giờ quên công ơn, quên sự hy sinh của các chiến sĩ tại hai sự kiện lịch sử đó cả. Hàng năm chúng ta vẫn luôn có những lễ kỉ niệm, những sự tri ân hết sức thiết thực tới anh linh của các chiến sĩ đã nằm xuống để bảo vệ Tổ quốc.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. chúng nó vui vì nhiều trang website, blog, mạng xã hội, diễn đàn trực tuyến mà chúng lập ra để thực hiện âm mưu phá hoại tư tưởng, chống phá Việt Nam đều chết yểu thì nay vẫn sót lại một “Dân làm báo” sống lay lắt tròn 7 năm. Vậy 7 năm qua, “Dân làm báo” thực sự đã đi viết báo hay chửi thuê? Là dân chửi thuê kiếm mấy đồng tiền bán nước

      Xóa
    2. Kịch sỹ,diễn giã,những hành động như này là quá quyen đối với chúng rồi,chỉ được cái ăn vạ là giỏi,bày trò mèo thôi chứ có cái vẹo gì đâu mà.

      Xóa
    3. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  13. trang danlambao là trang báo lá cải, vớ vẩn nhất mà tôi từng đọc, không hiểu người viết bài có phải là người Việt nữa không mà có thể thốt ra những từ ngữ bố láo bịa đặt lịch sử, bóp méo sự thật trắng trợn như vậy

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. “Dân làm báo” được sinh ra cũng chỉ là một công cụ của mấy thằng Việt Tân để thực hiện tuyên truyền phá hoại tư tưởng, tấn công chia rẽ nội bộ, xuyên tạc, bịa đặt, bôi nhọ, hạ uy tín lãnh đạo Đảng, Nhà nước, lực lượng vũ trang; kêu gọi tập hợp lực lượng, hình thành và công khai hóa tổ chức chính trị đối lập trá hình trên không gian mạng; sử dụng Internet để công khai bày tỏ quan điểm đối lập, đòi đa nguyên, đa đảng, từ đó lôi kéo, phát triển lực lượng và hoạt động chống phá; Vì vậy trước những âm mưu hèn hạ này chúng ta cần phải lên án những hành vi này để chúng không còn lộng hành nữa.

      Xóa
    2. Công cụ của bọn ngoại bang là đây chư đâu,thật nhục nhã thay cho chúng.

      Xóa
    3. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  14. Với những kẻ Ăn cháo đá bát đó thì hết thuốc chữa đối với chúng rồi, công lao to lớn của các cha anh, các anh hùng liệt sĩ ngàn đời chúng ta không bao giờ quên được, vậy mà chúng lại phủi tay một cách trắng trợn như vậy, ác giả ắt sẽ gặp ác báo thôi mấy tên rận ạ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. ân làm báo” trong quá trình tồn tại đã luôn ăn theo các thông tin thuê dệt của các trang “lều báo” khi đói tin. Có thể nói, chúng đã quên đi một lời xin lỗi của người làm báo chân chính với các độc giả của mình khi chúng đăng tải các bài viết không cần biết đúng sai, có thật hay không miễn là chửi cho sướng miệng, mặc sức xuyên tạc, sai lệch sự thật. Dân làm báo chỉ lập ra phục vụ cho mưu đồ của Việt Tân

      Xóa
    2. Sau 8 năm hoạt động, dân làm báo đã có những điều mà ai cũng có điều để nói. Đã quá nhiều lần chúng ta nói đến Dân làm báo về việc chính tờ báo này đã có quá nhiều điều điêu toa. Dân làm báo điêu toa đủ thứ, điêu toa quá. Mỗi lần Dân làm báo có một bài viết là lại một lần nữa chúng ta lại chứng kiến việc Dân làm báo viết những điều vô lý.

      Xóa
    3. Mỗi lần Dân làm báo có một bài viết là lại một lần nữa chúng ta lại chứng kiến việc Dân làm báo viết những điều vô lý.

      Xóa
    4. Đây là một trong những chiêu bài của đám rận quá quyen thuộc rồi và chúng không thể làm nao núng tinh thân ý chí của nhân dân ta được đâu mà nhưng chúng phải bị xử lý .

      Xóa
    5. Chúng ta phải đề cao cảnh giác trước những thông tin mà đám phản động này đã và đang làm đối với nhà nước ta,mong rằng nhân dân luôn tỉnh táo trước những thông tin mà chúng đưa ra.

      Xóa
    6. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  15. Mang trong mình dòng máu đỏ, da vàng mang trong mình cội nguồn tổ tiên là người Việt Nam. Vậy mà giờ đây bọn rận chủ ngày ngày, giờ giờ viết lách, đăng tải những tin rác bịa đặt, vu khống về những sự kiện lịch sử thiêng liêng, hào hùng nhưng cũng đầy đau thương mà mỗi lần nhắc đến khiến hàng triệu con tim rơi lệ. Mong sao những trang báo mất dậy như danlambao sẽ sớm phải trả giá vì những gì chúng viết ra.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. một “Dân làm báo” được sinh ra cũng chỉ là một công cụ của mấy thằng Việt Tân để thực hiện tuyên truyền phá hoại tư tưởng, tấn công chia rẽ nội bộ, xuyên tạc, bịa đặt, bôi nhọ, hạ uy tín lãnh đạo Đảng, Nhà nước, lực lượng vũ trang; kêu gọi tập hợp lực lượng, hình thành và công khai hóa tổ chức chính trị đối lập trá hình trên không gian mạng. Bọn phản động Việt Tân

      Xóa
    2. Những lời dân làm báo nói toàn xuyên tạc sự thật,và chúng sẽ bị xử lý sớm thôi.

      Xóa
    3. Rồi cái gì đến cũng sẽ đến,những gì mà chúng làm sai trái sẽ bị xử lý thích đáng nếu không có hành động ăn năn hối cải cho mà coi và rồi chúng ta sẽ thoát được những kẻ rận chủ thối nát này.

      Xóa
    4. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  16. Thiết nghĩ rằng không biết cái đám kia chúng ăn gì??? Mang trong mình dòng máu đỏ, da vàng mang trong mình cội nguồn tổ tiên là người Việt Nam. Vậy mà giờ đây chúng ngày ngày, giờ giờ viết lách, đăng tải những tin rác bịa đặt, vu khống về những sự kiện lịch sử thiêng liêng, hào hùng nhưng cũng đầy đau thương mà mỗi lần nhắc đến khiến hàng triệu con tim rơi lệ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có chuyện mấy mấy bác trên tung hô ngày sinh nhật lần thứ 7 của đứa con mà chúng thân sinh. Có lẽ chúng nó vui vì nhiều trang website, blog, mạng xã hội, diễn đàn trực tuyến mà chúng lập ra để thực hiện âm mưu phá hoại tư tưởng, chống phá Việt Nam đều chết yểu thì nay vẫn sót lại một “Dân làm báo” sống lay lắt tròn 8 năm. Cố mà hít thở 1 thời

      Xóa
    2. Mang trong mình dòng máu dân tộc Việt Nam mà lại đi phản bội lại chính nơi mình sinh ra,nơi chôn rau cắt rốn của mình,thật sự chúng là đám ăn cháo đá bát,đã không nói được lời cảm ơn cho tử tế còn đi phá hoại.

      Xóa
    3. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  17. Thật đáng đau buồn cho những thế hệ con cháu ngày nay, cha ông ta từ xưa luôn xứng danh là người có tinh thần yêu nước, nguyện dành cả tuổi thanh xuân, cả mạng sống để đánh đổi lại cuộc sống bình yên cho chúng ta, vậy mà chúng không biết đến công ơn, mà cố tình bịa đặt, vu khống cho rằng chúng ta không coi trọng sự hy sinh anh dũng của các chiến sĩ tại sự kiện lịch sử đó.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Sự “tự do ngôn luận” của “Dân làm báo” lại là sự tự do xuyên tạc, bôi nhọ, nói xấu, tưởng tượng và bịa đặt, thêu dệt các sự kiện và các nhân vật có ảnh hưởng trong xã hội nhằm lôi kéo, hướng lái dư luận như các dịp kỷ niệm, ngày lễ lớn, các vấn đề “nóng” trong xã hội như vấn đề Biển Đông, Đại hội Đảng toàn quốc khóa XII,… Bọn ban biên tập dân làm báo vô liêm sỉ

      Xóa
    2. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  18. quả thực không chấp nhận được sự vô ơn của những tên này. Đám rận chủ chỉ vì những thứ vật chất, kim tiền làm mờ mắt khiến chúng quên đi rằng Nhà nước ta không bao giờ quên công ơn, quên sự hy sinh của các chiến sĩ tại hai sự kiện lịch sử đó cả. Hàng năm chúng ta vẫn luôn có những lễ kỉ niệm, những sự tri ân hết sức thiết thực tới anh linh của các chiến sĩ đã nằm xuống để bảo vệ Tổ quốc. Như thế mà lại nói rằng chúng ta không nhớ đến cha anh sao ???

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ban Biên tập, Cộng tác viên to đùng nhưng chủ đề của chúng chỉ là những bài viết xuyên tạc thông tin, chống phá đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách pháp luật của Nhà nước, phủ nhận thành quả cách mạng, vu cáo, bôi nhọ các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước… Nghe đâu, “Dân làm báo” chỉ viết bài chửi Đảng, bôi nhọ đất nước thì những bài viết đó mới có tiền bố thí của các thế lực thù địch chống Việt Nam, lũ khủng bố hải ngoại hay đám phản động. Bọn bán nước cầu vinh

      Xóa
    2. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  19. Thật đáng đau buồn cho những thế hệ con cháu ngày nay, cha ông ta từ xưa luôn xứng danh là người có tinh thần yêu nước, nguyện dành cả tuổi thanh xuân, cả mạng sống để đánh đổi lại cuộc sống bình yên cho chúng ta, vậy mà chúng không biết đến công ơn, mà cố tình bịa đặt, vu khống cho rằng chúng ta không coi trọng sự hy sinh anh dũng của các chiến sĩ tại sự kiện lịch sử đó.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. “…hướng đến sự thật và tự do của con người…sẽ thông tin một cách độc lập, không bị lệ thuộc, ảnh hưởng của bất kỳ thế lực, quyền lực, đảng phái nào, bởi chúng ta không phục vụ cho một thiểu số lãnh đạo mà chúng ta chỉ phụng sự cho quyền tự do thông tin, tự do ngôn luận của chính chúng ta” nhưng chưa bao giờ một chữ mà “Dân làm báo” phun ra lại theo tôn chỉ mà chúng đề ra. Thiết nghĩ, đây chỉ là chiêu bài để lừa phỉnh các độc giả nhẹ dạ cả tin gây hoang mang dư luận xã hội, phá hoại mối đại đoàn kết dân tộc, gây mất niềm tin vào Đảng và Nhà nước để thúc đẩy “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” hình thành “xã hội dân sự” cuối cùng là lật đổ chế độ.

      Xóa
    2. Cảm thấy xót thương thay cho những thế hệ trẻ có tư tưởng quan điểm sống lệch lạc tới mức nguy hiểm như vậy,ngay cả cái cơ bản nhất là phân biệt chính tà mà còn không làm được để rồi lầm đường lạc lối.

      Xóa
    3. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  20. Đám rận chủ chỉ vì những thứ vật chất, kim tiền làm mờ mắt khiến chúng quên đi rằng Nhà nước ta không bao giờ quên công ơn, quên sự hy sinh của các chiến sĩ tại hai sự kiện lịch sử đó cả. Hàng năm chúng ta vẫn luôn có những lễ kỉ niệm, những sự tri ân hết sức thiết thực tới anh linh của các chiến sĩ đã nằm xuống để bảo vệ Tổ quốc. Như thế mà lại nói rằng chúng ta không nhớ đến cha anh sao ???

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cái trang "Dân làm báo" cũng chỉ là cái lều rách của đám nhà báo không chuyên chỉ biết viết xuyên tạc và lấy bài từ các trang khác thôi, nguồn tin thì không kiểm chứng, xác thực, nội dung văn phong nghèo nàn, từ ngữ không phù hợp, chẳng xứng để gọi là báo được.

      Xóa
    2. Thiết nghĩ, đây chỉ là chiêu bài để lừa phỉnh các độc giả nhẹ dạ cả tin gây hoang mang dư luận xã hội, phá hoại mối đại đoàn kết dân tộc, gây mất niềm tin vào Đảng và Nhà nước để thúc đẩy “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” hình thành “xã hội dân sự” cuối cùng là lật đổ chế độ. Âm mưu hèn nhác của bọn Việt Tân

      Xóa
    3. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  21. chúng ta không còn xa lạ trang mạng phản động danlambao không lạ lẩm gì các bài viết xuyên tạc của chúng. lều báo rởm này thường xuyên đăng những thông tin xuyên tạc, vu khống, phản động khiến cho rất nhiều người dân phẫn nộ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. blog Dân làm báo trong quá khứ đã có rất nhiều bài viết chống Đảng Cộng sản Việt Nam nói riêng và chống lại Nhà nước ta nói chung. những bài viết của chúng lợi dụng tất cả các mặt của đời sống xã hội làm cho người đọc cảm thấy Việt Nam giờ đang rất bất ổn và rất đen tối. mọi người hãy cảnh giác với nó.

      Xóa
    2. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  22. Những người đã anh dũng ngã xuống đề bảo vệ từng tấc đất, bảo về giang sơn và cuộc sống của dân tộc; vậy mà một số kẻ hậu bối ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng sẵn sàng bỏ qua ý nghĩa đó bôi nhọ vào truyền thống danh dự của dân tộc Việt Nam, thực đáng lên án và nguyền rủa

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Sống lay lắt qua 8 năm với cái kiểu làm báo chộp tin, chửi thuê chửi mướn, xuyên tạc sự thật, sống cũng dai ghê. Nhân dịp kỷ niệm 8 năm "dân làm báo" chúc các vị mãi lụi tàn, nếu vẫn còn thì cũng chỉ là cái lều báo rách rưới thôi.

      Xóa
    2. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  23. không cần đọc cũng biết mang tiếng là một cơ quan báo chí với một lũ Ban Biên tập, Cộng tác viên to đùng nhưng chủ đề của chúng chỉ là những bài viết xuyên tạc thông tin, chống phá đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách pháp luật của Nhà nước, phủ nhận thành quả cách mạng, vu cáo, bôi nhọ các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước…

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  24. “Dân làm báo” trong quá trình tồn tại đã luôn ăn theo các thông tin thuê dệt của các trang “lều báo” khi đói tin. Có thể nói, chúng đã quên đi một lời xin lỗi của người làm báo chân chính với các độc giả của mình khi chúng đăng tải các bài viết không cần biết đúng sai, có thật hay không miễn là chửi cho sướng miệng, mặc sức xuyên tạc, sai lệch sự thật. Đúng là lều báo

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Không còn lạ lẫm gì với cái trang tin Đĩ bút này nữa rồi, 8 năm qua dân làm báo không ngừng đầu độc người đọc bằng những bài viết có ngôn từ cực đoan và đều là sai sự thật, những ai trong chúng ta không tỉnh táo thì rất dễ trở thành nạn nhân của chính đám người này, hãy cảnh giác với đám người này vì ngòi bút của chúng nguy hiểm không khác gì bệnh dịch.

      Xóa
    2. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  25. sử dụng Internet để công khai bày tỏ quan điểm đối lập, đòi đa nguyên, đa đảng, từ đó lôi kéo, phát triển lực lượng và hoạt động chống phá; lợi dụng các vấn đề nhạy cảm chính trị xã hội, vụ việc phức tạp thu hút sự quan tâm của quần chúng để kích động biểu tình, gây bất ổn về an ninh, trật tự, tìm thời cơ tiến hành “cách mạng đường phố” tại Việt Nam... Hay nói cách khác, 7 năm tồn tại cũng là 7 năm đi “chửi thuê, khóc mướn” của “Dân làm báo”. Bọn Việt Tân ấy mà

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dân làm báo chính là nơi để Việt Tân cùng đồng đảng lộng ngôn. Dân làm báo chẳng khác nào nơi để Việt Tân và đồng đảng tập hợp để tự khen nhau nhưng cũng có lúc nói xấu nhau đến thậm tệ. Dân làm báo chính là nơi mà các đối tượng dân chủ thi nhau nộp bài để kiếm cơm. Bản chất của Dân làm báo chính là 'tờ báo" của Việt Tân và đám dân chủ chuyên đi làm việc xấu.

      Xóa
    2. Ra mắt từ năm 2011, Dân làm báo nhanh chóng gia nhập vào làng báo phản động chống phá Việt Nam cùng với những cái tên như: Quan làm báo, Ba Sàm, Tễu, Dân Oan,... nhờ cùng chung mục đích đó là bôi xấu Đảng và Nhà nước ta, bôi nhọ các lãnh tụ cách mạng, phỉ báng đồng bào, phủ nhận lịch sử, đi trái với lợi ích của dân tộc.

      Xóa
    3. “Sự thông tin một cách độc lập, không bị lệ thuộc, ảnh hưởng” của “Dân làm báo” nhưng bản chất lại chuyên phục vụ cho âm mưu, ý đồ của bọn phản động. Sự “tự do ngôn luận” của “Dân làm báo” lại là sự tự do xuyên tạc, bôi nhọ, nói xấu, tưởng tượng và bịa đặt, thêu dệt các sự kiện và các nhân vật có ảnh hưởng trong xã hội nhằm lôi kéo, hướng lái dư luận như các dịp kỷ niệm, ngày lễ lớn, các vấn đề “nóng” trong xã hội. Bọn chuyên xuyên tạc thực tế

      Xóa
    4. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  26. Một trang báo chuyên chửi thuê, khóc mướn như "Dân làm báo" cũng cố gắng lay lắt đến tận 8 năm, sống dai như đỉa. 8 năm là một con số đẹp phù hợp với sự tan rã, có lẽ dân làm báo cũng nên xem lại mà tự mình ngừng hoạt động đi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  27. Dân làm báo thực chất chính là công cụ của Việt Tân để thực hiện các hoạt động chống Đảng, chống Nhà nước, kêu gọi tập hợp biểu tình.... trên không gian mạng. Mừng sinh nhật lần thứ 7 cũng là trò bày đặt mà Việt Tân vẽ ra.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  28. 8 năm qua dân làm báo không ngừng đầu độc người đọc bằng những bài viết có ngôn từ cực đoan và đều là sai sự thật, những ai trong chúng ta không tỉnh táo thì rất dễ trở thành nạn nhân của chính đám người này, hãy cảnh giác với đám người này

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  29. Trong suốt quá trình hình thành và hoạt động, danlambao thường xuyên có hoạt động xuyên tạc, chống phá chế độ và nhân dân Việt Nam. Bản chất đằng sau những hoạt động này chính là nhằm hạ uy tín của Đảng, Chính quyền nhân dân, làm giảm sút lòng tin của quần chúng nhân dân. Vì vậy, phải nói danlambao là phản động chứ không phải là quá khích nữa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. “Dân làm báo” được sinh ra cũng chỉ là một công cụ của mấy thằng Việt Tân để thực hiện tuyên truyền phá hoại tư tưởng, tấn công chia rẽ nội bộ, xuyên tạc, bịa đặt, bôi nhọ, hạ uy tín lãnh đạo Đảng, Nhà nước, lực lượng vũ trang; kêu gọi tập hợp lực lượng, hình thành và công khai hóa tổ chức chính trị đối lập trá hình trên không gian mạng; sử dụng Internet để công khai bày tỏ quan điểm đối lập, đòi đa nguyên, đa đảng, từ đó lôi kéo, phát triển lực lượng và hoạt động chống phá; lợi dụng các vấn đề nhạy cảm chính trị xã hội, vụ việc phức tạp thu hút sự quan tâm của quần chúng để kích động biểu tình, gây bất ổn về an ninh, trật tự, tìm thời cơ tiến hành “cách mạng đường phố” tại Việt Nam...

      Xóa
    2. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  30. người dân nên hết sức cảnh giác với loại hình chống phá này, đừng vì vội chạy theo thông tin để rồi rơi vào bẫy của những tên đĩ bút, đừng biến mình thành nô lệ cho lũ lều báo lề trái làm tiền, biến mình thành con rối trong âm mưu thâm hiểm của lũ ngoại bang làm ảnh hưởng đến thành quả mà cả dân tộc đã phải xả thân đấu tranh, bảo vệ và giữ gìn.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  31. với một bộ phận dân chúng thiếu am hiểu, có bản lĩnh chính trị yếu kém, hay chỉ đơn giản là “nó viết cái mình nghe đồn thế” thì những thông tin độc hại này quả thực có tác hại vô cùng khôn lường khi vô hình chung Dân làm báo đã lợi dụng được văn hóa đọc yếu kém của người Việt Nam từ đó định hướng được suy nghĩ của người dân vào con đường hoài nghi, dẫn dắt sự bức xúc của nhân dân vào chính quyền, Nhà nước và chế độ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  32. Phỉ báng, xuyên tạc lịch sử là điều không thể chấp nhận được. Nó phản ánh đúng bản chất của những kẻ phản động, là một công cụ để những kẻ phản động sử dụng ngòi bút để thực hiện những mưu đồ chính trị bản thỉu của mình.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  33. Thật đáng đau buồn cho những thế hệ con cháu ngày nay, cha ông ta từ xưa luôn xứng danh là người có tinh thần yêu nước, nguyện dành cả tuổi thanh xuân, cả mạng sống để đánh đổi lại cuộc sống bình yên cho chúng ta, vậy mà chúng không biết đến công ơn, mà cố tình bịa đặt, vu khống cho rằng chúng ta không coi trọng sự hy sinh anh dũng của các chiến sĩ tại sự kiện lịch sử đó.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  34. Điểm thứ nhất chúng ta phải chỉ ra ở đây là đám này so sánh rằng sự kiện trận chiến Gạc Ma tháng 3/1988 mà 64 chiến sĩ của chúng ta đã hy sinh anh dũng để bảo vệ từng tấc đất của Tổ quốc hào hùng như vậy nhưng không được quan tâm như sự kiện lịch sử về 10 cô thanh niên xung phong hy sinh tại ngã ba Đồng Lộc.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  35. Bọn phản động danlambao là bọn khốn nạn chứ không có gì là tốt đẹp cả, cần lên án và xử lý trang này đi cho mọi người được yên ổn, trang này còn tồn tại thì còn nhiều người bị hại

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  36. Không thể để trang danlambao tiếp tục làm mưa, làm gió được, cần có chế tài xử lý đối với trang này, không để chúng lộng hành và tác yêu, tác quái như thế, chúng ta đã có luật an ninh mạng rồi nên cần áp dụng thôi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  37. Hàng năm chúng ta vẫn luôn có những lễ kỉ niệm, những sự tri ân hết sức thiết thực tới anh linh của các chiến sĩ đã nằm xuống để bảo vệ Tổ quốc.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  38. Đúng là những loại không có nhân tính và đạo đức, để những cội nguồn của dân tộc cũng đem ra để bình luận và xuyên tạc thì chúng đúng là không bằng loài cầm thú .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  39. Một con người khi mà đã mất hết nhân tính thì cái gì chúng chả làm được, và ngay cả đến cái lịch sử vẻ vang của mình cũng đem ra để phê phán và bình luận thì đúng là chúng đang cho thấy được chúng không xứng đáng là một con người!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  40. Danlambao là một tờ báo xuyên tạc nhưng theo hướng ngu xuẩn, ngu xuẩn ở chỗ là cần phải xác định điều gì cần xuyên tạc, điều gì không, không phải gì cũng nói được cả, đó đúng là vớ vẩn thật

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  41. Giá trị lịch sử là điều không thể nào thay thế được nên ai cũng phải có ý thức phản ánh trung thực và đầy đủ giá trị lịch sử, đó là điều vô cùng quan trọng và phải được duy trì

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  42. Không bao giờ có thể dung tha cho những tội ác của lịch sử đã gây ra cho nhân dân Việt Nam, và càng không thể dung tha cho những kẻ cố tình xuyên tạc kẻ đã gây ra tội ác đó, làm gì có chuyện đó chứ

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  43. Tội ác mà "dân làm báo" gây ra cho đất nước ngày càng chồng chất, mỗi thông tin bịa đặt với ngôn từ tởm lợm của chúng là một bằng chứng kết án chúng. Đã đến lúc phải tiêu diệt hết bọn phản dân hại nước, để cho Việt Nam được yên bình mãi mãi, xứng đáng với công lao cha ông ta đã gây dựng bằng máu xương của mình.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  44. Bọn dân làm báo thì nói với chúng nó những lời lẽ như này làm gì cho mệt! Tốt nhất là tống cổ bọn chúng vào tù thì mới làm trong sạch được báo chí!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  45. Bọn dân làm báo bản chất của chúng nó thì còn lạ gì! Bọn chúng thực sự là những tên phản động lợi dụng mạng xã hội để chống đối mà thôi!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  46. Đám rận chủ chỉ vì những thứ vật chất, kim tiền làm mờ mắt khiến chúng quên đi rằng Nhà nước ta không bao giờ quên công ơn, quên sự hy sinh của các chiến sĩ tại hai sự kiện lịch sử đó cả. Hàng năm chúng ta vẫn luôn có những lễ kỉ niệm, những sự tri ân hết sức thiết thực tới anh linh của các chiến sĩ đã nằm xuống để bảo vệ Tổ quốc.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  47. Được sống trong cuộc sống tự do, no ấm ngày hôm nay là nhờ có công lao của thế hệ cha ông vậy mà chúng lại đi xuyên tạc, phủ nhận lịch sử, chà đạp lên chính công lao ấy. Quá khốn nạn.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  48. Hàng năm chúng ta vẫn luôn có những lễ kỉ niệm, những sự tri ân hết sức thiết thực tới anh linh của các chiến sĩ đã nằm xuống để bảo vệ Tổ quốc. Không những thế Đảng và Nhà nước con quan tâm tới những gia đình có công với Tổ quốc, họ được hưởng tiền tuổi tuất, được thăm hỏi động viên mối dịp lễ tết. Như vậy mà chúng nói là không quan tâm thì cũng kỳ là thật.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng là những con người vô ơn dan làm báo,ăn cháo đá bát khi không nhận thức được tầm quan trọng của Đảng ta.

      Xóa
    2. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  49. Trân trọng, tri ân và khắc ghi những hy sinh to lớn của thế hệ đi trước, những mầm xanh tương tai của đất nước hôm nay chúng ta phải không ngừng học tập, rèn luyện và cống hiến cho Tổ quốc, viết tiếp truyền thống đấu tranh anh dũng, kiên cường và bất khuất của cha anh, để luôn xứng đáng với sự hy sinh của cha anh cho ngày hòa bình, độc lập hôm nay.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  50. Thật đáng đau buồn cho những thế hệ con cháu ngày nay - Dân làm báo. Cha ông ta từ xưa luôn xứng danh là người có tinh thần yêu nước, nguyện dành cả tuổi thanh xuân, cả mạng sống để đánh đổi lại cuộc sống bình yên cho chúng ta, vậy mà chúng không biết đến công ơn, mà cố tình bịa đặt, vu khống cho rằng chúng ta không coi trọng sự hy sinh anh dũng của các chiến sĩ tại sự kiện lịch sử đó.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dân làm báo là trang báo phản động, là cánh tay và đồng bọn của Việt Tân.

      Xóa
    2. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  51. Dân làm báo hãy tôn trọng những giá trị lịch sử. Chúng luôn xuyên tạc mọi thành công của lịch sử và bôi những hình ảnh xấu vào đó để lừa gạt người dân. Thật thất vọng, những kẻ nhờ vào chế độ được sướng như ngày nay lại kêu ca và cắn sủa như vậy.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  52. Nhìn lại tiến trình lịch sử hào hùng của dân tộc qua mấy nghìn năm dựng nước và giữ nước, trong đó có sức trỗi dậy của mảnh đất và con người Việt Nam với chặng đường qua, chúng ta thêm tự hào về những giá trị tinh thần và đặc điểm nhân cách con người Việt Nam. Các thế hệ dân tộc Việt Nam, trong đó có con người yêu nước đã gìn giữ, phát huy những nét đẹp truyền thống của chủ nghĩa yêu nước, anh hùng cách mạng và chủ nghĩa nhân văn sâu sắc.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  53. Dân làm báo cần tôn trọng những giá trị lịch sử. Những gì là thực tế nhất thì tổ chức này cần tôn trọng giá trị ấy, đừng như kiểu chống phá mà sẵn sàng xuyên tạc mọi thứ đúng cũng như sai. ĐÓ là sự xúc phạm và không chấp nhận được.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  54. Thật không thể chấp nhận được. Đám rận chủ chỉ vì những thứ vật chất, kim tiền làm mờ mắt khiến chúng quên đi rằng Nhà nước ta không bao giờ quên công ơn, quên sự hy sinh của các chiến sĩ tại hai sự kiện lịch sử đó cả. Hàng năm chúng ta vẫn luôn có những lễ kỉ niệm, những sự tri ân hết sức thiết thực tới anh linh của các chiến sĩ đã nằm xuống để bảo vệ Tổ quốc. Như thế mà lại nói rằng chúng ta không nhớ đến cha anh sao ???

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  55. Dân làm báo là trang báo phản động, là cánh tay và đồng bọn của Việt Tân. Do đó, chúng luôn không tôn trọng lịch sử và ném đá vào lịch sử. Dân tộc ta hãy cùng đoàn kết tẩy chay bọn chúng.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  56. Thật đáng đau buồn cho những thế hệ con cháu ngày nay, cha ông ta từ xưa luôn xứng danh là người có tinh thần yêu nước, nguyện dành cả tuổi thanh xuân, cả mạng sống để đánh đổi lại cuộc sống bình yên cho chúng ta, vậy mà chúng không biết đến công ơn, mà cố tình bịa đặt, vu khống cho rằng chúng ta không coi trọng sự hy sinh anh dũng của các chiến sĩ

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  57. TIN ĐẶC BIỆT NGƯỜI DÂN CẦN ĐƯỢC BIẾT:

    Nguồn tin nội bộ vừa cho mình biết: vụ đàn áp biểu tình đặc khu 10/6/2018 tại Sài Gòn và bạo động ở Cửa Rí... quân công an chủ lực ở địa phương không hợp tác, quân khu 7 từ chối không tham gia... Vì vậy lực lượng chính đàn áp dân biểu tình hôm đó chính là K20 do Trọng Lú phái từ Hà Nội bay vào tác chiến. Sau việc này dàn công an Bình Thuận bị thay một loạt, Sài Gòn và quân khu 7 thì mình chưa có thông tin rõ ràng. Luật đặc khu, luật an ninh mạng cùng với việc cho phép lưu hành tiền Trung Quốc tại 7 tỉnh Việt Nam đang được cho là những đòn phép căn bản để Trọng Lú từng bước hoàn thành kế hoạch dâng Việt Nam chính thức thành nước chư hầu cho bọn Đại Hán 😡

    Fb Nguyen Lan Thang

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ông trời luôn luôn công bằng với tất cả nên chúng ta hãy yên tâm một điều rằng,cái ngày mà dân làm báo phải quằn mình chống đỡ với chính nghĩa sẽ không còn xa nữa đâu vì làm gì có cái gì sai trái mà tồn tại lâu được.

      Xóa
  58. Thật đáng đau buồn cho những thế hệ con cháu ngày nay, cha ông ta từ xưa luôn xứng danh là người có tinh thần yêu nước.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  59. ông trời làm báo cũng còn phải tôn trọng những gì là sự thật lịch sử tồn tại khách quan chứ không nói gì người nào.nếu không thì những bài báo kia cũng chả có tí giá trị nào,chả có tí sự thật nào

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  60. không tôn trọng sự thẬT,không có lập trường đứng về chính nghĩa thì mấy nhà báo này chưa đủ tâm và tầm,chỉ là mấy lều báo thôi.mà đã là lều báo thì không bao giờ tồn tại được

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  61. Bản chất của đám rận nó là như thế và mong rằng cơ quan chức năng sẽ tìm được cách để xử lý một cách hiệu quả kịp thời nhất có thể nhằm mang lại niềm tin,cũng như phá tan âm mưu của chúng.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
  62. Các thế hệ dân tộc Việt Nam, trong đó có con người yêu nước đã gìn giữ, phát huy những nét đẹp truyền thống của chủ nghĩa yêu nước, anh hùng cách mạng và chủ nghĩa nhân văn sâu sắc.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
    2. MỘT NĂM 2018, NHÌN LẠI NGHIÊM TÚC THÌ KHÔNG AI MÀ KHÔNG THẤY GIẬT MÌNH

      Nay là ngày cuối cùng của năm 2018, một năm nhìn lại thử được gì? Vấn đề kinh tế muôn thuở là vậy, sợi thòng lọng thuế phí vẫn thít ngày một chặt. Vẫn bài bơm tiền bừa bãi cứu lấy ngân sách bị bội chi để dồn hết khó khăn về cho nhân dân.

      Với người lao động, có khi cả năm không được tăng lương nhưng đồng tiền trượt giá đã kéo cuộc sống của họ thụt lùi. Với người lao động được tăng lương thì cũng chẳng vui mừng gì, tăng lương bù trượt giá thì cuối cùng mức sống cũng dẫm chân tại chỗ. Với người dân đầu tắt mặt tối để được tăng lương thì phần tăng lên đó đã bị nhà nước thò vòi hút sạch bằng thứ chính sách tiền tệ vô trách nhiệm. Nhưng càng buồn hơn, chẳng mấy ai nhận ra vòi hút máu đó của chính quyền cả.

      Nhà nước giữ quyền phát hành tiền là để điều tiết chính sách tiền tệ linh hoạt nhằm giải quyết khủng hoảng, chứ không phải giữ quyền này để giải quyết sự thâm hụt ngân sách sách do quản trị yếu kém, và đẩy khó khăn về phía nhân dân. Từ bao năm nay, chính phủ luôn vô trách nhiệm với nhân dân. Thế nhưng cuối năm cả đám xúm lại chế ra con số tăng trưởng để lừa gạt nhận dân rồi tung hô nhau là "thành công tốt đẹp". Tăng trưởng năm nào cũng từ 6 đến 7% , Nhật chẳng khi nào tăng trưởng quá 3% nhưng khoảng cách giữa Việt và Nhật cứ ngày càng nới rộng thì đủ biết con số 7,08% kia nó bẩn đến mức nào.

      Về vấn đề đối ngoại, điều quan trọng nhất mà chúng ta cần quan tâm, đó là ĐCS đã làm cho Việt Nam phụ thuộc Trung Cộng như thế nào? Việt Nam đã mất thêm gì về tay Trung Cộng?

      Cuối tháng 11 năm 2018, chỉ trong 11 tháng Việt Nam nhập siêu từ thi trường Trung Quốc 22 tỷ đô la - một con số khủng với nền kinh tế chỉ 230 tỷ đô. Con số đó cho thấy nền kinh tế Việt Nam đang nằm trong miệng con mãnh thú Trung Cộng. Chúng ta đã nhập mọi thứ của Trung Cộng. Nếu hỏi, thứ sản phẩm nào của Trung Cộng giúp Việt Nam phát triển thì chẳng ai tìm ra, nhưng hỏi những sản phẩm nào đóng vai trò phá hoại thì nhiều vô số kể, không đếm xuể.

      Năm nay chứng kiến sự kiện Việt Nam đồng ý cho tiền Trung Trung Quốc lưu thông trên 7 tỉnh biên giới Việt Nam. Đó là một bước Hán hoá.

      Chưa hết, đặc khu Vân Đồn bị quốc hội tạm hoãn thông qua nhưng nghị quyết đảng thì đã quyết nên khu Vân Đồn vẫn đang xúc tiến. Trong tài liệu phổ biến cho đại biểu Quốc hội về đặc khu Vẫn Đồn, chính quyền CS đã thừa nhận nhận sự bế tắc của nền kinh tế Việt Nam và họ đang tìm giải pháp bằng cách mở đặc khu kinh tế. Nói thẳng ra, hết tiền thì cắt lãnh thổ bán để giải quyết.

      Về thượng tầng chính trị, Nguyễn Phú Trọng đã giết Trần Đại Quang cướp ghế về cho mình để đưa Việt Nam vào khuôn Trung Cộng. Triệt hạ phe cánh để thống nhất một lòng trong nội bộ ĐCS bằng chiêu bài chống tham nhũng. Một bài y chang bài Đả Hổ Diệt Ruồi của Tập Cận Bình.

      Về luật pháp, ông Trọng cho người sang Trung Cộng mang luật An Ninh Mạng về áp dụng cho Việt Nam. Rõ ràng, Luật An Ninh Mạng ở Trung Quốc là luật do Trung Ương phát hành, luật An Ninh Mạng ở Việt Nam là địa phương buộc phải áp theo chỉ thị từ Trung Ương mà thôi. Một bước Hán hoá thấy rõ.

      Về lãnh hải, Trung Cộng vượt ra ngoài đường 9 đoạn vào sát bờ biển Việt Nam thả ngư lôi. Vẫn bài cũ, chính quyền CSVN im lặng và cho báo chí viết bài thanh minh. Một bước đi vô cùng nguy hiểm của Trung Cộng để tiến tới giành chủ quyền phần biển sát bờ Việt Nam, thế nhưng chính quyền CSVN đã im lặng một cách lạ thường. Một thời gian sau, phần biển từ đường 9 đoạn tới bờ sẽ mất đó là điều ai cũng có thể nhìn thấy.

      Một năm 2018 thế đấy, nhưng đám lãnh đạo Trung ương vẫn cứ chế ra số liệu đẹp để khoác lác. Chúng lên mặt báo hô hào "cấm biếu xén" thế nhưng thực chất thì sao? Chúng sẽ về nhà ngồi rung đùi chờ đàn em đến trao quà khủng. Đó là bản chất của CS, vui mừng trên sự tan hoang của đất nước.

      (Nga Do)

      Xóa
  63. Có chuyện mấy mấy bác trên tung hô ngày sinh nhật lần thứ 7 của đứa con mà chúng thân sinh. Có lẽ chúng nó vui vì nhiều trang website, blog, mạng xã hội,đó làm nên tên tuổi của mình vì những mục đích trái quy định của pháp luật.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 152 CÁI TÁT.

      Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

      Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

      Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

      Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

      Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

      Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

      Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

      Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

      Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

      (Trương Châu Hữu Danh)

      Xóa
    2. MỘT NĂM 2018, NHÌN LẠI NGHIÊM TÚC THÌ KHÔNG AI MÀ KHÔNG THẤY GIẬT MÌNH

      Nay là ngày cuối cùng của năm 2018, một năm nhìn lại thử được gì? Vấn đề kinh tế muôn thuở là vậy, sợi thòng lọng thuế phí vẫn thít ngày một chặt. Vẫn bài bơm tiền bừa bãi cứu lấy ngân sách bị bội chi để dồn hết khó khăn về cho nhân dân.

      Với người lao động, có khi cả năm không được tăng lương nhưng đồng tiền trượt giá đã kéo cuộc sống của họ thụt lùi. Với người lao động được tăng lương thì cũng chẳng vui mừng gì, tăng lương bù trượt giá thì cuối cùng mức sống cũng dẫm chân tại chỗ. Với người dân đầu tắt mặt tối để được tăng lương thì phần tăng lên đó đã bị nhà nước thò vòi hút sạch bằng thứ chính sách tiền tệ vô trách nhiệm. Nhưng càng buồn hơn, chẳng mấy ai nhận ra vòi hút máu đó của chính quyền cả.

      Nhà nước giữ quyền phát hành tiền là để điều tiết chính sách tiền tệ linh hoạt nhằm giải quyết khủng hoảng, chứ không phải giữ quyền này để giải quyết sự thâm hụt ngân sách sách do quản trị yếu kém, và đẩy khó khăn về phía nhân dân. Từ bao năm nay, chính phủ luôn vô trách nhiệm với nhân dân. Thế nhưng cuối năm cả đám xúm lại chế ra con số tăng trưởng để lừa gạt nhận dân rồi tung hô nhau là "thành công tốt đẹp". Tăng trưởng năm nào cũng từ 6 đến 7% , Nhật chẳng khi nào tăng trưởng quá 3% nhưng khoảng cách giữa Việt và Nhật cứ ngày càng nới rộng thì đủ biết con số 7,08% kia nó bẩn đến mức nào.

      Về vấn đề đối ngoại, điều quan trọng nhất mà chúng ta cần quan tâm, đó là ĐCS đã làm cho Việt Nam phụ thuộc Trung Cộng như thế nào? Việt Nam đã mất thêm gì về tay Trung Cộng?

      Cuối tháng 11 năm 2018, chỉ trong 11 tháng Việt Nam nhập siêu từ thi trường Trung Quốc 22 tỷ đô la - một con số khủng với nền kinh tế chỉ 230 tỷ đô. Con số đó cho thấy nền kinh tế Việt Nam đang nằm trong miệng con mãnh thú Trung Cộng. Chúng ta đã nhập mọi thứ của Trung Cộng. Nếu hỏi, thứ sản phẩm nào của Trung Cộng giúp Việt Nam phát triển thì chẳng ai tìm ra, nhưng hỏi những sản phẩm nào đóng vai trò phá hoại thì nhiều vô số kể, không đếm xuể.

      Năm nay chứng kiến sự kiện Việt Nam đồng ý cho tiền Trung Trung Quốc lưu thông trên 7 tỉnh biên giới Việt Nam. Đó là một bước Hán hoá.

      Chưa hết, đặc khu Vân Đồn bị quốc hội tạm hoãn thông qua nhưng nghị quyết đảng thì đã quyết nên khu Vân Đồn vẫn đang xúc tiến. Trong tài liệu phổ biến cho đại biểu Quốc hội về đặc khu Vẫn Đồn, chính quyền CS đã thừa nhận nhận sự bế tắc của nền kinh tế Việt Nam và họ đang tìm giải pháp bằng cách mở đặc khu kinh tế. Nói thẳng ra, hết tiền thì cắt lãnh thổ bán để giải quyết.

      Về thượng tầng chính trị, Nguyễn Phú Trọng đã giết Trần Đại Quang cướp ghế về cho mình để đưa Việt Nam vào khuôn Trung Cộng. Triệt hạ phe cánh để thống nhất một lòng trong nội bộ ĐCS bằng chiêu bài chống tham nhũng. Một bài y chang bài Đả Hổ Diệt Ruồi của Tập Cận Bình.

      Về luật pháp, ông Trọng cho người sang Trung Cộng mang luật An Ninh Mạng về áp dụng cho Việt Nam. Rõ ràng, Luật An Ninh Mạng ở Trung Quốc là luật do Trung Ương phát hành, luật An Ninh Mạng ở Việt Nam là địa phương buộc phải áp theo chỉ thị từ Trung Ương mà thôi. Một bước Hán hoá thấy rõ.

      Về lãnh hải, Trung Cộng vượt ra ngoài đường 9 đoạn vào sát bờ biển Việt Nam thả ngư lôi. Vẫn bài cũ, chính quyền CSVN im lặng và cho báo chí viết bài thanh minh. Một bước đi vô cùng nguy hiểm của Trung Cộng để tiến tới giành chủ quyền phần biển sát bờ Việt Nam, thế nhưng chính quyền CSVN đã im lặng một cách lạ thường. Một thời gian sau, phần biển từ đường 9 đoạn tới bờ sẽ mất đó là điều ai cũng có thể nhìn thấy.

      Một năm 2018 thế đấy, nhưng đám lãnh đạo Trung ương vẫn cứ chế ra số liệu đẹp để khoác lác. Chúng lên mặt báo hô hào "cấm biếu xén" thế nhưng thực chất thì sao? Chúng sẽ về nhà ngồi rung đùi chờ đàn em đến trao quà khủng. Đó là bản chất của CS, vui mừng trên sự tan hoang của đất nước.

      (Nga Do)

      Xóa
  64. 152 CÁI TÁT.

    Nhiều lần tôi đi Campuchia, hễ thấy mấy cái xe kẹo kẹo, rồi bán vé số, cóc ổi mía ghim đội trên đầu, tới hỏi thăm 100% là đồng bào Việt. Ban đầu tôi ngạc nhiên. Nhưng về sau tôi đau xót khi biết họ không còn đường sống ở quê hương, phải trôi dạt ở xứ mà người Việt khinh khỉnh gọi là "Miên" tha phương cầu thực.

    Đồng tiền Campuchia có giá hơn mình rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn, những thứ nghề hạ bạc nơi xứ người không phải chung chi. Cũng không có những kẻ nhân danh đạo đức xua quân đi dọn lề đường nhưng lòn tay thu phế...

    Vài lần tôi đi Singapore, thấy khu Geylang rất đông những phụ nữ đội mâm trái cây trên đầu. Họ nói toàn tiếng Việt. Cứ 5 - 7 người thì thuê một căn phòng nhỏ rồi ở túm tụm trong đó, đi bán cốc ổi mía ghim. Họ bán trên các con phố cho khách du lịch, với số vốn tiếng Anh, tiếng Hoa, Nhật, Hàn, đủ để chào hỏi và tính tiền.

    Những cô gái trẻ đẹp hơn, thì không phải đội mâm. Mà là bán dâm trong nhà kính. Có lần tôi đi du lịch cùng vợ, vợ tôi bị tách ra để họ phỏng vấn. Vì phụ nữ Việt Nam trẻ đẹp là họ nghĩ... sang Sin bán dâm.

    Mà dù bán dâm hay bán cóc ổi mía ghim, thì xứ người vẫn hơn. Có nhục cũng ít nhục hơn. Xứ mình, đồng tiền nó to như bánh xe bò. Người bán dạo mặc nhiên bị coi là thành phần hạ đẳng dù con cái họ có thể đang học đại học còn cái thằng bỏ tiền ra mua trình độ chỉ lớp 3...

    Tôi đi Cù Lao Dung, có xã quá chừng phụ nữ đi lấy chồng Hàn. Ở Cần Thơ cũng có cái cù lao toàn phụ nữ lấy chồng nước ngoài. Bạn tôi ở ngoài Bắc nhiều người cười đểu, bảo con gái miền Nam sao ham chồng giàu. Thực sự không phải vậy, mà vì thanh niên bây giờ toàn thất nghiệp, rồi sanh tật ăn nhậu, đánh vợ như đánh giặc. Lấy nó làm gì?

    Những người đi Đài Loan và trốn ở lại, tôi thấy xót cho họ.

    Nếu tôi là lãnh đạo, tôi sẽ rất nhục vì để dân mình phải trốn chui trốn nhủi khỏi cái nơi mà mình vỗ ngực là thiên đường, để xin làm công nhân hạng 3 ở nơi mà sách vở của mình rêu rao là giãy chết.

    Tuyên truyền đủ kiểu đủ cách, cuối cùng 152 con người "đào tẩu khỏi thiên đường" như 152 cái tát, tát thẳng vào những lời nói dối không biết ngượng miệng của những kẻ tài thì bé mà miệng thì to...

    (Trương Châu Hữu Danh)

    Trả lờiXóa
  65. MỘT NĂM 2018, NHÌN LẠI NGHIÊM TÚC THÌ KHÔNG AI MÀ KHÔNG THẤY GIẬT MÌNH

    Nay là ngày cuối cùng của năm 2018, một năm nhìn lại thử được gì? Vấn đề kinh tế muôn thuở là vậy, sợi thòng lọng thuế phí vẫn thít ngày một chặt. Vẫn bài bơm tiền bừa bãi cứu lấy ngân sách bị bội chi để dồn hết khó khăn về cho nhân dân.

    Với người lao động, có khi cả năm không được tăng lương nhưng đồng tiền trượt giá đã kéo cuộc sống của họ thụt lùi. Với người lao động được tăng lương thì cũng chẳng vui mừng gì, tăng lương bù trượt giá thì cuối cùng mức sống cũng dẫm chân tại chỗ. Với người dân đầu tắt mặt tối để được tăng lương thì phần tăng lên đó đã bị nhà nước thò vòi hút sạch bằng thứ chính sách tiền tệ vô trách nhiệm. Nhưng càng buồn hơn, chẳng mấy ai nhận ra vòi hút máu đó của chính quyền cả.

    Nhà nước giữ quyền phát hành tiền là để điều tiết chính sách tiền tệ linh hoạt nhằm giải quyết khủng hoảng, chứ không phải giữ quyền này để giải quyết sự thâm hụt ngân sách sách do quản trị yếu kém, và đẩy khó khăn về phía nhân dân. Từ bao năm nay, chính phủ luôn vô trách nhiệm với nhân dân. Thế nhưng cuối năm cả đám xúm lại chế ra con số tăng trưởng để lừa gạt nhận dân rồi tung hô nhau là "thành công tốt đẹp". Tăng trưởng năm nào cũng từ 6 đến 7% , Nhật chẳng khi nào tăng trưởng quá 3% nhưng khoảng cách giữa Việt và Nhật cứ ngày càng nới rộng thì đủ biết con số 7,08% kia nó bẩn đến mức nào.

    Về vấn đề đối ngoại, điều quan trọng nhất mà chúng ta cần quan tâm, đó là ĐCS đã làm cho Việt Nam phụ thuộc Trung Cộng như thế nào? Việt Nam đã mất thêm gì về tay Trung Cộng?

    Cuối tháng 11 năm 2018, chỉ trong 11 tháng Việt Nam nhập siêu từ thi trường Trung Quốc 22 tỷ đô la - một con số khủng với nền kinh tế chỉ 230 tỷ đô. Con số đó cho thấy nền kinh tế Việt Nam đang nằm trong miệng con mãnh thú Trung Cộng. Chúng ta đã nhập mọi thứ của Trung Cộng. Nếu hỏi, thứ sản phẩm nào của Trung Cộng giúp Việt Nam phát triển thì chẳng ai tìm ra, nhưng hỏi những sản phẩm nào đóng vai trò phá hoại thì nhiều vô số kể, không đếm xuể.

    Năm nay chứng kiến sự kiện Việt Nam đồng ý cho tiền Trung Trung Quốc lưu thông trên 7 tỉnh biên giới Việt Nam. Đó là một bước Hán hoá.

    Chưa hết, đặc khu Vân Đồn bị quốc hội tạm hoãn thông qua nhưng nghị quyết đảng thì đã quyết nên khu Vân Đồn vẫn đang xúc tiến. Trong tài liệu phổ biến cho đại biểu Quốc hội về đặc khu Vẫn Đồn, chính quyền CS đã thừa nhận nhận sự bế tắc của nền kinh tế Việt Nam và họ đang tìm giải pháp bằng cách mở đặc khu kinh tế. Nói thẳng ra, hết tiền thì cắt lãnh thổ bán để giải quyết.

    Về thượng tầng chính trị, Nguyễn Phú Trọng đã giết Trần Đại Quang cướp ghế về cho mình để đưa Việt Nam vào khuôn Trung Cộng. Triệt hạ phe cánh để thống nhất một lòng trong nội bộ ĐCS bằng chiêu bài chống tham nhũng. Một bài y chang bài Đả Hổ Diệt Ruồi của Tập Cận Bình.

    Về luật pháp, ông Trọng cho người sang Trung Cộng mang luật An Ninh Mạng về áp dụng cho Việt Nam. Rõ ràng, Luật An Ninh Mạng ở Trung Quốc là luật do Trung Ương phát hành, luật An Ninh Mạng ở Việt Nam là địa phương buộc phải áp theo chỉ thị từ Trung Ương mà thôi. Một bước Hán hoá thấy rõ.

    Về lãnh hải, Trung Cộng vượt ra ngoài đường 9 đoạn vào sát bờ biển Việt Nam thả ngư lôi. Vẫn bài cũ, chính quyền CSVN im lặng và cho báo chí viết bài thanh minh. Một bước đi vô cùng nguy hiểm của Trung Cộng để tiến tới giành chủ quyền phần biển sát bờ Việt Nam, thế nhưng chính quyền CSVN đã im lặng một cách lạ thường. Một thời gian sau, phần biển từ đường 9 đoạn tới bờ sẽ mất đó là điều ai cũng có thể nhìn thấy.

    Một năm 2018 thế đấy, nhưng đám lãnh đạo Trung ương vẫn cứ chế ra số liệu đẹp để khoác lác. Chúng lên mặt báo hô hào "cấm biếu xén" thế nhưng thực chất thì sao? Chúng sẽ về nhà ngồi rung đùi chờ đàn em đến trao quà khủng. Đó là bản chất của CS, vui mừng trên sự tan hoang của đất nước.

    (Nga Do)

    Trả lờiXóa

 

Thống kê

  • bài viết
  • bình luận

Rank Blog

Lượt xem

.
Chia sẻ