Thứ Sáu, 6 tháng 4, 2018

TỔNG HỢP HÌNH PHẠT 66 NĂM TÙ VÀ 17 NĂM QUẢN CHẾ DÀNH CHO CÁC THÀNH VIÊN HỘI ANH EM DÂN CHỦ

Nguyễn Chiến Thắng
Như vậy, sáng ngày 5/4/2018 vừa qua, Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội đã mở phiên tòa xét xử sơ thẩm 6 bị cáo trong Hội Anh em dân chủ về tội “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” theo quy định tại Khoản 1 Điều 79 - Bộ luật Hình sự năm 1999 bao gồm:
1. Nguyễn Văn Đài, sinh năm 1969, trú tại khu tập thể Bách Khoa, phường Bách Khoa, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội;
2. Phạm Văn Trội, sinh năm 1972, trú tại xã Chương Dương, huyện Thường Tín, Hà Nội;
 3. Nguyễn Trung Tôn, sinh năm 1972, trú tại xã Quảng Yên, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa;
4. Nguyễn Bắc Truyển, sinh năm 1968, trú tại Phường 4, Quận 4, Thành phố Hồ Chí Minh;
5. Trương Minh Đức, sinh năm 1960, trú tại thị trấn Vĩnh Thuận, huyện Vĩnh Thuận, tỉnh Kiên Giang;
6. Lê Thu Hà, sinh năm 1982, trú tại phường Đông Giang, thành phố Đông Hà, tỉnh Quảng Trị.
Tham gia bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp cho 6 bị cáo tại phiên tòa, gồm có luật sư: Lê Văn Luân, Nguyễn Văn Miếng, Đoàn Thái Duyên Hải, Trịnh Vĩnh Phúc và Ngô Anh Tuấn.
Kết quả hình ảnh cho 66 NĂM TÙ VÀ 17 NĂM QUẢN CHẾ DÀNH CHO CÁC THÀNH VIÊN “HỘI ANH EM DÂN CHỦ”
06 bị cáo trong Hội Anh em dân chủ bị đưa ra xét xử, ảnh: internet

Đáng chú ý, ngay từ sáng sớm, đám “dân chủ cuội” như Trương Văn Dũng, Nguyễn Thúy Hạnh, Dương Thị Tân, Cấn Thị Thêu, Trịnh Bá Tư,... đã tiến hành tụ tập và gây rối hòng phá hoại phiên tòa. Trước đó, nhiều tổ chức quốc tế “khoác áo” dân chủ, nhân quyền được sự tiếp tay về mặt truyền thông của một số phương tiện truyền thông nước ngoài bằng tiếng Việt (RFA, VOA, BBC) cũng đã lên tiếng vu cáo Việt Nam “vi phạm nhân quyền, “đàn áp các nhà bất đồng chính kiến” và yêu cầu trả tự do cho Nguyễn Văn Đài cùng đồng bọn trong “Hội Anh em dân chủ”. Tuy nhiên, tất cả những chiêu trò này đã sớm bị phát giác và ngăn chặn.
Sau khi nghị án, Hội đồng xét xử đã tuyên phạt 6 bị cáo trong vụ án này với mức án cụ thể như sau: Nguyễn Văn Đài 15 năm tù 5 năm quản chế; Nguyễn Trung Tôn 12 năm tù 3 năm quản chế; Trương Minh Đức 12 năm tù 3 năm quản chế; Phạm Văn Trội 7 năm tù 1 năm quản chế; Lê Thu Hà 9 năm tù 2 năm quản chế; Nguyễn Bắc Truyển 11 năm tù 3 năm quản chế. Với bản án này đã thể hiện tính nghiêm minh của pháp luật, đồng thời, là lời cảnh tỉnh cho những kẻ coi thường pháp luật, đi ngược lại lợi ích của nhân dân, chống phá Đảng, Nhà nước. Mọi hành vi vi phạm đều sẽ bị xử phạt nghiêm minh theo quy định của pháp luật.

Với những vi phạm pháp luật của mình, 6 bị cáo trong vụ án này (là thành viên thuộc Hội Anh em dân chủ) hoàn toàn xứng đáng chịu hình phạt nghiêm khắc của pháp luật. Mặc dù có một số thành phần ở trong và ngoài nước tham gia lên tiếng kêu gọi ủng hộ các đối tượng này nhưng tính nghiêm minh của pháp luật luôn cần phải được tôn trọng. Người dân luôn ủng hộ những quyết định đúng đắn, đảm bảo đúng người đúng tội của các Cơ quan thực thi pháp luật.

FACEBOOK COMMENTS

95 nhận xét:

  1. Với những vi phạm pháp luật của mình, 6 bị cáo trong vụ án này (là thành viên thuộc Hội Anh em dân chủ) hoàn toàn xứng đáng chịu hình phạt nghiêm khắc của pháp luật. Mặc dù có một số thành phần ở trong và ngoài nước tham gia lên tiếng kêu gọi ủng hộ các đối tượng này nhưng tính nghiêm minh của pháp luật luôn cần phải được tôn trọng. Người dân luôn ủng hộ những quyết định đúng đắn, đảm bảo đúng người đúng tội của các Cơ quan thực thi pháp luật.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. AI LÀ KẺ BÁN NƯỚC?

      Một người đấu tranh cho dân chủ, dân quyền và nỗ lực giúp dân oan tìm lại công lý, cho dù người ấy có nhận tiền của người nước ngoài hay một tổ chức chính trị nào đó từ bên ngoài có tính đối lập, thậm chí cừu thù với đảng cầm quyền vẫn không thể gọi họ là kẻ bán nước.

      Một người nhận tiền của một người hay một tổ chức chính trị đối lập nào đó đứng ra kêu gọi lật đổ chế độ cầm quyền, cho dù đứng trên góc độ chính thống của đảng cầm quyền để luận tội họ, họ có thể là phản động nhưng không phải là kẻ bán nước.

      Một người hay nhiều người tổ chức biểu tình hàng loạt sau một sự cố về môi trường hay tài nguyên nào đó, cuộc biểu tình phát triển đến cấp độ kêu gọi lật đổ chính quyền và ngày càng lộ rõ chân tướng của người chủ mưu. Càng không thể gọi người chủ mưu tổ chức biểu tình là kẻ bán nước cho dù họ có âm mưu phản động lại nhà nước đương quyền.

      Còn rất nhiều tội liên quan đến quốc gia đại sự nhưng không có bất kì một cơ sở nào để khép các tội nhân vào tội bán nước. Bởi họ không thể bán nước, họ không có khả năng bán nước.

      Vậy ai là kẻ có khả năng bán nước và giữa tội phản động với tội bán nước, tội nào nặng hơn?

      Ở đây, vấn đề dễ nhận thấy nhất là không riêng gì kẻ nắm quyền, đảng nắm quyền hoặc nắm lãnh thổ mới có khả năng bán nước. Vấn đề là kẻ bán nước đã bán nước kiểu gì và bán như thế nào?

      Một công hàm gửi tháng Giêng năm 1959, công nhận Hoàng Sa là của Trung Quốc của Phạm Văn Đồng khi đang làm Thủ tướng Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, trong lúc này Hoàng Sa không thuộc về quyền quản lý của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Như vậy, nếu nhìn từ bên ngoài, nó có thể là một thứ công hàm vô giá trị. Nhưng nhìn vào bản chất hành động và hệ quả của nó thì cái công hàm kia đích thị là một thứ văn bản bán nước.

      Bởi nhìn vào thực tế, sau khi cái công hàm này gửi đi, số hàng hóa, vũ khí mà Cộng sản Trung Quốc viện trợ cho Cộng sản Bắc Việt tăng lên một cách đáng kể để đánh miền Nam như một thứ bánh ít trao đi, bánh qui trả lại. Rõ ràng về mặt bản chất, đây là hành vi bán nước của Phạm Văn Đồng và chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa.

      Và về sau, sự bán nước xuất hiện ngày càng nhiều hơn, dày đặc hơn và chính thống hơn. Nguyễn Ngọc Thiện, một tay cựu Bí thư tỉnh ủy Thừa Thiên – Huế, hiện nay đang nắm chức Bộ Trưởng Văn hóa, thể thao và du lịch Việt Nam đã từng ký một văn bản cho Trung Quốc thuê 200 hecta đất trên 50 năm tại Mũi Cửa Khẻm, Hải Vân, nơi được xem là “bàn thờ quốc gia”, yết hầu quân sự của miền Trung Việt Nam lúc ông này còn giữ chức Bí thư tỉnh.

      Sau đó ông này lọt tọt nhảy lên ghế cấp bộ và ngồi ghế Bộ Trưởng, đến Tháng Giêng năm nay (2018), ông lại cấp phép cho Đoàn Nghệ Thuật Nội Mông của Trung Quốc vào diễn ngay tại Nhà Hát Lớn Hà Nội đúng vào ngày 19 Tháng Giêng, ngày kỷ niệm Hải Chiến Hoàng Sa năm 1974. Nhưng vì dư luận phản đối mạnh mẽ nên sau đó buổi diễn này bị hoãn lại với lý do “vì sự cố kỹ thuật”.

      Mấy ngày gần đây, Nguyễn Ngọc Thiện, trước vụ ồn ào phim Điệp Vụ Biển Đỏ, Bộ Văn Hóa do ông ta đứng đầu liên tiếp khiến công luận phẫn uất vì hành vi ngang nhiên tuyên truyền, bảo kê cho Trung Quốc ngay trên đất Việt Nam cũng như cách trả lời vô trách nhiệm, vô cảm của ông ta trước tình hình Việt Nam đang bị Trung Quốc lấn lướt cả trên bờ lẫn dưới nước.

      Cái kiểu nói dấm dúi rằng đoạn cuối phim Điệp Vụ Biển Đỏ là “lạc lõng” và “hoàn toàn không có căn cứ để kết luận rằng bộ phim có liên quan đến vấn đề chủ quyền biển đảo” là một cách nói đầy xảo trá, nó hàm chứa một thứ tội lỗi nấp bóng văn hóa, nấp bóng sự ngu dốt hoặc giả ngây.

      Trong khi đó, khán giả xem phim, ai cũng có thể nhận ra cái thông điệp của Trung Quốc gửi gắm ở cuối phim rằng biển Đông là của Trung Quốc và không có quốc gia nào được phép xâm phạm. Một kiểu tuyên bố trắng trợn và tráo trở như vậy mà ông Thiện cho rằng nó “không có gì ghê gớm”.

      (Xin xem tiếp phần dưới)

      Xóa
    2. Đến đây, có thể thấy chân dung kẻ bán nước trắng trợn, không cần giấu diếm là ai. Mà đáng sợ hơn là những kiểu chân dung bán nước như Nguyễn Ngọc Thiện đầy rẫy trên đất nước này. Từ Nguyễn Kim Cự huênh hoang, bán đứng Formosa cho Trung Quốc đến những tay không cần nghe ai khuyên can, cứ cho Trung Quốc thỏa sức mà khai thác bauxite Tây Nguyên, rồi những kẻ rước điện than vào Việt Nam… Tất cả bọn họ đều tạo ra một thứ cực kì nguy hiểm mà luật Việt Nam hiện tại không thể nào điều chỉnh để cứu nguy cho quốc gia. Đó là phá nát môi trường, rước voi về dày mả tổ, rước giặc vào sinh con đẻ cái trên đất nước.

      Môi trường đã nát, người Trung Quốc có mặt khắp mọi nơi trên lãnh thổ Việt Nam. Nhưng vẫn chưa đáng sợ bằng hàng ngàn đứa trẻ mang dòng máu Trung Quốc. Hiện nay, con số những đứa trẻ cha Trung mẹ Việt có độ tuổi từ 0 tuổi đến 10 tuổi trên khắp đất nước này có thể lên đến hàng vạn. Đây là con số khủng khiếp!

      Nó khủng khiếp bởi nó có đủ khả năng hợp thức hóa quyền cai trị của Trung Quốc trên đất Việt Nam một cách hiệu quả nhất. Thử nghĩ, một người nước ngoài thì không thể mua đất tại Việt Nam. Nhưng họ có quyền thuê, để rồi họ làm ăn, lấy gái Việt, đẻ ra những đứa con mang dòng máu cha Trung Quốc. Nhưng đa phần là những đứa con này ngoài giá thú. Nghĩa là chúng khai sinh theo mẹ, mang họ mẹ và được hưởng mọi quyền như những đứa trẻ Việt.

      Trong khi đó, cha của chúng vẫn tiếp tục nuôi nấng chúng và cung cấp tiền cho mẹ của chúng mua đất. Tính đến thời điểm hiện tại, có lẽ đã có hàng triệu lô đất mà người Trung Quốc mua tại Việt Nam thông qua con đường này.

      Bởi con đường này an toàn, cha mua cho con đứng tên hoặc mẹ đứa bé đứng tên, chẳng sợ mất, bởi có mất thì cũng mất của cha mà được của con. Nhưng với đứa bé, bên họ nội chúng vẫn là cái nôi, cái gốc, một khi cha chúng vẫn lo cho chúng mọi thứ. Đương nhiên, chúng sẽ nghe theo cha và chúng coi trọng bên nội. Và thử tưởng tượng khi chúng đủ tuổi làm chủ tương lai, làm chủ đất nước như những đứa trẻ Việt bình thường thì chuyện gì sẽ xảy ra?

      Thử tưởng tượng khi chúng được đặt định từ đầu và sự có mặt của chúng trên đất nước này là một thứ định mệnh điệp báo? Thử tưởng tượng khi chúng được “thiên triều” chỉ vẽ và đào tạo thành những đại diện của họ? Thật là khó để tưởng tượng hậu quả!

      Nhưng ai đã tạo ra những tai ương này? Đó là những kẻ bán nước, những kẻ chỉ vì vài đồng mọn của ngoại bang đã sẵn sàng biến mình thành thứ tay sai, phản động và bán đứng quốc gia, dân tộc. Tội này còn đáng khinh hơn cả Trần Ích Tắc!

      Và những kẻ bán nước kia vẫn còn ngồi chễm chệ trên ghế quan lại trung ương hay cấp cao của tỉnh cho đến bao giờ? Thật là khốn nạn cho dân tộc này!

      (VietTuSaiGon)

      Xóa
    3. NGANG NHIÊN ĐÚNG LÀ NHỮNG VỊ ANH HÙNG

      Nhìn thần thái của các nhà bất đồng chính kiến không có vẻ gì là sợ hãi. Chẳng bù cho đám quan chức khi ra tòa thì khóc rống lên, van xin những điều quá tầm thường hèn hạ.

      Một phiên tòa mang tiếng là công khai mà không dám mở rộng cho dân chúng vào xem, đủ biết nó xét xử "công bằng" như thế nào ! Nếu dân được nghe họ nói thì đám quan tòa chỉ có nước chui xuống đất, vì họ chẳng có tội gì ngoài "tội" yêu nước và chống TQ.

      Chí ít ra thời thuộc địa, bọn Pháp mở phiên tòa đại hình xử người CS, chúng cũng không đến nỗi lén lút hoặc cho người chầu chực nhằm ngăn chặn người đến dự phiên tòa.

      (Nguyễn Đức Hiền)

      Xóa
    4. Làng dân chủ bây giờ như một cái chợ không hơn không kém, chúng như những con buôn chính trị vậy, hoạt động chống đối chính trị để kiếm ăn, tranh nhau miếng cơm rồi chửi nhau vì tranh giành miếng ăn

      Xóa
  2. với những hành vi bẩn thỉu mà lũ rận gây ra thì việc chúng phải trả giá cho hành vi của mình là điều đương nhiên. Gieo nhân nào gặt quả đây, và việc lũ rận phải trả giá là điều đương nhiên.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. AI LÀ KẺ BÁN NƯỚC?

      Một người đấu tranh cho dân chủ, dân quyền và nỗ lực giúp dân oan tìm lại công lý, cho dù người ấy có nhận tiền của người nước ngoài hay một tổ chức chính trị nào đó từ bên ngoài có tính đối lập, thậm chí cừu thù với đảng cầm quyền vẫn không thể gọi họ là kẻ bán nước.

      Một người nhận tiền của một người hay một tổ chức chính trị đối lập nào đó đứng ra kêu gọi lật đổ chế độ cầm quyền, cho dù đứng trên góc độ chính thống của đảng cầm quyền để luận tội họ, họ có thể là phản động nhưng không phải là kẻ bán nước.

      Một người hay nhiều người tổ chức biểu tình hàng loạt sau một sự cố về môi trường hay tài nguyên nào đó, cuộc biểu tình phát triển đến cấp độ kêu gọi lật đổ chính quyền và ngày càng lộ rõ chân tướng của người chủ mưu. Càng không thể gọi người chủ mưu tổ chức biểu tình là kẻ bán nước cho dù họ có âm mưu phản động lại nhà nước đương quyền.

      Còn rất nhiều tội liên quan đến quốc gia đại sự nhưng không có bất kì một cơ sở nào để khép các tội nhân vào tội bán nước. Bởi họ không thể bán nước, họ không có khả năng bán nước.

      Vậy ai là kẻ có khả năng bán nước và giữa tội phản động với tội bán nước, tội nào nặng hơn?

      Ở đây, vấn đề dễ nhận thấy nhất là không riêng gì kẻ nắm quyền, đảng nắm quyền hoặc nắm lãnh thổ mới có khả năng bán nước. Vấn đề là kẻ bán nước đã bán nước kiểu gì và bán như thế nào?

      Một công hàm gửi tháng Giêng năm 1959, công nhận Hoàng Sa là của Trung Quốc của Phạm Văn Đồng khi đang làm Thủ tướng Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, trong lúc này Hoàng Sa không thuộc về quyền quản lý của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Như vậy, nếu nhìn từ bên ngoài, nó có thể là một thứ công hàm vô giá trị. Nhưng nhìn vào bản chất hành động và hệ quả của nó thì cái công hàm kia đích thị là một thứ văn bản bán nước.

      Bởi nhìn vào thực tế, sau khi cái công hàm này gửi đi, số hàng hóa, vũ khí mà Cộng sản Trung Quốc viện trợ cho Cộng sản Bắc Việt tăng lên một cách đáng kể để đánh miền Nam như một thứ bánh ít trao đi, bánh qui trả lại. Rõ ràng về mặt bản chất, đây là hành vi bán nước của Phạm Văn Đồng và chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa.

      Và về sau, sự bán nước xuất hiện ngày càng nhiều hơn, dày đặc hơn và chính thống hơn. Nguyễn Ngọc Thiện, một tay cựu Bí thư tỉnh ủy Thừa Thiên – Huế, hiện nay đang nắm chức Bộ Trưởng Văn hóa, thể thao và du lịch Việt Nam đã từng ký một văn bản cho Trung Quốc thuê 200 hecta đất trên 50 năm tại Mũi Cửa Khẻm, Hải Vân, nơi được xem là “bàn thờ quốc gia”, yết hầu quân sự của miền Trung Việt Nam lúc ông này còn giữ chức Bí thư tỉnh.

      Sau đó ông này lọt tọt nhảy lên ghế cấp bộ và ngồi ghế Bộ Trưởng, đến Tháng Giêng năm nay (2018), ông lại cấp phép cho Đoàn Nghệ Thuật Nội Mông của Trung Quốc vào diễn ngay tại Nhà Hát Lớn Hà Nội đúng vào ngày 19 Tháng Giêng, ngày kỷ niệm Hải Chiến Hoàng Sa năm 1974. Nhưng vì dư luận phản đối mạnh mẽ nên sau đó buổi diễn này bị hoãn lại với lý do “vì sự cố kỹ thuật”.

      Mấy ngày gần đây, Nguyễn Ngọc Thiện, trước vụ ồn ào phim Điệp Vụ Biển Đỏ, Bộ Văn Hóa do ông ta đứng đầu liên tiếp khiến công luận phẫn uất vì hành vi ngang nhiên tuyên truyền, bảo kê cho Trung Quốc ngay trên đất Việt Nam cũng như cách trả lời vô trách nhiệm, vô cảm của ông ta trước tình hình Việt Nam đang bị Trung Quốc lấn lướt cả trên bờ lẫn dưới nước.

      Cái kiểu nói dấm dúi rằng đoạn cuối phim Điệp Vụ Biển Đỏ là “lạc lõng” và “hoàn toàn không có căn cứ để kết luận rằng bộ phim có liên quan đến vấn đề chủ quyền biển đảo” là một cách nói đầy xảo trá, nó hàm chứa một thứ tội lỗi nấp bóng văn hóa, nấp bóng sự ngu dốt hoặc giả ngây.

      Trong khi đó, khán giả xem phim, ai cũng có thể nhận ra cái thông điệp của Trung Quốc gửi gắm ở cuối phim rằng biển Đông là của Trung Quốc và không có quốc gia nào được phép xâm phạm. Một kiểu tuyên bố trắng trợn và tráo trở như vậy mà ông Thiện cho rằng nó “không có gì ghê gớm”.

      (Xin xem tiếp phần dưới)

      Xóa
    2. Đến đây, có thể thấy chân dung kẻ bán nước trắng trợn, không cần giấu diếm là ai. Mà đáng sợ hơn là những kiểu chân dung bán nước như Nguyễn Ngọc Thiện đầy rẫy trên đất nước này. Từ Nguyễn Kim Cự huênh hoang, bán đứng Formosa cho Trung Quốc đến những tay không cần nghe ai khuyên can, cứ cho Trung Quốc thỏa sức mà khai thác bauxite Tây Nguyên, rồi những kẻ rước điện than vào Việt Nam… Tất cả bọn họ đều tạo ra một thứ cực kì nguy hiểm mà luật Việt Nam hiện tại không thể nào điều chỉnh để cứu nguy cho quốc gia. Đó là phá nát môi trường, rước voi về dày mả tổ, rước giặc vào sinh con đẻ cái trên đất nước.

      Môi trường đã nát, người Trung Quốc có mặt khắp mọi nơi trên lãnh thổ Việt Nam. Nhưng vẫn chưa đáng sợ bằng hàng ngàn đứa trẻ mang dòng máu Trung Quốc. Hiện nay, con số những đứa trẻ cha Trung mẹ Việt có độ tuổi từ 0 tuổi đến 10 tuổi trên khắp đất nước này có thể lên đến hàng vạn. Đây là con số khủng khiếp!

      Nó khủng khiếp bởi nó có đủ khả năng hợp thức hóa quyền cai trị của Trung Quốc trên đất Việt Nam một cách hiệu quả nhất. Thử nghĩ, một người nước ngoài thì không thể mua đất tại Việt Nam. Nhưng họ có quyền thuê, để rồi họ làm ăn, lấy gái Việt, đẻ ra những đứa con mang dòng máu cha Trung Quốc. Nhưng đa phần là những đứa con này ngoài giá thú. Nghĩa là chúng khai sinh theo mẹ, mang họ mẹ và được hưởng mọi quyền như những đứa trẻ Việt.

      Trong khi đó, cha của chúng vẫn tiếp tục nuôi nấng chúng và cung cấp tiền cho mẹ của chúng mua đất. Tính đến thời điểm hiện tại, có lẽ đã có hàng triệu lô đất mà người Trung Quốc mua tại Việt Nam thông qua con đường này.

      Bởi con đường này an toàn, cha mua cho con đứng tên hoặc mẹ đứa bé đứng tên, chẳng sợ mất, bởi có mất thì cũng mất của cha mà được của con. Nhưng với đứa bé, bên họ nội chúng vẫn là cái nôi, cái gốc, một khi cha chúng vẫn lo cho chúng mọi thứ. Đương nhiên, chúng sẽ nghe theo cha và chúng coi trọng bên nội. Và thử tưởng tượng khi chúng đủ tuổi làm chủ tương lai, làm chủ đất nước như những đứa trẻ Việt bình thường thì chuyện gì sẽ xảy ra?

      Thử tưởng tượng khi chúng được đặt định từ đầu và sự có mặt của chúng trên đất nước này là một thứ định mệnh điệp báo? Thử tưởng tượng khi chúng được “thiên triều” chỉ vẽ và đào tạo thành những đại diện của họ? Thật là khó để tưởng tượng hậu quả!

      Nhưng ai đã tạo ra những tai ương này? Đó là những kẻ bán nước, những kẻ chỉ vì vài đồng mọn của ngoại bang đã sẵn sàng biến mình thành thứ tay sai, phản động và bán đứng quốc gia, dân tộc. Tội này còn đáng khinh hơn cả Trần Ích Tắc!

      Và những kẻ bán nước kia vẫn còn ngồi chễm chệ trên ghế quan lại trung ương hay cấp cao của tỉnh cho đến bao giờ? Thật là khốn nạn cho dân tộc này!

      (VietTuSaiGon)

      Xóa
    3. NGANG NHIÊN ĐÚNG LÀ NHỮNG VỊ ANH HÙNG

      Nhìn thần thái của các nhà bất đồng chính kiến không có vẻ gì là sợ hãi. Chẳng bù cho đám quan chức khi ra tòa thì khóc rống lên, van xin những điều quá tầm thường hèn hạ.

      Một phiên tòa mang tiếng là công khai mà không dám mở rộng cho dân chúng vào xem, đủ biết nó xét xử "công bằng" như thế nào ! Nếu dân được nghe họ nói thì đám quan tòa chỉ có nước chui xuống đất, vì họ chẳng có tội gì ngoài "tội" yêu nước và chống TQ.

      Chí ít ra thời thuộc địa, bọn Pháp mở phiên tòa đại hình xử người CS, chúng cũng không đến nỗi lén lút hoặc cho người chầu chực nhằm ngăn chặn người đến dự phiên tòa.

      (Nguyễn Đức Hiền)

      Xóa
  3. Với những đối tượng phản động chống Đảng, chống Nhà nước thì việc phải chịu những hình phạt như vậy là hoàn toàn xứng đáng. Nó thể hiện sự nghiêm minh của pháp luật Việt Nam, không tha thứ cho bất cứ hành vi nào vi pháp pháp luật. Với án phạt này các đối tượng sẽ không thể thực hiện những hành vi tuyên truyền chống Nhà nước được nữa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. AI LÀ KẺ BÁN NƯỚC?

      Một người đấu tranh cho dân chủ, dân quyền và nỗ lực giúp dân oan tìm lại công lý, cho dù người ấy có nhận tiền của người nước ngoài hay một tổ chức chính trị nào đó từ bên ngoài có tính đối lập, thậm chí cừu thù với đảng cầm quyền vẫn không thể gọi họ là kẻ bán nước.

      Một người nhận tiền của một người hay một tổ chức chính trị đối lập nào đó đứng ra kêu gọi lật đổ chế độ cầm quyền, cho dù đứng trên góc độ chính thống của đảng cầm quyền để luận tội họ, họ có thể là phản động nhưng không phải là kẻ bán nước.

      Một người hay nhiều người tổ chức biểu tình hàng loạt sau một sự cố về môi trường hay tài nguyên nào đó, cuộc biểu tình phát triển đến cấp độ kêu gọi lật đổ chính quyền và ngày càng lộ rõ chân tướng của người chủ mưu. Càng không thể gọi người chủ mưu tổ chức biểu tình là kẻ bán nước cho dù họ có âm mưu phản động lại nhà nước đương quyền.

      Còn rất nhiều tội liên quan đến quốc gia đại sự nhưng không có bất kì một cơ sở nào để khép các tội nhân vào tội bán nước. Bởi họ không thể bán nước, họ không có khả năng bán nước.

      Vậy ai là kẻ có khả năng bán nước và giữa tội phản động với tội bán nước, tội nào nặng hơn?

      Ở đây, vấn đề dễ nhận thấy nhất là không riêng gì kẻ nắm quyền, đảng nắm quyền hoặc nắm lãnh thổ mới có khả năng bán nước. Vấn đề là kẻ bán nước đã bán nước kiểu gì và bán như thế nào?

      Một công hàm gửi tháng Giêng năm 1959, công nhận Hoàng Sa là của Trung Quốc của Phạm Văn Đồng khi đang làm Thủ tướng Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, trong lúc này Hoàng Sa không thuộc về quyền quản lý của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Như vậy, nếu nhìn từ bên ngoài, nó có thể là một thứ công hàm vô giá trị. Nhưng nhìn vào bản chất hành động và hệ quả của nó thì cái công hàm kia đích thị là một thứ văn bản bán nước.

      Bởi nhìn vào thực tế, sau khi cái công hàm này gửi đi, số hàng hóa, vũ khí mà Cộng sản Trung Quốc viện trợ cho Cộng sản Bắc Việt tăng lên một cách đáng kể để đánh miền Nam như một thứ bánh ít trao đi, bánh qui trả lại. Rõ ràng về mặt bản chất, đây là hành vi bán nước của Phạm Văn Đồng và chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa.

      Và về sau, sự bán nước xuất hiện ngày càng nhiều hơn, dày đặc hơn và chính thống hơn. Nguyễn Ngọc Thiện, một tay cựu Bí thư tỉnh ủy Thừa Thiên – Huế, hiện nay đang nắm chức Bộ Trưởng Văn hóa, thể thao và du lịch Việt Nam đã từng ký một văn bản cho Trung Quốc thuê 200 hecta đất trên 50 năm tại Mũi Cửa Khẻm, Hải Vân, nơi được xem là “bàn thờ quốc gia”, yết hầu quân sự của miền Trung Việt Nam lúc ông này còn giữ chức Bí thư tỉnh.

      Sau đó ông này lọt tọt nhảy lên ghế cấp bộ và ngồi ghế Bộ Trưởng, đến Tháng Giêng năm nay (2018), ông lại cấp phép cho Đoàn Nghệ Thuật Nội Mông của Trung Quốc vào diễn ngay tại Nhà Hát Lớn Hà Nội đúng vào ngày 19 Tháng Giêng, ngày kỷ niệm Hải Chiến Hoàng Sa năm 1974. Nhưng vì dư luận phản đối mạnh mẽ nên sau đó buổi diễn này bị hoãn lại với lý do “vì sự cố kỹ thuật”.

      Mấy ngày gần đây, Nguyễn Ngọc Thiện, trước vụ ồn ào phim Điệp Vụ Biển Đỏ, Bộ Văn Hóa do ông ta đứng đầu liên tiếp khiến công luận phẫn uất vì hành vi ngang nhiên tuyên truyền, bảo kê cho Trung Quốc ngay trên đất Việt Nam cũng như cách trả lời vô trách nhiệm, vô cảm của ông ta trước tình hình Việt Nam đang bị Trung Quốc lấn lướt cả trên bờ lẫn dưới nước.

      Cái kiểu nói dấm dúi rằng đoạn cuối phim Điệp Vụ Biển Đỏ là “lạc lõng” và “hoàn toàn không có căn cứ để kết luận rằng bộ phim có liên quan đến vấn đề chủ quyền biển đảo” là một cách nói đầy xảo trá, nó hàm chứa một thứ tội lỗi nấp bóng văn hóa, nấp bóng sự ngu dốt hoặc giả ngây.

      Trong khi đó, khán giả xem phim, ai cũng có thể nhận ra cái thông điệp của Trung Quốc gửi gắm ở cuối phim rằng biển Đông là của Trung Quốc và không có quốc gia nào được phép xâm phạm. Một kiểu tuyên bố trắng trợn và tráo trở như vậy mà ông Thiện cho rằng nó “không có gì ghê gớm”.

      (Xin xem tiếp phần dưới)

      Xóa
    2. Đến đây, có thể thấy chân dung kẻ bán nước trắng trợn, không cần giấu diếm là ai. Mà đáng sợ hơn là những kiểu chân dung bán nước như Nguyễn Ngọc Thiện đầy rẫy trên đất nước này. Từ Nguyễn Kim Cự huênh hoang, bán đứng Formosa cho Trung Quốc đến những tay không cần nghe ai khuyên can, cứ cho Trung Quốc thỏa sức mà khai thác bauxite Tây Nguyên, rồi những kẻ rước điện than vào Việt Nam… Tất cả bọn họ đều tạo ra một thứ cực kì nguy hiểm mà luật Việt Nam hiện tại không thể nào điều chỉnh để cứu nguy cho quốc gia. Đó là phá nát môi trường, rước voi về dày mả tổ, rước giặc vào sinh con đẻ cái trên đất nước.

      Môi trường đã nát, người Trung Quốc có mặt khắp mọi nơi trên lãnh thổ Việt Nam. Nhưng vẫn chưa đáng sợ bằng hàng ngàn đứa trẻ mang dòng máu Trung Quốc. Hiện nay, con số những đứa trẻ cha Trung mẹ Việt có độ tuổi từ 0 tuổi đến 10 tuổi trên khắp đất nước này có thể lên đến hàng vạn. Đây là con số khủng khiếp!

      Nó khủng khiếp bởi nó có đủ khả năng hợp thức hóa quyền cai trị của Trung Quốc trên đất Việt Nam một cách hiệu quả nhất. Thử nghĩ, một người nước ngoài thì không thể mua đất tại Việt Nam. Nhưng họ có quyền thuê, để rồi họ làm ăn, lấy gái Việt, đẻ ra những đứa con mang dòng máu cha Trung Quốc. Nhưng đa phần là những đứa con này ngoài giá thú. Nghĩa là chúng khai sinh theo mẹ, mang họ mẹ và được hưởng mọi quyền như những đứa trẻ Việt.

      Trong khi đó, cha của chúng vẫn tiếp tục nuôi nấng chúng và cung cấp tiền cho mẹ của chúng mua đất. Tính đến thời điểm hiện tại, có lẽ đã có hàng triệu lô đất mà người Trung Quốc mua tại Việt Nam thông qua con đường này.

      Bởi con đường này an toàn, cha mua cho con đứng tên hoặc mẹ đứa bé đứng tên, chẳng sợ mất, bởi có mất thì cũng mất của cha mà được của con. Nhưng với đứa bé, bên họ nội chúng vẫn là cái nôi, cái gốc, một khi cha chúng vẫn lo cho chúng mọi thứ. Đương nhiên, chúng sẽ nghe theo cha và chúng coi trọng bên nội. Và thử tưởng tượng khi chúng đủ tuổi làm chủ tương lai, làm chủ đất nước như những đứa trẻ Việt bình thường thì chuyện gì sẽ xảy ra?

      Thử tưởng tượng khi chúng được đặt định từ đầu và sự có mặt của chúng trên đất nước này là một thứ định mệnh điệp báo? Thử tưởng tượng khi chúng được “thiên triều” chỉ vẽ và đào tạo thành những đại diện của họ? Thật là khó để tưởng tượng hậu quả!

      Nhưng ai đã tạo ra những tai ương này? Đó là những kẻ bán nước, những kẻ chỉ vì vài đồng mọn của ngoại bang đã sẵn sàng biến mình thành thứ tay sai, phản động và bán đứng quốc gia, dân tộc. Tội này còn đáng khinh hơn cả Trần Ích Tắc!

      Và những kẻ bán nước kia vẫn còn ngồi chễm chệ trên ghế quan lại trung ương hay cấp cao của tỉnh cho đến bao giờ? Thật là khốn nạn cho dân tộc này!

      (VietTuSaiGon)

      Xóa
    3. NGANG NHIÊN ĐÚNG LÀ NHỮNG VỊ ANH HÙNG

      Nhìn thần thái của các nhà bất đồng chính kiến không có vẻ gì là sợ hãi. Chẳng bù cho đám quan chức khi ra tòa thì khóc rống lên, van xin những điều quá tầm thường hèn hạ.

      Một phiên tòa mang tiếng là công khai mà không dám mở rộng cho dân chúng vào xem, đủ biết nó xét xử "công bằng" như thế nào ! Nếu dân được nghe họ nói thì đám quan tòa chỉ có nước chui xuống đất, vì họ chẳng có tội gì ngoài "tội" yêu nước và chống TQ.

      Chí ít ra thời thuộc địa, bọn Pháp mở phiên tòa đại hình xử người CS, chúng cũng không đến nỗi lén lút hoặc cho người chầu chực nhằm ngăn chặn người đến dự phiên tòa.

      (Nguyễn Đức Hiền)

      Xóa
  4. Nhìn thần thái của các nhà bất đồng chính kiến không có vẻ gì là sợ hãi. Chẳng bù cho đám quan chức khi ra tòa thì khóc rống lên, van xin những điều quá tầm thường hèn hạ.

    Một phiên tòa mang tiếng là công khai mà không dám mở rộng cho dân chúng vào xem, đủ biết nó xét xử "công bằng" như thế nào ! Nếu dân được nghe họ nói thì đám quan tòa chỉ có nước chui xuống đất, vì họ chẳng có tội gì ngoài "tội" yêu nước và chống TQ.

    Chí ít ra thời thuộc địa, bọn Pháp mở phiên tòa đại hình xử người CS, chúng cũng không đến nỗi lén lút hoặc cho người chầu chực nhằm ngăn chặn người đến dự phiên tòa.

    (Nguyễn Đức Hiền)

    Trả lờiXóa
  5. NHÂN DÂN NÀO CHÍNH QUYỀN ĐÓ.

    Chính nhân dân Việt Nam đã tống Nguyễn Văn Đài vào tù 2 lần với bản án 19 năm. Một thời gian quá dài so với một đời người.

    Bởi lẻ nói một cách văn hoa như Winston Churchill thì :”Nói cho cùng, tất cả dân tộc trên trái đất này đều xứng đáng với những chế độ họ có."

    Và nói một cách chua chát như cụ Tản Đà thì :" Dân 93 triệu ai người lớn . Nước 4000 năm vẫn trẻ con".

    Nguyễn Văn Đài không vì mình mà vì 93 triệu người dân Việt Nam nên mới phải vào tù.Nhưng 93 triệu người dân Việt Nam lại chẳng vì Nguyễn Văn Đài và cũng chẳng vì chính họ nên cộng sản mới có thể ngang nhiên, thách thức để bỏ tù Nguyễn Văn Đài.

    Thế nhưng một điều chắc chắn là với lịch sử Nguyễn Văn Đài sẽ không bao giờ chết. Nhưng cũng với lịch sử ,93 triệu dân Việt Nam sống mà cũng như chết.

    (Dương Hoài Linh)

    Trả lờiXóa
  6. “NGƯỜI TỐT” THÌ OK, NHƯNG PHẢI ĐỨNG DƯỚI PHÁP LUẬT !

    Tôi đã viết 3 stt đề cập đến việc các cơ quan tố tụng xử sự không công bằng đối với ông Đinh La Thăng. Một số bạn, trong đó có cả những bạn thân lâu năm của tôi, cho rằng tôi “bênh” ông Đinh La Thăng, rằng như vậy là “ủng hộ” tham nhũng, là bất lợi cho cuộc đấu tranh chống tham nhũng. Tôi xin trả lời vắn tắt như thế này :

    Tôi không quen biết gì ông Đinh La Thăng, cũng không ca ngợi ông ấy khi ông ấy đương chức và không thấy bức xúc gì khi ông ấy bị bắt giam. Tôi chỉ lên tiếng khi thấy các cơ quan thực thi pháp luật đối xử không công bằng với ông ấy, dù việc lên tiếng trên cái facebook này chẳng có xi nhê gì. Tôi lên tiếng vì muốn bảo vệ pháp quyền, bảo vệ sự thượng tôn của luật pháp.

    Toàn dân (trong đó có tôi) ủng hộ cuộc đấu tranh chống tham nhũng, nhưng từ kết quả điều tra cho đến Cáo trạng và phán quyết của tòa đều không có bằng chứng ông Đinh La Thăng tham nhũng hay đưa hoặc nhận hối lộ. Nhưng lại có bằng chứng cho thấy phiên tòa sơ thẩm thứ hai (phiên tòa thứ nhất tôi không theo dõi) xử ông Đinh La Thăng không tôn trọng Hiến pháp (không làm rõ việc mua ngân hàng 0 đồng có vi hiến và phạm pháp hay không, không làm rõ các quyết định của người đứng đầu Chính phủ tiền nhiệm có liên quan đến việc đầu tư 800 tỷ và việc mua ngân hàng 0 đồng cùng những vấn đề khác mà tôi đã nêu trong các bài viết).

    Chống tham nhũng, chống tội phạm mà không dựa vào bằng chứng và luật pháp thì không những không mang lại hiệu quả mà còn kéo theo nhiều hệ lụy. Tướng Phạm Xuân Ẩn trong những năm cuối đời nhìn thấy tình trạng quan chức tham nhũng câu kết với tội phạm hình thành các đường dây mafia lũng đoạn đất nước, đã buồn bã nói với tôi : “Trong lịch sử thế giới hiện đại, chế độ xô viết là chế độ duy nhất tiêu diệt được mafia”. Vì sao vậy ? Vì chế độ xô viết không cần luật pháp, cứ nghĩ ai có tội là tiêu diệt. Bởi vậy mà mafia bị tiêu diệt nhưng rất nhiều người chính trực đã phải chết trong lao tù và trường bắn chỉ vì ai đó trong cơ quan có quyền thế nghĩ là họ có tội.

    Chấp nhận nền dân chủ pháp quyền là chấp nhận cả sự rủi ro của nó. Rủi ro đó là : tội phạm có thể bỏ sót. Nhưng người vô tội không bị oan sai. Song thành tựu mà nền dân chủ pháp quyền mang lại cho nền văn minh, sau khi trừ sự rủi ro, là lớn hơn rất nhiều so với một xã hội mà những người tốt có quyền đứng trên pháp luật.

    Trong trường hợp của ông Đinh La Thăng, rất có thể còn nhiều vụ khác của Tập đoàn Dầu khí hay Bộ Giao thông có liên quan đến ông ấy. Và ngay cả trong phiên tòa phúc thẩm của vụ này, tôi tuyệt đối ủng hộ phán quyết của tòa, nếu phán quyết đó dựa trên bằng chứng và đúng pháp luật. Và không chỉ có trường hợp của ông Đinh La Thăng, còn một loạt các tập đoàn kinh tế lớn của nhà nước nữa mà tôi nghĩ rằng sờ đâu sẽ thấy sai đó.

    Tôi tin cuộc đấu tranh chống tham nhũng đang do những người tốt điều khiển (chừng nào có ai trong số họ bị phát hiện tham nhũng hay bảo kê cho tham nhũng, là chuyện khác của tương lai). “Người tốt” thì Ok, nhưng phải đứng dưới pháp luật. Chỉ có đứng dưới pháp luật thì mới có thể răn đe được những kẻ đang hoặc lăm le hoạt động phi pháp và không làm cho những người ngay thật phải sợ hãi.

    Sau hơn 30 năm Đổi Mới, nền dân chủ pháp quyền mới bước được những bước tiến không dài. Những bước tiến đó cần được nâng niu gìn giữ, như gìn giữ "con ngươi của mắt mình" vậy.

    (Hoàng Hải vân)

    Trả lờiXóa
  7. Tuyên bố của Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ Heather Nauert về bản án đối với các nhà hoạt động ôn hòa ở Việt Nam

    Ngày 5/4/2018

    Hoa Kỳ quan ngại sâu sắc về việc một tòa án của Việt Nam đã kết án và tuyên án các nhà hoạt động ôn hòa Nguyễn Văn Đài, Lê Thu Hà, Phạm Văn Trội, Nguyễn Trung Tôn, Nguyễn Bắc Truyển và Trương Minh Đức với các án tù nặng nề dưới tội danh mơ hồ “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.” Chúng tôi lo ngại nhận thấy rằng chính quyền Việt Nam đã tạm giam Nguyễn Văn Đài và Lê Thu Hà trong hơn hai năm trước khi xét xử.

    Tất cả mọi người có quyền cơ bản như tự do biểu đạt, quyền lập hội và tụ họp ôn hòa, cả trên mạng và ngoài đời. Hoa Kỳ quan ngại sâu sắc trước những nỗ lực của chính phủ Việt Nam nhằm hạn chế những quyền này thông qua xu hướng gia tăng các vụ bắt giữ, kết án và những bản án hà khắc đối với các nhà hoạt động ôn hòa.

    Hoa Kỳ kêu gọi Việt Nam thả tất cả tù nhân lương tâm ngay lập tức, và cho phép tất cả cá nhân ở Việt Nam tự do bày tỏ quan điểm của họ và tụ họp một cách ôn hòa mà không lo sợ bị trừng phạt.

    Chúng tôi cũng hối thúc chính phủ Việt Nam đảm bảo những hành động và luật pháp của mình, trong đó có Bộ luật Hình sự, nhất quán với những điều khoản về nhân quyền trong Hiến pháp Việt Nam và những cam kết và nghĩa vụ quốc tế của mình.

    Trả lờiXóa
  8. Thông cáo báo chí của Liên đoàn Thẩm phán Đức

    Liên đoàn Thẩm phán xúc động và bất bình trước bản án dành cho các nhà hoạt động dân quyền Việt Nam

    Berlin, ngày 06/04/2018 - Liên đoàn Thẩm phán Đức lên tiếng phê phán gay gắt bản án dành cho các nhà hoạt động dân quyền Việt Nam. Có sáu (06) nhà hoạt động dân quyền đã bị tuyên án nặng nề từ 7 đến 15 năm tù vào ngày thứ Năm 05/04/2018 vừa qua tại Hà Nội. Trong số này có luật sư Nguyễn Văn Đài là người được Liên đoàn Thẩm phán Đức trao Giải Nhân quyền năm 2017 trong sự vắng mặt để tuyên dương những đóng góp của ông.

    "Không có gì có thể biện minh cho bản án này", theo lời của chủ tịch Liên đoàn Thẩm phán Đức, ông Jens Gnisa, vào ngày thứ Sáu 06/04/2018. "Tất cả những người bị kết án đều là những người đã chỉ dấn thân cho các giá trị vững bền như quyền tự do, chế độ pháp quyền và dân chủ. Những quyền này được Việt Nam tự nguyện cam kết tôn trọng nên người thực hiện chúng không thể bị truy tố về mặt hình sự."

    Trong vụ này, ngay cả những quyền về tố tụng cũng bị vi phạm nặng nề. Dưới cái nhìn của Liên đoàn Thẩm phán Đức thì việc tuyên đọc bản án dành cho sáu (06) nhà hoạt động nhân quyền chỉ vài tiếng đồng hồ sau phiên xử cũng đủ cho thấy điều này. "Toàn bộ vụ án kể cả việc tạm giam trên hai (02) năm trời làm cho người ta thất vọng", ông Gnisa nói. "Chế độ Việt Nam đã đứng trên luật pháp hiện hành để bóp chết tiếng nói của những người chỉ trích họ. Tất cả kinh nghiệm lịch sử cho thấy rằng khát vọng tự do của con người sẽ vượt qua được mọi trở lực."

    Trả lờiXóa
  9. TỰ VẤN

    Tuổi trẻ là rường cột của quốc gia, là tương lai của dân tộc. Các bạn nghĩ gì khi chính bạn sẽ trở thành những kẻ mất nước và nô lệ? Và điều đó có phải là những gì các bạn mong muốn? Nếu câu trả lời: Đó là những gì các bạn ước mong thì tôi sẽ không còn gì để nói tiếp. Nhưng nếu câu trả lời bằng cả tâm tư uất hận trào dâng của những con người sắp mất Tổ Quốc và trở thành lũ người bị trị bởi bọn phản quốc, nối giáo cho giặc, rước voi dày mả tổ thì: Nguyễn Văn Đài, Trương Minh Đức, Nguyễn Bắc Truyển, Phạm Văn Trội, Nguyễn Trung Tôn, Lê Thu Hà, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Nguyễn Hữu Vinh, Trần Anh Kim, Trần Thị Nga cùng rất nhiều người dân yêu nước khác... là những nhân tố tượng trưng cho niềm tin và hy vọng cùng sự hào hùng can đảm mà các bạn nên noi theo để giữ gìn dải đất mà Tổ Tiên đã dầy công để lại, cũng như tương lai của cả bao thế hệ tiếp nối không phải chịu cảnh cúi đầu nhục nhã đầy oán hận cho lớp cha ông đã để mất nước.

    *

    Đất nước nghiêng ngã, nhìn tập đoàn độc tài CSVN, hệ thống tòa án chuyên quyền bịp bợm, lũ đầu trâu mặt ngựa côn an côn đồ chìm nổi như bầy sài lang hổ đói chực hờ hành hung đánh đập và sẵn sàng xé nát dân lành ra từng mảnh, nhìn bầy sói hung tợn này, bạn có bao giờ tự vấn: Tại sao dân ta lại phải lâm vào cảnh khốn khổ thế này?

    Có bao giờ bạn tự hỏi mình: Nguyễn Văn Đài là ai, Trương Minh Đức, Nguyễn Bắc Truyển, Phạm Văn Trội, Nguyễn Trung Tôn, Lê Thu Hà, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Nguyễn Hữu Vinh, Trần Anh Kim... cùng nhiều nhà đấu tranh khác nữa là ai? Và tại sao những người này phải gánh chịu những cực hình về thể chất lẫn tinh thần?

    Có bao giờ bạn tự vấn: Những người đứng lên đấu tranh cho một xã hội công bằng, tự do dân chủ và nhân quyền này, họ cần không khí tự do, có cần quyền được làm chủ của một người dân và họ có muốn được làm một con người như bạn không? Và câu trả lời hẳn nhiên là có. Những người này có vợ, có chồng, có con, có gia đình và cần một mái ấm như bạn không? Lại một câu khẳng định nữa là: Có.

    Những công dân yêu quê hương, thương dân tộc này, họ cũng phải lo toan cho cuộc sống, cũng phải đổ mồ hôi lẫn nước mắt để có được đồng tiền để trang trải những nhu cầu cần thiết như các bạn. Chính vì sự mưu cầu hạnh phúc cùng niềm vui trọn vẹn với đúng nghĩa của nó khiến họ phải hy sinh, phải dấn thân đấu tranh để giành lại những thứ quyền mà lẽ ra bản thân họ cũng như các bạn cần phải có, những thứ mà bọn cường quyền độc tài toàn trị đã cố ý cướp đi để cho chúng ta trở thành những thứ dân dễ bị cai trị.

    Những nhà đấu tranh đã hy sinh chính bản thân và gia đình họ để làm những công việc mà những người tầm thường như chúng ta không thể làm được bởi chúng ta vẫn còn đầy sự ích kỹ, ngại hao tốn thời gian và tiền bạc, cũng như không dám đối mặt với tù ải nhục hình... Há thì họ không phải là những con người phi thường, đáng trân quí, đáng kính phục thì là gì?.

    Với những loại người thờ ơ với vận mệnh của dân tộc, ích kỷ cho bản thân nhưng đôi khi cũng chợt thấy những điểm bạc nhược của mình và tự vấn là: Những nhà đấu tranh có ngu dại không mà lại phải "gánh ách giữa đàng để mang vào cổ"? Tôi trả lời ngay cho bạn biết mà không cần phải qua một giây suy nghĩ rằng: Những nhà đấu tranh chẳng những không ngu dại mà ngược lại họ còn rất thông minh, nhạy bén. Những suy tư của họ đi trước hơn hạng người tầm thường, nhu nhược và yếm thế. Với đất nước họ là những anh hào chia vai sẻ gánh, với dân tộc họ là những con dân có đầy bổn phận và trách nhiệm. Những nhà đấu tranh, những con người quật khởi từ ngàn xưa cho đến tận hôm nay, họ là những anh hùng của đất nước và dân tộc.

    (Xin xem tiếp phần dưới)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ngược lại với những anh thư hào kiệt yêu nước thì đảng CSVN là một lũ cuồng ngông hung bạo, chúng lấy sự mụ mị trí trá thay ngôn luận, lấy gian xảo điếm hèn làm kim chỉ nam cho hành động dưới cái gọi là "bạo lực cách mạng", "chuyên chính vô sản" mà Hồ Chí Minh là tên chúa đảng của đảng Mafia VN đồi bại và lật lọng này.

      Nhìn quang cảnh của bầy sói xanh, vàng trường mặt dầy đặc ở các nẻo đường chung quanh khu quyết án của các cuộc định tội đã được chỉ đạo, nhìn bầy thẩm phán cùng tên chánh án hiện rõ trên nét mặt xuẩn ngốc bởi chuyên quyền theo lịnh của ác đảng chứ không tuân thủ theo luật tố tụng đầy khoa học và tình lý cùng sự minh bạch của vụ việc. Những điều này đã nói lên rằng ác tính của một ác đảng phi chính nghĩa, phi dân chủ... mà đảng là tên bạo chúa ngồi xổm trên tất cả. Ấy vậy mà chúng vẫn rêu rao một cách trơ trẽn rằng "đảng là sáng suốt, là quang vinh". Vậy mà chúng vẫn luôn lấp liếm "đa nguyên, đa đảng là xáo trộn chính trị, tự do, dân chủ, nhân quyền là bất ổn xã hội..."

      Có bao giờ đảng CSVN tự vấn: Độc đảng, độc tài là mầm mống của thù hận và bất cộng tác của dân chúng sẽ đi đến sự trì trệ và lạc hậu cho đất nước? Người dân bất mãn chế độ đầy tiêu cực sẽ dẫn đến bất ổn cho xã hội?.

      Tuổi trẻ là rường cột của quốc gia, là tương lai của dân tộc. Các bạn nghĩ gì khi chính bạn sẽ trở thành những tên mất nước và nô lệ? Và điều đó có phải là những gì các bạn mong muốn? Nếu câu trả lời: Đó là những gì các bạn ước mong thì tôi sẽ không còn gì để nói tiếp. Nhưng nếu câu trả lời bằng cả tâm tư uất hận trào dâng của những con người sắp mất Tổ Quốc và trở thành lũ người bị trị bởi bọn phản quốc, nối giáo cho giặc, rước voi dày mả tổ thì: Nguyễn Văn Đài, Trương Minh Đức, Nguyễn Bắc Truyển, Phạm Văn Trội, Nguyễn Trung Tôn, Lê Thu Hà, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, N guyễn Hữu Vinh, Trần Anh Kim, Trần Thị Nga cùng rất nhiều người dân yêu nước khác...là những nhân tố tượng trưng cho niềm tin và hy vọng cùng sự hào hùng can đảm mà các bạn nên noi theo để giữ gìn dải đất mà Tổ Tiên đã dầy công để lại, cũng như tương lai của cả bao thế hệ tiếp nối không phải chịu cảnh cúi đầu nhục nhã đầy oán hận cho lớp cha ông đã để mất nước.

      Biết bao trò mèo của cái gọi là tòa án dưới chế độ độc tài mụ mị đã diễn ra từ trước đến hôm nay và sẽ tiếp diễn trong tương lai vẫn là những chiêu mị dân không thay đổi. Người dân Việt Nam ở quốc nội lẫn hải ngoại không còn lạ lùng hay hy vọng gì với những trò điếm đàng này.

      (Xin xem tiếp phần KẾT dưới)

      Xóa
    2. Ngày tụ tập định án của bầy chuột chù 5-4-2018 dưới cái danh xưng trí trá là "phiên xử công khai" nhưng cấm công luận và ngay cả người thân của các bị cáo tham dự nhưng thực chất chỉ là một trong vô số cuộc lừa đảo nhân dân của đảng CSVN.

      Những cáo buộc 66 năm tù 17 năm quản chế đối với 6 thành viên Hội Anh Em Dân Chủ cùng cho rằng “hoạt động lật đổ chính quyền nhân dân” theo điều 79 bộ luật hình sự khi những người đấu tranh đã từng bị ĐCSVN tống giam, cấm cản, bịt miệng, hù dọa bằng vũ lực... chỉ là những động thái láo toét của một lũ hề diễn tuồng tồi không hơn không kém.

      Sự vô lý của cái tự cho rằng "Tòa án nhân dân" với các điều khoản áp đặt như 88 (Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam), được thay bằng điều 258 (Tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước), mà trong đó có điều 79 với nội dung vu khống một cách không tưởng là: “Hoạt động lật đổ chính quyền nhân dân” thì câu hỏi căn bản rất đơn giản rằng: Người dân có bao giờ tự nguyện bầu lên đảng và nhà cầm quyền này mà chỉ có đảng cử ép dân bỏ phiếu thì cái gọi "chính quyền nhân dân" là thứ ngôn từ cưỡng chế đầy tính chất ngụy biện. Dân không công nhận một thể chế xảo trá như vậy thì việc phủ nhận cái cơ chế cưỡng bức của đảng cùng guồng máy bạo quyền là chuyện đương nhiên. Vâng, người dân không cần phải gìn giữ hoặc bảo vệ một chế độ mà họ không dựng nên, cũng như không bao giờ mong muốn. Từ chối hay đạp đổ những điều đầy nghịch lý của một cơ chế toàn trị là những việc đúng đắn cần phải thực hiện.

      Trước hiện tình rất bi đát của đất nước, tham nhũng bất trị, nợ công chồng chất, giặc khắp Biển Đông, giặc tràn lan trong khắp các tỉnh thành, giặc hoành hành ngay trong Bộ chính trị trung ương đảng, các ngành các cấp cùng nguy cơ Việt tộc sẽ bị diệt vong như Tân Cương, Nội Mông, Tây Tạng, các bạn nghĩ gì, cũng như sẽ phải làm gì? Và hẳn nhiên sự tiếp tục cúi đầu trong hèn nhục là câu trả lời không thể nào chấp nhận.

      Nguyên Thạch
      06.04.2018

      Xóa
  10. NÓI CHỨ LÀM QUAN NƯỚC MÌNH QUÁ SƯỚNG.

    Bên y tế tiêm vacxin chết trẻ, chạy thận chết dân, bệnh viện quá tải, bác sĩ nhận phong bì, thuốc trị ung thư giả có người nhà bộ trưởng tham gia đường dây...vv...Cuối cùng cãi nhau như mổ bò trên mạng xong, bộ trưởng y tế vẫn tại vị.

    Bên giáo dục thì bằng cấp giả được mua bán tràn lan, một suất hợp đồng, biên chế vài trăm triệu. Hiệu trưởng mua dâm, học sinh đâm thầy giáo, phụ huynh bắt cô giáo quỳ, cô giáo bắt học trò uống nước ngâm giẻ lau bảng, bộ trưởng nói ngọng, đạo văn..vv...Lại cãi nhau ỏm tỏi trên mạng xong nhà ai nấy về, bộ trưởng giáo dục vẫn tại vị.

    Bên công an thì tướng tá tham gia đường dây cờ bạc, bảo kê XHĐ, mãi lộ, đánh chết dân trong đồn như cơm bữa..vv....Rồi cũng cãi nhau phân tích đúng sai xong, bộ trưởng công an lại vẫn cứ tại vị.

    Bên quân đội thì tướng tá tham gia đa cấp, khai khống tuần tra để ăn cắp dầu, ăn cắp đất công chia chác, tướng tá toàn là tỷ phú...cuối cùng cũng cứt trâu hoá bùn.

    Formosa - một thảm hoạ môi trường tàn phá vùng biển của 4 tỉnh miền trung, gây thiệt hại hàng tỷ đô, ảnh hưởng đến hàng chục triệu người...cũng chẳng ông to bà lớn nào bị cắt chức hay kỷ luật, lỗi lại thuộc về bọn kích động chống phá và thằng Việt con ông Tân ở bên Mẽo.

    Đảng lãnh đạo toàn diện, giờ đảng viên tha hoá, ăn của dân không chừa thứ gì, phá rừng xây biệt phủ, mua thẻ xanh cho bồ nhí, mua nhà cho con cái du học ở trời Tây trong khi lương chỉ trên dưới chục củ/tháng. Vậy mà cuối cùng đảng vẫn cứ quang vinh, vẫn cứ muôn năm. Lỗi lại thuộc về bọn kích động chống phá muốn bôi nhọ uy tín lãnh đạo.

    Bên Tây có chuyện gì to tát là người cầm đầu ở lĩnh vực đó từ chức để xoa dịu dư luận cho dù họ không có lỗi đi nữa. Ở ta thì lỗi trước tiên thuộc về nhân dân, sau do điều kiện khách quan, do thiếu kinh nghiệm, do thế lực thù địch chống phá...

    Bởi nên dân gian mới có câu:

    Mất mùa là bởi thiên tai
    Được mùa nhờ bởi thiên tài đảng ta.

    Hehe..!

    (Nhân Thế Hoàng)

    Trả lờiXóa
  11. THAM NHŨNG VẶT

    Hôm tôi ở quê, thằng cháu mời xuống nhà ăn bún riêu rạm. Tôi đánh tì tì 4 bát, no kềnh kếnh cang, đến nỗi đêm đó ôm cái bụng căng tròn trăn trở. Công nhận ngon tuyệt. Nhưng chuyện nó kể còn ngon hơn.

    Chuyện rằng ở xã Tú Đôi bên cạnh, có cái đầm lớn (vốn là một nhánh sông Văn Úc bị bồi lấp, rất nhiều tôm cá, thời còn cởi trần đánh dậm tôi thường ra bắt cá tôm ở đây). Hôm họp đảng ủy và ủy ban xã, ông chủ tịch vừa được bầu lên thông báo rằng thường vụ và chủ tịch xã đã ký với tư nhân cho thuê đầm trong 25 năm, đem một nguồn thu lớn về cho xã, đề nghị các đồng chí hoan hô.

    Lão chủ tịch chưa dứt lời, một ông mặt hằm hằm đứng lên, chả phải ai xa lạ, là vị phó chủ tịch. Ông phó choang ngay, tôi phản đối, ăn đéo gì mà ăn lắm thế, ông cứ ăn trong nhiệm kỳ của ông thôi, còn để người khác tí màu nữa chứ. Nó được thầu 25 năm, nó trả trước phần trăm cho ông chừng ấy năm, chúng tôi lên thì còn đéo gì nữa. Hốc cũng vừa vừa phải phải thôi.

    Cãi nhau lộn bậy một hồi, họp tan, ê chề. Dân chúng nghe chuyện được phen cười vỡ bụng về cái thói quần ngư tranh thực của đám cường hào lý dịch thời nay.

    Thằng cháu kết luận: Nhỏ ăn nhỏ, to ăn to, chả thằng cán bộ đéo nào mà không ăn bẩn.

    (Nguyễn Thông)

    Trả lờiXóa
  12. "Chủ nghĩa Cộng Sản" là con đường xa nhất để đi đến "Chủ nghĩa Tư Bản". Sau gần một thế kỷ xây dựng chủ nghĩa Cộng Sản một cách vô vọng, cuối cùng họ cũng phải quay về cái vạch xuất phát là Tư bản chủ nghĩa. Họ lại bắt đầu những bài học vở lòng mà thế giới tư bản đã làm cách đây vài trăm năm.

    (Minh Văn)

    Trả lờiXóa
  13. Nguyễn Văn Đài cũn là đối tượng cầm đầu, giữ vị trí quan trọng (Phó Chủ tịch thứ hai) của “Hội anh em dân chủ”, trực tiếp xây dựng, dự thảo cương lĩnh hoạt động của “Hội anh em dân chủ”; tham gia bàn bạc, định hướng cách thức hoạt động, phát triển lực lượng, lôi kéo Lê Thu Hà tham gia “Hội anh em dân chủ”; đào tạo, hướng dẫn các thành viên về cách thức, kinh nghiệm hoạt động; lập dự án và liên hệ với các tổ chức, cá nhân phản động ở nước ngoài như tổ chức khủng bố Việt Tân để vận động ủng hộ, nhận tiền tài trợ tài chính cho các hoạt động của “Hội anh em dân chủ”;

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. MẤT NƯỚC RỒI!

      Nhiều khu vực ven biển từ Đà Nẵng đến Nam Quảng Nam đã bị các công ty Trung Cộng mua đứt mấy chục năm.

      Thị trường địa ốc Đà Nẵng đang bị thổi bong bóng. Các khu vực ven biển Quảng Nam giá đất đội lên trời.

      Nhà cô tôi ở vùng ven biển QN nên tôi rõ. Đi đâu cũng thấy người dân quê hồ hởi vì bỗng nhiên nắm trong tay tài sản (nhà đất) trị giá tiền tỷ vì khách hàng Trung Cộng khá "hào phóng", trong khi trước đây đất quê tôi là đất "khỉ ho cò gáy".

      Đất nước đang bị cắt ra từng mảnh và bán dần hết cho Trung Quốc. Nhà cầm quyền cộng sản bán nước đã rõ. Nhưng ngay chính người dân cũng đang hồ hởi bán nước.

      Những người giàu có, hiểu biết và rõ thời cuộc thì đưa con cháu đi du học rồi ở lại Hoa Kỳ, Canada... Những người dân quê thiếu hiểu biết thì sung sướng ôm tiền tỷ từ việc bán nhà cho Trung Quốc, để rồi sau này họ làm thuê, làm nô lệ cho ngoại bang trên chính quê hương mình.

      Việt Nam ơi!

      P.S: Chính xác là: dọc bờ biển từ Bắc chí Nam Trung cộng đã thâu tóm, đặc biệt là yết hầu Đà Nẵng tới Nha Trang, Cam Ranh.

      (Huỳnh Thục Vy)

      Xóa
    2. NGANG NHIÊN ĐÚNG LÀ NHỮNG VỊ ANH HÙNG

      Nhìn thần thái của các nhà bất đồng chính kiến không có vẻ gì là sợ hãi. Chẳng bù cho đám quan chức khi ra tòa thì khóc rống lên, van xin những điều quá tầm thường hèn hạ.

      Một phiên tòa mang tiếng là công khai mà không dám mở rộng cho dân chúng vào xem, đủ biết nó xét xử "công bằng" như thế nào ! Nếu dân được nghe họ nói thì đám quan tòa chỉ có nước chui xuống đất, vì họ chẳng có tội gì ngoài "tội" yêu nước và chống TQ.

      Chí ít ra thời thuộc địa, bọn Pháp mở phiên tòa đại hình xử người CS, chúng cũng không đến nỗi lén lút hoặc cho người chầu chực nhằm ngăn chặn người đến dự phiên tòa.

      (Nguyễn Đức Hiền)

      Xóa
  14. hội anh em dân chủ như vậy là đã bị xử xong và tiếp theo sẽ là bọn rận chủ nào đây, tất cả những hội nhóm nào còn cố tình có ý định xuyên tạc, chống phá nhà nước, chính quyền thì hãy nhìn vào hội anh em dân chủ mà học tập, kết quả chỉ có 1 mà thôi vì pháp luật của Việt Nam ta là nghiêm minh. vậy nên bọn rận chủ run chân đi là vừa

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. MẤT NƯỚC RỒI!

      Nhiều khu vực ven biển từ Đà Nẵng đến Nam Quảng Nam đã bị các công ty Trung Cộng mua đứt mấy chục năm.

      Thị trường địa ốc Đà Nẵng đang bị thổi bong bóng. Các khu vực ven biển Quảng Nam giá đất đội lên trời.

      Nhà cô tôi ở vùng ven biển QN nên tôi rõ. Đi đâu cũng thấy người dân quê hồ hởi vì bỗng nhiên nắm trong tay tài sản (nhà đất) trị giá tiền tỷ vì khách hàng Trung Cộng khá "hào phóng", trong khi trước đây đất quê tôi là đất "khỉ ho cò gáy".

      Đất nước đang bị cắt ra từng mảnh và bán dần hết cho Trung Quốc. Nhà cầm quyền cộng sản bán nước đã rõ. Nhưng ngay chính người dân cũng đang hồ hởi bán nước.

      Những người giàu có, hiểu biết và rõ thời cuộc thì đưa con cháu đi du học rồi ở lại Hoa Kỳ, Canada... Những người dân quê thiếu hiểu biết thì sung sướng ôm tiền tỷ từ việc bán nhà cho Trung Quốc, để rồi sau này họ làm thuê, làm nô lệ cho ngoại bang trên chính quê hương mình.

      Việt Nam ơi!

      P.S: Chính xác là: dọc bờ biển từ Bắc chí Nam Trung cộng đã thâu tóm, đặc biệt là yết hầu Đà Nẵng tới Nha Trang, Cam Ranh.

      (Huỳnh Thục Vy)

      Xóa
    2. NGANG NHIÊN ĐÚNG LÀ NHỮNG VỊ ANH HÙNG

      Nhìn thần thái của các nhà bất đồng chính kiến không có vẻ gì là sợ hãi. Chẳng bù cho đám quan chức khi ra tòa thì khóc rống lên, van xin những điều quá tầm thường hèn hạ.

      Một phiên tòa mang tiếng là công khai mà không dám mở rộng cho dân chúng vào xem, đủ biết nó xét xử "công bằng" như thế nào ! Nếu dân được nghe họ nói thì đám quan tòa chỉ có nước chui xuống đất, vì họ chẳng có tội gì ngoài "tội" yêu nước và chống TQ.

      Chí ít ra thời thuộc địa, bọn Pháp mở phiên tòa đại hình xử người CS, chúng cũng không đến nỗi lén lút hoặc cho người chầu chực nhằm ngăn chặn người đến dự phiên tòa.

      (Nguyễn Đức Hiền)

      Xóa
  15. Tổ chức ân xá quốc tế là cánh tay nối dài của chính quyền Mỹ và phương Tây, luôn đưa ra những quan điểm phiến diện, cực đoan, chủ quan về tình hình của một nước có thể chế chính trị khác với phương Tây như Việt Nam. Thực sự những phát ngôn của người đại diện tổ chức này không đáng để tâm một chút nào

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. MẤT NƯỚC RỒI!

      Nhiều khu vực ven biển từ Đà Nẵng đến Nam Quảng Nam đã bị các công ty Trung Cộng mua đứt mấy chục năm.

      Thị trường địa ốc Đà Nẵng đang bị thổi bong bóng. Các khu vực ven biển Quảng Nam giá đất đội lên trời.

      Nhà cô tôi ở vùng ven biển QN nên tôi rõ. Đi đâu cũng thấy người dân quê hồ hởi vì bỗng nhiên nắm trong tay tài sản (nhà đất) trị giá tiền tỷ vì khách hàng Trung Cộng khá "hào phóng", trong khi trước đây đất quê tôi là đất "khỉ ho cò gáy".

      Đất nước đang bị cắt ra từng mảnh và bán dần hết cho Trung Quốc. Nhà cầm quyền cộng sản bán nước đã rõ. Nhưng ngay chính người dân cũng đang hồ hởi bán nước.

      Những người giàu có, hiểu biết và rõ thời cuộc thì đưa con cháu đi du học rồi ở lại Hoa Kỳ, Canada... Những người dân quê thiếu hiểu biết thì sung sướng ôm tiền tỷ từ việc bán nhà cho Trung Quốc, để rồi sau này họ làm thuê, làm nô lệ cho ngoại bang trên chính quê hương mình.

      Việt Nam ơi!

      P.S: Chính xác là: dọc bờ biển từ Bắc chí Nam Trung cộng đã thâu tóm, đặc biệt là yết hầu Đà Nẵng tới Nha Trang, Cam Ranh.

      (Huỳnh Thục Vy)

      Xóa
    2. NGANG NHIÊN ĐÚNG LÀ NHỮNG VỊ ANH HÙNG

      Nhìn thần thái của các nhà bất đồng chính kiến không có vẻ gì là sợ hãi. Chẳng bù cho đám quan chức khi ra tòa thì khóc rống lên, van xin những điều quá tầm thường hèn hạ.

      Một phiên tòa mang tiếng là công khai mà không dám mở rộng cho dân chúng vào xem, đủ biết nó xét xử "công bằng" như thế nào ! Nếu dân được nghe họ nói thì đám quan tòa chỉ có nước chui xuống đất, vì họ chẳng có tội gì ngoài "tội" yêu nước và chống TQ.

      Chí ít ra thời thuộc địa, bọn Pháp mở phiên tòa đại hình xử người CS, chúng cũng không đến nỗi lén lút hoặc cho người chầu chực nhằm ngăn chặn người đến dự phiên tòa.

      (Nguyễn Đức Hiền)

      Xóa
  16. Quả thực kinh tế thị trường có nhiều lợi ích, thúc đẩy nền kinh tế phát triển nhưng đời sống xã hội cũng chịu hệ lụy không ít từ nó, với nhịp sống hối hả tiện nghi, dịch vụ không thiếu chỉ thiếu tiền khiến cho không ít bộ phận giới trẻ chỉ nhìn thấy lợi ích vât chất trước mắt, lười lao đông nên bị đồng tiền chi phối làm cho lóa mắt; họ cũng chính là những đối tượng dễ bị dụ dỗ lôi kéo vào con đường lỗi lầm nhất bởi những tổ chức thực hiện các hành vi tuyên truyền chống phá đảng, nhà nước có các “ông lớn” chống lưng, tiền không thiếu, chỉ thiếu người tham gia thì những ai không có bản lĩnh, không có tự chủ sẽ bị rơi vào bẫy chẳng sớm thì muộn cũng vào vòng lao lý.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. MẤT NƯỚC RỒI!

      Nhiều khu vực ven biển từ Đà Nẵng đến Nam Quảng Nam đã bị các công ty Trung Cộng mua đứt mấy chục năm.

      Thị trường địa ốc Đà Nẵng đang bị thổi bong bóng. Các khu vực ven biển Quảng Nam giá đất đội lên trời.

      Nhà cô tôi ở vùng ven biển QN nên tôi rõ. Đi đâu cũng thấy người dân quê hồ hởi vì bỗng nhiên nắm trong tay tài sản (nhà đất) trị giá tiền tỷ vì khách hàng Trung Cộng khá "hào phóng", trong khi trước đây đất quê tôi là đất "khỉ ho cò gáy".

      Đất nước đang bị cắt ra từng mảnh và bán dần hết cho Trung Quốc. Nhà cầm quyền cộng sản bán nước đã rõ. Nhưng ngay chính người dân cũng đang hồ hởi bán nước.

      Những người giàu có, hiểu biết và rõ thời cuộc thì đưa con cháu đi du học rồi ở lại Hoa Kỳ, Canada... Những người dân quê thiếu hiểu biết thì sung sướng ôm tiền tỷ từ việc bán nhà cho Trung Quốc, để rồi sau này họ làm thuê, làm nô lệ cho ngoại bang trên chính quê hương mình.

      Việt Nam ơi!

      P.S: Chính xác là: dọc bờ biển từ Bắc chí Nam Trung cộng đã thâu tóm, đặc biệt là yết hầu Đà Nẵng tới Nha Trang, Cam Ranh.

      (Huỳnh Thục Vy)

      Xóa
    2. NGANG NHIÊN ĐÚNG LÀ NHỮNG VỊ ANH HÙNG

      Nhìn thần thái của các nhà bất đồng chính kiến không có vẻ gì là sợ hãi. Chẳng bù cho đám quan chức khi ra tòa thì khóc rống lên, van xin những điều quá tầm thường hèn hạ.

      Một phiên tòa mang tiếng là công khai mà không dám mở rộng cho dân chúng vào xem, đủ biết nó xét xử "công bằng" như thế nào ! Nếu dân được nghe họ nói thì đám quan tòa chỉ có nước chui xuống đất, vì họ chẳng có tội gì ngoài "tội" yêu nước và chống TQ.

      Chí ít ra thời thuộc địa, bọn Pháp mở phiên tòa đại hình xử người CS, chúng cũng không đến nỗi lén lút hoặc cho người chầu chực nhằm ngăn chặn người đến dự phiên tòa.

      (Nguyễn Đức Hiền)

      Xóa
  17. Việc bắt giữ những người này là nhằm ngăn chặn những hoạt động vi phạm pháp luật, hoạt động chống phá của họ, những người là thành viên của “Hội AEDC”. Sự thối rữa trong tâm hồn, lối suy nghĩ của họ ngày càng giúp họ đến gần với địa ngục lòng tham, tham tiền chứ chả phải vì mục đích tốt đẹp gì cho cam.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. MẤT NƯỚC RỒI!

      Nhiều khu vực ven biển từ Đà Nẵng đến Nam Quảng Nam đã bị các công ty Trung Cộng mua đứt mấy chục năm.

      Thị trường địa ốc Đà Nẵng đang bị thổi bong bóng. Các khu vực ven biển Quảng Nam giá đất đội lên trời.

      Nhà cô tôi ở vùng ven biển QN nên tôi rõ. Đi đâu cũng thấy người dân quê hồ hởi vì bỗng nhiên nắm trong tay tài sản (nhà đất) trị giá tiền tỷ vì khách hàng Trung Cộng khá "hào phóng", trong khi trước đây đất quê tôi là đất "khỉ ho cò gáy".

      Đất nước đang bị cắt ra từng mảnh và bán dần hết cho Trung Quốc. Nhà cầm quyền cộng sản bán nước đã rõ. Nhưng ngay chính người dân cũng đang hồ hởi bán nước.

      Những người giàu có, hiểu biết và rõ thời cuộc thì đưa con cháu đi du học rồi ở lại Hoa Kỳ, Canada... Những người dân quê thiếu hiểu biết thì sung sướng ôm tiền tỷ từ việc bán nhà cho Trung Quốc, để rồi sau này họ làm thuê, làm nô lệ cho ngoại bang trên chính quê hương mình.

      Việt Nam ơi!

      P.S: Chính xác là: dọc bờ biển từ Bắc chí Nam Trung cộng đã thâu tóm, đặc biệt là yết hầu Đà Nẵng tới Nha Trang, Cam Ranh.

      (Huỳnh Thục Vy)

      Xóa
  18. Họ luôn luôn kêu gọi “đấu tranh cho dân chủ” nhưng lại là nơi tập hợp của những kẻ vô công rồi nghề, đầu đường xó chợ, đầu trộm đuôi cướp, những kẻ mà người ta vẫn nói là “cặn bã” của xã hội. Có lẽ họ bị pháp luật nghiêm trị là điều mong muốn của những người dân, của xã hội văn minh.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. MẤT NƯỚC RỒI!

      Nhiều khu vực ven biển từ Đà Nẵng đến Nam Quảng Nam đã bị các công ty Trung Cộng mua đứt mấy chục năm.

      Thị trường địa ốc Đà Nẵng đang bị thổi bong bóng. Các khu vực ven biển Quảng Nam giá đất đội lên trời.

      Nhà cô tôi ở vùng ven biển QN nên tôi rõ. Đi đâu cũng thấy người dân quê hồ hởi vì bỗng nhiên nắm trong tay tài sản (nhà đất) trị giá tiền tỷ vì khách hàng Trung Cộng khá "hào phóng", trong khi trước đây đất quê tôi là đất "khỉ ho cò gáy".

      Đất nước đang bị cắt ra từng mảnh và bán dần hết cho Trung Quốc. Nhà cầm quyền cộng sản bán nước đã rõ. Nhưng ngay chính người dân cũng đang hồ hởi bán nước.

      Những người giàu có, hiểu biết và rõ thời cuộc thì đưa con cháu đi du học rồi ở lại Hoa Kỳ, Canada... Những người dân quê thiếu hiểu biết thì sung sướng ôm tiền tỷ từ việc bán nhà cho Trung Quốc, để rồi sau này họ làm thuê, làm nô lệ cho ngoại bang trên chính quê hương mình.

      Việt Nam ơi!

      P.S: Chính xác là: dọc bờ biển từ Bắc chí Nam Trung cộng đã thâu tóm, đặc biệt là yết hầu Đà Nẵng tới Nha Trang, Cam Ranh.

      (Huỳnh Thục Vy)

      Xóa
  19. Chúng – lũ dận chủ – tập hợp nhau thành nhiều hội nhóm ô hợp theo kiểu “bình mới, rượu cũ”. Trong quốc nội có Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Tường Thụy, Nguyễn Thị Nga, Nguyễn Lân Dũng… Hải ngoại có Nguyễn Quốc Quân, Thụy Mi, Lý Thái Hùng, Đỗ Hoàng Điềm… Nhận USD và các hứa hẹn, tài trợ khác về vật chất, lũ dận ra sức tập hợp nhau dưới các tên gọi như Việt Tân (tổ chức khủng bố cầm đầu, chống phá Việt Nam rất quyết liệt, lũ này chuyên lừa tiền của bà con ở hải ngoại), Hội bầu bí tương thân, Hội nhà báo độc lập Việt Nam, Hội cựu tù nhân lương tâm…

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. AI LÀ KẺ BÁN NƯỚC?

      Một người đấu tranh cho dân chủ, dân quyền và nỗ lực giúp dân oan tìm lại công lý, cho dù người ấy có nhận tiền của người nước ngoài hay một tổ chức chính trị nào đó từ bên ngoài có tính đối lập, thậm chí cừu thù với đảng cầm quyền vẫn không thể gọi họ là kẻ bán nước.

      Một người nhận tiền của một người hay một tổ chức chính trị đối lập nào đó đứng ra kêu gọi lật đổ chế độ cầm quyền, cho dù đứng trên góc độ chính thống của đảng cầm quyền để luận tội họ, họ có thể là phản động nhưng không phải là kẻ bán nước.

      Một người hay nhiều người tổ chức biểu tình hàng loạt sau một sự cố về môi trường hay tài nguyên nào đó, cuộc biểu tình phát triển đến cấp độ kêu gọi lật đổ chính quyền và ngày càng lộ rõ chân tướng của người chủ mưu. Càng không thể gọi người chủ mưu tổ chức biểu tình là kẻ bán nước cho dù họ có âm mưu phản động lại nhà nước đương quyền.

      Còn rất nhiều tội liên quan đến quốc gia đại sự nhưng không có bất kì một cơ sở nào để khép các tội nhân vào tội bán nước. Bởi họ không thể bán nước, họ không có khả năng bán nước.

      Vậy ai là kẻ có khả năng bán nước và giữa tội phản động với tội bán nước, tội nào nặng hơn?

      Ở đây, vấn đề dễ nhận thấy nhất là không riêng gì kẻ nắm quyền, đảng nắm quyền hoặc nắm lãnh thổ mới có khả năng bán nước. Vấn đề là kẻ bán nước đã bán nước kiểu gì và bán như thế nào?

      Một công hàm gửi tháng Giêng năm 1959, công nhận Hoàng Sa là của Trung Quốc của Phạm Văn Đồng khi đang làm Thủ tướng Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, trong lúc này Hoàng Sa không thuộc về quyền quản lý của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Như vậy, nếu nhìn từ bên ngoài, nó có thể là một thứ công hàm vô giá trị. Nhưng nhìn vào bản chất hành động và hệ quả của nó thì cái công hàm kia đích thị là một thứ văn bản bán nước.

      Bởi nhìn vào thực tế, sau khi cái công hàm này gửi đi, số hàng hóa, vũ khí mà Cộng sản Trung Quốc viện trợ cho Cộng sản Bắc Việt tăng lên một cách đáng kể để đánh miền Nam như một thứ bánh ít trao đi, bánh qui trả lại. Rõ ràng về mặt bản chất, đây là hành vi bán nước của Phạm Văn Đồng và chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa.

      Và về sau, sự bán nước xuất hiện ngày càng nhiều hơn, dày đặc hơn và chính thống hơn. Nguyễn Ngọc Thiện, một tay cựu Bí thư tỉnh ủy Thừa Thiên – Huế, hiện nay đang nắm chức Bộ Trưởng Văn hóa, thể thao và du lịch Việt Nam đã từng ký một văn bản cho Trung Quốc thuê 200 hecta đất trên 50 năm tại Mũi Cửa Khẻm, Hải Vân, nơi được xem là “bàn thờ quốc gia”, yết hầu quân sự của miền Trung Việt Nam lúc ông này còn giữ chức Bí thư tỉnh.

      Sau đó ông này lọt tọt nhảy lên ghế cấp bộ và ngồi ghế Bộ Trưởng, đến Tháng Giêng năm nay (2018), ông lại cấp phép cho Đoàn Nghệ Thuật Nội Mông của Trung Quốc vào diễn ngay tại Nhà Hát Lớn Hà Nội đúng vào ngày 19 Tháng Giêng, ngày kỷ niệm Hải Chiến Hoàng Sa năm 1974. Nhưng vì dư luận phản đối mạnh mẽ nên sau đó buổi diễn này bị hoãn lại với lý do “vì sự cố kỹ thuật”.

      Mấy ngày gần đây, Nguyễn Ngọc Thiện, trước vụ ồn ào phim Điệp Vụ Biển Đỏ, Bộ Văn Hóa do ông ta đứng đầu liên tiếp khiến công luận phẫn uất vì hành vi ngang nhiên tuyên truyền, bảo kê cho Trung Quốc ngay trên đất Việt Nam cũng như cách trả lời vô trách nhiệm, vô cảm của ông ta trước tình hình Việt Nam đang bị Trung Quốc lấn lướt cả trên bờ lẫn dưới nước.

      Cái kiểu nói dấm dúi rằng đoạn cuối phim Điệp Vụ Biển Đỏ là “lạc lõng” và “hoàn toàn không có căn cứ để kết luận rằng bộ phim có liên quan đến vấn đề chủ quyền biển đảo” là một cách nói đầy xảo trá, nó hàm chứa một thứ tội lỗi nấp bóng văn hóa, nấp bóng sự ngu dốt hoặc giả ngây.

      Trong khi đó, khán giả xem phim, ai cũng có thể nhận ra cái thông điệp của Trung Quốc gửi gắm ở cuối phim rằng biển Đông là của Trung Quốc và không có quốc gia nào được phép xâm phạm. Một kiểu tuyên bố trắng trợn và tráo trở như vậy mà ông Thiện cho rằng nó “không có gì ghê gớm”.

      (Xin xem tiếp phần dưới)

      Xóa
    2. Đến đây, có thể thấy chân dung kẻ bán nước trắng trợn, không cần giấu diếm là ai. Mà đáng sợ hơn là những kiểu chân dung bán nước như Nguyễn Ngọc Thiện đầy rẫy trên đất nước này. Từ Nguyễn Kim Cự huênh hoang, bán đứng Formosa cho Trung Quốc đến những tay không cần nghe ai khuyên can, cứ cho Trung Quốc thỏa sức mà khai thác bauxite Tây Nguyên, rồi những kẻ rước điện than vào Việt Nam… Tất cả bọn họ đều tạo ra một thứ cực kì nguy hiểm mà luật Việt Nam hiện tại không thể nào điều chỉnh để cứu nguy cho quốc gia. Đó là phá nát môi trường, rước voi về dày mả tổ, rước giặc vào sinh con đẻ cái trên đất nước.

      Môi trường đã nát, người Trung Quốc có mặt khắp mọi nơi trên lãnh thổ Việt Nam. Nhưng vẫn chưa đáng sợ bằng hàng ngàn đứa trẻ mang dòng máu Trung Quốc. Hiện nay, con số những đứa trẻ cha Trung mẹ Việt có độ tuổi từ 0 tuổi đến 10 tuổi trên khắp đất nước này có thể lên đến hàng vạn. Đây là con số khủng khiếp!

      Nó khủng khiếp bởi nó có đủ khả năng hợp thức hóa quyền cai trị của Trung Quốc trên đất Việt Nam một cách hiệu quả nhất. Thử nghĩ, một người nước ngoài thì không thể mua đất tại Việt Nam. Nhưng họ có quyền thuê, để rồi họ làm ăn, lấy gái Việt, đẻ ra những đứa con mang dòng máu cha Trung Quốc. Nhưng đa phần là những đứa con này ngoài giá thú. Nghĩa là chúng khai sinh theo mẹ, mang họ mẹ và được hưởng mọi quyền như những đứa trẻ Việt.

      Trong khi đó, cha của chúng vẫn tiếp tục nuôi nấng chúng và cung cấp tiền cho mẹ của chúng mua đất. Tính đến thời điểm hiện tại, có lẽ đã có hàng triệu lô đất mà người Trung Quốc mua tại Việt Nam thông qua con đường này.

      Bởi con đường này an toàn, cha mua cho con đứng tên hoặc mẹ đứa bé đứng tên, chẳng sợ mất, bởi có mất thì cũng mất của cha mà được của con. Nhưng với đứa bé, bên họ nội chúng vẫn là cái nôi, cái gốc, một khi cha chúng vẫn lo cho chúng mọi thứ. Đương nhiên, chúng sẽ nghe theo cha và chúng coi trọng bên nội. Và thử tưởng tượng khi chúng đủ tuổi làm chủ tương lai, làm chủ đất nước như những đứa trẻ Việt bình thường thì chuyện gì sẽ xảy ra?

      Thử tưởng tượng khi chúng được đặt định từ đầu và sự có mặt của chúng trên đất nước này là một thứ định mệnh điệp báo? Thử tưởng tượng khi chúng được “thiên triều” chỉ vẽ và đào tạo thành những đại diện của họ? Thật là khó để tưởng tượng hậu quả!

      Nhưng ai đã tạo ra những tai ương này? Đó là những kẻ bán nước, những kẻ chỉ vì vài đồng mọn của ngoại bang đã sẵn sàng biến mình thành thứ tay sai, phản động và bán đứng quốc gia, dân tộc. Tội này còn đáng khinh hơn cả Trần Ích Tắc!

      Và những kẻ bán nước kia vẫn còn ngồi chễm chệ trên ghế quan lại trung ương hay cấp cao của tỉnh cho đến bao giờ? Thật là khốn nạn cho dân tộc này!

      (VietTuSaiGon)

      Xóa
  20. Với những vi phạm pháp luật của mình, 6 bị cáo trong vụ án này (là thành viên thuộc Hội Anh em dân chủ) hoàn toàn xứng đáng chịu hình phạt nghiêm khắc của pháp luật. Mặc dù có một số thành phần ở trong và ngoài nước tham gia lên tiếng kêu gọi ủng hộ các đối tượng này nhưng tính nghiêm minh của pháp luật luôn cần phải được tôn trọng. Người dân luôn ủng hộ những quyết định đúng đắn, đảm bảo đúng người đúng tội của các Cơ quan thực thi pháp luật.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. AI LÀ KẺ BÁN NƯỚC?

      Một người đấu tranh cho dân chủ, dân quyền và nỗ lực giúp dân oan tìm lại công lý, cho dù người ấy có nhận tiền của người nước ngoài hay một tổ chức chính trị nào đó từ bên ngoài có tính đối lập, thậm chí cừu thù với đảng cầm quyền vẫn không thể gọi họ là kẻ bán nước.

      Một người nhận tiền của một người hay một tổ chức chính trị đối lập nào đó đứng ra kêu gọi lật đổ chế độ cầm quyền, cho dù đứng trên góc độ chính thống của đảng cầm quyền để luận tội họ, họ có thể là phản động nhưng không phải là kẻ bán nước.

      Một người hay nhiều người tổ chức biểu tình hàng loạt sau một sự cố về môi trường hay tài nguyên nào đó, cuộc biểu tình phát triển đến cấp độ kêu gọi lật đổ chính quyền và ngày càng lộ rõ chân tướng của người chủ mưu. Càng không thể gọi người chủ mưu tổ chức biểu tình là kẻ bán nước cho dù họ có âm mưu phản động lại nhà nước đương quyền.

      Còn rất nhiều tội liên quan đến quốc gia đại sự nhưng không có bất kì một cơ sở nào để khép các tội nhân vào tội bán nước. Bởi họ không thể bán nước, họ không có khả năng bán nước.

      Vậy ai là kẻ có khả năng bán nước và giữa tội phản động với tội bán nước, tội nào nặng hơn?

      Ở đây, vấn đề dễ nhận thấy nhất là không riêng gì kẻ nắm quyền, đảng nắm quyền hoặc nắm lãnh thổ mới có khả năng bán nước. Vấn đề là kẻ bán nước đã bán nước kiểu gì và bán như thế nào?

      Một công hàm gửi tháng Giêng năm 1959, công nhận Hoàng Sa là của Trung Quốc của Phạm Văn Đồng khi đang làm Thủ tướng Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, trong lúc này Hoàng Sa không thuộc về quyền quản lý của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Như vậy, nếu nhìn từ bên ngoài, nó có thể là một thứ công hàm vô giá trị. Nhưng nhìn vào bản chất hành động và hệ quả của nó thì cái công hàm kia đích thị là một thứ văn bản bán nước.

      Bởi nhìn vào thực tế, sau khi cái công hàm này gửi đi, số hàng hóa, vũ khí mà Cộng sản Trung Quốc viện trợ cho Cộng sản Bắc Việt tăng lên một cách đáng kể để đánh miền Nam như một thứ bánh ít trao đi, bánh qui trả lại. Rõ ràng về mặt bản chất, đây là hành vi bán nước của Phạm Văn Đồng và chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa.

      Và về sau, sự bán nước xuất hiện ngày càng nhiều hơn, dày đặc hơn và chính thống hơn. Nguyễn Ngọc Thiện, một tay cựu Bí thư tỉnh ủy Thừa Thiên – Huế, hiện nay đang nắm chức Bộ Trưởng Văn hóa, thể thao và du lịch Việt Nam đã từng ký một văn bản cho Trung Quốc thuê 200 hecta đất trên 50 năm tại Mũi Cửa Khẻm, Hải Vân, nơi được xem là “bàn thờ quốc gia”, yết hầu quân sự của miền Trung Việt Nam lúc ông này còn giữ chức Bí thư tỉnh.

      Sau đó ông này lọt tọt nhảy lên ghế cấp bộ và ngồi ghế Bộ Trưởng, đến Tháng Giêng năm nay (2018), ông lại cấp phép cho Đoàn Nghệ Thuật Nội Mông của Trung Quốc vào diễn ngay tại Nhà Hát Lớn Hà Nội đúng vào ngày 19 Tháng Giêng, ngày kỷ niệm Hải Chiến Hoàng Sa năm 1974. Nhưng vì dư luận phản đối mạnh mẽ nên sau đó buổi diễn này bị hoãn lại với lý do “vì sự cố kỹ thuật”.

      Mấy ngày gần đây, Nguyễn Ngọc Thiện, trước vụ ồn ào phim Điệp Vụ Biển Đỏ, Bộ Văn Hóa do ông ta đứng đầu liên tiếp khiến công luận phẫn uất vì hành vi ngang nhiên tuyên truyền, bảo kê cho Trung Quốc ngay trên đất Việt Nam cũng như cách trả lời vô trách nhiệm, vô cảm của ông ta trước tình hình Việt Nam đang bị Trung Quốc lấn lướt cả trên bờ lẫn dưới nước.

      Cái kiểu nói dấm dúi rằng đoạn cuối phim Điệp Vụ Biển Đỏ là “lạc lõng” và “hoàn toàn không có căn cứ để kết luận rằng bộ phim có liên quan đến vấn đề chủ quyền biển đảo” là một cách nói đầy xảo trá, nó hàm chứa một thứ tội lỗi nấp bóng văn hóa, nấp bóng sự ngu dốt hoặc giả ngây.

      Trong khi đó, khán giả xem phim, ai cũng có thể nhận ra cái thông điệp của Trung Quốc gửi gắm ở cuối phim rằng biển Đông là của Trung Quốc và không có quốc gia nào được phép xâm phạm. Một kiểu tuyên bố trắng trợn và tráo trở như vậy mà ông Thiện cho rằng nó “không có gì ghê gớm”.

      (Xin xem tiếp phần dưới)

      Xóa
    2. Đến đây, có thể thấy chân dung kẻ bán nước trắng trợn, không cần giấu diếm là ai. Mà đáng sợ hơn là những kiểu chân dung bán nước như Nguyễn Ngọc Thiện đầy rẫy trên đất nước này. Từ Nguyễn Kim Cự huênh hoang, bán đứng Formosa cho Trung Quốc đến những tay không cần nghe ai khuyên can, cứ cho Trung Quốc thỏa sức mà khai thác bauxite Tây Nguyên, rồi những kẻ rước điện than vào Việt Nam… Tất cả bọn họ đều tạo ra một thứ cực kì nguy hiểm mà luật Việt Nam hiện tại không thể nào điều chỉnh để cứu nguy cho quốc gia. Đó là phá nát môi trường, rước voi về dày mả tổ, rước giặc vào sinh con đẻ cái trên đất nước.

      Môi trường đã nát, người Trung Quốc có mặt khắp mọi nơi trên lãnh thổ Việt Nam. Nhưng vẫn chưa đáng sợ bằng hàng ngàn đứa trẻ mang dòng máu Trung Quốc. Hiện nay, con số những đứa trẻ cha Trung mẹ Việt có độ tuổi từ 0 tuổi đến 10 tuổi trên khắp đất nước này có thể lên đến hàng vạn. Đây là con số khủng khiếp!

      Nó khủng khiếp bởi nó có đủ khả năng hợp thức hóa quyền cai trị của Trung Quốc trên đất Việt Nam một cách hiệu quả nhất. Thử nghĩ, một người nước ngoài thì không thể mua đất tại Việt Nam. Nhưng họ có quyền thuê, để rồi họ làm ăn, lấy gái Việt, đẻ ra những đứa con mang dòng máu cha Trung Quốc. Nhưng đa phần là những đứa con này ngoài giá thú. Nghĩa là chúng khai sinh theo mẹ, mang họ mẹ và được hưởng mọi quyền như những đứa trẻ Việt.

      Trong khi đó, cha của chúng vẫn tiếp tục nuôi nấng chúng và cung cấp tiền cho mẹ của chúng mua đất. Tính đến thời điểm hiện tại, có lẽ đã có hàng triệu lô đất mà người Trung Quốc mua tại Việt Nam thông qua con đường này.

      Bởi con đường này an toàn, cha mua cho con đứng tên hoặc mẹ đứa bé đứng tên, chẳng sợ mất, bởi có mất thì cũng mất của cha mà được của con. Nhưng với đứa bé, bên họ nội chúng vẫn là cái nôi, cái gốc, một khi cha chúng vẫn lo cho chúng mọi thứ. Đương nhiên, chúng sẽ nghe theo cha và chúng coi trọng bên nội. Và thử tưởng tượng khi chúng đủ tuổi làm chủ tương lai, làm chủ đất nước như những đứa trẻ Việt bình thường thì chuyện gì sẽ xảy ra?

      Thử tưởng tượng khi chúng được đặt định từ đầu và sự có mặt của chúng trên đất nước này là một thứ định mệnh điệp báo? Thử tưởng tượng khi chúng được “thiên triều” chỉ vẽ và đào tạo thành những đại diện của họ? Thật là khó để tưởng tượng hậu quả!

      Nhưng ai đã tạo ra những tai ương này? Đó là những kẻ bán nước, những kẻ chỉ vì vài đồng mọn của ngoại bang đã sẵn sàng biến mình thành thứ tay sai, phản động và bán đứng quốc gia, dân tộc. Tội này còn đáng khinh hơn cả Trần Ích Tắc!

      Và những kẻ bán nước kia vẫn còn ngồi chễm chệ trên ghế quan lại trung ương hay cấp cao của tỉnh cho đến bao giờ? Thật là khốn nạn cho dân tộc này!

      (VietTuSaiGon)

      Xóa
  21. Có thể nói, rất rất nhiều cái kiểu “đánh trống, ghi tên, lừa tiền” được dựng lên. Các công cụ tuyên truyền, xuyên tạc cho lũ rận chủ gồm có RFA, RFI, VOA… Tất thảy các thông tin trên các website, đài phát thanh trên đều vu cáo, có mục đích cơ bản chống phá Tổ quốc và Nhân dân Việt Nam.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. AI LÀ KẺ BÁN NƯỚC?

      Một người đấu tranh cho dân chủ, dân quyền và nỗ lực giúp dân oan tìm lại công lý, cho dù người ấy có nhận tiền của người nước ngoài hay một tổ chức chính trị nào đó từ bên ngoài có tính đối lập, thậm chí cừu thù với đảng cầm quyền vẫn không thể gọi họ là kẻ bán nước.

      Một người nhận tiền của một người hay một tổ chức chính trị đối lập nào đó đứng ra kêu gọi lật đổ chế độ cầm quyền, cho dù đứng trên góc độ chính thống của đảng cầm quyền để luận tội họ, họ có thể là phản động nhưng không phải là kẻ bán nước.

      Một người hay nhiều người tổ chức biểu tình hàng loạt sau một sự cố về môi trường hay tài nguyên nào đó, cuộc biểu tình phát triển đến cấp độ kêu gọi lật đổ chính quyền và ngày càng lộ rõ chân tướng của người chủ mưu. Càng không thể gọi người chủ mưu tổ chức biểu tình là kẻ bán nước cho dù họ có âm mưu phản động lại nhà nước đương quyền.

      Còn rất nhiều tội liên quan đến quốc gia đại sự nhưng không có bất kì một cơ sở nào để khép các tội nhân vào tội bán nước. Bởi họ không thể bán nước, họ không có khả năng bán nước.

      Vậy ai là kẻ có khả năng bán nước và giữa tội phản động với tội bán nước, tội nào nặng hơn?

      Ở đây, vấn đề dễ nhận thấy nhất là không riêng gì kẻ nắm quyền, đảng nắm quyền hoặc nắm lãnh thổ mới có khả năng bán nước. Vấn đề là kẻ bán nước đã bán nước kiểu gì và bán như thế nào?

      Một công hàm gửi tháng Giêng năm 1959, công nhận Hoàng Sa là của Trung Quốc của Phạm Văn Đồng khi đang làm Thủ tướng Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, trong lúc này Hoàng Sa không thuộc về quyền quản lý của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Như vậy, nếu nhìn từ bên ngoài, nó có thể là một thứ công hàm vô giá trị. Nhưng nhìn vào bản chất hành động và hệ quả của nó thì cái công hàm kia đích thị là một thứ văn bản bán nước.

      Bởi nhìn vào thực tế, sau khi cái công hàm này gửi đi, số hàng hóa, vũ khí mà Cộng sản Trung Quốc viện trợ cho Cộng sản Bắc Việt tăng lên một cách đáng kể để đánh miền Nam như một thứ bánh ít trao đi, bánh qui trả lại. Rõ ràng về mặt bản chất, đây là hành vi bán nước của Phạm Văn Đồng và chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa.

      Và về sau, sự bán nước xuất hiện ngày càng nhiều hơn, dày đặc hơn và chính thống hơn. Nguyễn Ngọc Thiện, một tay cựu Bí thư tỉnh ủy Thừa Thiên – Huế, hiện nay đang nắm chức Bộ Trưởng Văn hóa, thể thao và du lịch Việt Nam đã từng ký một văn bản cho Trung Quốc thuê 200 hecta đất trên 50 năm tại Mũi Cửa Khẻm, Hải Vân, nơi được xem là “bàn thờ quốc gia”, yết hầu quân sự của miền Trung Việt Nam lúc ông này còn giữ chức Bí thư tỉnh.

      Sau đó ông này lọt tọt nhảy lên ghế cấp bộ và ngồi ghế Bộ Trưởng, đến Tháng Giêng năm nay (2018), ông lại cấp phép cho Đoàn Nghệ Thuật Nội Mông của Trung Quốc vào diễn ngay tại Nhà Hát Lớn Hà Nội đúng vào ngày 19 Tháng Giêng, ngày kỷ niệm Hải Chiến Hoàng Sa năm 1974. Nhưng vì dư luận phản đối mạnh mẽ nên sau đó buổi diễn này bị hoãn lại với lý do “vì sự cố kỹ thuật”.

      Mấy ngày gần đây, Nguyễn Ngọc Thiện, trước vụ ồn ào phim Điệp Vụ Biển Đỏ, Bộ Văn Hóa do ông ta đứng đầu liên tiếp khiến công luận phẫn uất vì hành vi ngang nhiên tuyên truyền, bảo kê cho Trung Quốc ngay trên đất Việt Nam cũng như cách trả lời vô trách nhiệm, vô cảm của ông ta trước tình hình Việt Nam đang bị Trung Quốc lấn lướt cả trên bờ lẫn dưới nước.

      Cái kiểu nói dấm dúi rằng đoạn cuối phim Điệp Vụ Biển Đỏ là “lạc lõng” và “hoàn toàn không có căn cứ để kết luận rằng bộ phim có liên quan đến vấn đề chủ quyền biển đảo” là một cách nói đầy xảo trá, nó hàm chứa một thứ tội lỗi nấp bóng văn hóa, nấp bóng sự ngu dốt hoặc giả ngây.

      Trong khi đó, khán giả xem phim, ai cũng có thể nhận ra cái thông điệp của Trung Quốc gửi gắm ở cuối phim rằng biển Đông là của Trung Quốc và không có quốc gia nào được phép xâm phạm. Một kiểu tuyên bố trắng trợn và tráo trở như vậy mà ông Thiện cho rằng nó “không có gì ghê gớm”.

      (Xin xem tiếp phần dưới)

      Xóa
    2. Đến đây, có thể thấy chân dung kẻ bán nước trắng trợn, không cần giấu diếm là ai. Mà đáng sợ hơn là những kiểu chân dung bán nước như Nguyễn Ngọc Thiện đầy rẫy trên đất nước này. Từ Nguyễn Kim Cự huênh hoang, bán đứng Formosa cho Trung Quốc đến những tay không cần nghe ai khuyên can, cứ cho Trung Quốc thỏa sức mà khai thác bauxite Tây Nguyên, rồi những kẻ rước điện than vào Việt Nam… Tất cả bọn họ đều tạo ra một thứ cực kì nguy hiểm mà luật Việt Nam hiện tại không thể nào điều chỉnh để cứu nguy cho quốc gia. Đó là phá nát môi trường, rước voi về dày mả tổ, rước giặc vào sinh con đẻ cái trên đất nước.

      Môi trường đã nát, người Trung Quốc có mặt khắp mọi nơi trên lãnh thổ Việt Nam. Nhưng vẫn chưa đáng sợ bằng hàng ngàn đứa trẻ mang dòng máu Trung Quốc. Hiện nay, con số những đứa trẻ cha Trung mẹ Việt có độ tuổi từ 0 tuổi đến 10 tuổi trên khắp đất nước này có thể lên đến hàng vạn. Đây là con số khủng khiếp!

      Nó khủng khiếp bởi nó có đủ khả năng hợp thức hóa quyền cai trị của Trung Quốc trên đất Việt Nam một cách hiệu quả nhất. Thử nghĩ, một người nước ngoài thì không thể mua đất tại Việt Nam. Nhưng họ có quyền thuê, để rồi họ làm ăn, lấy gái Việt, đẻ ra những đứa con mang dòng máu cha Trung Quốc. Nhưng đa phần là những đứa con này ngoài giá thú. Nghĩa là chúng khai sinh theo mẹ, mang họ mẹ và được hưởng mọi quyền như những đứa trẻ Việt.

      Trong khi đó, cha của chúng vẫn tiếp tục nuôi nấng chúng và cung cấp tiền cho mẹ của chúng mua đất. Tính đến thời điểm hiện tại, có lẽ đã có hàng triệu lô đất mà người Trung Quốc mua tại Việt Nam thông qua con đường này.

      Bởi con đường này an toàn, cha mua cho con đứng tên hoặc mẹ đứa bé đứng tên, chẳng sợ mất, bởi có mất thì cũng mất của cha mà được của con. Nhưng với đứa bé, bên họ nội chúng vẫn là cái nôi, cái gốc, một khi cha chúng vẫn lo cho chúng mọi thứ. Đương nhiên, chúng sẽ nghe theo cha và chúng coi trọng bên nội. Và thử tưởng tượng khi chúng đủ tuổi làm chủ tương lai, làm chủ đất nước như những đứa trẻ Việt bình thường thì chuyện gì sẽ xảy ra?

      Thử tưởng tượng khi chúng được đặt định từ đầu và sự có mặt của chúng trên đất nước này là một thứ định mệnh điệp báo? Thử tưởng tượng khi chúng được “thiên triều” chỉ vẽ và đào tạo thành những đại diện của họ? Thật là khó để tưởng tượng hậu quả!

      Nhưng ai đã tạo ra những tai ương này? Đó là những kẻ bán nước, những kẻ chỉ vì vài đồng mọn của ngoại bang đã sẵn sàng biến mình thành thứ tay sai, phản động và bán đứng quốc gia, dân tộc. Tội này còn đáng khinh hơn cả Trần Ích Tắc!

      Và những kẻ bán nước kia vẫn còn ngồi chễm chệ trên ghế quan lại trung ương hay cấp cao của tỉnh cho đến bao giờ? Thật là khốn nạn cho dân tộc này!

      (VietTuSaiGon)

      Xóa
  22. Hội anh em dân chủ trong 2 năm qua chỉ có một nhiệm vụ duy nhất là chống phá Tổ quốc và Nhân dân Việt Nam. Các câu chữ như: “Số hội viên tăng lên nhanh chóng, từ chỗ có vài chục anh em trong những ngày đầu thành lập, nhưng tới nay qua hai năm hội đã có tới 209 thành viên chính thức, hàng ngàn cảm tình viên và hàng trăm thành viên thầm lặng” chỉ là dối trá, lừa bịp. Hội anh em dân chủ hoạt động ngoài vòng pháp luật, đi ngược lợi ích chung của Tổ quốc và Nhân dân Việt Nam!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. AI LÀ KẺ BÁN NƯỚC?

      Một người đấu tranh cho dân chủ, dân quyền và nỗ lực giúp dân oan tìm lại công lý, cho dù người ấy có nhận tiền của người nước ngoài hay một tổ chức chính trị nào đó từ bên ngoài có tính đối lập, thậm chí cừu thù với đảng cầm quyền vẫn không thể gọi họ là kẻ bán nước.

      Một người nhận tiền của một người hay một tổ chức chính trị đối lập nào đó đứng ra kêu gọi lật đổ chế độ cầm quyền, cho dù đứng trên góc độ chính thống của đảng cầm quyền để luận tội họ, họ có thể là phản động nhưng không phải là kẻ bán nước.

      Một người hay nhiều người tổ chức biểu tình hàng loạt sau một sự cố về môi trường hay tài nguyên nào đó, cuộc biểu tình phát triển đến cấp độ kêu gọi lật đổ chính quyền và ngày càng lộ rõ chân tướng của người chủ mưu. Càng không thể gọi người chủ mưu tổ chức biểu tình là kẻ bán nước cho dù họ có âm mưu phản động lại nhà nước đương quyền.

      Còn rất nhiều tội liên quan đến quốc gia đại sự nhưng không có bất kì một cơ sở nào để khép các tội nhân vào tội bán nước. Bởi họ không thể bán nước, họ không có khả năng bán nước.

      Vậy ai là kẻ có khả năng bán nước và giữa tội phản động với tội bán nước, tội nào nặng hơn?

      Ở đây, vấn đề dễ nhận thấy nhất là không riêng gì kẻ nắm quyền, đảng nắm quyền hoặc nắm lãnh thổ mới có khả năng bán nước. Vấn đề là kẻ bán nước đã bán nước kiểu gì và bán như thế nào?

      Một công hàm gửi tháng Giêng năm 1959, công nhận Hoàng Sa là của Trung Quốc của Phạm Văn Đồng khi đang làm Thủ tướng Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, trong lúc này Hoàng Sa không thuộc về quyền quản lý của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Như vậy, nếu nhìn từ bên ngoài, nó có thể là một thứ công hàm vô giá trị. Nhưng nhìn vào bản chất hành động và hệ quả của nó thì cái công hàm kia đích thị là một thứ văn bản bán nước.

      Bởi nhìn vào thực tế, sau khi cái công hàm này gửi đi, số hàng hóa, vũ khí mà Cộng sản Trung Quốc viện trợ cho Cộng sản Bắc Việt tăng lên một cách đáng kể để đánh miền Nam như một thứ bánh ít trao đi, bánh qui trả lại. Rõ ràng về mặt bản chất, đây là hành vi bán nước của Phạm Văn Đồng và chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa.

      Và về sau, sự bán nước xuất hiện ngày càng nhiều hơn, dày đặc hơn và chính thống hơn. Nguyễn Ngọc Thiện, một tay cựu Bí thư tỉnh ủy Thừa Thiên – Huế, hiện nay đang nắm chức Bộ Trưởng Văn hóa, thể thao và du lịch Việt Nam đã từng ký một văn bản cho Trung Quốc thuê 200 hecta đất trên 50 năm tại Mũi Cửa Khẻm, Hải Vân, nơi được xem là “bàn thờ quốc gia”, yết hầu quân sự của miền Trung Việt Nam lúc ông này còn giữ chức Bí thư tỉnh.

      Sau đó ông này lọt tọt nhảy lên ghế cấp bộ và ngồi ghế Bộ Trưởng, đến Tháng Giêng năm nay (2018), ông lại cấp phép cho Đoàn Nghệ Thuật Nội Mông của Trung Quốc vào diễn ngay tại Nhà Hát Lớn Hà Nội đúng vào ngày 19 Tháng Giêng, ngày kỷ niệm Hải Chiến Hoàng Sa năm 1974. Nhưng vì dư luận phản đối mạnh mẽ nên sau đó buổi diễn này bị hoãn lại với lý do “vì sự cố kỹ thuật”.

      Mấy ngày gần đây, Nguyễn Ngọc Thiện, trước vụ ồn ào phim Điệp Vụ Biển Đỏ, Bộ Văn Hóa do ông ta đứng đầu liên tiếp khiến công luận phẫn uất vì hành vi ngang nhiên tuyên truyền, bảo kê cho Trung Quốc ngay trên đất Việt Nam cũng như cách trả lời vô trách nhiệm, vô cảm của ông ta trước tình hình Việt Nam đang bị Trung Quốc lấn lướt cả trên bờ lẫn dưới nước.

      Cái kiểu nói dấm dúi rằng đoạn cuối phim Điệp Vụ Biển Đỏ là “lạc lõng” và “hoàn toàn không có căn cứ để kết luận rằng bộ phim có liên quan đến vấn đề chủ quyền biển đảo” là một cách nói đầy xảo trá, nó hàm chứa một thứ tội lỗi nấp bóng văn hóa, nấp bóng sự ngu dốt hoặc giả ngây.

      Trong khi đó, khán giả xem phim, ai cũng có thể nhận ra cái thông điệp của Trung Quốc gửi gắm ở cuối phim rằng biển Đông là của Trung Quốc và không có quốc gia nào được phép xâm phạm. Một kiểu tuyên bố trắng trợn và tráo trở như vậy mà ông Thiện cho rằng nó “không có gì ghê gớm”.

      (Xin xem tiếp phần dưới)

      Xóa
    2. Đến đây, có thể thấy chân dung kẻ bán nước trắng trợn, không cần giấu diếm là ai. Mà đáng sợ hơn là những kiểu chân dung bán nước như Nguyễn Ngọc Thiện đầy rẫy trên đất nước này. Từ Nguyễn Kim Cự huênh hoang, bán đứng Formosa cho Trung Quốc đến những tay không cần nghe ai khuyên can, cứ cho Trung Quốc thỏa sức mà khai thác bauxite Tây Nguyên, rồi những kẻ rước điện than vào Việt Nam… Tất cả bọn họ đều tạo ra một thứ cực kì nguy hiểm mà luật Việt Nam hiện tại không thể nào điều chỉnh để cứu nguy cho quốc gia. Đó là phá nát môi trường, rước voi về dày mả tổ, rước giặc vào sinh con đẻ cái trên đất nước.

      Môi trường đã nát, người Trung Quốc có mặt khắp mọi nơi trên lãnh thổ Việt Nam. Nhưng vẫn chưa đáng sợ bằng hàng ngàn đứa trẻ mang dòng máu Trung Quốc. Hiện nay, con số những đứa trẻ cha Trung mẹ Việt có độ tuổi từ 0 tuổi đến 10 tuổi trên khắp đất nước này có thể lên đến hàng vạn. Đây là con số khủng khiếp!

      Nó khủng khiếp bởi nó có đủ khả năng hợp thức hóa quyền cai trị của Trung Quốc trên đất Việt Nam một cách hiệu quả nhất. Thử nghĩ, một người nước ngoài thì không thể mua đất tại Việt Nam. Nhưng họ có quyền thuê, để rồi họ làm ăn, lấy gái Việt, đẻ ra những đứa con mang dòng máu cha Trung Quốc. Nhưng đa phần là những đứa con này ngoài giá thú. Nghĩa là chúng khai sinh theo mẹ, mang họ mẹ và được hưởng mọi quyền như những đứa trẻ Việt.

      Trong khi đó, cha của chúng vẫn tiếp tục nuôi nấng chúng và cung cấp tiền cho mẹ của chúng mua đất. Tính đến thời điểm hiện tại, có lẽ đã có hàng triệu lô đất mà người Trung Quốc mua tại Việt Nam thông qua con đường này.

      Bởi con đường này an toàn, cha mua cho con đứng tên hoặc mẹ đứa bé đứng tên, chẳng sợ mất, bởi có mất thì cũng mất của cha mà được của con. Nhưng với đứa bé, bên họ nội chúng vẫn là cái nôi, cái gốc, một khi cha chúng vẫn lo cho chúng mọi thứ. Đương nhiên, chúng sẽ nghe theo cha và chúng coi trọng bên nội. Và thử tưởng tượng khi chúng đủ tuổi làm chủ tương lai, làm chủ đất nước như những đứa trẻ Việt bình thường thì chuyện gì sẽ xảy ra?

      Thử tưởng tượng khi chúng được đặt định từ đầu và sự có mặt của chúng trên đất nước này là một thứ định mệnh điệp báo? Thử tưởng tượng khi chúng được “thiên triều” chỉ vẽ và đào tạo thành những đại diện của họ? Thật là khó để tưởng tượng hậu quả!

      Nhưng ai đã tạo ra những tai ương này? Đó là những kẻ bán nước, những kẻ chỉ vì vài đồng mọn của ngoại bang đã sẵn sàng biến mình thành thứ tay sai, phản động và bán đứng quốc gia, dân tộc. Tội này còn đáng khinh hơn cả Trần Ích Tắc!

      Và những kẻ bán nước kia vẫn còn ngồi chễm chệ trên ghế quan lại trung ương hay cấp cao của tỉnh cho đến bao giờ? Thật là khốn nạn cho dân tộc này!

      (VietTuSaiGon)

      Xóa
  23. Hết dân chủ nhân quyền rồi đến vấn đề cá chết, môi trường,... hầu như không có điều gì của xã hội này mà không thấy lũ rận ra sức đánh hơi. Và khi miếng cơm manh áo của chúng đã không còn vì tổng thống mới chuẩn bị nhậm chức, thì chúng chỉ còn biết sống dựa hơi vào những cái like và share của cư dân mạng kém hiểu biết và những kẻ bu càng Mỹ năm xưa mà thôi. Thế nên chúng bây giờ chúng quay sang dựng tạo hàng loạt các thuyết âm mưu mỗi khi có sự kiện hay vấn đề gì lớn hoặc nổi cộm xảy ra.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. AI LÀ KẺ BÁN NƯỚC?

      Một người đấu tranh cho dân chủ, dân quyền và nỗ lực giúp dân oan tìm lại công lý, cho dù người ấy có nhận tiền của người nước ngoài hay một tổ chức chính trị nào đó từ bên ngoài có tính đối lập, thậm chí cừu thù với đảng cầm quyền vẫn không thể gọi họ là kẻ bán nước.

      Một người nhận tiền của một người hay một tổ chức chính trị đối lập nào đó đứng ra kêu gọi lật đổ chế độ cầm quyền, cho dù đứng trên góc độ chính thống của đảng cầm quyền để luận tội họ, họ có thể là phản động nhưng không phải là kẻ bán nước.

      Một người hay nhiều người tổ chức biểu tình hàng loạt sau một sự cố về môi trường hay tài nguyên nào đó, cuộc biểu tình phát triển đến cấp độ kêu gọi lật đổ chính quyền và ngày càng lộ rõ chân tướng của người chủ mưu. Càng không thể gọi người chủ mưu tổ chức biểu tình là kẻ bán nước cho dù họ có âm mưu phản động lại nhà nước đương quyền.

      Còn rất nhiều tội liên quan đến quốc gia đại sự nhưng không có bất kì một cơ sở nào để khép các tội nhân vào tội bán nước. Bởi họ không thể bán nước, họ không có khả năng bán nước.

      Vậy ai là kẻ có khả năng bán nước và giữa tội phản động với tội bán nước, tội nào nặng hơn?

      Ở đây, vấn đề dễ nhận thấy nhất là không riêng gì kẻ nắm quyền, đảng nắm quyền hoặc nắm lãnh thổ mới có khả năng bán nước. Vấn đề là kẻ bán nước đã bán nước kiểu gì và bán như thế nào?

      Một công hàm gửi tháng Giêng năm 1959, công nhận Hoàng Sa là của Trung Quốc của Phạm Văn Đồng khi đang làm Thủ tướng Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, trong lúc này Hoàng Sa không thuộc về quyền quản lý của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Như vậy, nếu nhìn từ bên ngoài, nó có thể là một thứ công hàm vô giá trị. Nhưng nhìn vào bản chất hành động và hệ quả của nó thì cái công hàm kia đích thị là một thứ văn bản bán nước.

      Bởi nhìn vào thực tế, sau khi cái công hàm này gửi đi, số hàng hóa, vũ khí mà Cộng sản Trung Quốc viện trợ cho Cộng sản Bắc Việt tăng lên một cách đáng kể để đánh miền Nam như một thứ bánh ít trao đi, bánh qui trả lại. Rõ ràng về mặt bản chất, đây là hành vi bán nước của Phạm Văn Đồng và chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa.

      Và về sau, sự bán nước xuất hiện ngày càng nhiều hơn, dày đặc hơn và chính thống hơn. Nguyễn Ngọc Thiện, một tay cựu Bí thư tỉnh ủy Thừa Thiên – Huế, hiện nay đang nắm chức Bộ Trưởng Văn hóa, thể thao và du lịch Việt Nam đã từng ký một văn bản cho Trung Quốc thuê 200 hecta đất trên 50 năm tại Mũi Cửa Khẻm, Hải Vân, nơi được xem là “bàn thờ quốc gia”, yết hầu quân sự của miền Trung Việt Nam lúc ông này còn giữ chức Bí thư tỉnh.

      Sau đó ông này lọt tọt nhảy lên ghế cấp bộ và ngồi ghế Bộ Trưởng, đến Tháng Giêng năm nay (2018), ông lại cấp phép cho Đoàn Nghệ Thuật Nội Mông của Trung Quốc vào diễn ngay tại Nhà Hát Lớn Hà Nội đúng vào ngày 19 Tháng Giêng, ngày kỷ niệm Hải Chiến Hoàng Sa năm 1974. Nhưng vì dư luận phản đối mạnh mẽ nên sau đó buổi diễn này bị hoãn lại với lý do “vì sự cố kỹ thuật”.

      Mấy ngày gần đây, Nguyễn Ngọc Thiện, trước vụ ồn ào phim Điệp Vụ Biển Đỏ, Bộ Văn Hóa do ông ta đứng đầu liên tiếp khiến công luận phẫn uất vì hành vi ngang nhiên tuyên truyền, bảo kê cho Trung Quốc ngay trên đất Việt Nam cũng như cách trả lời vô trách nhiệm, vô cảm của ông ta trước tình hình Việt Nam đang bị Trung Quốc lấn lướt cả trên bờ lẫn dưới nước.

      Cái kiểu nói dấm dúi rằng đoạn cuối phim Điệp Vụ Biển Đỏ là “lạc lõng” và “hoàn toàn không có căn cứ để kết luận rằng bộ phim có liên quan đến vấn đề chủ quyền biển đảo” là một cách nói đầy xảo trá, nó hàm chứa một thứ tội lỗi nấp bóng văn hóa, nấp bóng sự ngu dốt hoặc giả ngây.

      Trong khi đó, khán giả xem phim, ai cũng có thể nhận ra cái thông điệp của Trung Quốc gửi gắm ở cuối phim rằng biển Đông là của Trung Quốc và không có quốc gia nào được phép xâm phạm. Một kiểu tuyên bố trắng trợn và tráo trở như vậy mà ông Thiện cho rằng nó “không có gì ghê gớm”.

      (Xin xem tiếp phần dưới)

      Xóa
    2. Đến đây, có thể thấy chân dung kẻ bán nước trắng trợn, không cần giấu diếm là ai. Mà đáng sợ hơn là những kiểu chân dung bán nước như Nguyễn Ngọc Thiện đầy rẫy trên đất nước này. Từ Nguyễn Kim Cự huênh hoang, bán đứng Formosa cho Trung Quốc đến những tay không cần nghe ai khuyên can, cứ cho Trung Quốc thỏa sức mà khai thác bauxite Tây Nguyên, rồi những kẻ rước điện than vào Việt Nam… Tất cả bọn họ đều tạo ra một thứ cực kì nguy hiểm mà luật Việt Nam hiện tại không thể nào điều chỉnh để cứu nguy cho quốc gia. Đó là phá nát môi trường, rước voi về dày mả tổ, rước giặc vào sinh con đẻ cái trên đất nước.

      Môi trường đã nát, người Trung Quốc có mặt khắp mọi nơi trên lãnh thổ Việt Nam. Nhưng vẫn chưa đáng sợ bằng hàng ngàn đứa trẻ mang dòng máu Trung Quốc. Hiện nay, con số những đứa trẻ cha Trung mẹ Việt có độ tuổi từ 0 tuổi đến 10 tuổi trên khắp đất nước này có thể lên đến hàng vạn. Đây là con số khủng khiếp!

      Nó khủng khiếp bởi nó có đủ khả năng hợp thức hóa quyền cai trị của Trung Quốc trên đất Việt Nam một cách hiệu quả nhất. Thử nghĩ, một người nước ngoài thì không thể mua đất tại Việt Nam. Nhưng họ có quyền thuê, để rồi họ làm ăn, lấy gái Việt, đẻ ra những đứa con mang dòng máu cha Trung Quốc. Nhưng đa phần là những đứa con này ngoài giá thú. Nghĩa là chúng khai sinh theo mẹ, mang họ mẹ và được hưởng mọi quyền như những đứa trẻ Việt.

      Trong khi đó, cha của chúng vẫn tiếp tục nuôi nấng chúng và cung cấp tiền cho mẹ của chúng mua đất. Tính đến thời điểm hiện tại, có lẽ đã có hàng triệu lô đất mà người Trung Quốc mua tại Việt Nam thông qua con đường này.

      Bởi con đường này an toàn, cha mua cho con đứng tên hoặc mẹ đứa bé đứng tên, chẳng sợ mất, bởi có mất thì cũng mất của cha mà được của con. Nhưng với đứa bé, bên họ nội chúng vẫn là cái nôi, cái gốc, một khi cha chúng vẫn lo cho chúng mọi thứ. Đương nhiên, chúng sẽ nghe theo cha và chúng coi trọng bên nội. Và thử tưởng tượng khi chúng đủ tuổi làm chủ tương lai, làm chủ đất nước như những đứa trẻ Việt bình thường thì chuyện gì sẽ xảy ra?

      Thử tưởng tượng khi chúng được đặt định từ đầu và sự có mặt của chúng trên đất nước này là một thứ định mệnh điệp báo? Thử tưởng tượng khi chúng được “thiên triều” chỉ vẽ và đào tạo thành những đại diện của họ? Thật là khó để tưởng tượng hậu quả!

      Nhưng ai đã tạo ra những tai ương này? Đó là những kẻ bán nước, những kẻ chỉ vì vài đồng mọn của ngoại bang đã sẵn sàng biến mình thành thứ tay sai, phản động và bán đứng quốc gia, dân tộc. Tội này còn đáng khinh hơn cả Trần Ích Tắc!

      Và những kẻ bán nước kia vẫn còn ngồi chễm chệ trên ghế quan lại trung ương hay cấp cao của tỉnh cho đến bao giờ? Thật là khốn nạn cho dân tộc này!

      (VietTuSaiGon)

      Xóa
  24. Vụ án đang được điều tra, xử lý theo quy định của pháp luật. Việc bắt giữ một loạt những kẻ chống phá đất nước trong bối cảnh hiện nay, chứng tỏ Việt nam không chấp nhận bất cứ sự can thiệp của nước nào dưới mọi hình thức vào công việc nội bộ của mình. Sự việc này cũng chứng tỏ không một thế lực nào có thể bênh vực và che chở cho lũ phản quốc".

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. AI LÀ KẺ BÁN NƯỚC?

      Một người đấu tranh cho dân chủ, dân quyền và nỗ lực giúp dân oan tìm lại công lý, cho dù người ấy có nhận tiền của người nước ngoài hay một tổ chức chính trị nào đó từ bên ngoài có tính đối lập, thậm chí cừu thù với đảng cầm quyền vẫn không thể gọi họ là kẻ bán nước.

      Một người nhận tiền của một người hay một tổ chức chính trị đối lập nào đó đứng ra kêu gọi lật đổ chế độ cầm quyền, cho dù đứng trên góc độ chính thống của đảng cầm quyền để luận tội họ, họ có thể là phản động nhưng không phải là kẻ bán nước.

      Một người hay nhiều người tổ chức biểu tình hàng loạt sau một sự cố về môi trường hay tài nguyên nào đó, cuộc biểu tình phát triển đến cấp độ kêu gọi lật đổ chính quyền và ngày càng lộ rõ chân tướng của người chủ mưu. Càng không thể gọi người chủ mưu tổ chức biểu tình là kẻ bán nước cho dù họ có âm mưu phản động lại nhà nước đương quyền.

      Còn rất nhiều tội liên quan đến quốc gia đại sự nhưng không có bất kì một cơ sở nào để khép các tội nhân vào tội bán nước. Bởi họ không thể bán nước, họ không có khả năng bán nước.

      Vậy ai là kẻ có khả năng bán nước và giữa tội phản động với tội bán nước, tội nào nặng hơn?

      Ở đây, vấn đề dễ nhận thấy nhất là không riêng gì kẻ nắm quyền, đảng nắm quyền hoặc nắm lãnh thổ mới có khả năng bán nước. Vấn đề là kẻ bán nước đã bán nước kiểu gì và bán như thế nào?

      Một công hàm gửi tháng Giêng năm 1959, công nhận Hoàng Sa là của Trung Quốc của Phạm Văn Đồng khi đang làm Thủ tướng Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, trong lúc này Hoàng Sa không thuộc về quyền quản lý của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Như vậy, nếu nhìn từ bên ngoài, nó có thể là một thứ công hàm vô giá trị. Nhưng nhìn vào bản chất hành động và hệ quả của nó thì cái công hàm kia đích thị là một thứ văn bản bán nước.

      Bởi nhìn vào thực tế, sau khi cái công hàm này gửi đi, số hàng hóa, vũ khí mà Cộng sản Trung Quốc viện trợ cho Cộng sản Bắc Việt tăng lên một cách đáng kể để đánh miền Nam như một thứ bánh ít trao đi, bánh qui trả lại. Rõ ràng về mặt bản chất, đây là hành vi bán nước của Phạm Văn Đồng và chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa.

      Và về sau, sự bán nước xuất hiện ngày càng nhiều hơn, dày đặc hơn và chính thống hơn. Nguyễn Ngọc Thiện, một tay cựu Bí thư tỉnh ủy Thừa Thiên – Huế, hiện nay đang nắm chức Bộ Trưởng Văn hóa, thể thao và du lịch Việt Nam đã từng ký một văn bản cho Trung Quốc thuê 200 hecta đất trên 50 năm tại Mũi Cửa Khẻm, Hải Vân, nơi được xem là “bàn thờ quốc gia”, yết hầu quân sự của miền Trung Việt Nam lúc ông này còn giữ chức Bí thư tỉnh.

      Sau đó ông này lọt tọt nhảy lên ghế cấp bộ và ngồi ghế Bộ Trưởng, đến Tháng Giêng năm nay (2018), ông lại cấp phép cho Đoàn Nghệ Thuật Nội Mông của Trung Quốc vào diễn ngay tại Nhà Hát Lớn Hà Nội đúng vào ngày 19 Tháng Giêng, ngày kỷ niệm Hải Chiến Hoàng Sa năm 1974. Nhưng vì dư luận phản đối mạnh mẽ nên sau đó buổi diễn này bị hoãn lại với lý do “vì sự cố kỹ thuật”.

      Mấy ngày gần đây, Nguyễn Ngọc Thiện, trước vụ ồn ào phim Điệp Vụ Biển Đỏ, Bộ Văn Hóa do ông ta đứng đầu liên tiếp khiến công luận phẫn uất vì hành vi ngang nhiên tuyên truyền, bảo kê cho Trung Quốc ngay trên đất Việt Nam cũng như cách trả lời vô trách nhiệm, vô cảm của ông ta trước tình hình Việt Nam đang bị Trung Quốc lấn lướt cả trên bờ lẫn dưới nước.

      Cái kiểu nói dấm dúi rằng đoạn cuối phim Điệp Vụ Biển Đỏ là “lạc lõng” và “hoàn toàn không có căn cứ để kết luận rằng bộ phim có liên quan đến vấn đề chủ quyền biển đảo” là một cách nói đầy xảo trá, nó hàm chứa một thứ tội lỗi nấp bóng văn hóa, nấp bóng sự ngu dốt hoặc giả ngây.

      Trong khi đó, khán giả xem phim, ai cũng có thể nhận ra cái thông điệp của Trung Quốc gửi gắm ở cuối phim rằng biển Đông là của Trung Quốc và không có quốc gia nào được phép xâm phạm. Một kiểu tuyên bố trắng trợn và tráo trở như vậy mà ông Thiện cho rằng nó “không có gì ghê gớm”.

      (Xin xem tiếp phần dưới)

      Xóa
    2. Đến đây, có thể thấy chân dung kẻ bán nước trắng trợn, không cần giấu diếm là ai. Mà đáng sợ hơn là những kiểu chân dung bán nước như Nguyễn Ngọc Thiện đầy rẫy trên đất nước này. Từ Nguyễn Kim Cự huênh hoang, bán đứng Formosa cho Trung Quốc đến những tay không cần nghe ai khuyên can, cứ cho Trung Quốc thỏa sức mà khai thác bauxite Tây Nguyên, rồi những kẻ rước điện than vào Việt Nam… Tất cả bọn họ đều tạo ra một thứ cực kì nguy hiểm mà luật Việt Nam hiện tại không thể nào điều chỉnh để cứu nguy cho quốc gia. Đó là phá nát môi trường, rước voi về dày mả tổ, rước giặc vào sinh con đẻ cái trên đất nước.

      Môi trường đã nát, người Trung Quốc có mặt khắp mọi nơi trên lãnh thổ Việt Nam. Nhưng vẫn chưa đáng sợ bằng hàng ngàn đứa trẻ mang dòng máu Trung Quốc. Hiện nay, con số những đứa trẻ cha Trung mẹ Việt có độ tuổi từ 0 tuổi đến 10 tuổi trên khắp đất nước này có thể lên đến hàng vạn. Đây là con số khủng khiếp!

      Nó khủng khiếp bởi nó có đủ khả năng hợp thức hóa quyền cai trị của Trung Quốc trên đất Việt Nam một cách hiệu quả nhất. Thử nghĩ, một người nước ngoài thì không thể mua đất tại Việt Nam. Nhưng họ có quyền thuê, để rồi họ làm ăn, lấy gái Việt, đẻ ra những đứa con mang dòng máu cha Trung Quốc. Nhưng đa phần là những đứa con này ngoài giá thú. Nghĩa là chúng khai sinh theo mẹ, mang họ mẹ và được hưởng mọi quyền như những đứa trẻ Việt.

      Trong khi đó, cha của chúng vẫn tiếp tục nuôi nấng chúng và cung cấp tiền cho mẹ của chúng mua đất. Tính đến thời điểm hiện tại, có lẽ đã có hàng triệu lô đất mà người Trung Quốc mua tại Việt Nam thông qua con đường này.

      Bởi con đường này an toàn, cha mua cho con đứng tên hoặc mẹ đứa bé đứng tên, chẳng sợ mất, bởi có mất thì cũng mất của cha mà được của con. Nhưng với đứa bé, bên họ nội chúng vẫn là cái nôi, cái gốc, một khi cha chúng vẫn lo cho chúng mọi thứ. Đương nhiên, chúng sẽ nghe theo cha và chúng coi trọng bên nội. Và thử tưởng tượng khi chúng đủ tuổi làm chủ tương lai, làm chủ đất nước như những đứa trẻ Việt bình thường thì chuyện gì sẽ xảy ra?

      Thử tưởng tượng khi chúng được đặt định từ đầu và sự có mặt của chúng trên đất nước này là một thứ định mệnh điệp báo? Thử tưởng tượng khi chúng được “thiên triều” chỉ vẽ và đào tạo thành những đại diện của họ? Thật là khó để tưởng tượng hậu quả!

      Nhưng ai đã tạo ra những tai ương này? Đó là những kẻ bán nước, những kẻ chỉ vì vài đồng mọn của ngoại bang đã sẵn sàng biến mình thành thứ tay sai, phản động và bán đứng quốc gia, dân tộc. Tội này còn đáng khinh hơn cả Trần Ích Tắc!

      Và những kẻ bán nước kia vẫn còn ngồi chễm chệ trên ghế quan lại trung ương hay cấp cao của tỉnh cho đến bao giờ? Thật là khốn nạn cho dân tộc này!

      (VietTuSaiGon)

      Xóa
  25. Với những gì đã làm thì một bản án nghiêm khắc như vậy dành cho các thành viên trong hội anh em dân chủ là hoàn toàn xứng đáng. Đó là cái giá phải trả cho những kẻ đi ngược lại với sự phát triển chung của dân tộc, âm mưu chống phá Nhà nước ta.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. AI LÀ KẺ BÁN NƯỚC?

      Một người đấu tranh cho dân chủ, dân quyền và nỗ lực giúp dân oan tìm lại công lý, cho dù người ấy có nhận tiền của người nước ngoài hay một tổ chức chính trị nào đó từ bên ngoài có tính đối lập, thậm chí cừu thù với đảng cầm quyền vẫn không thể gọi họ là kẻ bán nước.

      Một người nhận tiền của một người hay một tổ chức chính trị đối lập nào đó đứng ra kêu gọi lật đổ chế độ cầm quyền, cho dù đứng trên góc độ chính thống của đảng cầm quyền để luận tội họ, họ có thể là phản động nhưng không phải là kẻ bán nước.

      Một người hay nhiều người tổ chức biểu tình hàng loạt sau một sự cố về môi trường hay tài nguyên nào đó, cuộc biểu tình phát triển đến cấp độ kêu gọi lật đổ chính quyền và ngày càng lộ rõ chân tướng của người chủ mưu. Càng không thể gọi người chủ mưu tổ chức biểu tình là kẻ bán nước cho dù họ có âm mưu phản động lại nhà nước đương quyền.

      Còn rất nhiều tội liên quan đến quốc gia đại sự nhưng không có bất kì một cơ sở nào để khép các tội nhân vào tội bán nước. Bởi họ không thể bán nước, họ không có khả năng bán nước.

      Vậy ai là kẻ có khả năng bán nước và giữa tội phản động với tội bán nước, tội nào nặng hơn?

      Ở đây, vấn đề dễ nhận thấy nhất là không riêng gì kẻ nắm quyền, đảng nắm quyền hoặc nắm lãnh thổ mới có khả năng bán nước. Vấn đề là kẻ bán nước đã bán nước kiểu gì và bán như thế nào?

      Một công hàm gửi tháng Giêng năm 1959, công nhận Hoàng Sa là của Trung Quốc của Phạm Văn Đồng khi đang làm Thủ tướng Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, trong lúc này Hoàng Sa không thuộc về quyền quản lý của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Như vậy, nếu nhìn từ bên ngoài, nó có thể là một thứ công hàm vô giá trị. Nhưng nhìn vào bản chất hành động và hệ quả của nó thì cái công hàm kia đích thị là một thứ văn bản bán nước.

      Bởi nhìn vào thực tế, sau khi cái công hàm này gửi đi, số hàng hóa, vũ khí mà Cộng sản Trung Quốc viện trợ cho Cộng sản Bắc Việt tăng lên một cách đáng kể để đánh miền Nam như một thứ bánh ít trao đi, bánh qui trả lại. Rõ ràng về mặt bản chất, đây là hành vi bán nước của Phạm Văn Đồng và chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa.

      Và về sau, sự bán nước xuất hiện ngày càng nhiều hơn, dày đặc hơn và chính thống hơn. Nguyễn Ngọc Thiện, một tay cựu Bí thư tỉnh ủy Thừa Thiên – Huế, hiện nay đang nắm chức Bộ Trưởng Văn hóa, thể thao và du lịch Việt Nam đã từng ký một văn bản cho Trung Quốc thuê 200 hecta đất trên 50 năm tại Mũi Cửa Khẻm, Hải Vân, nơi được xem là “bàn thờ quốc gia”, yết hầu quân sự của miền Trung Việt Nam lúc ông này còn giữ chức Bí thư tỉnh.

      Sau đó ông này lọt tọt nhảy lên ghế cấp bộ và ngồi ghế Bộ Trưởng, đến Tháng Giêng năm nay (2018), ông lại cấp phép cho Đoàn Nghệ Thuật Nội Mông của Trung Quốc vào diễn ngay tại Nhà Hát Lớn Hà Nội đúng vào ngày 19 Tháng Giêng, ngày kỷ niệm Hải Chiến Hoàng Sa năm 1974. Nhưng vì dư luận phản đối mạnh mẽ nên sau đó buổi diễn này bị hoãn lại với lý do “vì sự cố kỹ thuật”.

      Mấy ngày gần đây, Nguyễn Ngọc Thiện, trước vụ ồn ào phim Điệp Vụ Biển Đỏ, Bộ Văn Hóa do ông ta đứng đầu liên tiếp khiến công luận phẫn uất vì hành vi ngang nhiên tuyên truyền, bảo kê cho Trung Quốc ngay trên đất Việt Nam cũng như cách trả lời vô trách nhiệm, vô cảm của ông ta trước tình hình Việt Nam đang bị Trung Quốc lấn lướt cả trên bờ lẫn dưới nước.

      Cái kiểu nói dấm dúi rằng đoạn cuối phim Điệp Vụ Biển Đỏ là “lạc lõng” và “hoàn toàn không có căn cứ để kết luận rằng bộ phim có liên quan đến vấn đề chủ quyền biển đảo” là một cách nói đầy xảo trá, nó hàm chứa một thứ tội lỗi nấp bóng văn hóa, nấp bóng sự ngu dốt hoặc giả ngây.

      Trong khi đó, khán giả xem phim, ai cũng có thể nhận ra cái thông điệp của Trung Quốc gửi gắm ở cuối phim rằng biển Đông là của Trung Quốc và không có quốc gia nào được phép xâm phạm. Một kiểu tuyên bố trắng trợn và tráo trở như vậy mà ông Thiện cho rằng nó “không có gì ghê gớm”.

      (Xin xem tiếp phần dưới)

      Xóa
    2. Đến đây, có thể thấy chân dung kẻ bán nước trắng trợn, không cần giấu diếm là ai. Mà đáng sợ hơn là những kiểu chân dung bán nước như Nguyễn Ngọc Thiện đầy rẫy trên đất nước này. Từ Nguyễn Kim Cự huênh hoang, bán đứng Formosa cho Trung Quốc đến những tay không cần nghe ai khuyên can, cứ cho Trung Quốc thỏa sức mà khai thác bauxite Tây Nguyên, rồi những kẻ rước điện than vào Việt Nam… Tất cả bọn họ đều tạo ra một thứ cực kì nguy hiểm mà luật Việt Nam hiện tại không thể nào điều chỉnh để cứu nguy cho quốc gia. Đó là phá nát môi trường, rước voi về dày mả tổ, rước giặc vào sinh con đẻ cái trên đất nước.

      Môi trường đã nát, người Trung Quốc có mặt khắp mọi nơi trên lãnh thổ Việt Nam. Nhưng vẫn chưa đáng sợ bằng hàng ngàn đứa trẻ mang dòng máu Trung Quốc. Hiện nay, con số những đứa trẻ cha Trung mẹ Việt có độ tuổi từ 0 tuổi đến 10 tuổi trên khắp đất nước này có thể lên đến hàng vạn. Đây là con số khủng khiếp!

      Nó khủng khiếp bởi nó có đủ khả năng hợp thức hóa quyền cai trị của Trung Quốc trên đất Việt Nam một cách hiệu quả nhất. Thử nghĩ, một người nước ngoài thì không thể mua đất tại Việt Nam. Nhưng họ có quyền thuê, để rồi họ làm ăn, lấy gái Việt, đẻ ra những đứa con mang dòng máu cha Trung Quốc. Nhưng đa phần là những đứa con này ngoài giá thú. Nghĩa là chúng khai sinh theo mẹ, mang họ mẹ và được hưởng mọi quyền như những đứa trẻ Việt.

      Trong khi đó, cha của chúng vẫn tiếp tục nuôi nấng chúng và cung cấp tiền cho mẹ của chúng mua đất. Tính đến thời điểm hiện tại, có lẽ đã có hàng triệu lô đất mà người Trung Quốc mua tại Việt Nam thông qua con đường này.

      Bởi con đường này an toàn, cha mua cho con đứng tên hoặc mẹ đứa bé đứng tên, chẳng sợ mất, bởi có mất thì cũng mất của cha mà được của con. Nhưng với đứa bé, bên họ nội chúng vẫn là cái nôi, cái gốc, một khi cha chúng vẫn lo cho chúng mọi thứ. Đương nhiên, chúng sẽ nghe theo cha và chúng coi trọng bên nội. Và thử tưởng tượng khi chúng đủ tuổi làm chủ tương lai, làm chủ đất nước như những đứa trẻ Việt bình thường thì chuyện gì sẽ xảy ra?

      Thử tưởng tượng khi chúng được đặt định từ đầu và sự có mặt của chúng trên đất nước này là một thứ định mệnh điệp báo? Thử tưởng tượng khi chúng được “thiên triều” chỉ vẽ và đào tạo thành những đại diện của họ? Thật là khó để tưởng tượng hậu quả!

      Nhưng ai đã tạo ra những tai ương này? Đó là những kẻ bán nước, những kẻ chỉ vì vài đồng mọn của ngoại bang đã sẵn sàng biến mình thành thứ tay sai, phản động và bán đứng quốc gia, dân tộc. Tội này còn đáng khinh hơn cả Trần Ích Tắc!

      Và những kẻ bán nước kia vẫn còn ngồi chễm chệ trên ghế quan lại trung ương hay cấp cao của tỉnh cho đến bao giờ? Thật là khốn nạn cho dân tộc này!

      (VietTuSaiGon)

      Xóa
  26. Nỗi buồn không của riêng ai.

    Đêm hôm qua em trằn trọc suốt, vì bản án của nhà cầm quyền cs đối với các anh chị vì tình yêu quê hương đất nước. Sáng ra tâm trạng đang buồn rầu thì nghe xa xa tiếng phát thanh của chiếc loa phường đang "kể tội" các anh chị cho những ông bà cô bác nơi thôn quê. Nỗi buồn vì thế biến thành căm hận.

    (Nguyễn Minh Quân)

    Trả lờiXóa
  27. Đây là một cái kết đích đáng cho Nguyễn Văn Đài và đồng bọn. Qua đây cho thấy rằng đối với những kẻ vì những đồng tiền dơ bẩn của ;lũ phản động ngoại bang mà đi chống lại Nhà nước ta thì sớm hay muộn gì cũng bị trừng trị và bị xử lí trước pháp luật mà thôi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. AI LÀ KẺ BÁN NƯỚC?

      Một người đấu tranh cho dân chủ, dân quyền và nỗ lực giúp dân oan tìm lại công lý, cho dù người ấy có nhận tiền của người nước ngoài hay một tổ chức chính trị nào đó từ bên ngoài có tính đối lập, thậm chí cừu thù với đảng cầm quyền vẫn không thể gọi họ là kẻ bán nước.

      Một người nhận tiền của một người hay một tổ chức chính trị đối lập nào đó đứng ra kêu gọi lật đổ chế độ cầm quyền, cho dù đứng trên góc độ chính thống của đảng cầm quyền để luận tội họ, họ có thể là phản động nhưng không phải là kẻ bán nước.

      Một người hay nhiều người tổ chức biểu tình hàng loạt sau một sự cố về môi trường hay tài nguyên nào đó, cuộc biểu tình phát triển đến cấp độ kêu gọi lật đổ chính quyền và ngày càng lộ rõ chân tướng của người chủ mưu. Càng không thể gọi người chủ mưu tổ chức biểu tình là kẻ bán nước cho dù họ có âm mưu phản động lại nhà nước đương quyền.

      Còn rất nhiều tội liên quan đến quốc gia đại sự nhưng không có bất kì một cơ sở nào để khép các tội nhân vào tội bán nước. Bởi họ không thể bán nước, họ không có khả năng bán nước.

      Vậy ai là kẻ có khả năng bán nước và giữa tội phản động với tội bán nước, tội nào nặng hơn?

      Ở đây, vấn đề dễ nhận thấy nhất là không riêng gì kẻ nắm quyền, đảng nắm quyền hoặc nắm lãnh thổ mới có khả năng bán nước. Vấn đề là kẻ bán nước đã bán nước kiểu gì và bán như thế nào?

      Một công hàm gửi tháng Giêng năm 1959, công nhận Hoàng Sa là của Trung Quốc của Phạm Văn Đồng khi đang làm Thủ tướng Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, trong lúc này Hoàng Sa không thuộc về quyền quản lý của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Như vậy, nếu nhìn từ bên ngoài, nó có thể là một thứ công hàm vô giá trị. Nhưng nhìn vào bản chất hành động và hệ quả của nó thì cái công hàm kia đích thị là một thứ văn bản bán nước.

      Bởi nhìn vào thực tế, sau khi cái công hàm này gửi đi, số hàng hóa, vũ khí mà Cộng sản Trung Quốc viện trợ cho Cộng sản Bắc Việt tăng lên một cách đáng kể để đánh miền Nam như một thứ bánh ít trao đi, bánh qui trả lại. Rõ ràng về mặt bản chất, đây là hành vi bán nước của Phạm Văn Đồng và chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa.

      Và về sau, sự bán nước xuất hiện ngày càng nhiều hơn, dày đặc hơn và chính thống hơn. Nguyễn Ngọc Thiện, một tay cựu Bí thư tỉnh ủy Thừa Thiên – Huế, hiện nay đang nắm chức Bộ Trưởng Văn hóa, thể thao và du lịch Việt Nam đã từng ký một văn bản cho Trung Quốc thuê 200 hecta đất trên 50 năm tại Mũi Cửa Khẻm, Hải Vân, nơi được xem là “bàn thờ quốc gia”, yết hầu quân sự của miền Trung Việt Nam lúc ông này còn giữ chức Bí thư tỉnh.

      Sau đó ông này lọt tọt nhảy lên ghế cấp bộ và ngồi ghế Bộ Trưởng, đến Tháng Giêng năm nay (2018), ông lại cấp phép cho Đoàn Nghệ Thuật Nội Mông của Trung Quốc vào diễn ngay tại Nhà Hát Lớn Hà Nội đúng vào ngày 19 Tháng Giêng, ngày kỷ niệm Hải Chiến Hoàng Sa năm 1974. Nhưng vì dư luận phản đối mạnh mẽ nên sau đó buổi diễn này bị hoãn lại với lý do “vì sự cố kỹ thuật”.

      Mấy ngày gần đây, Nguyễn Ngọc Thiện, trước vụ ồn ào phim Điệp Vụ Biển Đỏ, Bộ Văn Hóa do ông ta đứng đầu liên tiếp khiến công luận phẫn uất vì hành vi ngang nhiên tuyên truyền, bảo kê cho Trung Quốc ngay trên đất Việt Nam cũng như cách trả lời vô trách nhiệm, vô cảm của ông ta trước tình hình Việt Nam đang bị Trung Quốc lấn lướt cả trên bờ lẫn dưới nước.

      Cái kiểu nói dấm dúi rằng đoạn cuối phim Điệp Vụ Biển Đỏ là “lạc lõng” và “hoàn toàn không có căn cứ để kết luận rằng bộ phim có liên quan đến vấn đề chủ quyền biển đảo” là một cách nói đầy xảo trá, nó hàm chứa một thứ tội lỗi nấp bóng văn hóa, nấp bóng sự ngu dốt hoặc giả ngây.

      Trong khi đó, khán giả xem phim, ai cũng có thể nhận ra cái thông điệp của Trung Quốc gửi gắm ở cuối phim rằng biển Đông là của Trung Quốc và không có quốc gia nào được phép xâm phạm. Một kiểu tuyên bố trắng trợn và tráo trở như vậy mà ông Thiện cho rằng nó “không có gì ghê gớm”.

      (Xin xem tiếp phần dưới)

      Xóa
    2. Đến đây, có thể thấy chân dung kẻ bán nước trắng trợn, không cần giấu diếm là ai. Mà đáng sợ hơn là những kiểu chân dung bán nước như Nguyễn Ngọc Thiện đầy rẫy trên đất nước này. Từ Nguyễn Kim Cự huênh hoang, bán đứng Formosa cho Trung Quốc đến những tay không cần nghe ai khuyên can, cứ cho Trung Quốc thỏa sức mà khai thác bauxite Tây Nguyên, rồi những kẻ rước điện than vào Việt Nam… Tất cả bọn họ đều tạo ra một thứ cực kì nguy hiểm mà luật Việt Nam hiện tại không thể nào điều chỉnh để cứu nguy cho quốc gia. Đó là phá nát môi trường, rước voi về dày mả tổ, rước giặc vào sinh con đẻ cái trên đất nước.

      Môi trường đã nát, người Trung Quốc có mặt khắp mọi nơi trên lãnh thổ Việt Nam. Nhưng vẫn chưa đáng sợ bằng hàng ngàn đứa trẻ mang dòng máu Trung Quốc. Hiện nay, con số những đứa trẻ cha Trung mẹ Việt có độ tuổi từ 0 tuổi đến 10 tuổi trên khắp đất nước này có thể lên đến hàng vạn. Đây là con số khủng khiếp!

      Nó khủng khiếp bởi nó có đủ khả năng hợp thức hóa quyền cai trị của Trung Quốc trên đất Việt Nam một cách hiệu quả nhất. Thử nghĩ, một người nước ngoài thì không thể mua đất tại Việt Nam. Nhưng họ có quyền thuê, để rồi họ làm ăn, lấy gái Việt, đẻ ra những đứa con mang dòng máu cha Trung Quốc. Nhưng đa phần là những đứa con này ngoài giá thú. Nghĩa là chúng khai sinh theo mẹ, mang họ mẹ và được hưởng mọi quyền như những đứa trẻ Việt.

      Trong khi đó, cha của chúng vẫn tiếp tục nuôi nấng chúng và cung cấp tiền cho mẹ của chúng mua đất. Tính đến thời điểm hiện tại, có lẽ đã có hàng triệu lô đất mà người Trung Quốc mua tại Việt Nam thông qua con đường này.

      Bởi con đường này an toàn, cha mua cho con đứng tên hoặc mẹ đứa bé đứng tên, chẳng sợ mất, bởi có mất thì cũng mất của cha mà được của con. Nhưng với đứa bé, bên họ nội chúng vẫn là cái nôi, cái gốc, một khi cha chúng vẫn lo cho chúng mọi thứ. Đương nhiên, chúng sẽ nghe theo cha và chúng coi trọng bên nội. Và thử tưởng tượng khi chúng đủ tuổi làm chủ tương lai, làm chủ đất nước như những đứa trẻ Việt bình thường thì chuyện gì sẽ xảy ra?

      Thử tưởng tượng khi chúng được đặt định từ đầu và sự có mặt của chúng trên đất nước này là một thứ định mệnh điệp báo? Thử tưởng tượng khi chúng được “thiên triều” chỉ vẽ và đào tạo thành những đại diện của họ? Thật là khó để tưởng tượng hậu quả!

      Nhưng ai đã tạo ra những tai ương này? Đó là những kẻ bán nước, những kẻ chỉ vì vài đồng mọn của ngoại bang đã sẵn sàng biến mình thành thứ tay sai, phản động và bán đứng quốc gia, dân tộc. Tội này còn đáng khinh hơn cả Trần Ích Tắc!

      Và những kẻ bán nước kia vẫn còn ngồi chễm chệ trên ghế quan lại trung ương hay cấp cao của tỉnh cho đến bao giờ? Thật là khốn nạn cho dân tộc này!

      (VietTuSaiGon)

      Xóa
  28. Với bản chất hoang dâm vô độ, dốt nát về học thức, chỉ vì mấy đồng tiền tài trợ rẻ mạt từ Việt Tân mà quay lưng chống phá dân tộc, cản phá sự phát triển của đất nước. Chúng mới chính là những kẻ đáng bị khinh bỉ và nguyền rủa nhất. Những kẻ xấu xa, dơ bẩn này bị xử lí như vậy hoàn toàn xứng đáng.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. AI LÀ KẺ BÁN NƯỚC?

      Một người đấu tranh cho dân chủ, dân quyền và nỗ lực giúp dân oan tìm lại công lý, cho dù người ấy có nhận tiền của người nước ngoài hay một tổ chức chính trị nào đó từ bên ngoài có tính đối lập, thậm chí cừu thù với đảng cầm quyền vẫn không thể gọi họ là kẻ bán nước.

      Một người nhận tiền của một người hay một tổ chức chính trị đối lập nào đó đứng ra kêu gọi lật đổ chế độ cầm quyền, cho dù đứng trên góc độ chính thống của đảng cầm quyền để luận tội họ, họ có thể là phản động nhưng không phải là kẻ bán nước.

      Một người hay nhiều người tổ chức biểu tình hàng loạt sau một sự cố về môi trường hay tài nguyên nào đó, cuộc biểu tình phát triển đến cấp độ kêu gọi lật đổ chính quyền và ngày càng lộ rõ chân tướng của người chủ mưu. Càng không thể gọi người chủ mưu tổ chức biểu tình là kẻ bán nước cho dù họ có âm mưu phản động lại nhà nước đương quyền.

      Còn rất nhiều tội liên quan đến quốc gia đại sự nhưng không có bất kì một cơ sở nào để khép các tội nhân vào tội bán nước. Bởi họ không thể bán nước, họ không có khả năng bán nước.

      Vậy ai là kẻ có khả năng bán nước và giữa tội phản động với tội bán nước, tội nào nặng hơn?

      Ở đây, vấn đề dễ nhận thấy nhất là không riêng gì kẻ nắm quyền, đảng nắm quyền hoặc nắm lãnh thổ mới có khả năng bán nước. Vấn đề là kẻ bán nước đã bán nước kiểu gì và bán như thế nào?

      Một công hàm gửi tháng Giêng năm 1959, công nhận Hoàng Sa là của Trung Quốc của Phạm Văn Đồng khi đang làm Thủ tướng Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, trong lúc này Hoàng Sa không thuộc về quyền quản lý của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Như vậy, nếu nhìn từ bên ngoài, nó có thể là một thứ công hàm vô giá trị. Nhưng nhìn vào bản chất hành động và hệ quả của nó thì cái công hàm kia đích thị là một thứ văn bản bán nước.

      Bởi nhìn vào thực tế, sau khi cái công hàm này gửi đi, số hàng hóa, vũ khí mà Cộng sản Trung Quốc viện trợ cho Cộng sản Bắc Việt tăng lên một cách đáng kể để đánh miền Nam như một thứ bánh ít trao đi, bánh qui trả lại. Rõ ràng về mặt bản chất, đây là hành vi bán nước của Phạm Văn Đồng và chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa.

      Và về sau, sự bán nước xuất hiện ngày càng nhiều hơn, dày đặc hơn và chính thống hơn. Nguyễn Ngọc Thiện, một tay cựu Bí thư tỉnh ủy Thừa Thiên – Huế, hiện nay đang nắm chức Bộ Trưởng Văn hóa, thể thao và du lịch Việt Nam đã từng ký một văn bản cho Trung Quốc thuê 200 hecta đất trên 50 năm tại Mũi Cửa Khẻm, Hải Vân, nơi được xem là “bàn thờ quốc gia”, yết hầu quân sự của miền Trung Việt Nam lúc ông này còn giữ chức Bí thư tỉnh.

      Sau đó ông này lọt tọt nhảy lên ghế cấp bộ và ngồi ghế Bộ Trưởng, đến Tháng Giêng năm nay (2018), ông lại cấp phép cho Đoàn Nghệ Thuật Nội Mông của Trung Quốc vào diễn ngay tại Nhà Hát Lớn Hà Nội đúng vào ngày 19 Tháng Giêng, ngày kỷ niệm Hải Chiến Hoàng Sa năm 1974. Nhưng vì dư luận phản đối mạnh mẽ nên sau đó buổi diễn này bị hoãn lại với lý do “vì sự cố kỹ thuật”.

      Mấy ngày gần đây, Nguyễn Ngọc Thiện, trước vụ ồn ào phim Điệp Vụ Biển Đỏ, Bộ Văn Hóa do ông ta đứng đầu liên tiếp khiến công luận phẫn uất vì hành vi ngang nhiên tuyên truyền, bảo kê cho Trung Quốc ngay trên đất Việt Nam cũng như cách trả lời vô trách nhiệm, vô cảm của ông ta trước tình hình Việt Nam đang bị Trung Quốc lấn lướt cả trên bờ lẫn dưới nước.

      Cái kiểu nói dấm dúi rằng đoạn cuối phim Điệp Vụ Biển Đỏ là “lạc lõng” và “hoàn toàn không có căn cứ để kết luận rằng bộ phim có liên quan đến vấn đề chủ quyền biển đảo” là một cách nói đầy xảo trá, nó hàm chứa một thứ tội lỗi nấp bóng văn hóa, nấp bóng sự ngu dốt hoặc giả ngây.

      Trong khi đó, khán giả xem phim, ai cũng có thể nhận ra cái thông điệp của Trung Quốc gửi gắm ở cuối phim rằng biển Đông là của Trung Quốc và không có quốc gia nào được phép xâm phạm. Một kiểu tuyên bố trắng trợn và tráo trở như vậy mà ông Thiện cho rằng nó “không có gì ghê gớm”.

      (Xin xem tiếp phần dưới)

      Xóa
    2. Đến đây, có thể thấy chân dung kẻ bán nước trắng trợn, không cần giấu diếm là ai. Mà đáng sợ hơn là những kiểu chân dung bán nước như Nguyễn Ngọc Thiện đầy rẫy trên đất nước này. Từ Nguyễn Kim Cự huênh hoang, bán đứng Formosa cho Trung Quốc đến những tay không cần nghe ai khuyên can, cứ cho Trung Quốc thỏa sức mà khai thác bauxite Tây Nguyên, rồi những kẻ rước điện than vào Việt Nam… Tất cả bọn họ đều tạo ra một thứ cực kì nguy hiểm mà luật Việt Nam hiện tại không thể nào điều chỉnh để cứu nguy cho quốc gia. Đó là phá nát môi trường, rước voi về dày mả tổ, rước giặc vào sinh con đẻ cái trên đất nước.

      Môi trường đã nát, người Trung Quốc có mặt khắp mọi nơi trên lãnh thổ Việt Nam. Nhưng vẫn chưa đáng sợ bằng hàng ngàn đứa trẻ mang dòng máu Trung Quốc. Hiện nay, con số những đứa trẻ cha Trung mẹ Việt có độ tuổi từ 0 tuổi đến 10 tuổi trên khắp đất nước này có thể lên đến hàng vạn. Đây là con số khủng khiếp!

      Nó khủng khiếp bởi nó có đủ khả năng hợp thức hóa quyền cai trị của Trung Quốc trên đất Việt Nam một cách hiệu quả nhất. Thử nghĩ, một người nước ngoài thì không thể mua đất tại Việt Nam. Nhưng họ có quyền thuê, để rồi họ làm ăn, lấy gái Việt, đẻ ra những đứa con mang dòng máu cha Trung Quốc. Nhưng đa phần là những đứa con này ngoài giá thú. Nghĩa là chúng khai sinh theo mẹ, mang họ mẹ và được hưởng mọi quyền như những đứa trẻ Việt.

      Trong khi đó, cha của chúng vẫn tiếp tục nuôi nấng chúng và cung cấp tiền cho mẹ của chúng mua đất. Tính đến thời điểm hiện tại, có lẽ đã có hàng triệu lô đất mà người Trung Quốc mua tại Việt Nam thông qua con đường này.

      Bởi con đường này an toàn, cha mua cho con đứng tên hoặc mẹ đứa bé đứng tên, chẳng sợ mất, bởi có mất thì cũng mất của cha mà được của con. Nhưng với đứa bé, bên họ nội chúng vẫn là cái nôi, cái gốc, một khi cha chúng vẫn lo cho chúng mọi thứ. Đương nhiên, chúng sẽ nghe theo cha và chúng coi trọng bên nội. Và thử tưởng tượng khi chúng đủ tuổi làm chủ tương lai, làm chủ đất nước như những đứa trẻ Việt bình thường thì chuyện gì sẽ xảy ra?

      Thử tưởng tượng khi chúng được đặt định từ đầu và sự có mặt của chúng trên đất nước này là một thứ định mệnh điệp báo? Thử tưởng tượng khi chúng được “thiên triều” chỉ vẽ và đào tạo thành những đại diện của họ? Thật là khó để tưởng tượng hậu quả!

      Nhưng ai đã tạo ra những tai ương này? Đó là những kẻ bán nước, những kẻ chỉ vì vài đồng mọn của ngoại bang đã sẵn sàng biến mình thành thứ tay sai, phản động và bán đứng quốc gia, dân tộc. Tội này còn đáng khinh hơn cả Trần Ích Tắc!

      Và những kẻ bán nước kia vẫn còn ngồi chễm chệ trên ghế quan lại trung ương hay cấp cao của tỉnh cho đến bao giờ? Thật là khốn nạn cho dân tộc này!

      (VietTuSaiGon)

      Xóa
  29. Đối tượng NGuyễn Văn Đài cùng hội anh em dân chủ của hắn cuối cùng đã bị Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội đã mở phiên tòa xét xử sơ thẩm 6 bị cáo về tội “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” theo quy định tại Khoản 1 Điều 79 - Bộ luật Hình sự năm 1999, các đối tượng này phải cho ăn cơm tù suốt đi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. AI LÀ KẺ BÁN NƯỚC?

      Một người đấu tranh cho dân chủ, dân quyền và nỗ lực giúp dân oan tìm lại công lý, cho dù người ấy có nhận tiền của người nước ngoài hay một tổ chức chính trị nào đó từ bên ngoài có tính đối lập, thậm chí cừu thù với đảng cầm quyền vẫn không thể gọi họ là kẻ bán nước.

      Một người nhận tiền của một người hay một tổ chức chính trị đối lập nào đó đứng ra kêu gọi lật đổ chế độ cầm quyền, cho dù đứng trên góc độ chính thống của đảng cầm quyền để luận tội họ, họ có thể là phản động nhưng không phải là kẻ bán nước.

      Một người hay nhiều người tổ chức biểu tình hàng loạt sau một sự cố về môi trường hay tài nguyên nào đó, cuộc biểu tình phát triển đến cấp độ kêu gọi lật đổ chính quyền và ngày càng lộ rõ chân tướng của người chủ mưu. Càng không thể gọi người chủ mưu tổ chức biểu tình là kẻ bán nước cho dù họ có âm mưu phản động lại nhà nước đương quyền.

      Còn rất nhiều tội liên quan đến quốc gia đại sự nhưng không có bất kì một cơ sở nào để khép các tội nhân vào tội bán nước. Bởi họ không thể bán nước, họ không có khả năng bán nước.

      Vậy ai là kẻ có khả năng bán nước và giữa tội phản động với tội bán nước, tội nào nặng hơn?

      Ở đây, vấn đề dễ nhận thấy nhất là không riêng gì kẻ nắm quyền, đảng nắm quyền hoặc nắm lãnh thổ mới có khả năng bán nước. Vấn đề là kẻ bán nước đã bán nước kiểu gì và bán như thế nào?

      Một công hàm gửi tháng Giêng năm 1959, công nhận Hoàng Sa là của Trung Quốc của Phạm Văn Đồng khi đang làm Thủ tướng Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, trong lúc này Hoàng Sa không thuộc về quyền quản lý của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Như vậy, nếu nhìn từ bên ngoài, nó có thể là một thứ công hàm vô giá trị. Nhưng nhìn vào bản chất hành động và hệ quả của nó thì cái công hàm kia đích thị là một thứ văn bản bán nước.

      Bởi nhìn vào thực tế, sau khi cái công hàm này gửi đi, số hàng hóa, vũ khí mà Cộng sản Trung Quốc viện trợ cho Cộng sản Bắc Việt tăng lên một cách đáng kể để đánh miền Nam như một thứ bánh ít trao đi, bánh qui trả lại. Rõ ràng về mặt bản chất, đây là hành vi bán nước của Phạm Văn Đồng và chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa.

      Và về sau, sự bán nước xuất hiện ngày càng nhiều hơn, dày đặc hơn và chính thống hơn. Nguyễn Ngọc Thiện, một tay cựu Bí thư tỉnh ủy Thừa Thiên – Huế, hiện nay đang nắm chức Bộ Trưởng Văn hóa, thể thao và du lịch Việt Nam đã từng ký một văn bản cho Trung Quốc thuê 200 hecta đất trên 50 năm tại Mũi Cửa Khẻm, Hải Vân, nơi được xem là “bàn thờ quốc gia”, yết hầu quân sự của miền Trung Việt Nam lúc ông này còn giữ chức Bí thư tỉnh.

      Sau đó ông này lọt tọt nhảy lên ghế cấp bộ và ngồi ghế Bộ Trưởng, đến Tháng Giêng năm nay (2018), ông lại cấp phép cho Đoàn Nghệ Thuật Nội Mông của Trung Quốc vào diễn ngay tại Nhà Hát Lớn Hà Nội đúng vào ngày 19 Tháng Giêng, ngày kỷ niệm Hải Chiến Hoàng Sa năm 1974. Nhưng vì dư luận phản đối mạnh mẽ nên sau đó buổi diễn này bị hoãn lại với lý do “vì sự cố kỹ thuật”.

      Mấy ngày gần đây, Nguyễn Ngọc Thiện, trước vụ ồn ào phim Điệp Vụ Biển Đỏ, Bộ Văn Hóa do ông ta đứng đầu liên tiếp khiến công luận phẫn uất vì hành vi ngang nhiên tuyên truyền, bảo kê cho Trung Quốc ngay trên đất Việt Nam cũng như cách trả lời vô trách nhiệm, vô cảm của ông ta trước tình hình Việt Nam đang bị Trung Quốc lấn lướt cả trên bờ lẫn dưới nước.

      Cái kiểu nói dấm dúi rằng đoạn cuối phim Điệp Vụ Biển Đỏ là “lạc lõng” và “hoàn toàn không có căn cứ để kết luận rằng bộ phim có liên quan đến vấn đề chủ quyền biển đảo” là một cách nói đầy xảo trá, nó hàm chứa một thứ tội lỗi nấp bóng văn hóa, nấp bóng sự ngu dốt hoặc giả ngây.

      Trong khi đó, khán giả xem phim, ai cũng có thể nhận ra cái thông điệp của Trung Quốc gửi gắm ở cuối phim rằng biển Đông là của Trung Quốc và không có quốc gia nào được phép xâm phạm. Một kiểu tuyên bố trắng trợn và tráo trở như vậy mà ông Thiện cho rằng nó “không có gì ghê gớm”.

      (Xin xem tiếp phần dưới)

      Xóa
    2. Đến đây, có thể thấy chân dung kẻ bán nước trắng trợn, không cần giấu diếm là ai. Mà đáng sợ hơn là những kiểu chân dung bán nước như Nguyễn Ngọc Thiện đầy rẫy trên đất nước này. Từ Nguyễn Kim Cự huênh hoang, bán đứng Formosa cho Trung Quốc đến những tay không cần nghe ai khuyên can, cứ cho Trung Quốc thỏa sức mà khai thác bauxite Tây Nguyên, rồi những kẻ rước điện than vào Việt Nam… Tất cả bọn họ đều tạo ra một thứ cực kì nguy hiểm mà luật Việt Nam hiện tại không thể nào điều chỉnh để cứu nguy cho quốc gia. Đó là phá nát môi trường, rước voi về dày mả tổ, rước giặc vào sinh con đẻ cái trên đất nước.

      Môi trường đã nát, người Trung Quốc có mặt khắp mọi nơi trên lãnh thổ Việt Nam. Nhưng vẫn chưa đáng sợ bằng hàng ngàn đứa trẻ mang dòng máu Trung Quốc. Hiện nay, con số những đứa trẻ cha Trung mẹ Việt có độ tuổi từ 0 tuổi đến 10 tuổi trên khắp đất nước này có thể lên đến hàng vạn. Đây là con số khủng khiếp!

      Nó khủng khiếp bởi nó có đủ khả năng hợp thức hóa quyền cai trị của Trung Quốc trên đất Việt Nam một cách hiệu quả nhất. Thử nghĩ, một người nước ngoài thì không thể mua đất tại Việt Nam. Nhưng họ có quyền thuê, để rồi họ làm ăn, lấy gái Việt, đẻ ra những đứa con mang dòng máu cha Trung Quốc. Nhưng đa phần là những đứa con này ngoài giá thú. Nghĩa là chúng khai sinh theo mẹ, mang họ mẹ và được hưởng mọi quyền như những đứa trẻ Việt.

      Trong khi đó, cha của chúng vẫn tiếp tục nuôi nấng chúng và cung cấp tiền cho mẹ của chúng mua đất. Tính đến thời điểm hiện tại, có lẽ đã có hàng triệu lô đất mà người Trung Quốc mua tại Việt Nam thông qua con đường này.

      Bởi con đường này an toàn, cha mua cho con đứng tên hoặc mẹ đứa bé đứng tên, chẳng sợ mất, bởi có mất thì cũng mất của cha mà được của con. Nhưng với đứa bé, bên họ nội chúng vẫn là cái nôi, cái gốc, một khi cha chúng vẫn lo cho chúng mọi thứ. Đương nhiên, chúng sẽ nghe theo cha và chúng coi trọng bên nội. Và thử tưởng tượng khi chúng đủ tuổi làm chủ tương lai, làm chủ đất nước như những đứa trẻ Việt bình thường thì chuyện gì sẽ xảy ra?

      Thử tưởng tượng khi chúng được đặt định từ đầu và sự có mặt của chúng trên đất nước này là một thứ định mệnh điệp báo? Thử tưởng tượng khi chúng được “thiên triều” chỉ vẽ và đào tạo thành những đại diện của họ? Thật là khó để tưởng tượng hậu quả!

      Nhưng ai đã tạo ra những tai ương này? Đó là những kẻ bán nước, những kẻ chỉ vì vài đồng mọn của ngoại bang đã sẵn sàng biến mình thành thứ tay sai, phản động và bán đứng quốc gia, dân tộc. Tội này còn đáng khinh hơn cả Trần Ích Tắc!

      Và những kẻ bán nước kia vẫn còn ngồi chễm chệ trên ghế quan lại trung ương hay cấp cao của tỉnh cho đến bao giờ? Thật là khốn nạn cho dân tộc này!

      (VietTuSaiGon)

      Xóa
    3. con người ta vì đồng tiền nhưng không đến mức phải phá hoại đất nước như chúng, đây đằng này vì đồng tiền đã không giúp ích gì cho tổ quốc, quê hương còn ra sức chống đối, coi thương, bọn này không nên tồn tại thì đúng hơn

      Xóa
  30. TẠO NGHIỆP ĐỢI NGÀY TRẢ

    Sau một tuần dân chúng nổi dậy, ngày 25 tháng 12 năm 1989, Tòa án Quân sự Cách mạng Lâm thời Rumani (Romania) đã bắt Nicolae Ceaușescu và vợ ông ta - Elena Ceaușescu ra xét xử.

    Phiên toà chóng vánh tuyên tội tử hình 2 con người này. Tuyên án xong hội đồng xét xử đứng dậy quay đi, tiếp theo là công việc thi hành bản án. Những người lính của lực lượng cách mạng sẽ có trách nhiệm thi hành bản án vừa tuyên. Thực chất, những người lính có nhiệm vụ thi hành án này chính là những người mà trước đây từng cầm súng bảo vệ cho chế độ CS của Ceaușescu. Thế nhưng giờ đây họ có nhiệm vụ hành quyết kẻ mới đây vẫn là lãnh tụ của họ.

    Sau phiên toà, vợ chồng Ceaușescu bị áp giải đi được khoảng 40m trong khuôn viên doanh trại. Đến 1 bức tường, một loạt liên thanh từ 3 khẩu súng trường hướng về vợ chồng nhà độc tài vang lên. Một cơn mưa với 120 viên đạn trút vào họ, 2 thây nát nhừ, máu thịt bắn tung tóe. Chỉ cần 3 phát cho mỗi người thì đủ để tiễn 2 người họ xuống địa ngục, nhưng tại sao những người thi hành án lại lia đến 120 viên đạn? Đó là sự dồn nén phẫn uất quá lớn nên đến ngày họ thanh toán sòng phẳng nợ nần, cho nên nó mới khủng khiếp đến như vậy.

    Khi còn trong sự bảo bọc của chính quyền bất lương, những người CS gây tội ác với dân đã không thèm nghĩ đến hậu quả. Cho nên khi đền tội họ mới nhận cái kết kinh khủng đến như vậy. Cái kết cho vợ chồng Ceaușescu là cái kết cho đám CSVN bất nhân phải nhận tương lai. Ngày nay họ ác với nhân dân như thế, thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra với họ khi chế độ giải thể. Họ đang tạo nghiệp cho chính họ.

    Cũng giải thể CS, nhưng ở Liên Xô, lãnh đạo ĐCS tự thay đổi nên cái kết có hậu hơn. Còn Nicolae Ceaușescu? Ông ta luôn chống lại nhân dân mình một cách điên cuồng. Kiêu ngạo, tự tung tự tác bắt bớ, bỏ tù nhân dân vì chỉ vì khác ý với chính quyền. Lòng phẫn uất trong lòng dân sẽ chất cao mãi cho đến một ngày lòng dân không thể chịu đựng được nữa. Khi đến thời điểm chín muồi, chế độ sụp đổ chóng vánh mà không ai có thể ngờ tới. Rumani sụp đổ chỉ sau 1 tuần biến cố. Thật chẳng thể nói trước được điều gì với một chính quyền độc tài đang mải miết đàn áp đòi hỏi tiến bộ.

    Hôm nay chính quyền CS tuyên án rất nặng những người trong Hội Anh Em Dân chủ. Họ, chỉ đơn giản là một nhóm người thực hiện quyền tự do ngôn luận theo hiến định. Anh đã quy định trong hiến pháp, người ta thi hành, thì anh không thể bỏ tù người ta được. Anh phải tuyên dương người ta mới đúng chứ? Đằng này anh lại bỏ tù người ta còn nặng hơn án tù một thằng phá hoại ngân khố quốc gia đến cả tỉ đô. Anh tự xưng anh là "chính quyền nhân dân" thì anh không thể vu cho nhân dân là "lật đổ chính quyền nhân dân" được. Vậy là họ lật đổ họ à? Hay anh đã cướp chính quyền từ tay nhân dân rồi giờ anh vu ngược lại? Vậy thì anh đích thị là kẻ cướp. Lẽ ra kẻ đang phải đứng trước vành móng ngựa là anh chứ không phải họ. Người ta là nhân dân, theo lý họ mới chính là chủ sở hữu của chính quyền nhân dân chứ không phải anh. Hiểu chưa CS?

    (Xin xem tiếp phần dưới)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Rõ ràng người CS đang là kẻ có tội với lịch sử mà lại ngồi ở ghế quan toà để xử nhân dân vô tội. Đấy cái nghịch đạo trong tòa án này. Những thằng những con mặc áo thụng tại phiên tòa đang chà đạp lên hiến pháp do chính chúng nó viết ra để mà buộc tội người tuân thủ. Những thằng nghững con này được nhân dân ghi vào sổ đen đợi ngày phán quyết.

      Bản án 66 năm tù cho 6 người trong vô tội nhóm Hội Anh Em Dân Chủ, trong đó LS Nguyễn Văn Đài là người bị nặng nhất với 15 năm tù và 5 năm quản chế. Họ là những người sống đúng tinh thần Hiến Pháp, họ thực hiện quyền tự do ngôn luận theo Hiến định. Khi xem bản án được tuyên, thực sự tôi rất phẫn uất, và chắc chắn kẻ phẫn uất như tôi không ít. Không loại trừ những người đang cầm súng bảo vệ chế độ họ cũng phẫn uất trong câm lặng. Sự ngạo mạn chà đạp hiến pháp bỏ tù người vô tội hôm nay thì ngày mai, những kẻ này sẽ phải trả đủ. Khi lòng phẫn uất bị dồn nén quá lâu, đến khi nó bung ra trả thù thì không ai có thể kiểm soát nổi. Cho nên hôm nay đang nắm quyền trong tay hãy hành động cho có tính người để mai sau còn đất sống cho quý vị. Cả một khối hàng triệu người cứ bị chất chồng nỗi phẫn uất quá lâu nó sẽ đưa đến hậu quả khôn lường. Hậu CS cho dù có nhiều người muốn nhân đạo với các vị cũng sẽ không thể làm nổi.

      Ai cũng biết, CS các vị vốn là những kẻ sống không có hậu. Nhưng lời cảnh báo cũng phải đưa ra cho các vị để sau này đừng trách ai hết mà chỉ nên trách mình. Đừng chỉ biết chăm chú vào đàn áp không màng hậu quả. Quyền lợi của sự cướp lấy chính quyền chứ không phải từ sự chọn lựa của nhân dân sẽ không thể là thứ bền vững với thời gian. Nó phải được trả lại vào một ngày nào đó, các vị nên hiểu như thế. Đừng lấy cái ác lấp đi nỗi sợ mất quyền lợi, làm như vậy khi hết thời thì cái kết bi thảm lắm, khó mà tránh khỏi số phận như Nicolae Ceaușescu.

      (Đỗ Ngà)

      Xóa
  31. AI LÀ KẺ BÁN NƯỚC?

    Một người đấu tranh cho dân chủ, dân quyền và nỗ lực giúp dân oan tìm lại công lý, cho dù người ấy có nhận tiền của người nước ngoài hay một tổ chức chính trị nào đó từ bên ngoài có tính đối lập, thậm chí cừu thù với đảng cầm quyền vẫn không thể gọi họ là kẻ bán nước.

    Một người nhận tiền của một người hay một tổ chức chính trị đối lập nào đó đứng ra kêu gọi lật đổ chế độ cầm quyền, cho dù đứng trên góc độ chính thống của đảng cầm quyền để luận tội họ, họ có thể là phản động nhưng không phải là kẻ bán nước.

    Một người hay nhiều người tổ chức biểu tình hàng loạt sau một sự cố về môi trường hay tài nguyên nào đó, cuộc biểu tình phát triển đến cấp độ kêu gọi lật đổ chính quyền và ngày càng lộ rõ chân tướng của người chủ mưu. Càng không thể gọi người chủ mưu tổ chức biểu tình là kẻ bán nước cho dù họ có âm mưu phản động lại nhà nước đương quyền.

    Còn rất nhiều tội liên quan đến quốc gia đại sự nhưng không có bất kì một cơ sở nào để khép các tội nhân vào tội bán nước. Bởi họ không thể bán nước, họ không có khả năng bán nước.

    Vậy ai là kẻ có khả năng bán nước và giữa tội phản động với tội bán nước, tội nào nặng hơn?

    Ở đây, vấn đề dễ nhận thấy nhất là không riêng gì kẻ nắm quyền, đảng nắm quyền hoặc nắm lãnh thổ mới có khả năng bán nước. Vấn đề là kẻ bán nước đã bán nước kiểu gì và bán như thế nào?

    Một công hàm gửi tháng Giêng năm 1959, công nhận Hoàng Sa là của Trung Quốc của Phạm Văn Đồng khi đang làm Thủ tướng Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, trong lúc này Hoàng Sa không thuộc về quyền quản lý của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Như vậy, nếu nhìn từ bên ngoài, nó có thể là một thứ công hàm vô giá trị. Nhưng nhìn vào bản chất hành động và hệ quả của nó thì cái công hàm kia đích thị là một thứ văn bản bán nước.

    Bởi nhìn vào thực tế, sau khi cái công hàm này gửi đi, số hàng hóa, vũ khí mà Cộng sản Trung Quốc viện trợ cho Cộng sản Bắc Việt tăng lên một cách đáng kể để đánh miền Nam như một thứ bánh ít trao đi, bánh qui trả lại. Rõ ràng về mặt bản chất, đây là hành vi bán nước của Phạm Văn Đồng và chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa.

    Và về sau, sự bán nước xuất hiện ngày càng nhiều hơn, dày đặc hơn và chính thống hơn. Nguyễn Ngọc Thiện, một tay cựu Bí thư tỉnh ủy Thừa Thiên – Huế, hiện nay đang nắm chức Bộ Trưởng Văn hóa, thể thao và du lịch Việt Nam đã từng ký một văn bản cho Trung Quốc thuê 200 hecta đất trên 50 năm tại Mũi Cửa Khẻm, Hải Vân, nơi được xem là “bàn thờ quốc gia”, yết hầu quân sự của miền Trung Việt Nam lúc ông này còn giữ chức Bí thư tỉnh.

    Sau đó ông này lọt tọt nhảy lên ghế cấp bộ và ngồi ghế Bộ Trưởng, đến Tháng Giêng năm nay (2018), ông lại cấp phép cho Đoàn Nghệ Thuật Nội Mông của Trung Quốc vào diễn ngay tại Nhà Hát Lớn Hà Nội đúng vào ngày 19 Tháng Giêng, ngày kỷ niệm Hải Chiến Hoàng Sa năm 1974. Nhưng vì dư luận phản đối mạnh mẽ nên sau đó buổi diễn này bị hoãn lại với lý do “vì sự cố kỹ thuật”.

    Mấy ngày gần đây, Nguyễn Ngọc Thiện, trước vụ ồn ào phim Điệp Vụ Biển Đỏ, Bộ Văn Hóa do ông ta đứng đầu liên tiếp khiến công luận phẫn uất vì hành vi ngang nhiên tuyên truyền, bảo kê cho Trung Quốc ngay trên đất Việt Nam cũng như cách trả lời vô trách nhiệm, vô cảm của ông ta trước tình hình Việt Nam đang bị Trung Quốc lấn lướt cả trên bờ lẫn dưới nước.

    Cái kiểu nói dấm dúi rằng đoạn cuối phim Điệp Vụ Biển Đỏ là “lạc lõng” và “hoàn toàn không có căn cứ để kết luận rằng bộ phim có liên quan đến vấn đề chủ quyền biển đảo” là một cách nói đầy xảo trá, nó hàm chứa một thứ tội lỗi nấp bóng văn hóa, nấp bóng sự ngu dốt hoặc giả ngây.

    Trong khi đó, khán giả xem phim, ai cũng có thể nhận ra cái thông điệp của Trung Quốc gửi gắm ở cuối phim rằng biển Đông là của Trung Quốc và không có quốc gia nào được phép xâm phạm. Một kiểu tuyên bố trắng trợn và tráo trở như vậy mà ông Thiện cho rằng nó “không có gì ghê gớm”.

    (Xin xem tiếp phần dưới)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đến đây, có thể thấy chân dung kẻ bán nước trắng trợn, không cần giấu diếm là ai. Mà đáng sợ hơn là những kiểu chân dung bán nước như Nguyễn Ngọc Thiện đầy rẫy trên đất nước này. Từ Nguyễn Kim Cự huênh hoang, bán đứng Formosa cho Trung Quốc đến những tay không cần nghe ai khuyên can, cứ cho Trung Quốc thỏa sức mà khai thác bauxite Tây Nguyên, rồi những kẻ rước điện than vào Việt Nam… Tất cả bọn họ đều tạo ra một thứ cực kì nguy hiểm mà luật Việt Nam hiện tại không thể nào điều chỉnh để cứu nguy cho quốc gia. Đó là phá nát môi trường, rước voi về dày mả tổ, rước giặc vào sinh con đẻ cái trên đất nước.

      Môi trường đã nát, người Trung Quốc có mặt khắp mọi nơi trên lãnh thổ Việt Nam. Nhưng vẫn chưa đáng sợ bằng hàng ngàn đứa trẻ mang dòng máu Trung Quốc. Hiện nay, con số những đứa trẻ cha Trung mẹ Việt có độ tuổi từ 0 tuổi đến 10 tuổi trên khắp đất nước này có thể lên đến hàng vạn. Đây là con số khủng khiếp!

      Nó khủng khiếp bởi nó có đủ khả năng hợp thức hóa quyền cai trị của Trung Quốc trên đất Việt Nam một cách hiệu quả nhất. Thử nghĩ, một người nước ngoài thì không thể mua đất tại Việt Nam. Nhưng họ có quyền thuê, để rồi họ làm ăn, lấy gái Việt, đẻ ra những đứa con mang dòng máu cha Trung Quốc. Nhưng đa phần là những đứa con này ngoài giá thú. Nghĩa là chúng khai sinh theo mẹ, mang họ mẹ và được hưởng mọi quyền như những đứa trẻ Việt.

      Trong khi đó, cha của chúng vẫn tiếp tục nuôi nấng chúng và cung cấp tiền cho mẹ của chúng mua đất. Tính đến thời điểm hiện tại, có lẽ đã có hàng triệu lô đất mà người Trung Quốc mua tại Việt Nam thông qua con đường này.

      Bởi con đường này an toàn, cha mua cho con đứng tên hoặc mẹ đứa bé đứng tên, chẳng sợ mất, bởi có mất thì cũng mất của cha mà được của con. Nhưng với đứa bé, bên họ nội chúng vẫn là cái nôi, cái gốc, một khi cha chúng vẫn lo cho chúng mọi thứ. Đương nhiên, chúng sẽ nghe theo cha và chúng coi trọng bên nội. Và thử tưởng tượng khi chúng đủ tuổi làm chủ tương lai, làm chủ đất nước như những đứa trẻ Việt bình thường thì chuyện gì sẽ xảy ra?

      Thử tưởng tượng khi chúng được đặt định từ đầu và sự có mặt của chúng trên đất nước này là một thứ định mệnh điệp báo? Thử tưởng tượng khi chúng được “thiên triều” chỉ vẽ và đào tạo thành những đại diện của họ? Thật là khó để tưởng tượng hậu quả!

      Nhưng ai đã tạo ra những tai ương này? Đó là những kẻ bán nước, những kẻ chỉ vì vài đồng mọn của ngoại bang đã sẵn sàng biến mình thành thứ tay sai, phản động và bán đứng quốc gia, dân tộc. Tội này còn đáng khinh hơn cả Trần Ích Tắc!

      Và những kẻ bán nước kia vẫn còn ngồi chễm chệ trên ghế quan lại trung ương hay cấp cao của tỉnh cho đến bao giờ? Thật là khốn nạn cho dân tộc này!

      (VietTuSaiGon)

      Xóa
    2. Có thể nói rằng với những vi phạm pháp luật của mình, 6 bị cáo trong vụ án này (là thành viên thuộc Hội Anh em dân chủ) hoàn toàn xứng đáng chịu hình phạt nghiêm khắc của pháp luật.Những việc làm này thể hiện tính nghiêm minh của pháp luật đồng thời nhận được sự ủng hộ nhiệt tình từ phía người dân

      Xóa
    3. việt nam làm việc luôn cồng bằng dân chủ. những kẻ nào vi phạm chắc chắn sẽ bị trừng trị nghiêm minh. còn nước mỹ hay các nước khác dường như đang can thiệp quá sâu vào nội bộ cảu việt nam rồi. điều đó là không thể chấp nhận được

      Xóa
  32. Bản án với tổng hợp 66 năm tù giam đã thể hiện tính nghiêm minh của pháp luật, đồng thời, là lời cảnh tỉnh cho những kẻ coi thường pháp luật, đi ngược lại lợi ích của nhân dân, chống phá Đảng, Nhà nước. Mọi hành vi vi phạm đều sẽ bị xử phạt nghiêm minh theo quy định của pháp luật.

    Trả lờiXóa
  33. Không cứu được đồng bọn, chúng sợ rằng bên ngoài sẽ không bơm tiền cho nữa nên phải tìm cách dồn lỗi cho kẻ khác và chúng đã lựa chọn ủy ban công lý và hòa bình của HĐGM Việt Nam, một hành động cho thấy bản chất hèn nhát và bẩn tính của bọn dân chủ.

    Trả lờiXóa
  34. cuối cùng thì cái ngày này cũng đã đến, những hành viên thuộc Hội Anh em dân chủ đã thấm được thế nào là sự trả giá cho những hành vi vi phạm pháp luật, đây sẽ là một hồi chuông cảnh báo cho những tên dân chủ khác biết đường mà đi.

    Trả lờiXóa
  35. Mong rằng với những bản án đã được nếu ra thì những Thành viên của Hội anh em dân chủ sẽ biết đường sám hối sau những ngày ở trong ngục tù, pháp luật Việt Nam luôn luôn khoan hồng, tạo điều kiện cho người phạm tội làm lại cuộc đời vì vậy mong rằng những con người sau này đừng lầm lỡ như vậy nữa.

    Trả lờiXóa
  36. Ai chứ Hội Anh em dân chủ cứ phải xử lí thật sự nghiêm, vì bản thân những người này có quá nhiều hoạt động xấu, ảnh hưởng nghiêm trọng với xã hội Việt Nam, hơn nữa, rất cố chấp, thực hiện nhiều hoạt động chống phá nhưng không chịu nhận tội, vẫn luôn ngoan cố và thách thức pháp luật.

    Trả lờiXóa
  37. xứng đáng giành cho những kẻ coi thường pháp luật chống đối lại lợi ích của quốc gia của dân tộc. Và một bài học đắt giá, một tấm gương để những kẻ chống đối khác nhìn vào phải giun sợ

    Trả lờiXóa
  38. Những đối tượng trên đều là những nhà hoạt động tiêu biểu của hội anh em dân chủ. Đó cũng là hậu quả của những hành vi trái pháp luật, phản bội lại đất nước vì lợi ích cá nhân. Thật là xứng đáng cho lũ người đấy.

    Trả lờiXóa
  39. Những ngày tháng dài dằng dặc trong tù mong rằng hội anh em dân chủ sẽ suy nghĩ lại xem mình đã làm gì, đã làm sai hay đúng. Dù sao thì đánh kẻ chạy đi không ai đánh kẻ chạy lại. Hi vọng sẽ có ngày thấy những con người này sống tốt.

    Trả lờiXóa
  40. Với bản án tổng hợp lại đến tận 66 năm tù giam. Đó là bản án thích đáng cho những hành vi đi ngược lại với lợi ích của dân tộc, của đất nước. Toàn thể nhân dân hãy lấy đó làm gương, và sống sao cho đúng với tâm của mình, và với mọi người.

    Trả lờiXóa
  41. Đọc bản án mà thấy vui trong lòng. Mong rằng sau này chính quyền sẽ tiếp tục để cho những con người phản bội này nhận hậu quả thích đáng. Không chỉ những người trong bài viết này mà xã hội ngoài kia còn nhiều người tự ảo tưởng mình là nhà dân chủ nữa.

    Trả lờiXóa
  42. Bản án cho 6 đối tượng trên như vậy là hoàn toàn hợp lí, không còn gì để chối cãi hay biện hộ nữa. Dù cho các nhà dân chủ có kêu gào khóc thuê gì nữa thì vẫn không thể xóa bỏ được sự thực vi phạm pháp luật của 6 đối tượng nêu trên. Họ nhận bản án là để chuộc lại lỗi lầm mà mình đã gây ra

    Trả lờiXóa
  43. 6 đối tượng trên đều là những kẻ cầm đầu, có lịch sử chống phá Đảng, Nhà nước nổi cộm. Với những hành vi chúng đã làm thì cái kết chúng nhận được là hoàn toàn thích đáng. Mong rằng, chúng có thể nhận ra được sai trái mà sửa đổi.

    Trả lờiXóa
  44. những kẻ chống đối chính quyền, xuyên tạc lịch sử, xuyên tạc sự thật để bôi nhọ Đảng, nhà nước, chính quyền hãy nhìn vào " hội anh em dân chủ" mà học tập, chắc chắn rằng hội anh em dân chủ sẽ chờ thêm những " người anh em " chí cốt nhập cũi cùng vì những kẻ rận chủ sẽ chẳng bao giờ có được môt kết cục tốt đẹp đâu, chúng sẽ có 1 cái kết như nhau cả thôi

    Trả lờiXóa
  45. Có thể nói rằng việc xét xử các đối tượng trong hội anh em dân chủ đả thể hiện được tính nghiêm minh của pháp luật cũng như tính răn đe của nó . Qua đó để thấy được bộ mặt phản động của chúng trong âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân cũng nhu phá hoại nền An ninh của đất nước

    Trả lờiXóa
  46. gần đây Việt Nam xét xử mấy vụ chống phá có thấy chúng kêu gì đâu mà đến phạm văn đài lại lôi nước ngoài ra dọa là sao nhỉ chắc trình độ không bằng mấy nhà zâ chủ trước à nên phát biểu ngông cuồng

    Trả lờiXóa
  47. pháp luật Việt Nam luôn nhân đạo để những ai chót vi phạm chịu bản án có thể có cơ hội làm lại cuộc đời sửa sai để cống hiến cho đất nước cho xã hội

    Trả lờiXóa
  48. QUan trọng vẫn là nhận được sự ủng hộ từ người dân, dân mà đồng lòng thì việc gì cũng xong, đâu cần phải quan tâm đến mấy cái tổ chức gì gì đấy ý kiến đâu

    Trả lờiXóa

 

Thống kê

  • bài viết
  • bình luận

Rank Blog

Lượt xem

.
Chia sẻ