Thứ Hai, 27 tháng 4, 2015

CHIẾN THẮNG MIỀN NAM 30 THÁNG 4 DƯỚI GÓC NHÌN CỦA BÁO GIỚI NƯỚC NGOÀI


Bốn mươi năm kể từ ngày giải phóng miền Nam đã đi qua (30/4/1975 - 30/4/2015), cái ngày lịch sử đó được đánh giá là ngày trọng đại của dân tộc Việt Nam. Với tinh thần anh dũng bất khuất, toàn thể quân và dân Việt Nam đã tạo nên một chiến thắng “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”, đập tan bộ máy chính quyền của Ngụy quân, Ngụy quyền tại miền Nam kéo dài hang mấy chục năm trời, đưa non song thu về một mối, đất nước thống nhất, trọn vẹn lãnh thổ.
Trải qua bốn mươi năm lịch sử ấy, khi nhắc đến chiến thắng miền Nam 30/4/1975, mỗi người dân Việt Nam rất đỗi tự hào về những truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Những thế hệ sau này cũng luôn cảm thấy tự hào về điều đó và trong tâm thức của mỗi người luôn có hoài vọng phát huy những truyền thống ấy. Không chỉ có ở những con người trong dải đất hình chữ S này, mà đối với các dân tộc, các quốc gia khác, chiến thắng miền Nam cũng đã đi sâu vào tiềm thức của họ, ở đó có những hình ảnh, ấn tượng mà bản thân họ thấy rằng rất khó có thể quên đi trong cuộc đời mình. Dẫu rằng cuộc giải phóng này đã đi qua một thời gian dài, nhưng với những người đã từng tham gia, chứng kiến hay tìm hiểu về cuộc chiến này đều cảm thấy nó như sống lại trong những ngày gần đây khi sắp tới kỷ niệm ngày trọng đại này. Do đó, có rất nhiều trang báo giới của nước ngoài đã ghi lại, điểm lại những vấn đề, sự kiện xung quanh ngày chiến thắng miền Nam 30/4/1975 tại Việt Nam dưới con mắt của những người không phải là người có quốc tịch Việt Nam.
Như để cho thấy rõ được bản chất của cuộc chiến tranh tại Việt Nam, trên thời báo Los Angeles viết: “Người Mỹ ra đi, Việt Nam Cộng hòa đầu hàng, nước Việt Nam đã được trả lại cho người Việt Nam”. Báo Mặt trời Baltimore viết: “Chúng ta bị thương tổn và cảm thấy nhục, nhưng có lẽ chúng ta cũng đã chín chắn hơn lên một chút qua sự kiện chiến sự Sài Gòn - Gia Định”.
Phóng viên hãng UPI đã mô tả: “Quân đội Cộng sản tươi cười và vui vẻ cưỡi xe tăng vào phủ Tổng thống ở Sài Gòn và hô vang với những người đứng bên đường các nhà báo đang theo dõi. Họ thật sự không để ý đến sự có mặt của các nhà báo đang ghi lại sự đầu hàng lịch sử của chính quyền Sài Gòn trước những người cộng sản”.
Xe tăng của quân đôi Việt nam hùng dũng tiến thẳng vào Dinh Độc Lập, ảnh minh họa
Kể cả Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Mỹ Robert McNamara, người trực tiếp tham gia chỉ huy trong chiến tranh Việt Nam sau gần 30 năm im lặng đã phải tự dằn vặt rằng: “Những người cộng sự của tôi trong chính quyền John F. Kennedy và Lyndon B. Johnson là một nhóm người đặc biệt… Tại sao nhóm người giỏi nhất và thông minh nhất ấy lại mắc sai lầm về Việt Nam? Chúng tôi mắc nợ các thế hệ tương lai trong việc giải thích tại sao lại mắc sai lầm như vậy?”.
Và như hãng tin AFP của Pháp đã đưa: “Trong năm 1975, sự kiện nổi bật nhất châu Á là sự kiện 30/4 của Việt Nam, ‘dư chấn’ rung động địa cầu”.
Hãng tin Reuters danh tiếng của Anh cũng đã có bài viết lớn và liên tục cập nhật về cuộc chiến Việt Nam vào giờ phút bước ngoặt đó. Một nhà báo Reuters có mặt tại Sài Gòn 30/4/1975 viết: “Là phóng viên có mặt tại Phủ Tổng thống, tôi chứng kiến chiếc xe tăng đi đầu của quân giải phóng húc đổ cột bằng thép vững chắc và cán cờ ngụy rơi xuống đất, rồi vượt qua.
Gần 10 xe tăng khác nhanh chóng tiến vào theo. Bộ đội Chính phủ Cách mạng tỏa ra khắp khu vực Phủ tổng thống. Lính gác Nam Việt Nam lập tức giơ tay xin hàng và tập hợp thành hàng ngũ chờ lệnh mới. Cờ Chính phủ cách mạng lâm thời tung bay trong không khí chiến thắng ở lan can tầng hai ngay cả trong khi lá cờ ba sọc vẫn còn bay trên nóc mái nhà”.
Hay như tờ People Daily - Cơ quan ngôn luận của Đảng Cộng sản Trung Quốc cũng đã bình luận về chiến thắng 30/4/1975 tại Việt Nam, trong đó có đoạn nhấn mạnh: “Đây là thắng lợi mãi mãi ghi vào sử sách, ngày 30/4 là ngày lễ lớn của nhân dân Việt Nam và cũng là ngày đáng được những người yêu chuộng hòa bình, chính nghĩa trên toàn thế giới kỷ niệm”.
Có thể thấy rõ rằng, mặc dù bốn mươi năm đã trôi qua, nhưng chiến thắng 30/4/1975 vẫn mãi mãi là mốc son chói lọi không thể phai mờ trong lòng nhân dân Việt Nam và bạn bè quốc tế. Chúng ta - những người dân Việt Nam có quyền tự hào và hát vang lên khúc ca hoành tráng trong thời khắc chuẩn bị kỷ niệm ngày lễ trọng đại này của dân tộc Việt Nam.

Bình Toti@

FACEBOOK COMMENTS

61 nhận xét:

  1. Ông Bùi Tín thách thức ....Học viện chính trị Mác – Lenin mang tên Hồ Chí Minh tranh luận tay đôi với ông về Hồ sơ Tội ác của đảng CSVN của ông đã phác họa dưới, nếu ĐCSVN đọc được những lời nầy của ông Bùi Tín mà câm như hến thì đúng là một đảng "ẳng ẳng" chui vào một xó !!!! Hi hi hi

    --------------------
    VỀ NGÀY 30/4: CHỖ ĐỨNG CỦA ĐẢNG CS PHẢI LÀ VÀNH MÓNG NGỰA
    27-04-2015
    Bùi Tín

    Chiến cuộc hơn 30 năm trên đất nước Việt Nam đã được nhận định, tranh luận, mổ xẻ trong một thời gian dài, đến nay những ý kiến trái ngược nhau vẫn còn tồn tại dai dẳng.

    Một bên cho đó là “sự nghiệp chống ngoại xâm vẻ vang của dân tộc VN”, một dân tộc anh hùng đã đánh bại phát xít Nhật, thực dân Pháp, đế quốc Mỹ thuộc ba lục địa Á, Âu, Mỹ, đánh bại hoàn toàn «ngụy quân và ngụy quyền Sài Gòn, tay sai đế quốc Mỹ», thống nhất đất nước, mở ra kỷ nguyên «xã hội chủ nghĩa cho cả nước». Công đầu thuộc về «Đảng CSVN quang vinh». Do đó ngày 30/4/1975 là ngày «lịch sử oai hùng» của dân tộc. Năm nay kỷ niệm 40 năm ngày «chiến thắng vẻ vang» đó, Bộ Chính trị đảng CS quyết định tổ chức kỷ niệm long trọng trong cả nước, đặc biệt là ở các thành phố lớn: Hà Nội, Sài Gòn, Huế, Hải Phòng, Cần Thơ…có mit-tinh, duyệt binh, bắn pháo hoa, mở hội liên hoan quần chúng.

    Ngược lại, một bộ phận không ít người Việt coi đây là ngày «quốc hận».

    Suốt 40 năm nay, tôi đã suy nghĩ, tìm hiểu, đắn đo, đọc không biết bao nhiêu tài liệu, tranh luận với hàng trăm bạn bè trong và ngoài nước, với gần một trăm nhà báo nước ngoài – Pháp, Mỹ, Anh, Đức, Nhật Bản,Trung Quốc – để rồi cố gắng độc lập suy nghĩ bằng đầu óc tỉnh táo của chính mình, không theo đuôi số đông, không dựa dẫm, lập dị, chỉ lấy sự thật và lẽ phải làm mục tiêu.

    Từ đó tôi hoàn toàn tự tin để kết luận trong dịp này là trong 70 năm qua Đảng CSVN đã liên tiếp phạm hết sai lầm này đến sai lầm khác:

    - đã chọn sai lầm học thuyết chính trị Mác – Lênin và chế độ toàn trị độc đảng cực kỳ tệ hại,

    - đã phạm tôị ác chồng chất trong việc chủ trương bạo lực vũ trang, chủ động gây nên cuộc nội chiến huynh đệ tương tàn với hàng mấy triệu sinh mạng nhân dân, chủ yếu là thanh niên ưu tú thuộc cả 2 bên chiến tuyến,

    - đã tàn phá vô kể sức lao động và của cải xã hội trong thời gian dài, trong các cuộc cải cách ruộng đất ở miền Bắc, cải tạo công thương nghiệp trong cả nước, đã vi phạm những hiệp định đã long trọng ký kết tại các Hội nghị Geneve năm 1954 và Hội nghị Paris năm 1973, đặc biệt là các điều khoản về «tôn trọng quyền tự quyết của nhân dân miền Nam Việt Nam», «không đe dọa dùng vũ lực và không dùng vũ lực», «thực hiện hòa hợp và hòa giải dân tộc», «không trả thù những người đã hợp tác với đối phương».

    – đã đày đọa, trả thù hàng chục vạn viên chức và sỹ quan VN Cộng hòa trong hệ thống nhà tù mang nhãn hiệu «các lớp học cải tạo» để đánh lừa dư luận thế giói..

    Có thể nói trên đây là những tội ác hiển nhiên có suy tính theo hệ thống, không thể chối cãi của đảng CSVN, của Ban Chấp hành Trung ương, của Bộ Chính trị, bằng chứng là các nghị quyết của Trung ương và Bộ Chính trị, đặc biệt là Nghị quyết Trung ương 15 khóa II đầu năm 1959 chủ trương đồng khởi và khởi nghĩa ở miền Nam, xây dựng đường mòn Hồ Chí Minh từ Bắc vào Nam qua đất Lào và Campuchia, rồi Nghị quyết Trung ương 9 khóa III cuối năm 1963 chủ trương tăng cường chi viện quân sự quy mô của miền Bắc cho miền Nam, các quyết định về chiến lược của Bộ Chính trị năm 1974 và đầu năm 1975 dốc toàn bộ lực lượng để giải phóng miền Nam trong chiến dịch Hồ Chí Minh.

    Các văn kiện trên chứng tỏ Bộ Chính trị đảng CSVN đã sớm xé bỏ triệt để các Hiệp định Geneve và Paris, công khai vi phạm sự cam kết và phản bội chữ ký của chính mình, chà đạp thô bạo «quyền tự quyết của nhân dân miền Nam VN được tự do lựa chọn chế độ của mình», 2 lần gây nên thảm họa di cư quy mô lớn năm 1954-1955 từ Bắc vào Nam và thảm kịch thuyền nhân từ 1975 đến 1980, với biết bao sinh mạng bị biển cả cuốn đi, bộ máy công an còn thu cơ man nào là vàng của hàng triệu người vượt biên.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tất cả những điều kể trên là tội ác đối với toàn dân tộc, đặc biệt là đối với nhân dân miền Nam Việt Nam đã bị thôn tính bằng vũ lực công khai, phi pháp, trắng trợn, cũng là tội ác chống nhân loại, vi phạm Hiến chương của Liên Hiệp Quốc chủ trương quyền Tự quyết của các dân tộc là bất khả xâm phạm. Do đó ngày 30/4 có thể gọi là ngày Đen Tối , ngày Tội Ác, từ đó cũng là ngày Ô Nhục của Đảng CSVN.

      Nếu như nhân dân Việt Nam được sống dưới một chế độ pháp quyền đầy đủ thì Bộ Chính trị đảng CSVN tự nhận là cơ quan lãnh đạo thường xuyên, liên tục và toàn diện đất nước phải bị đưa ra vành móng ngựa của Tòa án Nhân dân và của Tòa án Quốc tế về những Tội ác chồng chất trên đây.

      Nhân dân Việt Nam vào thời điểm hiện tại số đông không còn ngu ngơ để đảng CS lừa dối bằng những thủ đoạn gian manh như Mặt trận Tổ Quốc (do chính đảng CS dựng lên), Mặt trận Dân tộc Giải phóng và Chính phủ Cách mạng lâm thời (cũng do đảng CS tổ chức), tự giải tán đảng CS Đông dương tháng 11/1945 (thật ra chỉ là rút vào bí mật), đổi tên đảng Lao động VN từ 1952 đến 1976 (vẫn là bản chất Cộng sản, luôn theo lệnh từ Moscow), đế quốc Mỹ xâm lược (là một kiểu vu khống), ngụy quân ngụy quyền (cũng là vu cáo bỉ ổi vì chính CS mới tự nguyện làm ngụy quân ngụy quyền cho CS Quốc tế). Họ cho trên đây là những nét sáng tạo cao tay, thật ra là trò bịp rẻ tiền.

      Trống kèn ầm ỹ, pháo hoa khắp nơi, duyệt binh hoành tráng chỉ còn là màn khói mỏng che đậy những sai lầm và tội ác chồng chất cùng những bất công kinh khủng mà xã hội không còn có thể chịu đựng nổi.

      Đến nay mọi sự sai lầm, giả dối, lừa lọc, mỵ dân của các khóa Bộ Chính trị đều đã và đang phá sản, nhiều đảng viên CS có công tâm, trọng danh dự đã lên tiếng đòi đảng phải từ bỏ cái tên CS tội lỗi, thực hiện chế độ đa nguyên để có kiểm tra, tranh đua, thay thế cùng với các đảng khác trên cơ sở bình đẳng, tạ tội với toàn dân. Nếu Bộ Chính trị vẫn cứ chủ quan ngang ngược, họ sẽ vấp phải sự phẫn nộ của toàn dân được thế giới dân chủ hỗ trợ, họ sẽ ngày càng bị cô lập, và họ sẽ không trách khỏi là những kẻ phạm tội ác bị toàn dân hỏi tội trước vành móng ngựa của luật pháp công minh.

      Hồ sơ tội phạm đã đầy đủ đến thừa thãi.

      Tôi xin thách nhân dịp này, Học viện chính trị Mác – Lenin mang tên Hồ Chí Minh tranh luận tay đôi với tôi về Hồ sơ Tội ác của đảng CSVN tôi phác họa trên đây. Tôi là một nhà báo tự do đang sống ở nước ngoài, từng ở trong đảng CS 44 năm, am hiểu không ít về chế độ CS, cuộc tranh luận công khai này sẽ lấy dư luận xã hội làm trọng tài.

      Bùi Tín

      Xóa
    2. Một phần tử cơ hội tự diễn biến hết thời như Bùi Tín thì có tư cách gì mà nói đến đảng cộng sản, đừng mang cái danh 44 năm theo đảng ra mà lòe thiên hạ, mang cái mác 44 năm tuổi đảng mà bản chất còn ngu hơn một đứa trẻ con như thế cơ à

      Xóa
    3. @Bùi Tín. rất ngu nhưng lại thích thể hiện , may mà những thành phần thế này không còn ở trong đội ngũ của đảng chứ không lại làm ô uế hết cả đảng vì chứa chấp những thành phần ngu dốt như thế này mất, tự quyết à, đúng là luật quốc tế cũng có nhắc đến đó, thế việt nam do con người việt nam đấu tranh giành lấy, đó không phải là quyền tự quyết hay sao mà ngu thế

      Xóa
    4. Phạm tội ác vũ trang làm sao mà mỹ pháp mang quân vào một nước việt nam có độc lập chủ quyền nhỉ, làm sao mà chúng lại có quyền đàn áp cai trị nhân dân việt nam nhỉ, làm sao mà chính quyền bù nhìn việt nam cộng hòa lại có quyền đàn áp bắt bớ chém giết chính nhân dân mình như thế nhỉ, chẳng phải là còn hơn cả tội ác hay sao, thế cái nào dẫn đến cuộc chiến , có hiểu không , già mà NGU

      Xóa
  2. Với những người viết báo chân chính ở nước ngoài thì ngày 30.4 là ngày tất yếu sẽ được xảy ra. Việt Nam sẽ được trả lại cho người Việt Nam và đó là điều xứng đáng

    Trả lờiXóa
  3. Tự hào là người Việt Nam, tự hào vì một đất nước nhỏ bé nhưng tinh thần chiến đầu thất lớn lao. Chiến thắng Điện Biên Phủ chấm dứt ách thống trị của chế độ thực dân trên đất nước ta, Nam Bắc sum họp một nhà, một chiến thắng làm vang dội non sông trấn động địa cầu. Với những thành công vĩ đại đó bạn bè thế giới biết đến Việt Nam một tinh thần thép, một ý chí thép, và cũng đạp tan âm mưu của những nước lớn hơn muốn biến Việt Nam thành thuộc địa của chúng.

    Trả lờiXóa
  4. Nhìn nhận một cách khách quan về những gì Việt Nam đã làm được trong quá khứ và cả hiện tại được bạn bè trên thế giới nể phục. Chúng ta tự hào mang trong mình dòng máu Việt, tự hào về Việt Nam hào hùng trong lịch sử và Việt Nam hôm nay không ngừng lớn mạnh đi lên.

    Trả lờiXóa
  5. 40 NĂM NGÀY 30/04/1975 ĐÃ LỘT MẶT NẠ

    Trong suốt 40 năm qua, mỗi lần ngày 30-4 trở về là dịp cho người Cộng sản Việt Nam xuyên tạc và bôi nhọ lịch sử nhưng năm nay, 2015, họ đã tự lột mặt nạ mình mà đâu có hay?

    Về phương diện lịch sử, chưa thấy ai dám cả gan nói qùang xiên như ông Phó Giáo sư, Tiến sỹ Vũ Quang Hiển, chuyên ngành Lịch sử đảng CSVN tại Đại học Tổng hợp Hà Nội.

    Ông nói với Chương trình tiếng Việt của đài BBC ngày 18/04/2015 : “Tôi nghĩ rằng sau chiến tranh, Việt Nam không có ngược đãi đối với mọi người. Bởi vì chính sách lúc ấy của nhà nước Việt Nam là chính sách hòa hợp dân tộc.

    "Chính sách này đã công bố công khai ngay từ thời chiến tranh, chứ không phải sau hậu chiến mới có chính sách đó.

    "Thế còn việc tập trung học tập hay cải tạo, tôi nghĩ đấy là để học cho nó rõ chính sách của nhà nước Việt Nam thời bấy giờ.
    "Chứ không có nghĩa là một chế độ tù đầy."

    "Nếu nói là tù đầy, thì tôi nghĩ đó là một sự xuyên tạc.

    "Hơn nữa cũng cần lưu ý là có thể là ở những lớp học như vậy, đời sống không được tốt, tức về mặt đời sống kinh tế không được tốt.
    "Và có thể có một số anh em nào đó hiểu nhầm là mình bị khổ sở này khác.”

    Ông Giáo sư 63 tuổi Vũ Quang Hiển (sinh ngày 21/12/1951 tại Khánh Thiện, Yên Khánh, Ninh Bình) phải nói như vậy vì ông là người ”ăn cây nào rào cây ấy” . Hơn nữa ông lại là cán bộ lâu năm của đảng chuyên dậy về các môn:

    - Đường lối quân sự của Đảng Cộng sản Việt Nam
    -Chính sách đối ngoại của Đảng Cộng sản Việt Nam
    - Đường lối cách mạng dân tộc dân chủ nhân dân Việt Nam
    -Đường lối cách mạng xã hội chủ nghĩa của Đảng Cộng sản Việt Nam
    -Tư tưởng Hồ Chí Minh
    -Phương pháp dạy học lịch sử

    Trong tất cả các môn này, không tiết học nào cho phép ông được nói ra ngoài những gì đảng và Ban Tuyên giáo Trung ương đã hợp sọan với Ban Lịch sử đảng và Lịch sử Quân đội.

    Do đó chuyện ông nói “đúng sách vở” mà ông đã học là chuyện đương nhiên vì ông chỉ là người mở lại cuộn băng cũ y như đảng đã thêu dệt không cần bằng chứng và xuyên tạc về cuộc chiến xâm lược miền Nam (Việt Nam Cộng hoà) từ 1960 đến ngày 30/04/1975.

    Vì vậy mà ông Hiển đã nói tiếp: “Nhưng tôi xin nói là tất cả những điều mà ở Sài Gòn tuyên truyền trước ngày 30/4/1975 là cộng sản Việt Nam vào Sài Gòn sẽ diễn ra một cuộc tắm máu. Điều đó rõ ràng đã không xảy ra.

    "Hai là đã không có nhà tù nào để giam cầm tất cả anh em sỹ quan binh sỹ quân đội Sài Gòn, cũng như (nhân viên) chính quyền Sài Gòn trước đây, trong nhà tù để mà đánh đập, để mà tra tấn, thì hoàn toàn không có.

    "Tức là những tuyên truyền vu cáo về miền Bắc xâm lược miền Nam và dẫn đến những sự tàn sát đẫm máu, thì rõ ràng điều đó không có ở Việt Nam."

    Không có “tắm máu” trước mắt mọi người là đúng. Nhưng đảng CSVN đã trả thù nhân dân Việt Nam Cộng hòa đà điều không thể phủ nhận. Đã có hàng trăm ngàn người lính, viên chức chính phủ, chính trị gia, tu sỹ, trí thức và văn nghệ sỹ miền Nam đã bị bắt đi tù được ngụy trang “học tập cải tạo” tại các trại tập trung lao động từ Nam ra Bắc.

    Những nạn nhân của chế độ mới, gồm mọi thành phần trong xã hội từ giới trung lưu, thương gia đến dân thường và từ thành phố về nông thôn đã bị đảng và nhà nước CSVN ngược đãi, bóc lột như thế nào thì vẫn còn hàng triệu dân miền Nam là nhân chứng từ thế hệ này qua thế hệ khác không cần phải tranh biện mất thời giờ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. CÓ TÙ ĐẦY KHÔNG ?

      Chỉ riêng chuyện tù đầy, hãy đọc Bách khoa tòan thư (mở) đã chứng minh cho cả thế giới thấy không đúng như lời nói vẹt của ông Vũ Quang Hiển : “Công việc triệu tập các đối tượng để đưa đi học tập cải tạo bắt đầu từ Tháng Năm, 1975. Đối với hạ sĩ quan, sau trình diện thì phải theo học một khóa chính trị ngắn rồi được cấp giấy chứng nhận để cho về. Đối với các cấp chỉ huy thì có lệnh trình diện bắt đầu từ ngày 13 đến 16 Tháng Sáu, 1975. Chiếu theo đó thì sĩ quan sẽ đi học tập 15 ngày trong khi các viên chức dân sự cùng những đảng viên các tổ chức chính trị của miền Nam thì thời gian học tập là một tháng. Người trình diện phải mang theo 21 kilôgam gạo làm lương thực trong đó có mọi ngành từ quận trưởng trở lên hoặc đối với các viên chức hành chánh là trưởng phòng trở lên. Các văn nghệ sĩ cũng phải ra trình diện.

      Tổng cộng có đến hơn 80 trại cải tạo phân bố trên toàn đất nước, nhất là những vùng biên thùy….Tùy theo cấp bậc hoặc thời gian phục vụ cho chính phủ Việt Nam Cộng hòa mà những người này bị bắt học tập cải tạo theo thời gian thông thường từ vài ngày đến 10 năm.”

      Có trường hợp bị giam trên 30 năm, kể từ 1975. Đó là cựu Sỹ quan VNCH Trương Văn Sương, người bị chết trong nhà giam tháng 9 năm 2011 khi đang bị tù lần thứ 3.

      Bách khoa tòan thư mở viết tiếp : “Vì chính sách dùng lao động để cải tạo tư tưởng nên lao động sản xuất là trọng điểm. …Những người trong trại học tập cải tạo phải lao động làm việc ở các công trường, trong các trại cải tạo, mà nhiều người mô tả lại là cực nhọc, một phần trong số đó đã bị chết do không chịu được cuộc sống khắc nghiệt trong trại cải tạo, ăn uống thiếu thốn. Công việc thông thường là chặt cây, trồng
      cây lương thực, đào giếng, và cả gỡ mìn gây ra thương vong….”

      “Sau năm 1975 ở miền Nam có hơn 1.000.000 người thuộc diện phải ra trình diện. Theo Phạm Văn Đồng, con số người phải trải qua giam giữ sau này 30/4/1975 là hơn 200.000 trong tổng số 1 triệu người ra trình diện.”

      Con số 200.000 người được ông Phạm Văn Đồng đưa ra ngày từ đầu chiến dịch năm 1975 để trả lời cho các nước phương Tây, nhưng không ai tin là con số chính xác bởi vì, Bách khoa tòan thư mở đã viết : “Ước tính của Hoa Kỳ cho rằng khoảng 165.000 người đã chết trong khi bị giam.”

      Làm bằng chứng cho lời nói của ông Giáo sư Vũ Quang Hiển là dối trá, Nhà văn Đại tá (nghỉ hưu) Quân đội Nhân dân Phạm Đình Trọng viết : “Đất nước thống nhất trước hết phải thống nhất trong tình cảm, ý chí người dân. 40 năm đã qua, sự thống nhất đó vẫn chưa hề có. Cuộc chiến tranh kết thúc ngày 30. 4. 1975 chỉ giải phóng đất đai miền Nam để người thắng cuộc thâu tóm, thống trị cả nước, còn người dân miền Nam vẫn bị người thắng cuộc coi là thù địch. Chỉ là cuộc nội chiến, người Việt Cộng sản làm chiến tranh để tiêu diệt người Việt Cộng hòa. Người Việt Cộng hòa có may mắn thoát chết trong cuộc nội chiến khốc liệt, tàn bạo đó cũng bị loại bỏ khỏi sinh hoạt xã hội, trở thành những người tù không án, bị giam cầm mút mùa không thời hạn trong những nhà tù hà khắc.”

      Ông Trọng nêu trường hợp của Đề đốc (có người gọi là Đô đốc) Hải quân VNCH Trần Văn Chơn: “Trước 30. 4. 1975 một ngày, Đô đốc Elmo Zum Walt Jr., Tư lệnh hải quân Mĩ ở Việt Nam điều một máy bay vận tải C130 từ Philippines đến Tân Sơn Nhất đón cả gia đình Đô đốc Trần Văn Chơn của Hải quân Việt Nam Cộng hòa sang Mĩ tị nạn. Đô đốc Trần Văn Chơn đã từ chối ra đi để được ở lại làm người dân Việt Nam sống cuộc đời bình yên với đất nước yêu thương đã hết chiến tranh. Nhưng những người Cộng sản thắng cuộc trong cuộc nội chiến vẫn coi những người như Đô đốc Trần Văn Chơn là đối tượng phải loại bỏ của cuộc nội chiến, họ nào có để cho ông được yên. Đô đốc Trần Văn Chơn ở tuổi ngoài sáu mươi bị tống vào nhà tù với tên gọi trại tập trung mỏi mòn mười ba năm trời.

      Xóa
    2. Những ngày ngục tù tăm tối, cực khổ, Đô đốc Trần Văn Chơn mới nhận ra rằng nhà nước Việt Nam Cộng sản chỉ là nhà nước của một giai cấp hão huyền nào đó chứ không phải nhà nước của dân tộc Việt Nam. Người Việt Nam chân chính dù yêu nước nhưng không Cộng sản cũng không thể sống bình yên trên đất nước thương yêu của mình. Ra tù dù đã gần tám mươi tuổi, chân đã yếu, mắt đã mờ, đã gần đất xa trời, dù muốn được gửi nắm xương tàn vào đất Mẹ Việt Nam bên ông bà, tổ tiên, Đô đốc Trần Văn Chơn cũng phải ngậm ngùi gạt nước mắt ra đi, tìm đến đất nước xa lạ nhưng mở lòng bao dung đón nhận ông. Vài triệu người Việt Nam đã phải bỏ nước ra đi trong nước mắt như Đô đốc Trần Văn Chơn là nỗi đau, nỗi uất hận khó nguôi ngoai của dân tộc Việt Nam. Suốt bốn ngàn năm lịch sử có khi nào dân tộc Việt Nam bị thua đau đến như vậy.” (Trích “Cần gọi đúng tên gọi cuộc chiến này”, phổ biến ngày 22/04/2015)

      Đấy là sự thật phũ phàng của điều được tô vẽ là “Giải phóng miền Nam” hay “hòa hợp dân tộc” của những người Cộng sản.

      Đề đốc Trần Văn Chơn là người may mắn sống sót, nhưng hai tù nhân chính trị nổi tiếng là Thủ tướng Phan Huy Qúat và Phó Thủ tướng Trần Văn Tuyên đã phải bỏ xác trong tù ở rừng sâu.

      Riêng trường hợp Phó Thủ tướng Trần Văn Tuyên, khi được Chính phủ Pháp vặn hỏi Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã nói dối ông Tuyên vẫn mạnh khỏe và đang học tập để tiến bộ !

      GIẢI PHÓNG HAY NỘI CHIẾN ?

      Vì vậy Nhà văn, cựu Sỹ quan cao cấp trong Quân đội miền Bắc, Phạm Đình Trọng đã nói thẳng : “Cuộc chiến tranh mà hệ thống tuyên truyền của nhà nước Việt Nam cộng sản vẫn thần thánh hóa là cuộc chiến tranh “Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước”, “Cuộc kháng chiến chống Mĩ cứu nước” thực chất chỉ là cuộc nội chiến tội lỗi, người Việt bắn giết người Việt, hệ quả tất yếu của hiệp định Genève cắt đôi đất nước Việt Nam thành hai tiền đồn, hai trận tuyến của hai ý thức hệ quyết liệt đối kháng, tiêu diệt nhau, chia đôi dân tộc Việt Nam thành hai thế lực thù địch không đội trời chung, hai tên lính xung kích của hai lực lượng đối kháng đó. Việc chia cắt độc đoán, phũ phàng, oan nghiệt đất nước Việt Nam, dân tộc Việt Nam hoàn toàn do những người cộng sản thực hiện, cộng sản Tàu mưu toan và áp đặt, cộng sản Việt cam tâm cúi đầu chấp nhận.”

      Không phải tự nhiên mà Nhà văn Phạm Đình Trọng đã “lột xác”. Lý do đơn giản vì sau 40 năm, ai là người Việt Nam biết tự trọng, có đạo lý của truyền thống dân tộc, dù ở hai đầu chiến tuyến, phải nhìn ra điều phi lý và vô duyên của nhóm chữ “giải phóng miền Nam” và tính gỉa dối của điều được gọi là “hòa giải, hòa hợp dân tộc” như đã ghi trong Hiệp định Paris 1973.
      Ai cũng thấy, ngọai trừ những người Cộng sản đã cạn máu Việt trong người, cuộc chiến trong Nam là do đảng CSVN chủ động để thỏa mãn cuồng vọng thống nhất đất nước bằng máu người Việt.

      Nhưng đâu phải “thống nhất đất nước” để mưu cầu hạnh phúc, hòa bình cho dân tộc, ngược lại, chỉ đem lợi nhuận cho một thiểu số lãnh đạo đã có rất ít đóng góp cho đất nước nhưng lại sẵn sàng thuần phục kẻ đỡ đầu Trung Quốc như đã chứng minh trong suốt 29 năm qua từ thời Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh khóa đảng VI cho đến thời Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng khoá đảng XI.
      Hai chữ “giải phóng” cũng vô nghĩa vì 20 triệu người Việt Nam Cộng hòa trước tháng 4/1975 không hề bị Chính phủ của họ kìm kẹp như nhân dân miền Bắc trước năm 1975 nên dân trong Nam đâu cần ai giải phóng.

      Xóa
    3. Người Mỹ đến miền Nam không hề chiếm đất, dành dân với ai và họ cũng không có chính sách “thuộc địa kiểu mới” như người Cộng sản tuyên truyền và xuyên tạc.
      Thứ đến, cuộc chiến Việt Nam thực tế là chiến tranh ý thức hệ giữa hai phe Tự do và Cộng sản. Nhân dân Việt Nam hai miền Nam-Bắc đã bị lôi cuốn vào cuộc chiến anh em cùng mẹ giết nhau do miền Bắc có tham vọng chiếm đóng cả nước để chu tòan nghĩa vụ Quốc tế Cộng sản với hai nước đàn anh Nga-Tầu.
      Nhân dân VNCH buộc phải tự vệ trước làn sóng đỏ với sự hậu thuẫn của Thế giới tự do do Hoa Kỳ cầm đầu. Rất tiếc, cuộc chiến kết thúc bất lợi cho 20 triệu người dân miền Nam ngày 30/04/1975 đã chứng minh do đồng minh Hoa Kỳ, dưới thời Tổng thống Cộng hoà Richard Nixon, đã cam tâm không giữ lời hứa bảo vệ miền Nam khi bị quân Bắc Việt xâm lăng, vi phạm Hiệp định Paris 1973.

      BỐI RỐI VÌ MẤT CHÍNH NGHĨA

      Ngày nay, trước hiểm họa “chính nghĩa giải phóng thống nhất đất nước” bị lu mờ, đảng đã tổ chức cuộc Hội thảo khoa học cấp Nhà nước được gọi là
      “Đại thắng mùa Xuân 1975 - Sức mạnh của ý chí thống nhất Tổ quốc và khát vọng hòa bình” diễn ra tại TP Hồ Chí Minh ngày 3-4 vừa qua.

      Một số đông cán bộ lý luận cấp cao cũ và mới của đảng đã gay gắt chỉ trích những ý kiến mới, phát ra từ trí thức và cựu quan chức trong đảng và quân đội muốn đánh giá lại cuộc chiến trong Nam sau 40 năm.
      Quan điểm tại cuộc Hội thảo của những “nhà tư tưởng ăn cơm chúa múa tối ngày” này đã được biểu hiện trong bài “Lại một trò “chọc gậy bánh xe lịch sử” trên báo Quân đội Nhân dân ngày 14/04/2015.

      Bài viết bắt đầu: “Mưu gian của người nêu luận điểm “Chiến thắng 30-4-1975 thực chất là chiến thắng của ý thức hệ cộng sản…”, là để từ đó dẫn dắt người đọc đến lập luận cho rằng, chính vì Đảng Cộng sản Việt Nam du nhập Chủ nghĩa Mác - Lê-nin vào Việt Nam đã đưa dân tộc vào trọng điểm của cuộc chiến ý thức hệ, gây ra cảnh “nồi da xáo thịt”.

      Sự thật có như vậy không? PGS, TS Nguyễn Trọng Phúc, nguyên Viện trưởng Viện Lịch sử Đảng, khẳng định: Lập luận trên thực chất là trò “chọc gậy bánh xe” theo kiểu “bình mới, rượu cũ”; việc “đổ tội” cho Đảng Cộng sản Việt Nam đã gây ra chiến tranh là chiêu bài mà các thế lực thù địch đã làm suốt 40 năm qua nhưng không thuyết phục được ai.”

      Bái viết tiếp : “ Những hành động xâm phạm độc lập, thống nhất và chủ quyền dân tộc… là điều trái đạo lý và pháp lý quốc tế. Ở đâu có áp bức, ở đó có đấu tranh. Là một dân tộc có lịch sử hào hùng hơn 4000 năm, nhân dân ta ở cả hai miền Nam-Bắc thấu suốt chân lý “Không có gì quý hơn độc lập, tự do”. Có kẻ xâm lược thì người Việt Nam chống kẻ thù xâm lược chứ không có chuyện “miền Bắc xâm lược miền Nam”, không có chuyện “nồi da xáo thịt” như một số kẻ phản động vẫn thường kêu gào.”

      Nhưng ai xâm lược ai ? Mỹ đâu có đổ quân ra xâm lăng miền Bắc, quân lực VNCH cũng không vuợt qua sông Bến Hải, vượt Trường Sơn xâm lược Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Nhưng cả thế giới biết hàng trăm ngàn Bộ đội miền Bắc đã xâm nhập vào miền Nam qua Vỹ tuyến 17, Lào và Cao Miên. Đường mòn Hồ Chí Minh, phát xuất từ Vĩnh Linh (Qủang Bình) đã đi vào lịch sử xâm lăng VNCH của miền Bắc.

      Lập luận của các diễn giả đã lúng túng khi nói đến “chiến tranh giải phóng” . Bài báo phản ảnh: “ Cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước của nhân dân ta mang dấu ấn thời đại sâu sắc nhưng bản chất luôn là một cuộc chiến tranh giải phóng.

      Cần phải thêm một lần khẳng định, mục tiêu “độc lập dân tộc và CNXH” do Đảng ta xác định là một lựa chọn tất yếu của lịch sử dân tộc.”

      Nhưng nhân dân Việt Nam nói chung và riêng miến Bắc trước 1975 đã bao giờ được đảng hỏi ý kiến muốn hay không muốn Chủ nghĩa xã hội Cộng sản đâu. Chủ nghĩa Mác-Lênin đâu phải là “lựa chọn tất yếu” của nhân dân. Ông Hồ Chí Minh và đảng CSVN đã tự tròng vào cổ người dân đấy chứ ?

      Vậy cuộc chiến dùng người Việt miền Bắc giết người Việt miền Nam của đảng CSVN có phi nghĩa không ?

      Xóa
    4. Ông Giáo sư, Tiến sỹ Hoàng Chí Bảo (Hội đồng Lý luận Trung ương) đã khá gay gắt:” Cố tình quy trách nhiệm Đảng Cộng sản Việt Nam đã gây ra chiến tranh thực chất là một nhận thức phi lịch sử, muốn phủ nhận chiến thắng của nhân dân ta, hòng phủ nhận cả lý tưởng độc lập dân tộc và CNXH. Cách nhìn ấy muốn đánh đồng người chiến thắng và kẻ thất bại, xóa nhòa mục đích, tính chất, bản chất sự nghiệp cách mạng của dân tộc ta. Thất bại của Mỹ và chính phủ “Việt Nam Cộng hòa” là sự phá sản, thất bại của các thế lực xâm lược bên ngoài, hòng áp đặt ách thống trị, nô dịch, áp bức và bóc lột nhân dân ta ở miền Nam.”

      Có lẽ nhà lý luận hàng đầu của đảng đã nóng vội khi kết luận như thế. Chả có thế lực nào đã xâm lược miền Nam, ngọai trừ đội quân miền Bắc. Cũng không có dấu tích gì để hậu thuẫn cho suy diễn Hoa Kỳ đã “áp đặt ách thống trị, nô dịch” nhân dân VNCH.

      Và thật rõ ràng trước ngày 30/04/1975, nhân dân miền Nam chưa bao giờ bị “áp bức và bóc lột” như Tiến sỹ Bảo ngộ nhận.

      Nhưng sau 40 năm, thì không riêng gì nhân dân VNCH mà rất nhiều người miền Bắc, bên thắng trận, phải thừa nhận chính đảng đã phạm tội hủy họai dân chủ, tự do, kinh tế, văn hoá và xã hội phong phú trong Nam. Bằng chứng là bây giờ, đảng đang phải rất vất vả để phục hồi nền kinh tế tự do và thị trường như của miền Nam trước đây mà đảng đã điên rồ phá nát.

      Phải chăng đó là cái nhìn rất thấm thiá của Nhà văn Phạm Đình Trọng khi ông kết luận : “ Ngày 30. 4. 1975 là ngày chiến thắng vĩ đại của những người cộng sản chỉ biết có giai cấp, không biết đến dân tộc nhưng là ngày thua đau của cả dân tộc Việt Nam. Dân tộc Việt Nam đã bị thua đau, bị chết mòn trong cuộc nội chiến núi xương sông máu nay lại bị đòn thù giai cấp đánh vào trái tim con người, đánh vào đạo lí xã hội, đánh vào lẽ sống còn của dân tộc làm cho dân tộc li tán tan tác và ngày 30. 4. 1975 là ngày khởi đầu của cuộc đại li tán dân tộc.

      Ngày 30. 4. 1975 sau thoáng vui nông nổi mau qua đi, người dân liền phải nhận ra một sự thật cay đắng. Sự thật của lịch sử trớ trêu: Cái hung tàn thắng cái văn minh. Sự thật trắng tay của người dân. Bao thế hệ người dân Việt Nam đổ máu trong cuộc chiến đấu cho đất nước độc lập, cho người dân được tự do. Cuộc chiến kết thúc, trở về xã hội dân sự mới lồ lộ ra một thực tế: Tự do của người dân không có mà độc lập của đất nước cũng không! Quyền yêu nước của người dân cũng bị tươc đoạt. Đất nước ngày càng phụ thuộc và mất dần vào tay kẻ thù truyền kiếp của lịch sử Việt Nam nhưng là đồng chí cùng lí tưởng, cùng ý thức hệ, là bạn vàng bốn tốt của đảng CSVN!”

      Đó là bức tranh bi thảm và rất tủi nhục cho chiến thắng của cuộc chiến huynh đệ tương tàn, nhưng mặt nạ của lịch sử đã hiện ra rõ như ban ngày. Không ai che khuất được nó trong ngày 30/04/2015.-/-

      Phạm Trần
      (04/15)

      Xóa
  6. - Nhà văn CS Dương Thu Hương từng rơi nước mắt giữa đường phố Sài Gòn ngày 30/4/1975 bà nói:
    “Vào Nam rồi tôi mới hiểu rằng, chế độ ngoài Bắc là chế độ man rợ vì nó chọc mù mắt, bịt tai con người. Trong khi đó ở miền Nam người ta có thể tự do nghe bất cứ đài phát thanh nào, Pháp, Anh, Mỹ... nếu người ta muốn. Đó mới là chế độ của nền văn minh. Và thật chua chát khi nền văn minh đã thua một chế độ man rợ. Đó là sự hàm hồ và lầm lẫn của lịch sử, là bài học đắt giá, nhầm lẫn lớn nhất mà dân tộc Việt Nam phạm phải...”

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. VÀ cũng chỉ có những con đĩ vừa đui vừa điếc như dương thu hương mới có thể nghĩ ra những thứ như vậy chứ, nghe những thứ văn minh à, nghe sao cái chế độ văn minh mà nhân dân miền nam còn theo cộng sản đánh cho lũ bán nước việt nam cộng hòa phải chạy cho tụt cả quần như thế, đúng là hết nói với cái lũ tự diễn biến này

      Xóa
  7. TT/Singapore Lý Quang Diệu:
    "Nếu có vị trí số một ở Đông Nam Á thì đó phải là Việt Nam. Bởi so sánh về địa chính trị, tài nguyên, con người, Việt Nam không thể xếp sau nước nào khác trong khu vực"

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cũng chính vì thế mà trong lịch sử cũng chẳng có nước nào có cuộc sống bất ổn đến như thế nhỉ, lịch sử chống ngoại xâm đánh cho cái lũ tham lam xâm lược cướp bóc, ngu dốt bán nước dài đến như thế nhỉ, cũng có thể lắm chứ, chứ không thì chắc gì việt nam đã khó khăn như hôm nay

      Xóa
    2. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

      Xóa
  8. "Tóm lại, tôi thấy cần phải chống Cộng, nhưng trước hết cần phải soi lại bản thân mình. Thế còn người Cộng sản nhìn lại ngày 30/4 như một điều hãnh diện thì tôi đó là sự ngu ngốc."
    - Bà Dương Thu Hương

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. dương thu hương là con đĩ nào thế, nếu nó thích chống cộng bằng mấy cái bài văn xuyên tạc của nó thì bảo nó cứ tự nhiên, còn nhân dân việt nam, đảng cộng sản việt nam làm gì thì đấy lại là việc khác, hiểu chưa, đúng là thủ dâm tinh thần lẫn nhau nghe mà buồn quá đi cái lũ bán nước

      Xóa
  9. "Tóm lại, tôi thấy cần phải chống Cộng, nhưng trước hết cần phải soi lại bản thân mình. Thế còn người Cộng sản nhìn lại ngày 30/4 như một điều hãnh diện thì tôi "cho" đó là sự ngu ngốc."
    - Bà Dương Thu Hương

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. @Nặc danh, Tóm Lại, con đĩ dương thu hương và chú mày chống cộng bao nhiêu năm qua thu được thành quả gì rồi, chắc có lẽ thành quả đâu chưa thấy nhưng phải thấy rõ ràng là phải có đô la bỏ túi là được chứ gì, đúng là lũ ngu dốt đang tự thưởng cho nhau đấy à

      Xóa
  10. Chiến thắng mùa xuân năm 1975 là một mốc son lịch sử của dân tộc mà mỗi người dân Việt Nam luôn tự hào và không thể quên được, chiến thắng 30/4 của dân tộc ta còn được cả thế giới biết được cả thế giới khâm phục tinh thần chiến đấu và lòng anh dũng của nhân dân Việt Nam đã đánh đuổi được kẻ thù bảo vệ vững trắc tổ quốc.

    Trả lờiXóa
  11. Chiến thắng mùa xuân năm 1975 đối với mỗi người dân Việt Nam chúng ta không thể quên được, nó gắn với tinh thần yêu nước và đoàn kết chống giặc ngoại xâm, một chiến thắng mà được báo chí thế giới hết mực ca ngợi, báo chí thế giới đã tốn rất nhiều giấy mực để mổ xẻ những nguyên nhân thất bại của người mỹ tại Việt Nam, nhưng dù thế nào qua con mắt báo chí thế giới, chiến thắng của người Việt Nam luôn là chiến thắng vĩ đại

    Trả lờiXóa
  12. ‘NGÀY 30/4 GÂY ĐIÊU ĐỨNG CHO PHẬT GIÁO VIỆT NAM’
    26 tháng 4 2015

    Biến cố ngày 30/4 năm 1975 không chỉ là ‘bước ngoặt đau thương cho dân tộc’ mà còn ‘gây điêu đứng cho Phật giáo’, một tôn giáo đã đồng hành cùng lịch sử hàng ngàn năm của dân tộc, một vị chức sắc cao cấp của Phật giáo tại hải ngoại nói với BBC.
    ‘Không phát triển được’

    Trao đổi với BBC Việt ngữ tại chùa Bát Nhã tại miền Nam California, Hòa thượng Thích Nguyên Trí, viện chủ chùa cho biết chính ông đã ‘chịu đựng những đau thương từ sau năm 1975 cho đến năm 1981’.

    “Vì quá đau thương không thể xây dựng được Phật giáo trong nước nên tôi phải tìm đủ mọi cách ra hải ngoại làm việc để duy trì Phật giáo cho đến ngày hôm nay,” Hòa thượng Thích Nguyên Trí nói.

    Chùa Bát Nhã cũng là văn phòng thường trực của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, một giáo hội bị chính quyền trong nước cấm, tại Hoa Kỳ. Hòa thượng Thích Nguyên Trí là phó chủ tịch điều hành của văn phòng này.

    “Cộng sản không bao giờ có tín ngưỡng cho nên khi họ đi vào đánh chiếm miềm Nam thì hầu hết các tôn giáo bị tê liệt, trong đó có tôn giáo gắn liền với lịch sử dân tộc là Phật giáo,” ông nói.

    Theo lời ông kể lại thì chính quyền của Đảng Cộng sản chiếm được miền Nam họ đã ‘thanh lọc những vị nào thuộc Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất ra một bên’ và ‘đưa vào danh sách cần phải lưu ý’.

    “Tất cả những hành động từ cử chỉ đi đứng tới lui sinh hoạt trong chùa chiền gần như bế tắc,” ông nói.

    “Họ không cho hoạt động bất cứ điều gì. Ngay các buổi lễ cũng không cho hành lễ. Những gia đình Phật tử hồi giờ sinh hoạt tại chùa cũng bị ngăn cấm. Tất cả những ban hộ niệm, những tổ chức Phật giáo bị tê liệt toàn bộ,” ông nói thêm.

    “Ngay cả các vị lãnh đạo, các vị thầy của chúng tôi như Hòa thượng Thích Huyền Quang, Hòa thượng Thích Quảng Độ cũng không còn cách nào phát huy tinh thần của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất.”

    “Chính vì vậy khi chúng tôi đặt chân lên bến bờ tự do thì điều trước hết là mở Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất ở hải ngoại và ngày nay có mặt ở khắp nơi,” ông nói và cho biết từ ngày ông đặt chân đến Mỹ ông đã quyên góp được hơn một triệu Mỹ kim chuyển về trong nước làm từ thiện và xây dựng chùa chiền.
    ‘Chỉ có hình thức’

    Nhận định về tình hình Phật giáo trong nước, Hòa thượng Thích Nguyên Trí nói ‘làm theo chiều hướng của Đảng Cộng sản chứ không theo tinh thần của Phật giáo’.

    Theo lời ông giải thích thì trong thành phần lãnh đạo của giáo hội Phật giáo trong nước đều ‘đặt dưới sự chỉ đạo của Nhà nước chứ không được quyền tự bầu cử và ứng cử’.

    “Vấn đề thọ giới thì là những người trong tôn giáo tự sắp xếp với nhau đưa lên hàng giáo phẩm: vị nào lên hòa thượng, thượng tọa, đại đức hoàn toàn do giáo hội bổ nhiệm và suy cử chứ Nhà nước không có quyền nhúng vô,” ông nói.

    “Những ngày lễ như Lễ Phật đản, Lễ Vu Lan phải xin phép chính quyền và người họ đưa ra mới được quyền đứng ra trước quần chúng làm lễ,” ông nói thêm.

    Ngay cả các Phật viện trong nước, theo lời Hòa thượng Thích Nguyên Trí, thì các tăng ni sinh đến tu học cũng bị ‘xét lý lịch cá nhân’ chứ ‘không xét theo đạo đức thế nào’.

    Về đời sống của các tôn giáo trong nước hiện nay, ông nhận xét rằng ‘có phát triển’ nhưng ‘chỉ là hình thức’ vì ‘tự do không có’.

    “Chẳng hạn như đối với Phật giáo Hòa hảo, vị tối tôn trọng của họ là Ngài Huỳnh Giáo chủ thì ngày lễ lộc tưởng niệm hết sức khó khăn,” ông nói thêm và cho biết Nhà nước ‘theo dõi các vị chức sắc chức sắc tôn giáo xem họ phát ngôn thế nào nếu nói trật đường lối là khó sống’.

    Về phương châm của Giáo hội Phật giáo Việt Nam do chính quyền kiểm soát là ‘Đạo pháp-Dân tộc-Chủ nghĩa xã hội’, ông cho rằng do Đảng Cộng sản ‘ép buộc phải đưa chủ nghĩa cộng sản vào’ chứ ‘Đạo pháp không thể đi cùng chủ nghĩa xã hội’.

    “Việc này làm thành phần trí thức hiểu biết rất đau lòng,” ông nói.

    (Cuộc phỏng vấn của BBC Việt ngữ với Hòa thượng Thích Nguyên Trí)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thế thằng hòa thượng này tu được bao nhiêu năm rồi, mà không hiểu là sư có lo mà niệm kinh hay là lo ăn thịt chó mà nhận thức lại ngu như thế, theo ý của hắn thì phật giáo hay bất kỳ tôn giáo nào muốn làm gì thì làm, chẳng chịu sự quản lý của ai hết hay sao thế

      Xóa
  13. 40 năm ngày quốc biến

    Ba mươi tháng tư một chín bảy lăm,
    Quê hương tôi, miền Nam trùm đen tối.
    Cơn quốc phá, gia vong, đời biến đổi,
    Toàn dân lành đầu, cổ đội gông xiềng.

    Kẻ chiến thắng xây tham vọng bá quyền,
    Người thua cuộc; sống truân chuyên, điên đảo
    Làng sóng đỏ Búa, Liềm say tắm máu,
    Cảnh đau thương, mất mát diễn khôn ngừng.

    Một hệ thống chuyên hành xử Luật Rừng,
    Của chủ nghĩa hung tàn phi nhân bản.
    Quyền sinh sát đều nằm trong tay đảng,
    Luôn hô hào: đảng, bác vĩ đại quang vinh.

    Đảng quang vinh... dìm đất nước điêu linh,
    Bác vĩ đại!... tròng dân còng nô lệ
    Theo cộng sản ngoại lai ý thức hệ,
    Cam tâm làm đồ đệ bọn nga, tàu.

    Rước voi về vày Tổ Quốc, Đồng Bào
    Trong Chiến Cuộc và sau khi thắng trận.
    Trại “cải tạo” nhốt giam bao số phận,
    Muôn tù nhân… ôi! hàng vạn đã bỏ mình.

    CUỘC “cải tạo” công thương nghiệp với mô hình,
    Đánh “ Tư Bản” di dân vùng kinh tế mới.
    Cướp sản nghiệp Đảng thu gôm toàn thắng lợi,
    Mặc dân sinh nghèo đói khổ nhọc nhằn.

    CUỘC trốn chạy bất chấp mọi nguy nàn,
    Kéo lũ lượt "vượt biên" tìm đất sống.
    Vô số người đã chìm sâu lòng biển lạnh,
    Chết ngậm ngùi mãi khát vọng… Tự do

    Ôi!!! Bốn mươi năm cuộc sống khổ vày vò,
    Nạn bóc lột, nạn bất công áp bức
    Đảng cai trị trên oai quyền, bạo lực,
    Đạp nhân dân xuống vực thẳm bần cùn.

    Chính Cộng Sản gieo tang tốc hãi hùng,
    Chúng nhuộm đỏ Việt Nam bằng máu lệ
    CUỘC “cải cách ruộng đất” với đũ trò tác tệ
    Trí, Phú, Địa, Hào bị sát hại thảm thê.

    Tiếng đau thương khắp Sông Núi não nề,
    Nỗi oán hận lũ vô nhân đầy tham vọng.
    Khuấy động can qua cho đất bằng dậy sóng,
    Bốn triệu người dân nam, bắc chết ức oan.

    Phũ phục tuân mệnh lệnh giặc Tàu gian,
    Dâng Tổ Quốc cho kẻ thù truyền kiếp.
    Ký công hàm cùng đổi trao thỏa hiệp,
    Để cầu xin ban chức phận chư hầu.

    Hoàng, Trường sa biển đảo có còn đâu.
    Thác Bản giốc ải Nam Quan đã mất
    Giãi chữ S giặc Tàu vênh váo mặt,
    Bọn tay sai bách hại kẻ thương Nòi.

    Mẹ Việt Nam trước thảm trạng tơi bời
    Bị vày xéo toàn thân đang quằn quại
    Khóc hận tủi những thằng con đi hoang dại
    Thờ kẻ thù phản bội lại Tổ Tiên

    Nay triệu triệu con tim khí uất xung thiên
    Thệ tuyên quyết tiến lên cùng Thát Đát
    Đã đến lúc chúng bây đền tội ác,
    Tội xâm lăng, bán nước, diệt Giống Nòi.

    Bản cáo trạng chứng tích đã rạch ròi,
    Trước công chúng, Tòa Đại Hình tuyên án phạt.
    Gây tội ác thì phải đền tội ác,
    Để bia danh xú uế đến muôn đời.

    Ngày Quốc Hận ngày đen tối ba mươi,
    Bao nghiệt ngã bởi bàn tay loài quỷ đỏ.
    Trang Sử Mới Việt Nam ngời sáng tỏ,
    Đẩy chúng vào hố thẳm lắp chôn sâu.

    Để hồn thiêng sông núi dứt ưu sầu,
    Cho Tổ Quốc vẹn toàn nguyên hải, thổ.
    Nam, Trung, Bắc nở đầy hoa dân chủ
    Mẹ Việt Nam thôi hết nỗi đoạn trường.

    Bên đàn con vui điệp khúc nghê thường,
    Sống hạnh phúc đời miên trường vững chãi./.

    Ngày 30- 04- 2015.
    Nguyễn Thị Ngọc Lan (Phật Giáo Hòa Hảo)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lại một đứa con chiên của Hòa Hảo à, mà hòa hảo nó có gọi là con chiên hay con ngu gì thì không biết nhưng trong lịch sử thì hòa hảo cũng là tôn giáo theo thể chế việt nam cộng hòa chống lại cách mạng của nhân dân còn gì, đúng là con cháu của lũ bán nước thì bao đời vẫn thế mà

      Xóa
  14. Chiến thắng 30/4 là một mốc son chói lọi trong lịch sử mở ra một thời kì mới đối với dân tộc Việt Nam, đất nước ta được hòa bình, tự do thống nhất, có thể nói ít có đất nước nào có lịch sử hào hùng như dân tộc Việt Nam, chiến thắng của nhân dân ta làm cho bạn bè quốc tế phải khâm phục, và được báo chí thế giới ca ngợi rất nhiều.

    Trả lờiXóa
  15. trong lòng người dân Việt Nam hết sức tự hào về chiến thắng lịch sử của dân tộc và cả thế giới cũng đã công nhận về chiến thắng này. Ngay cả kẻ thua cuộc cũng phải thán phục chứ không phải là chuyện đùa, và đằng sau đó những tên khốn nạn VNCH thì còn nhớ mãi với những việc làm đi ngược lại lợi ích của dân tộc mà người dân Việt khó lòng có thể bỏ qua.

    Trả lờiXóa
  16. chiến thắng này đã đi vào lịch sử của dân tộc Việt Nam và nhiều dân tộc trên thế giới cũng phải ngã ngủ trước sự anh dũng, bất khuất cùng truyền thống tốt đẹp đó của dân tộc Việt Nam. Những con người phủ nhận chiến thắng đó chỉ có thể là cái đám VNCH bỏ quê hương mà thôi.

    Trả lờiXóa
  17. đây thực sự là chiến thắng có ý nghĩa quan trọng cho non sông thu về một mối và bên cạnh đó cũng tát vào cái mặt của những kẻ xâm lược Việt Nam, chó săn VNCH. Đồng thời cũng để lại hình ảnh tốt đẹp cho các dân tộc trên thế giới hết sức thán phục với tinh thần đánh giặc giữ nước.

    Trả lờiXóa
  18. Với những kẻ thua cuộc cũng phải thán phục chứ không phải là chuyện đùa, và đằng sau đó những tên khốn nạn VNCH thì còn nhớ mãi với những việc làm đi ngược lại lợi ích của dân tộc mà người dân Việt khó lòng có thể bỏ qua. Và cũng không có gì là lạ khi các dân tộc trên thế giới thán phục với chiến thắng vĩ đại của dân tộc Việt Nam.

    Trả lờiXóa
  19. qua những nhìn nhận của các quốc gia trong cuộc cũng như ngoài cuộc đều cho thấy dân tộc Việt Nam là dân tộc anh hùng. Đó là điều hoàn toàn đúng đắn được sử sách và thực tế cũng đã ghi nhận điều đó. Tuy nhiên bên cạnh những ngôn từ mỹ miều thán phục cho nhân dân việt nam thì cũng có những kẻ không làm được gì lại chạy đi xuyên tạc lịch sử dân tộc.

    Trả lờiXóa
  20. 30/4 là một chiến thắng tất yếu của dân tộc ta bởi dân tộc ta là một dân tộc anh hùng là một dân tộc có một lòng nồng nàn yêu nước nó được minh chứng vào 30/4 năm 1975 !

    Trả lờiXóa
  21. đây là mộc lịch sử chói lọi của dân tộc mà mọi người việt nam không bao giờ có thể quên được một mốc lịch sử hào hùng của dân tộc đã đánh bại một tay đế quốc có một sức mạnh to lớn và hùng mạnh !

    Trả lờiXóa


  22. Avatar
    @Vankhoasg •

    Kỷ niệm 40 năm ngày miền Bắc được giải phóng! Và 40 năm miền Nam bị CS cướp sạch...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thế đéo nào mà nhận thức con người lại có thể ngu si như thế này, người việt nam đi cướp đất của người việt nam, nhân dân miền nam đi cướp đất của chính người miền nam, đúng là khó hiểu quá, cái này chắc là Bu Mẽo của chúng mày cũng không hiểu hay sao mà dạy cho mày ngu như thế

      Xóa
    2. Không hiểu là các chiến sỹ giải phóng miền nam, các chiến sỹ bộ đội miền bắc làm sao có thể bám trụ được trước sự càn quét của mỹ và quân đội bù nhìn việt nam cộng hòa với lực lượng hùng hậu và cũ khí tối tân như thế nhỉ, nếu như không có nhân dân miền nam, đúng là nhận thức của cái đám bán nước nó cũng chỉ hạn chế như thế này thôi hay sao ấy

      Xóa
  23. Tám Khoẻ •

    Còn hai ngày nữa là đến 30 tháng 4 năm2015.Đúng 40 năm nước VN "thống nhất" một giải giang sơn hình chữ S nhưng sao vẫn còn nhiều đau buồn xót xa.Ngày 30 tháng 4 năm phe " thắng trận " sẽ làm lễ chiến thắng to đùng có cả diễn binh hàng hàng lớp lớp để mừng chiến thắng...quân thù .Nhưng 40 năm qua rồi quân thù nào còn đâu mà làm cho lớn chuyện gợi lại đau thương khi lính cụ hồ từ miền Bắc xua quân vào Nam gây nên cuộc chiến cho miền Nam tự do đang sống trong thanh bình.Sau bốn mươi năm cai trị đất nước chế độ độc tài cộng sản đã làm được gì cho đất nước VN ? Có phải bây giờ 2015 một nước VN cộng sản nghèo nhất Á Châu, thiếu nợ tất cả các nước Tự Do trên thế giới.Dân tình nghèo khổ đàn ông,con trai xuất cảng đi nô lệ lao động nước ngoài con gái thì làm dâu tứ phương ,đi làm ô shin các nước bên cạnh .Biên giới thì Ải Nam Quan ,Tháp Bản Dốc đã qua bên kia nước Tàu.Hoàng,Trường Sa cũng không còn nữa ngư dân đi đánh cá thì bị "tàu lạ" đụng bể đánh đập bắt chuộc tiền...Quân thù là Tàu cộng đó ,nó đang ở trước mặt chúng ta kìa hãy coi nó là kẻ xâm lăng còn Nam,Bắc mới là một nhà . 40 năm chiến chinh đã qua từ lâu đừng khơi lại nỗi đau buồn xưa cũ màlàm chia rẽ hai miềnNam, Bắc.Chắc chắn đến bây giờ chẳng có dân đen miền Nam VN nào lấy ngày 30 tháng tư ngày... đại thắng này là ngày mừng vui đâu và ngược lại họ còn buồn vô cùng .Đặt thí dụ nếu 30 tháng tư 1975 Miền Nam tự do thắng Miền Bắc cộng sản thì Việt Nam chúng ta sống trong dan chủ tự do tiến hơn hoặc bằng nước láng giềng Thái Lan chứ chẳng thua nước Thái Lan (Xiêm La) này tới 50 năm là nữa thế kỷ đâu .Tôi chắc chắn điều đó .Lỗi này tại ai? Tại chế độ cai trị độc tài cộng sản làm dân ,nước chúng ta nghèo đói thua cả Thái Lan tới 50 năm nữa thế kỷ dài.Viết đến đây tôi thấy hồn mình rướm máu.Mẹ VN ơi! chúng con vẫn còn đây...

    Trả lờiXóa
  24. Singapore •

    Việt Nam đã để lỡ mất cơ hội phát huy những thành quả của miền Nam để lại do chìm đắm trong tư tưởng của bên thắng cuộc, theo Tiến sỹ Vũ Minh Khương

    Việt Nam đã để mất cơ hội trở thành một cường quốc sau năm 1975 như Singapore, do lãnh đạo CSVN họ không có học hành, và họ coi thường các thành quả trong chính sách của Việt Nam Cộng hòa. Ông Lý Quang Diệu nói tiếp, chế độ VNCH là mô hình mà Singapore học tập, VNCH quy hoạch phát triển đô thị rất khoa học, thời đó Singapore chỉ toàn những khu nhà ổ chuột. VNCH thời đó sở hữu một đô thị đẹp nhất vùng Á châu, nên quốc tế mới đặt cái tên "Sài Gòn hòn ngọc Viễn Đông".

    Nhận định trên được Tiến sỹ Vũ Minh Khương, từ Trường Chính sách công Lý Quang Diệu, Singapore, đưa ra trong cuộc phỏng vấn với BBC ngày 25/4. Ngay chính cố Thủ tướng Lý Quang Diệu, nói chế độ CS Hà Nội đã phạm một sai lầm nghiêm trọng khi quyết liệt đeo đuổi mô hình kinh tế tập trung định hướng XHCN dẫn đến đồng tiền Việt Nam Cộng hòa bị chế độ Cộng sản VN bức tử đi vào dĩ vãng qua 3 lần đổi tiền, khiến những người giàu nhất Đông Nam Á VNCH trở thành trắng tay, chính sách giết sạch những trí thức doanh nhân Sài Gòn đưa đến một thảm họa lạc hậu về sau của chế độ miền Bắc Cộng sản. Chế độ CS Miền Bắc đã hủy diệt cả một nền kinh tế VNCH mà bây giờ CSVN phải mất đến 80 năm mới theo kịp Singapore.

    Trả lờiXóa
  25. thaymatdang •

    Báo chí phương Tây nói gì về cái gọi là 40 năm sau chiến thắng?

    "40 years later: Communism's hollow victory in Vietnam"

    "Hollow victory" một chiến thắng rỗng tuếch, phi lý.

    Những tên đồ tể cầm đầu, gây ra cuộc binh đao chính là những kẻ ngoại bang. Đó chính là Hán gian tặc tử Hồ chí Minh với chủ nghĩa cộng sản Karl Mark và Lenin.
    Nhân dân Việt Nam cúi đầu chấp nhận sự nô lệ dưới tay 1 thằng giặc tàu và 1 chủ nghĩa vọng tưởng đang bị cả thế giới lên án là gian ác và vô lương tri.
    Dân tộc Việt Nam cứ mãi cúi đầu nghe theo và cam tâm cuộc sống tôi đòi và nô lệ mãi sao?

    Trả lờiXóa
  26. người Hà Nội •

    Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ở miền Bắc và Mặt trận dân tộc giải phóng miền nam Việt Nam là bè lũ bán nước hại dân. "Ta đánh miền Nam là đánh cho Liên Xô, cho Trung Quốc!"

    Đảng cộng sản đem lý thuyết xã hội chủ nghĩa vào Việt Nam, cái lý thuyết khốn nạn này là lắm tai ương và đốn mạt cho nhiều thế hệ từ trước đến nay.

    Hiện tại tiếp diễn Ngày 30 Tháng Tư là ngày Quốc Hận dành riêng cho người Việt hải ngoại và người Việt yêu Tự Do ở trong nước Việt Nam!

    Việt Nam trong tương lai sẽ không còn độc tài đảng trị cộng sản VN.
    Ngày 19 tháng 5 năm 1941 là ngày Quốc Hận hay Quốc Nạn?
    Ngày 2 tháng 9 năm 1945 là ngày Quốc Nạn hay Quốc Hận?
    Ngày 30 Tháng Tư là ngày lễ Chiến sĩ Trận Vong? (*) đoạn ở dưới.

    Cựu trinh sát đội bộ nhờ vào internet nên biết mình đã sai lầm nghiêm trọng và rất ngu mê trong thời xã hội chủ nghĩa, Tôi có lỗi với Dân Tộc. Không những vậy, tôi thích nghe những bài nhạc vàng nhạc vàng ở miền Nam trước 1975 và hiểu biết thêm về "Tổ quốc - Danh dự - Trách nhiệm" của Quốc gia Việt Nam Cộng Hoà. (*) 5 Tướng và rất nhiều Quân Dân Cán Chính VNCH đã tuẩn tiết trong Tháng Tư (Tháng Nạn) và ngày 30/4/75 (Quốc Hận).

    Trả lờiXóa
  27. Bác là người ở hang, ăn lông ở lổ

    Ngay khi Đảng Cộng sản VN và ngay chính bản thân ông Hồ thổi phồng, tô vẽ ông ta như một vĩ nhân, một thiên tài, như một vị tinh anh lỗi lạc cho toàn dân trong nước thì xin mời quý vị nghe và sớm báo cho con cháu biết ông Hồ không dám hé môi những nỗi xấu hổ của ông Chủ tịch nước, cũng là xấu hổ của cả dân tộc mà chính Nikita Khrushchev, Tổng bí thư đảng Cộng sản Liên Sô kể về ông Hồ như sau đây:

    - Sách "Ho Chi Minh, The biography" sử gia người Pháp, Pierre Brocheux có viết, theo N. Khrushchev kể lại thì Stalin đã tùng xấc láo gọi Hồ Chí Minh là "tên Cộng sản ở hang" hay là "tên cộng sản ăn lông ở lổ"... ("Khruschev also wrote that Stalin showed little sympathy for Ho, whom he called "a communist troglodyte". (Ho, A biography", Pierre Brocheux). Điều này chưa từng xảy ra trên thế giới. Thủ lãnh một nước dám mắng chủ tịch một nước khác (như ông Hồ) là “loài ở hang, là loài ăn lông ở lổ"! Thật là một điều xấu hỗ cho cả dân tộc!

    Trả lờiXóa
  28. “MƯA SA TRÊN MÀU CỜ ĐỎ”

    Những hình ảnh độc về Sài Gòn trước ngày 30/4/1975
    Sài Gòn trước 30/4/1975: Hồn nhiên, thư thái, văn minh, lịch lãm…

    Ngày 30 tháng Tư, 1975. Tiếng đầu hàng của Dương Văn Minh phát ra! Sài Gòn chết lịm! Mất hết quang cảnh sầm uất náo nhiệt ngày nào! Mỗi lúc mỗi đông, mỗi hùng hổ những người đầu đội mũ tai bèo, chân mang dép râu, cánh tay mang băng đỏ, lăm le súng, chạy ngược chạy xuôi lăng xăng, hò hét oai vệ, hoặc ngồi ngất ngưởng trên các xe Jeep nhà binh “chiến lợi phẩm” đầy súng đạn, rồ ga, rít thắng, bấm còi inh ỏi, mặt rạng rỡ “hào quang chiến thắng”của kẻ… theo đóm ăn tàn.

    Cán bộ CS nằm vùng? Quân Bắc Việt giả dạng? Hay bọn bất lương hôi của? Có thể cả ba. Máy móc, vàng bạc và những vật dụng quý giá của nhiều tiệm buôn bị đoạt ngang giữa thanh thiên bạch nhật, không ai dám mở miệng phản kháng, chống cự. Gạo và thực phẩm của các quầy hàng Quân Tiếp Vụ và của các hiệu buôn lớn nhỏ đều bị vét sạch. Những nhà vắng chủ vì chủ nhân còn lẩn trốn đâu đó chưa về kịp hay đang trên đường bôn tẩu ra nước ngoài đều là những mồi ngon “mời mọc” bọn thảo khấu xông vào đập phá, lục lạo, cướp bóc, vơ vét chẳng từ thứ gì. Sau này, người ta nhận dạng một số trong đám ấy xuất hiện trên các giao lộ, vai mang AK, hoặc lảng vảng nơi các trụ sở khóm, phường làm tạp dịch vệ sinh, hầu trà, pha nước. Người dân gọi đó là bọn “Cách mạng ba mươi” (Ba mươi Tháng Tư). Sinh viên đấu tranh CS nằm vùng tại các Đại học cũng xuất hiện đóng vai “Cách mạng ba mươi” như vậy.

    Có không một Sài Gòn hoang tàn?
    Ngoài mấy đơn vị biệt động, nói chung bộ đội CS Bắc Việt chưa ồ ạt tiến vào thành phố ngay sau lời đầu hàng. Phải chăng cấp chỉ huy của họ cố ý trì hoãn, để mặc bọn lục lâm lộng hành quậy phá? Bởi chưng Sài Gòn có lắm thứ chất độc có thể làm hư thối đám cán binh từ Miền Bắc? Nguy hiểm nhất là cái nét “hào nhoáng” của thành phố, không thể để mặc kệ người “lính cụ Hồ” tiếp cận với nó được.

    Từ lâu, loa tuyên truyền của CS đã bõ công nhồi sọ binh lính, cán bộ, đảng viên và cả nhân dân Miền Bắc về hình ảnh “phồn hoa giả tạo” của một Sài Gòn nát tan do “bọn Mỹ- ngụy” gây nên! Thế nên, giờ đây dứt khoát Sài Gòn phải là một thành phố rách tươm trước khi bộ đội chính quy (Bắc Việt) tiến chiếm nó hoàn toàn. Như thế mới chứng minh được điều “đảng dạy” là chân lý! “Sài Gòn đã từ lâu hóa nên điêu tàn do chế độ Mỹ ngụy bóc lột người dân đến tận xương tủy!” Cán bộ và bộ đội Miền Bắc đều được nhồi sọ như vậy và họ cứ đinh ninh Sài Gòn là vậy, không thể khác hơn, tốt hơn được!

    Choáng ngộp với Sài thành hoa lệ!
    Ngày 01/5/1975. Sài Gòn. Tội nghiệp, các chú lính Bắc Việt tuổi còn non choẹt, bộ mặt khờ khạo nhếch nhác trông thật thảm hại, đáng thương. Trước khi lên đường vào Nam, các chú đã bị bịt mắt, bị lừa bịp về hình ảnh một Sài Gòn ở đáy cùng địa ngục, chờ đảng “giải phóng” mới thoát khỏi lầm than.

    Nay thì tiếp cận với thực tế trước mắt, các chú không ngờ trực diện với ánh sáng rực rỡ của Hòn Ngọc Viễn Đông mà các chú đã chẳng hề mường tượng nổi! Các chú cứ tưởng mình đang trong cơn mơ, choáng váng trước sự lộng lẫy tráng lệ và sầm uất của cái thành phố mà trước đây các chú được tuyên truyền là một thành phố chết, xơ xác tiêu điều! Với hết thảy người dân khố rách áo ôm ở Miền Bắc, trong đó có các chú, không phải chỉ Sài Gòn, mà mọi nơi trên khắp nẻo Miền Nam Việt Nam đều là những bãi tha ma xông mùi xú khí với những con người đói rách tả tơi, cùng cực!

    Chính sách bế quan tỏa cảng nhốt kín con người Miền Bắc xhcn đằng sau bức màn sắt kiên cố ngăn chặn mọi giao tiếp với bên ngoài ngót 20 năm trời. Chỉ còn duy nhất tiếng nói của đảng! Chuyện người dân Miền Nam không có hạt cơm mà ăn, manh áo mà mặc, thậm chí đến cái sọ dừa dùng làm chén ăn cơm cũng không có, thảy thảy đều do Đảng nói, nói đi nói lại hằng ngày trong các buổi học tập, trên các loa đài, báo đảng và cả trong sách giáo khoa! Cuối cùng thì ai cũng tin là thật!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Trong con mắt tưởng tượng của các chú, ở Miền Nam, từ đô thị đến thôn quê, đâu đâu cũng ngập bóng dáng những tên Mỹ đói thất tha thất thểu ngoài đường, những con đường bao phủ bởi lô cốt, súng đạn và chết chóc. “Quân Mỹ ăn thịt người!” Dân Miền Nam bị bọn Mỹ-Thiệu “thịt” hết rồi! Kinh hãi lắm!

      Giờ đây các chú ngơ ngác như đang lạc vào cõi thiên thai! Phố xá rực rỡ làm chói mắt các chú! Người dân Miền Nam rất lịch lãm trong giao tiếp! Trình độ văn minh của dân Sài Gòn thể hiện qua tiếng nói, tiếng cười, cái ăn, cái mặc đều thật “ấn tượng”! Cái sang giàu của dân Miền Nam cũng vượt ngoài óc tưởng tượng của các chú! Áo quần sặc sỡ, xe cộ bóng nhoáng. Tiện nghi chẳng thiếu thứ gì! Toàn hàng cao cấp! Không phải chỉ một thiểu số có chức có quyền được ưu tiên bởi chính sách “đãi ngộ” qua phân cấp tiêu chuẩn trên dưới kiểu Miền Bắc xhcn! Sự bình đẳng hiển hiện cụ thể! Ai nấy hưởng thụ mức sống đều nhau, ở tầm cao đến cái giai cấp “đại cán” Trung Ương Miền Bắc chưa chắc đã với tới nếu không phe cánh, nói chi tới cái thân phận bần nông của đám dân đen trong đó có các chú!

      Câu chuyện tiếu lâm: Hơi ngạt giết người.
      Các chú bộ đội nhận xét: Cái hiện đại sơ đẳng và thấp kém nhất ở Miền Nam thì lại là thứ hiện đại cực kỳ quý hiếm, cự kỳ cao cấp, hoàn toàn xa lạ đối với các chú. Chẳng hạn, hầu như nhà tư nhân nào cũng có những bồn cầu bóng láng men trắng cao cấp, người đi cầu ngồi thoải mái như yên vị trên những chiếc ghế ngồi hạng sang nồi đong đưa thơ thới chứ “không phải ngồi xổm chổng mông” khổ sở như ở Miền Bắc xhcn… khiến các chú vừa trông thấy cứ ngỡ là bồn rửa mặt, tha hồ vung té nước “mát mặt anh hùng khi nắng gió”! Ngay giữa lòng thủ đô Hà Nội “ngàn năm văn vật” cũng chẳng thấy đâu có cái thứ “bồn cầu lạ lẫm kỳ diệu” như thế này, mà chỉ thấy toàn những hố xí lộ thiên xông mùi hôi thúi, ruồi nhặng dẫy đầy, người đi cầu phải ngồi xổm, trụ hai chân vất vả, nhiều khi phân cầu văng ngược trở lại dính đầy mông, đầy quần, đầy người! Ấy là chư kể tới những đồng hồ “không người lái”, những tivi “chạy đầy đường” cùng nhiều thứ “hàng độc” khác, mà Miền Bắc “ta” có tìm chảy máu mắt cũng không moi đâu ra!

      Một chuyện nghe khá tiếu lâm nhưng là chuyện có thật do chính một cán binh CS Bắc Việt thuật lại: Sau khi tiến vào Sài Gòn hoa lệ, một số bộ đội tò mò rủ nhau đi vào một phòng tắm hơi “tập thể” bỏ ngõ tại Sài Gòn mà các chú chỉ nghe nói, chứ chưa hề có ý niệm gì về “tắm hơi”. Chủ nhà tắm hơi đã chạy. Nhà tắm hơi bỏ ngõ! Các chú nghênh ngang vào một phòng tắm hơi lớn, vặn mở tối đa khóa nước nóng. Nước nóng phun trào! Hơi nước bốc lên mịt mù! Các chú hồn xiêu phách lạc, tháo chạy thoát thân, mồm la ơi ới: “Chết! Chết! Mỹ ngụy phóng hơi ngạt giết người! Cứu! Cứu! Cứu!” Mấy bà bán hàng rong bên đường ôm bụng cười nắc nẻ! Các chú càng hốt hoảng cắm đầu chạy bạt mạng, trên người các chú chỉ độc những chiếc quần xà lỏn! Thật đáng thương những người trai trẻ chịu phận dốt nát do chính sách ngu dân của cái gọi là nhà nước chủ nghĩa xã hội!

      Một số người dân Miền Nam lúc bấy giờ vì không tự chế, đã không nhìn sâu vào nguyên nhân của sự ngờ nghệch đáng thương mà gán cho các chú bộ đội nạn nhân kia cái hỗn danh “cán ngố” đầy khinh thị. Nhưng thủ phạm gây nên nạn dốt chính là Hồ Chí Minh và đám chóp bu CSVN Hà Nội thì lại ít ai dám trách cứ!

      Người dân Miền Bắc bây giờ có dịp vào Nam chứng kiến tận mắt trên khắp Miền Nam này, chẳng thấy đâu có cái cảnh tranh nhau lon gạo ẩm mốc! Cũng chẳng thấy nơi nào có chuyện “tràn ngập người chết vì đói khát, khốn khổ và bị bức hiếp”. Chẳng thấy nơi nào có cái cảnh xếp hàng chầu chực mua cho được mảnh vải mục, miếng thịt thối, hay con cá ươn, điều đắng cay chua xót mà dân Miền Bắc phải gánh chịu từng ngày cho tới nay (1975)!

      Chẳng thấy ai phải chầu chực cho được lãnh cái tem phiếu, rồi cầm tem phiếu đi chầu chực ngày này sang ngày khác, tháng này sang tháng khác chưa chắc mua nổi một chiếc xe đạp làm phương tiện đi lại! Làm sao dám mơ tới chiếc xe máy nổ Honda, Yamaha…như dân Miền Nam?

      Xóa
    2. Mà đâu phải chỉ dân thành thị quan to, chức lớn hay dân đại gia, trung gia, tiểu gia mới được nhứ thế! Cả mấy anh nông dân, mấy chị buôn chợ tận các vùng thôn quê hẻo lánh cũng rầm rầm “xế nổ” ra chợ, ra đồng! Chính cái Miền Bắc gọi là xã hội chủ nghĩa mới là cái hang ổ của sự khốn cùng, ở đó đời sống con người còn tồi tệ thua xa con mèo, con chó của Miền Nam Việt Nam.

      Điều mà từ cán bộ các cấp tới giới trí thức lẫn sinh viên học sinh từ Miền Bắc vào Sài Gòn hay các tỉnh thành ở Miền Nam Việt Nam hết sức bất ngờ là khắp Miền Nam Việt Nam tràn ngập đủ mọi loại sách báo, cả sách báo ngoại văn Pháp, Anh, Nga, Hoa. Không phải chỉ bên trong các tiệm sách mà nơi bến xe, bến tàu, lề đường… Đâu đâu cũng có thấy bày hàng sách báo đủ loại… Ai ai cũng có quyền mua, có quyền đọc! Không hề thấy chuyện bị buộc phải được cấp giấy phép hay giấy chứng nhận mới được mua quyển sách này, tờ báo nọ.

      Tại Sài Gòn trước 1975 (bây giờ đang là bằng chứng cụ thể), cả những sách báo chống chế độ VNCH, những sách kinh điển Các Mác, Ăng-ghen (như bản dịch Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản) cũng thấy tự do bày bán. Người dân tự do đọc và đọc công khai bất cứ ở đâu chẳng phải lén lút giấu diếm gì cả! Bây giờ người dân Miền Bắc mới nhận rõ đâu là thiên đàng, đâu là địa ngục thì sự đã rồi!

      Bộ mặt loang lổ của Sài Gòn giờ hối tử.
      Chỉ trong một vài ngày, phố xá Sài Gòn đã thay đổi bộ mặt: Đường phố không còn tấp nập như trước đây mấy hôm. Thậm chí nhiều đường vắng tanh! Trong khi đó, ở khu vực Chợ Cũ, Chợ Bến Thành, bọn CS nằm vùng, bọn cơ hội thừa nước đục tha câu, bày bán xô bồ những thứ dép râu, nón cối, mũ tai bèo, lương khô Trung Cộng…! Cả cờ MTGPMN, cờ sao cộng sản Miền Bắc, cờ đỏ nhiều sao của “mẫu quốc” Trung Cộng… Chẳng mấy ai thèm liếc mắt vào, nói chi tới mua! Ngoại trừ vài phần tử a dua tỏ ra đổi đời, thích nghi với chế độ mới, nón cội đội liền, dép râu mang ngay tại chỗ (dép Nhật đang mang cho vào túi nilon xách đi)! Xu nịnh kệch cỡm!

      Trong khi đó mấy chú bộ đội xuống phố, chóa mắt trước những "hàng Mỹ ngụy," gì cũng "hiện đại cực kỳ”. Các chú đi rảo săn lùng, sẵn sàng mua những vật hiếm, của lạ ấy bằng mọi giá để mang về Bắc trình làng cùng bà con hàng xóm láng giềng cái hiện đại của một Miền Nam Việt Nam giàu hết cỡ mà dân Bắc ngót 20 năm nay cứ tưởng đã chết dưới gót giày Mỹ -ngụy!

      Đại thắng và hoành tráng.

      Sáng ngày 1-5, tại Sài Gòn, CSVN tổ chức lễ lao động và mừng “đại thắng mùa xuân”. Phố phường chảy dài màu đỏ máu dưới nền trời dày đặc mây đen, mưa sa ảm đạm.

      Tôi bước đi
      Không thấy phố, không thấy nhà
      Chỉ thấy mưa sa trên màu cờ đỏ.

      Những câu trên của nhà thơ Trần Dần (bài “Nhất định thắng”, báo Nhân Văn & Giai Phẩm Hà Nội 1957) nhằm mô tả cảnh phố Hà Nội dưới sự kìm kẹp của CS Miền Bắc. Cái điệp khúc “mưa sa trên màu cờ đỏ” lặp đi lặp lại trong bài thơ làm cho tội phản động chống đảng của Trần Dần thêm nặng. Hình ảnh Sài Gòn nhuộm đỏ hôm nay (1975) rõ ràng tái diễn hình ảnh Hà Nội hai mươi năm qua (1954), màu đỏ ngập tràn trong cơn mưa rào thê lương:

      Tôi bước đi
      Không thấy phố, không thấy nhà,
      Chỉ thấy mưa sa trên màu cờ đỏ.

      Cộng sản tràn vào thành phố, người dân Sài Gòn – và cả Miền Nam Việt Nam – chẳng mấy ai nghe theo Cộng sản “vùng lên đồng khởi” như Cộng sản tuyên truyền ở Miền Bắc. Dân Sài Gòn hoàn toàn thờ ơ với tiếng loa giục họ đi dự mít tinh hoan hô đả đảo. Chỉ có bộ đội, xe tăng thiết giáp cùng súng đại bác của Nga cộng và Tàu cộng “biểu dương lực lượng” với sự góp mặt lưa thưa của nhóm “thành phần thứ ba” trong giới chính trị gia salon, vài nhà báo tả khuynh, một ít phụ nữ nhẹ dạ, một số học sinh sinh viên CS nằm vùng cùng mấy ông bà nhà tu Phật Giáo, Công Giáo cấp tiến thân cộng. Dĩ nhiên, số người hiếu kỳ đi “xem hội” hay bị lùa đi dự mít tinh đã góp phần làm nên mấy thước phim tài liệu đại thắng thật “hoành tráng” làm lợi khí tuyên truyền!

      Xóa
    3. Sạch phố, sạch nhà.
      Sau cái gọi là lễ mừng chiến thắng, loa phóng thanh oang oang khắp nẻo phố phường cái điệp khúc "sạch cửa, sạch nhà", giục thanh niên sinh viên học sinh “tham gia chiến dịch sạch nhà, sạch phố". Một người từng trải kinh nghiệm với “ngôn ngữ cách mạng Cộng sản” giảng giải: "Sạch nhà, sạch phố" không phải là mấy cái chuyện quét dọn lau chùi mà đó là mật lệnh: Hốt sạch, phá sạch, giết sạch.

      Cách mạng Campuchia cũng hô hào như vậy và sọ người chất đống xứ Chùa Tháp! Mậu Thân 1968 ở Huế cũng sạch nhà, sạch phố một cách tang thương theo kiểu cách ấy. Nhổ cỏ nhổ tận gốc mà!

      Trong các thứ “làm sạch” xã hội Miền Nam, đứng hàng đầu là “làm sạch” mọi quan hệ giao tiếp với thế giới bên ngoài Việt Nam, với thế giới không cùng phe xã hội chủ nghĩa anh em! Cấm chỉ tuyệt đối mọi liên lạc trao đổi với bọn tư bản cùng đồng minh của chúng, dù là những trao đối mang tính cá nhân giữa họ hàng thân nhân đang học hành hay làm việc, sinh sống ở nước ngoài! Nhất là Mỹ và các nước Tây Âu. Kế đến là các nước khối SEATO (Khối Phòng Thủ Đông Nam Á)! Hoàn toàn bế quan tỏa cảng! Nội bất xuất, ngoại bất nhập, dù là một món quà nhỏ, một tin nhắn hay một bức thư tâm tình. Bức màn sắt bây giờ không dừng lại trên vĩ tuyến 17 nữa. Nó trùm lên cả nước! Tất cả “điện đài” tức rađio, tivi, máy đánh chữ, máy chụp hình đều có lệnh phải mang giao nộp!

      Những thứ “tàn dư”… không dư!
      Tại Sài Gòn-Gia Định-Chợ Lớn, nghe theo CS, trên các dường phố, thanh niên sinh viên học sinh nam nữ “hồ hởi phấn khởi” xông xáo làm “sạch phố, sạch nhà". Họ đu đưa trên những chiếc thang cao lêu khêu, rướn người vói tay đập phá, chà xóa những hình ảnh, chữ nghĩa bảng hiệu tiệm buôn hay bảng vẽ quảng cáo chữ Pháp, chữ Anh mà tân chế độ cho là “tàn tích văn hóa đồi trụy Mỹ-ngụy”… Trừ chữ Tàu!

      Tội nghiệp đám thư sinh trai gái khờ khạo chưa có kinh nhiệm về Cộng sản hay vì sợ hãi hoặc vì một lý do nào khác, hùng hục hiến công lao động, suốt ngày mồ hôi nhễ nhại dưới nắng hè gay gắt mà chẳng được ai đoái hoài ban cho một ly nước giải khát hay một chén cơm nguội. Phần thưởng duy nhất họ nhận được là những điệp khúc tán dương sáo rỗng ve vãn rẻ tiền, oang oang trên các loa khuếch đại âm thanh đinh tai điếc óc: Thanh niên miền Nam thành đồng!

      Trong khi đó, cứ đêm đến, quân xa của bộ đội rầm rập chở về Bắc mọi thứ “tàn dư” đắc tiền của “Mỹ-ngụy”. Mới hay “tàn dư” mà không dư! Toàn là những món hàng cán bộ cấp cao CS Miền Bắc thèm chảy nước giải! Còn lâu những thứ “tàn dư” ấy lọt vào tay dân dã bình thường ở Miền Bắc. Chưa đủ chia chác nhau ở thượng tầng, có đâu tới đám dân đen!

      Mãi sau này người ta mới biết trong các chuyến hàng “tàn dư” chở về Bắc gấp gáp bằng những chuyến Molotova tải đêm, có hàng chục tấn vàng của Ngân hàng Quốc Gia Việt Nam bị bí mật cướp đoạt chở về Hà Nội dâng nộp cho các quan Bộ Chính trị Đảng CSVN.

      16 tấn vàng: 30 năm vu khống.
      Để đánh lạc hướng dư luận và vu khống cho kẻ thua cuộc, truyền thông thân cộng ở Sài Gòn và cả truyền thông chính dòng của chế độ Cộng sản đã đồng loạt mở chiến dịch vu khống cựu Tổng Thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu ăn cắp 16 tấn vàng của quốc gia, mang ra ngoại quốc khi chạy trốn.

      Chiến dịch tuyên truyền vu khống kéo dài ròng rã hơn 30 năm (1975-2006). Cho tới năm 2006, không thể lấp liếm lâu hơn nữa, hai tờ báo Thanh Niên và Tuổi Trẻ thuộc hệ thống truyền thông Cộng sản mở một loạt phóng sự công khai tiết lộ vụ 16 tấn vàng của VNCH với đầy đủ chứng cớ xác nhận ông Thiệu không hề đụng tới một rẻo vàng của VNCH.

      Số vàng 16 tấn ngay vào thời điểm 30/4/1975 đã bị CS Miền Bắc tiếp quản, niêm phong, sau đó, Bộ Chính Trị ra lệnh bí mật chuyển về Bắc và chia chác mất dạng, rồi hô hoán phao vu cho cố Tổng Thống VNCH.

      Cũng theo hai tờ Tuổi Trẻ và Thanh Niên, bọn đầu sỏ CS Miền Bắc không phải chỉ cướp đoạt và chia nhau 16 tấn vàng mà còn cướp đi một số lượng đáng kể đô-la và đồng tiền vàng cổ lưu trữ lâu đời trong kho Dự trữ của Ngân hàng quốc gia VNCH tại Sài Gòn thời trước 1975!

      Xóa
    4. Văn hóa đồi trụy Mỹ-ngụy”.
      Cuộc tổng tấn công thứ hai mà CS nhắm tiếp theo sau cuộc cưỡng chiếm Miền Nam VN, là đánh vào văn hóa nhân bản của Việt Nam Cộng Hòa mà Cs chụp cho cái mũ “văn hóa đồi trụy Mỹ -ngụy”.

      Tất cả sách báo ở Miền Nam Việt Nam không phân biệt là sách báo tôn giáo, sách báo khoa học, sách báo nghiên cứu xã hội, sách báo dạy làm người… đều là “văn hóa đồi trụy”, chẳng những cấm đọc, cấm phát tán, mà còn cấp tốc tịch thu, chở đi đốt hoặc bán cho dân hàng rong làm giấy gói hàng. Sách báo từ các thư viện, các nhà sách, các sạp sách báo lề đường và cả các nơi tư gia đều bị lôi ra đốt sạch, xé sạch. Các tòa báo, nhà in, nhà sách lần lượt bị đóng cửa. Các nhà xuất bản bị cấm hoạt động. Các nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ, nghệ sĩ … đều là thành phần “tiểu tư sản”, bị tống vào tù hay đi tẩy não nơi ruộng đồng, đào mương đắp đập gọi là lao động thủy lợi, hay xua vào các vùng Kinh Tế Mới!

      Mắng nhiếc thô lỗ, hận thù dai dẳng.
      Các loa phóng thanh lại “ân cần” nhắc nhở “ngụy quân ngụy quyền sớm ra trình diện học tập để hưởng chế độ khoan hồng của Cách Mạng” bên cạnh là lời răn đe sắt máu “hàng sống chống chết.” Tự cho mình chính nghĩa, Cộng sản mạt sát quân cán chính VNCH đã buông súng đầu hàng, gọi họ là “ngụy”. Mấy cái miệng loa vắt trên cây hay gắn trên sân thượng các cao ốc liên tục phun ra những tiếng tru tréo nhục mạ “ngụy quân ngụy quyền... đế quốc Mỹ.”

      Tôi có cảm tưởng hận thù sẽ còn đeo đuổi dai dẳng bao lâu cái ngôn từ xỉ vả hạ cấp “ngụy” này “ngụy” nọ còn tiếp tục là ngôn ngữ thường ngày trên đất nước. Nghĩa là hết thảy quân cán chính VNCH cứ sẽ mãi mãi bị siết chặt trong vòng vây oán thù.

      Sau ngày 30/4/1975, các sân trường thành phố Sài Gòn trở thành những điểm “trình diện” cho các viên chức và sĩ quan chế độ cũ. Các vị giờ đây trở thành hàng binh và tù binh. Cán bộ an ninh CS không bỏ lỡ cơ hội lên mặt lên lớp chửi bới sỉ vả kẻ bại trận. Chúng miệt thị sĩ quan, viên chức chế độ cũ, nhiếc mắng họ là những "tên ác ôn ăn bơ thừa, uống sữa cặn của đế quốc Mỹ." Vừa mắng chửi, chúng vừa giở giọng nhân đạo hứa hẹn “khoan hồng cho những ai sớm trình diện học tập cải tạo tốt, ba tháng được xét cho về.” Nhưng cái 3 tháng học tập cải tạo ấy nó như thế nào, giờ ai cũng đều rõ.

      Kết.
      Hình ảnh trên đây chỉ là một góc nhìn hết sức hạn hẹp của một người chứng bất đắc dĩ về một cuộc thay ngôi đổi chủ đầy bi lụy. Sau đó còn biết bao cảnh “sạch nhà sạch phố” khác diễn ra theo kiểu “quét sạch nó đi” gây tang thương khắp hang cùng ngõ hẻm đất nước, ở đó sự dối trá lừa lọc, hành động cướp ngày trắng trợn và áp bức bạo tàn cứ tăng, tăng mãi suốt 40 năm trường mà thủ phạm chính là tập đoàn CS thống trị độc tài, nạn nhân là dân lành trên cả nước!

      Lê Thiên
      4/2015

      Xóa
  29. Chiến thắng 30/4 của dân tộc ta đã đi vào lịch sử oai hùng, vẻ vang khắp năm châu, chấn động địa cầu. Một chiến thắng thuyết phục khiến cho kẻ địch phải cúi mình, một dân tộc nhỏ bé nhưng không hề hèn nhát mà dũng cảm đứng lên vì độc lập tự do cho chính mình. chiến thắng ấy không chỉ khắc sâu trong trái tim mỗi người Việt mà ấn tượng với cả cộng đồng quốc tế

    Trả lờiXóa
  30. thật sự chiến thắng ngày 30 tháng 4 năm 1975 là một chấn động địa cầu.đó là một mốc son chói lọi của dân tộc Việt Nam.dù là một đất nước nhỏ bé nhưng Việt Nam vẫn kiên cường chống lại giặc ngoại xâm.đó thật sự là một thành quả xứng đáng và tự hào.

    Trả lờiXóa
  31. Nhân ngày 30/4/2015 ,trong lòng tôi những nén Hương thơm xin được thắp cho các anh hùng tử sĩ đã nằm lại trên quê hương đất mẹ miền Nam Việt Nam ,xin trang trọng thắp cho Ngũ Hổ Tướng Quân đã làm sáng ngời mạu cờ Vàng ba sọc đỏ .Xin thắp cho Cha ,Anh tôi những Quân ,Dân ,Cán ,Chính VNCH đã bỏ mình nơi trại cải tạo .Xin thắp cho bạn bè tôi những người có thân nhân đã bỏ mạng nơi rừng thiêng nước độc khi được "đặc ân "của chính quyền CS cho đi kinh tế mới.Xin thắp cho người dân tôi đã nằm yên dưới lòng biển sâu để tìm Tự Do trên đường trốn chạy thiên đường CS.Và cuối cùng xin thắp cho dân oan phải chết khi bị cướp đất ,cướp nhà .

    Trả lờiXóa
  32. Cho dù 40 năm đã trôi qua nhưng mà chiến thắng 30/4/1975 vẫn như vừa mới trôi qua mà thôi, chúng ta vẫn thấy thế giới nhắc đến như một kỳ tích trong lịch sử vậy. Một đất nước Việt Nam hoàn toàn giải phóng, thống nhất đất nước, người dân Việt Nam của chúng ta tự hào về điều đó, về việc đất nước thống nhất

    Trả lờiXóa
  33. Ngày hôm nay đây. Ngày mà 40 năm về trước đã làm lên chiến thắng trấn động địa cầu. Ngày mà hôm nay thế hệ con em như chúng ta vẫn còn cảm thấy lòng biết ơn và sự tự hào đối với dân tộc

    Trả lờiXóa
  34. Dưới báo nước ngoài người Việt Nam của chúng ta đã giành chiến thắng vĩ đại, một chiến thắng vẻ vang mà không chỉ người Việt Nam của chúng ta cảm thấy như vậy. Nó cũng là một làn sóng mạnh mẽ để cả thế giới biết rõ hơn về đất nước Việt Nam hùng mạnh, thật đáng tự hào.

    Trả lờiXóa
  35. Một chiến thắng vẻ vang của dân tộc ta mà báo nước ngoài bao nhiêu năm vẫn phải khen ngợi, trong đó nước Mỹ dù chịu thua nhưng một chuỗi trận thuyết phục người lính Việt Nam. Vậy mà lại có những kẻ rận chủ trong nước phủ nhận điều đó, vẫn nói về VNCH và Mỹ ngày đó như kiểu không phải là những kẻ bại trận ấy

    Trả lờiXóa
  36. "Người cộng sản nói dối lem lém, nói dối lì lợm, nói dối không hề
    biết xấu hổ và không hề run sợ. Người dân vì muốn sống còn cũng đành
    phải dối trá theo."

    - Nguyễn Khải, Đại Tá, Đại Biểu Quốc Hội, Phó Tổng Thư Ký Hội Nhà Văn
    CS:

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. tự hào về Việt Nam hào hùng trong lịch sử và Việt Nam hôm nay không ngừng lớn mạnh đi lên. tự hào là con người của việt nam của nhân dân ta là người việt nam và chúng ta sẽ là người dành chiến thắng trước tất cả mọi thứ

      Xóa
  37. "Phản động là gì?:
    Đảng có thể kết tội tôi phản Đảng. Tội ấy tôi xin nhận. Nhưng đừng suy diễn rằng phản Đảng là phản quốc và kết tội tôi chống lại đất nước. Đó là sự xúc phạm ghê gớm nhất đối với mỗi con người Việt Nam còn giữ trong mình lòng tự hào và sự khắc khoải chờ mong về tương lai dân tộc."

    -Trương Hùng

    Trả lờiXóa
  38. Sự thật về chiến thắng ngày 30/04 và ý nghĩa của nó với nhân dân Việt Nam, nhân dân thế giới như thế nào đã được những nhà báo nước ngoài nhìn nhận một cách khách quan. Điều này là minh chứng rõ nhất phủ nhận đi quan điểm của một số người đang cố tình quên đi, xuyên tạc lịch sử về ngày đại thắng!

    Trả lờiXóa
  39. Chiến thắng 30/4 là mốc son chói lọi, mở ra một trang sử mới đối với dân tộc ta. đất nước được hòa bình, thống nhất, tự do, có chủ quyền. có thể nói hiếm đất nước nào có lịch sử hào hùng như dân tộc Việt Nam, chiến thắng của nhân dân ta làm cho bạn bè quốc tế phải khâm phục, và được báo chí thế giới ca ngợi rất nhiều.

    Trả lờiXóa

 

Thống kê

  • bài viết
  • bình luận

Rank Blog

Lượt xem

.
Chia sẻ