Thứ Tư, 31 tháng 12, 2014

ĂN THEO

Thời gian qua, sau thời gian bế tắc vì không còn lý do để "biểu tình", các nhà zân chủ Việt đã tìm ra mục tiêu "đấu tranh" để tập hợp nhau, vừa kiếm ăn, vừa có thể "biểu dương lực lượng". Đó là ăn theo công luận để hô hào tụ tập ăn vạ dưới chiêu bài kêu oan cho những vụ án có dấu hiệu oan sai (nên nhớ chỉ là dấu hiệu) hoặc sai sót về trình tự, thủ tục tố tụng.

Tụ tập gây rối, chống người thi hành công vụ tại trại giam tỉnh Long An ngày 30-12-2014 của các cá nhân chống đối 

Ai là những người cổ vũ hăng hái nhất cho "dân chủ” ở Việt Nam? Tại sao lại toàn các gương mặt của một số luật sư kém cỏi nghiệp vụ, trí thức già nua cũ kỹ lại tự cho mình là "cấp tiến", văn nghệ sỹ hết chữ quay ra đón gió trở cờ, cùng một số chí phèo thời @ mang danh "dân oan"?

Điều đó, ai có chút quan tâm đều có thể nhận ra.

Ở đây, chỉ chia sẻ chút nội dung trong bài viết của luật sư Trần Hồng Phong, dù đã có câu "gài" để trốn trách nhiệm từ đầu bài, nhưng nếu để phản bác lại thì chỉ cần qua đoạn đầu tiên - đã có thể chỉ ra thủ thuật lắt léo câu chữ, hòng làm lẫn lộn nhận thức của người đọc (theo đúng kiểu luật gia).

Nguyên văn đoạn mở đầu trong bài viết của Ls. Trần Hồng Phong đăng trên Dân làm báo:

==== 
"Xin nói rõ bài viết này chỉ là một góc nhìn từ một người, hoàn toàn mang tính chất thông tin. Trong khi chúng ta đều biết rõ có rất nhiều người, kể cả những vị lãnh đạo cao cấp, cho đến các luật sư, nhà báo, thậm chí "người dưng" trong và ngoài nước, các tổ chức quốc tế ... đã và đang sát cánh một cách âm thẩm hoặc công khai hỗ trợ, giúp đỡ gia đình Hồ Duy Hải kêu oan cho con - với mong muốn công lý được thực thi, sự thật được làm rõ.
Với tư cách là luật sư trợ giúp pháp lý cho gia đình Hồ Duy Hải trong quá trình kêu oan, từ lâu tôi được biết có tin nói cứ mỗi lần có cán bộ vào làm việc với Hải trong trại giam (để xác minh) thì Hải đều nhận mình chính là người đã giết hai nữ nhân viên bưu điện Cầu Voi! 
Cụ thể là trong một lần đi kêu oan cho Hồ Duy Hải tại Hà Nội cuối năm 2011, tôi đã trực tiếp nói chuyện về Đơn đề nghị giám đốc thẩm của mình với một lãnh đạo Viện kiểm sát nhân dân tối cao tại trụ sở Viện. Vị này nói chính ông vừa vào Long An xác minh "theo đơn của luật sư". Và ông nói thấy Hải khỏe mạnh và nhận tội! (Nhưng khi tôi trực tiếp hỏi lại "nếu Hải là kẻ giết người thì tại sao dấu vân tay không phải của Hải? - thì không được trả lời). 
Khi tôi hỏi gia đình Hải "sao lạ vậy?", thì được trả lời là "Cũng không biết sao lại vậy. Vì mỗi lần vào thăm Hải đều nói mình không giết người và nhắn đi tìm chủ tịch nước kêu oan. Có thể là Hải bị đánh đập hay đe dọa nên phải nhận chăng?". 
Càng về sau này, tôi nhiều lần nói gia đình phải tìm mọi cách trao đổi với Hải, nói Hải nếu thật sư bị oan, thì phải kêu oan khi gặp cán bộ, chứ không thể nhận tội như vậy rất bất lợi. 
Nhưng gia đình dù mỗi tháng một lần đều vào thăm nuôi Hải, nhưng không thể nào làm được cái việc tưởng chừng đơn giản ấy. 
Thật là một tình huống nan giải. Và làm sao để "giải quyết"?
Một trong những "biện pháp" mà tôi nghĩ ra, là luật sư (tôi và/hoặc luật sư Nguyễn Văn Đạt) cần phải vào gặp mặt Hải trong trại giam để tìm hiểu.
 
Chính vì vậy, hôm giữa tháng 12/2014, ngay trước khi gia đình Hải làm việc với bà Lê Thị Nga (Phó chủ nhiệm UB Tư pháp QH) 1 tiếng đồng hồ, tôi đã trao đổi và thống nhất với gia đình làm một là đơn xin cho luật sư được cùng theo đoàn giám sát của QH vào gặp Hải. Nhưng bị từ chối (tôi cũng không bất ngờ về việc này). 
Đến tối ngày 12/12/2014, khi một nhà báo rất quan tâm đến vụ việc nhắn cho tôi một tin là chiều nay khi bà Lê Thị Nga vào trại tiếp xúc với Hải. Hải đã nhận mình là người đã giết hai nữ nhân viên do thua nợ bài bạc vài chục triệu. Và cũng theo nhà báo, thì có tin là Hải đã có khoảng 35 bản cung nhận tội và từng viết thư xin lỗi mẹ, xin được sớm thi hành án tử hình. Nhà báo này cũng cảm thấy rất lo lắng, thậm chí hoang mang. 
Là người trực tiếp tiếp xúc với hồ sơ vụ án, nên tôi biết rõ những bản khai nhận tội ấy. Nên tôi có nhắn lại là "tôi biết và đã suy nghĩ về những bản khai nhận tội của Hải trong nhiều tháng, trước khi quyết định gửi Đơn đề nghị giám đốc thẩm kêu oan cho Hải". 
Tuy nhiên tôi cũng rất lo lắng và đã phải ngay lập tức gọi điện báo tin và trao đổi với gia đình Hải.
...."
=====

Nghĩa là, các luật sư và gia đình Hồ Duy Hải, chưa có gì để chứng minh Hải vô tội. Việc các cơ quan chức năng xem xét ở đây là đang xem xét trình tự, thủ tục tố tụng. Nếu sai, sẽ huỷ án để điều tra, xét xử lại. Không có tội thì được tha và bồi thường, có tội thì ra pháp trường (chẳng ai muốn cả, trừ đám "zân chủ yểm trợ dâm oan").

Mọi người đều có thể nhận thấy một số điểm vô lý và yếu sinh lý trong đoạn trích trên.

Hải Trang

Thứ Bảy, 27 tháng 12, 2014

CÁI NHÌN KHÁCH QUAN VỀ VIỆC BLOGGER NGUYỄN QUANG LẬP BỊ BẮT

Blogger Nguyễn Quang Lập, ảnh: internet
        Vụ việc liên quan đến blogger Nguyễn Quang Lập bị bắt vào ngày 6/12 vừa qua đã và đang thu hút sự chú ý rất lớn từ dư luận cả trong và ngoài nước. Có nhiều luồng ý kiến trái chiều được đưa ra, không chỉ những người công dân bình thường mà ngay cả nhiều nhân vật có tiếng trong giới tri thức cũng có những sự bày tỏ mang tính cá nhân của mình. Vậy hiểu thế nào cho khách quan nhất vụ bắt giữ blogger Nguyễn Quang Lập?
       Blogger Nguyễn Quang Lập vốn là một nhà văn được biết đến qua một số tác phẩm truyện ngắn, tiểu thuyết…Ông có nhiều những sáng tác trong các mảng văn học, kịch, kịch bản điện ảnh. Một trong những điều đáng chú ý nhất khi nhắc đến Nguyễn Quang Lập không gì khác chính là việc ông lập ra blog “Quechoa.vn” - Trang blog vừa bị xóa tên trên serve hồi cuối tháng 5/2013 vừa qua. Ông được nhiều người nhận xét là một nhà văn vừa có tài, vừa có tâm huyết với nghề, một số khác còn cho rằng ông Bọ Lập có khả năng “chấn dân khí”…… Chính vì thế, khi mà Blogger Nguyễn Quang Lập bị bắt giữ, thì nhiều người tỏ ra bất bình, thậm chí là phản đối kịch liệt, kêu gọi biểu tình, đi xin chữ ký để đòi trả lại công bằng cho ông…. Nhưng xin hãy nhìn nhận một cách khách quan, toàn diện vấn đề ở đây là gì, để thấy được hành vi của Nguyễn Quang Lập có mức độ sai phạm như thế nào.
Chắc có người biết đến câu chuyện về Bác Hồ của chúng ta trước đây. Trong một lần dạo chơi trong vườn, Bác dừng lại, suy nghĩ một lúc rồi quyết định ngắt bỏ một bông hoa rất đẹp, rất thơm bởi vì trên bông hoa có sâu. Bác bảo rằng đúng là bông hoa rất đẹp, rất thơm, nhưng  vì lũ sâu đang sinh sống và đẻ trứng ở trên đó, nếu không ngắt bông hoa đó đi thì lũ sâu sẽ sinh sôi phát triển, và đến một lúc nào đó sẽ phá hủy cả một vườn hoa. Chỉ hành động nhỏ đó thôi cũng đủ hiểu được ý của Bác Hồ: khi mà một người dù có đức, có tài,….nhưng sau đó tha hóa, biến chất, tư tưởng thoái hóa, vi phạm pháp luật thì cũng sẽ phải chịu sự trừng trị của pháp luật.
          Quay trở lại chuyện của blogger Nguyễn Quang Lập, tài năng của ông là một điều không thể phủ nhận được. Nhưng hãy nhìn xem hành vi của ông như thế nào? Ông tuyên truyền xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân bằng việc thường xuyên đăng tải những bài viết không đúng sự thật, xuyên tác, phỉ báng bộ máy và một số cán bộ lãnh đạo cấp cao…. Chẳng hạn như trên blog của mình, ông có đăng tải bài viết có nội dung ví đất nước Việt Nam như một nhà tù và ông coi hơn 90 triệu dân Việt Nam hiện đang sống trong một nhà tù nhỏ. Rõ ràng, trên một blog mà có nhiều người theo dõi và truy cập thì việc đăng tải những bài viết với nội dung như vậy không gì ngoài mục đích ông đang cố tính xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân. Ngoài ra ông còn đăng rất nhiều bài viết có nội dung tương tự không chỉ trên blog của mình mà còn trên cả các trang mạng hải ngoại, các trang phản động.
Không chỉ có vậy, chính blogger Nguyễn Quang Lập còn phao tin, bịa đặt, gây hoang mang trong dư luận. Với bài viết “Bọ Lập đi biểu tình” bằng những ngôn từ gây kích động lòng hận thù dân tộc, thổi phồng các vấn đề nóng trong xã hội theo hướng tiêu cực….thì ông Lập dường như đang cố gắng loan tin sai sự thật, gây ra một sự hiểu nhầm trong dân chúng, khiến cho nhiều người dân hoang mang, lo lắng. Bạn thử hình dung xem, khi mà tình hình về biển Đông, mối quan hệ giữa Việt nam và Trung Quốc đang rất phức tạp như hiện nay thì việc tung những thông tin như thế của Nguyễn Quang sẽ gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến mức độ như thế nào?
Như vậy, với những hành vi như thế, việc blogger Nguyễn Quang Lập bị bắt giữ rõ ràng là lực lượng thực thi pháp luật Việt Nam đang làm đúng nhiệm vụ của mình. Khách quan, công bằng mà nói blogger Nguyễn Quang Lập là một người có tài, có cống hiến,….nhưng với những hành vi vi phạm pháp luật mang tính chất nghiêm trọng như thế thì ông tất nhiên sẽ phải chịu sự trừng phạt thích đáng của pháp luật.

Tĩn tò@

Thứ Năm, 25 tháng 12, 2014

ĐẾN KHI NÀO LŨ RÂN CHỦ RỞM HẾT TƯỞNG TƯỢNG?




Là một người dân, cũng từng đọc một số tác phẩm của Nguyễn Quang Lập xong chúng ta sẽ cảm thấy thất vọng khi một người được đất nước cho ăn, cho học vậy mà lại đi xuyên tạc lịch sử, nói xấu những đồng đội, đồng chí đã anh dung hi sinh vì Tổ quốc, vì nhân dân một cách vô cùng trắng trợn. Phải chăng Nguyễn Quang Lập cho rằng mình bị bệnh thì thích làm gì thì làm, thích nói gì thì nói hay là già rồi nhưng vẫn thích đua đòi cho bằng các cháu để được nổi tiếng.

Và giờ đây khi những hành vi vô đạo đức và vi phạm pháp luật của Nguyễn Quang Lập đang bị điều tra, xử lí thì rất nhiều kẻ tát nước theo mưa, muốn kiếm trác, hưởng lợi từ Nguyễn Quang Lập bằng một trí tưởng tượng khôi hài. Đọc bài viết “Quyền được chăm sóc sức khỏe” trên blog danlambao mà có lẽ trong chúng ta không ai không cảm thấy sự nực cười về sự non nớt, nhận thức kém của bè lũ rân chủ rởm.
Bài viết trên blog danlambao

Chúng ta còn nhớ lũ rân chủ rởm đã đòi đủ các “quyền” nào là quyền được biết, quyền được nói, quyền im lặng…giờ là quyền được chăm sóc sức khỏe. Điều mà mỗi người dân đều cảm thấy thất vọng cho lũ rân chủ rởm này là miệng chúng lúc nào mở ra cũng chỉ biết đòi hết quyền này đến quyền khác giống như là chỉ thích mở miệng ăn mà không thích bắt tay làm. Không có một đất nước, một quốc gia, một tổ chức nào mà nói đến quyền mà không nói đến nghĩa vụ, trách nhiệm. Nhưng xem ra lũ rân chủ rởm này mở mắt là chỉ thấy quyền mà không thấy nghĩa vụ đâu. Vì sao thế? Vì bọn chúng có bao giờ thực hiện nghĩa vụ nào đâu, toàn há miệng chờ bố thí của bên ngoài cho để sống.


Nghe lũ rân chủ rởm này tưởng tượng rất hay: "Tôi thắc mắc từ hôm nhà văn Nguyễn Quang Lập bị bắt, về số lượng thuốc bệnh ông mang theo đủ dùng trong bao nhiêu ngày? Ông có được giữ trong mình để uống theo đúng liều lượng như khi ở nhà hay không? Gia đình có được thăm viếng để tiếp tế thuốc men, thức ăn phù hợp với những kiêng khem của một người có (hình như) nhiều bệnh kinh niên như ông phải theo? Tình trạng giam giữ có cho phép ông sống trong mức độ tối thiểu đủ, để không làm bệnh trở nặng?" (trích từ bài viết trên blog danlambao) nhưng thiết nghĩ khi bố mẹ, ông bà chúng ốm, bệnh chúng có nghĩ được thế không hay chỉ là nỗi hổ nhục cho gia đình, họ hàng hay chỉ biết về xin tiền, phá phách.



Nhưng càng nói càng cho chúng ta thấy nhận thức nông cạn, thiển cận của lũ rân chủ rởm này. Đất nước ta luôn hết sức nhân đạo không phải như Mỹ mà suốt ngày tra tấn, đánh đập. Chúng nên biết rằng ở các trại giam, trại tạm giam đều có các bệnh xá và tất cả các phạm nhân khi bị bệnh đều được cho đi khám, cứu chữa tại các cơ sở y tế theo đúng các quy định của pháp luật. Có lẽ rằng lũ rân chủ rởm này nên nói các quyền này với Mỹ mới phải để cho các tù nhân ở Mỹ được sống.
                                                        THIÊN BÌNH

Thứ Tư, 24 tháng 12, 2014

ĐÀI RFA TIẾNG VIỆT - PHƯƠNG TIỆN TRUYỀN THÔNG CHỐNG CHÍNH QUYỀN

Đài “Á châu tự do” (Radio Free Asia - RFA) được thành lập năm 1950 do Richard Richter (nguyên là người phụ trách chương trình “Tin buổi tối” của đài truyền hình Mỹ ABC) làm Giám đốc, trụ sở đặt tại 2025 M Street NW, Suite 300 Whashington DC 20036, Mỹ; có trạm tiếp sóng tại Thái Lan, Philippine, Úc. Ban đầu, đài này được CIA tài trợ nhằm thực hiện chiến lược “diễn biến hòa bình” tại Việt Nam, Trung Quốc, Bắc Triều Tiên. Từ năm 1996 thì chuyển sang hoạt động báo chí tư nhân nhưng vẫn nhận được tài trợ thường xuyên của Chính phủ Mỹ. 

Số cầm đầu RFA là một tập đoàn phi lợi nhuận phát thanh các thông tin và tin tức bằng 09 thứ tiếng bản xứ Á châu (Miến Điện, Quảng Đông, Khmer, Triều Tiên, Lào, Quan thoại, Tây Tạng, Uyghur và Việt Nam) đến những người nghe không tiếp cận được với truyền thông tin tức “đầy đủ và tự do” (mỗi thứ tiếng có một trưởng ban phụ trách). Thời lượng phát sóng khoảng 2h/01 ngày, còn lại chủ yếu phát trên mạng Internet. Mục đích của đài là “cung ứng một diễn đàn nhiều ý kiến và tiếng nói trong các quốc gia Á châu này”. Đài dựa vào phần lớn các phòng viên chuyên nghiệp và phóng viên tự do quốc tế ở khắp châu Á để thu thập tin tức.


Nội dung chủ yếu trong nội dung các chương trình của RFA là đưa tin và bình luận các sự kiện nội bộ của các nước châu Á. Vì vậy, sau khi thành lập, đài này đã gặp sự phải sự phản đối kịch liệt của một số nước châu Á. Tuy nhiên, RFA được các tổ chức phản động lưu vong ủng hộ, chúng coi đây là một trong những công cụ hữu hiệu của chiến lược “diễn biến hòa bình” để chuyển hóa tư tưởng, phục vụ cái gọi là “đấu tranh cho dân chủ nhân quyền” ở các nước châu Á nói chung và Việt Nam nói riêng.

Nguyễn Ngọc Bích
Ban tiếng Việt (ban Việt ngữ) của đài RFA do Nguyễn Ngọc Bích phụ trách, sử dụng đội ngũ phóng viên, cộng tác viên người Việt từng làm cho các báo đài có quan điểm chống cộng sản ở hải ngoại như VOA, BBC, VNCR, đài Litte Saigon, báo Người Việt… như: Mặc Lâm, Gia Minh, Hữu Văn, Quốc Việt, Trà Mi, Đỗ Hiếu, Tôn Vân Anh, Phạm Đoan Trang, Thùy Mi…

Thời gian gần đây, ngân sách cho hoạt động của RFA liên tục bị Chính phủ Mỹ cắt giảm; tuy nhiên số cực hữu trong Quốc hội Mỹ đang tích cực tác động RFA thu thập thông tin về tình hình trong nước viết bài tuyên truyền, xuyên tạc, vu cáo Việt Nam về dân chủ, nhân quyền, đàn áp người dân tộc thiểu số nhằm mục đích đưa Việt Nam trở lại danh sách CPC( nước chú ý về tôn giáo) .

Thời gian qua, với bản chất chống cộng, RFA gia tăng các hoạt động vu cáo, xuyên tạc hình hình Việt Nam. Chúng thực hiện phỏng vấn với các đối tượng chống đối trong và ngoài nước. Bằng các hình thức khác nhau, các phóng viên RFA thường xuyên liên hệ và thực hiện các cuộc phỏng vấn với số đối tượng chống như: Nguyễn Văn Hải(Điếu cày), Cù Huy Hà Vũ, Lý Thái Hùng(TBT Việt tân), Nguyễn Văn Đài, Ngô Quỳnh, Đỗ Nam Hải, Nguyễn Văn Lý (Khối 8406), Hoàng Tứ Duy (“Việt tân”), Trần Văn Sơn (nguyên chủ tịch “Phục hưng Việt Nam” năm 1978)… Qua đó, tìm hiểu tình hình trong nước, nhất là thông tin về số đối tượng chống đối chính trị bị chính quyền bắt, xử lý; cổ vũ, động viên số này tiếp tục hoạt động chống phá; đồng thời lên tiếng tuyên truyền Việt Nam vi phạm “dân chủ, nhân quyền”, đàn áp tôn giáo, tham nhũng. Gần đây nhất, RFA cũng tổ chức phỏng vấn Nguyễn Văn Hải sau khi bị ta trục xuất sang Mỹ với nhiều lời lẽ kích động, thiếu thiện chí.

Các phóng viên ban Việt ngữ đài RFA ra sức tập trung thu thập tin tức, tài liệu về các vấn đề xã hội “nhạy cảm” ở Việt Nam như giáo xứ Thái Hà, vụ 42 nhà Chung, khai thác Bô-xít ở Tây Nguyên, vấn đề Hoàng Sa-Trường Sa,tình trạng tham nhũng... Từ đó, đưa ra những nhận định xuyên tạc tình hình trong nước, kích động quần chúng nhân dân biểu tình phản đối Trung Quốc, biểu tình chống đàn áp tôn giáo, gây mất an ninh trật tự.

Ngoài ra, RFA còn tạo các diễn đàn chính trị, dân chủ nhân quyền trên mạng xã hội nhằm chống phá Việt Nam như đã làm tại Trung Đông, Bắc Phi; qua đó, tạo dựng “ngọn cờ” để đào tạo làm nòng cốt cho “phong trào dân chủ” ở Việt Nam.

Hải Trang

Thứ Hai, 22 tháng 12, 2014

PHÁT HUY NHÂN TỐ CON NGƯỜI, ĐẨY MẠNH PHÁT TRIỂN KINH TẾ - XÃ HỘI TRONG GIAI ĐOẠN HIỆN NAY


Nhìn lại toàn bộ sự nghiệp cách mạng do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo kể từ ngày thành lập đến này đã chứng minh rằng nhân tố có ý nghĩa quyết định tạo nên mọi thắng lợi cách mạng là con người. Vì vậy, trong Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội, Đảng Cộng sản Việt Nam đã chỉ rõ “Phương hướng lớn của chính sách xã hội là: Phát huy nhân tố con người trên cơ sở đảm bảo công bằng, bình đẳng về quyền lợi và nghĩa vụ công dân; kết hợp tốt tăng trưởng kinh tế với tiến bộ xã hội; giữa đời sống vật chất và đời sống tinh thần; giữa đáp ứng các nhu cầu trước mắt với chăm lo lợi ích lâu dài; giữa cá nhân với tập thể và cộng đồng xã hội.
Trong công cuộc đổi mới, Đảng và Nhà nước Việt Nam xác định đặt con người vào vị trí trung tâm của các chính sách phát triển; coi con người là mục tiêu phấn đấu cao nhất của chế độ. Mọi chủ trương, chính sách phát triển đều xuất phát từ con người, lấy con người làm trung tâm. Tăng trưởng và phát triển kinh tế vì con người, đi đôi với phát triển các mặt về văn hóa, giáo dục, nâng cao dân trí, bảo vệ và cải thiện môi trường. Mục tiêu nhất quán của mọi chính sách xã hội do Đảng và Nhà nước đề ra đều hướng trọng tâm vào con người, nhằm không ngừng nâng cao đời sống vật chất của mọi thành viên trong xã hội, bảo đảm những nhu cầu tối thiểu nhất của con người là ăn, ở, mặc, đi lại, học tập, nghỉ ngơi, khám chữa bệnh và nâng cao thể chất con người Việt Nam. Trong những năm tới, Đảng và Nhà nước Việt Nam xác định các vấn đề ưu tiên là bảo đảm tốt hơn phúc lợi xã hội, giả quyết ngày càng nhiều việc làm cho người lao động, tập trung làm tốt công tác xóa đói giảm nghèo, đẩy mạnh công tác bảo hiểm xã hội, bảo vệ và chăm sóc sức khỏe, nâng cao thể chất của nhân dân, thực hiện dân số, kế hoạch hóa gia đình, đấu tranh với các tệ nạn xã hội, ngăn chặn và đẩy lùi các đại dịch như HIV/AIDS, dịch cúm…; bảo vệ môi trường sinh thái, ứng phó kịp thời với biến đổi khí hậu, đồng thời chú trọng hoàn thiện cơ chế bảo trợ xã hội.
Trong báo cáo quốc gia kiểm điểm định kỳ việc thực hiện nhân quyền ở Việt Nam, Chính phủ Việt Nam xác định việc thúc đẩy các chính sách xã hội như xóa đói giảm nghèo, tạo việc làm, chăm sóc y tế, giáo dục đào tạo và củng cố hệ thống an sinh xã hội là những ưu tiên  quốc gia trong việc bảo vệ và thúc đẩy nhân quyền trong thời gian tới, trong đó đưa ra những cam kết cụ thể về những vấn đề này, bao gồm:
- Tiếp tục đẩy mạnh công tác xóa đói giảm nghèo, chú trọng tạo công ăn việc làm, nâng cao thu nhập, quan tâm phát triển mạng lưới an sinh xã hội, cung cấp các dịch vụ xã hội cơ bản cho người nghèo và các nhóm người dễ bị tổn thương, cho các vùng sâu vùng xa;
- Phấn đấu đạt phổ cập trung học cơ sở;
- Chú trọng phòng chống buôn bán phụ nữ và trẻ em; đẩy mạnh công tác tuyên truyền chống phân biệt đối xử với nạn nhân của tệ nạn buôn bán phụ nữ, trẻ án và tạo việc làm, thu nhập của nạn nhân của việc buôn bán phụ nữ, trẻ em, chú trọng giải quyết vấn đề lao động trẻ em; kết hợp chặt chẽ với các nước, đặc biệt là các nước trong khu vực trong công tác chống buôn bán phụ nữ, trẻ em, chống tội phạm xuyên quốc gia;
- Tiếp tục chương trình tiêm chủng vắc xin phòng chống 7 bệnh cho trẻ em, chú trọng công tác tuyên truyền phòng chống HIV/AIDS; quan tâm công tác chăm sóc sức khỏe bà mẹ, trẻ em, sức khỏe sinh sản, giảm tỷ lệ trẻ em suy dinh dưỡng.
- Đẩy mạnh thực hiện chính sách bình đẳng giới, tuyên truyền xóa bỏ phân biệt đối xử vì giới tính; tạo cơ hội bình đẳng về giáo dục, việc làm và thu nhập cho phụ nữ, đặc biệt là phụ nữ ở những vùng khó khăn, vùng sâu, vùng xa, phụ nữ người dân tộc thiểu số, đẩy mạnh công tác chống bạo lực gia đình, công tác tuyên truyền nhằm thay đổi nhận thức trọng nam kinh nữ.
Nguyễn Chiến Thắng

Thứ Bảy, 20 tháng 12, 2014

ĐÒI HỎI VÔ LÝ CỦA GS. NGÔ BẢO CHÂU

Trên mạng đang lan truyền bức thư ngỏ của ba nhà khoa học Việt Nam nổi tiếng thế giới, GS Ngô Bảo Châu (Chau Ngo - Đại học Chicago, Mỹ), GS Đàm Thanh Sơn (Dam Thanh Son - Đại học Chicago, Mỹ), GS Vũ Hà Văn (Van Vu - Đại học Yale, Mỹ) gửi Bộ Cộng an, Viện kiểm sát nhân dân tối cao đòi “thả ngay lập tức” Nguyễn Quang Lập. Tôi đã từng không có hiềm ý trỉ trích của Gs Châu, dù rằng thỉnh thoảng vẫn thấy bóng dáng của ông bên các đại “chấy thức rận chủ” mà tôi vẫn thường xuyên phê phán. Tuy nhiên, gần đây với việc Bộ Công an bắt và khởi tố Nguyễn Quang Lập vì tội 88 BLHS thì GS Châu tỏ thái độ chống đối quyết liệt chính quyền Việt Nam về việc bắt và xử lý Lập. Điều này, khiến 1 công dân như tôi bức xúc phải lên tiếng. 


Trước hết, hãy xem lại quá trình vi phạm của Nguyễn Quang Lập 

Nguyễn Quang Lập, sinh năm 1956, hộ khẩu thường trú tại căn hộ B505 - Lô B2 - Chung cư Hoàng Anh - Gia Lai, 37 Nguyễn Văn Hưởng, phường Thảo Điền, quận 2, thành phố Hồ Chí Minh. Ngày 06/12/2014, Cơ quan An ninh điều tra Công an thành phố Hồ Chí Minh đã bắt quả tang, ra lệnh khám xét khẩn cấp và tạm giữ hình sự đối với Nguyễn Quang Lập. Hiện Cơ quan An ninh điều tra Công an thành phố Hồ Chí Minh tạm giam 3 tháng Nguyễn Quang Lập để tiếp tục điều tra làm rõ hành vi vi phạm pháp luật của Nguyễn Quang Lập xử lý theo quy định của pháp luật. Cũng theo thông tin từ Báo công an nhân dân thì ông Nguyễn Quang Lập đã bị khởi tố vì tội danh “tuyên truyền chống Nhà nước” theo điều 88 Luật Hình sự. 
Điều 88. Tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam:
Người nào có một trong những hành vi sau đây nhằm chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam, thì bị phạt tù từ ba năm đến mười hai năm: a) Tuyên truyền xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân;
b) Tuyên truyền những luận điệu chiến tranh tâm lý, phao tin bịa đặt, gây hoang mang trong nhân dân;
c) Làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu, văn hoá phẩm có nội dung chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
Phạm tội trong trường hợp đặc biệt nghiêm trọng thì bị phạt tù từ mười năm đến hai mươi năm. 

"Thứ nhất, ông Lập đã tuyên truyền xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân. Điều này được thể hiện thường xuyên, nhiều lần trên trang blog bọ lập Quê choa mà ông Lập thực hiện. Có thể nêu ra nhiều trường hợp bài viết xuyên tạc, phỉ báng lãnh đạo Đảng, Nhà nước và một số cán bộ cấp cao...Nhiều bài viết khác có nội dung sai sự thật, phỉ báng bộ máy quản lý, điều hành, lãnh đạo đất nước. 

Xin được lấy ví dụ về một bài đăng trên blog của ông Lập, dù chỉ là đăng lại bài của bà Nguyễn Thị Từ Huy nhưng có đoạn: 
“Hết người này rồi người khác vào tù.Chín mươi triệu người Việt Nam còn ở ngoài nhà tù nhỏ, bao giờ chúng ta quyết định sẽ thôi sống hèn?”, “Cũng tương tự như việc đa số các anh im lặng, buông xuôi, trước những dấu hiệu rõ rệt, không thể phủ nhận, về sự lệ thuộc của đất nước này vào Trung Quốc. Cá nhân tôi, từ những gì nhìn thấy và biết được, tôi cho rằng sở dĩ có tình trạng phụ nữ phải kéo cày như thế này, sở dĩ có sự suy thoái toàn diện của xã hội hiện nay, có sự mất độc lập quốc gia hiện nay là vì đa số đàn ông các anh hèn và quá hèn..”. 
Qua đoạn trích trên cũng đủ thấy bài viết này đã xuyên tạc, phỉ báng chính quyền như thế nào khi coi đất nước như một nhà tù, 90 triệu dân ở một nhà tù nhỏ”. Dù không trực tiếp viết bài này, nhưng với hành vi đăng bài, NQL đã phạm tội “tuyên truyền xuyên tac, phỉ báng chính quyền nhân dân” mà không thể chối cãi. 

Có thể kể ra hàng loạt bài viết với những cái tên như: “Nhục quá trời“, “Phải uốn lưỡi 7 lẫn trước khi nói, Bác Thanh ạ!“, “Đảng quá muộn nếu chờ đến năm 2016"…mà NQL cho đăng tải trên blog đã đủ cho thấy nó xuyên tạc, phỉ báng cái gì, thiết nghĩ không cần phân tích thêm. Đó là chưa kể hàng loạt những lời bình phẩm nhăng cuội thì tính chất xuyên tạc, phỉ báng còn lớn hơn mà chắc rằng cơ quan an ninh điều tra sẽ có đủ chứng cứ thu thập để làm rõ hành vi phạm tội khiến đương sự phải tâm phục khẩu phục. Còn đây là một đoạn NQL viết trên blog Quê Choa, bạn đọc thử xem nó có vi phạm gì không: 
“Khi đọc đơn kêu cứu của sinh viên Trường Đại Học Công Nghiệp Thực Phẩm Thành Phố Hồ Chí Minh về trường hợp cháu Nguyễn Phương Uyên bị bắt cóc là mình tin ngay. Tin và đau xót vô cùng. Nào cháu Phương có tội gì đâu… Chống Trung Quốc xâm lược mà tội a? Nếu chống quân xâm lược là có tội thì bán bố nước Nam này cho xong, khỏi phải cãi nhau mệt!” 
Về việc này, một bạn đọc đã viết: 
“Uyên yêu nước mà đi kêu gọi lật đổ Đảng Cộng sản Việt Nam sao? Nghiêm trọng hơn là lời kêu gọi chống Đảng Cộng sản Việt Nam được Uyên viết bằng “máu” (có thẻ là phẩm màu đỏ), điều này là phỉ báng nhà nước Việt Nam rõ ràng, nham hiểm như thế mà gọi là yêu nước sao? Yêu nước kiểu gì mà quyết tâm “dũng mãnh” thế kia, để chống nhà nước dùng cả “máu” cơ đấy! 
Chắc là Quê Choa đang nghĩ người Việt Nam yêu nước sẽ dễ dàng bị thôi miên, dẫn đến không phân biệt đâu là thiện, đâu là ác nên mới nói lời non nớt như thế để biện minh cho Uyên và Kha! Thật ra, người Việt Nam yêu nước không tầm thường như những gì mà Quê Choa và các Blogger nghĩ đâu! 

Đặc biệt, phải kể đén việc NQL thường xuyên đăng tải nhiều bài được đăng trên các báo hải ngoại, trang web phản động khác, mà tại các trang này, nội dung tuyên truyền, xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân nước CHXHCN Việt Nam rất nhiều. Điều này phải được hiểu rõ, không phải như mấy nhà dân chủ cuội lu loa rằng Lập chỉ đăng bài, không viết bài thì không chịu trách nhiệm. Phần a, điểm 1 điều 88 đã nêu rõ tội “tuyên truyền”. Hai chữ “tuyên truyền” có nội hàm phù hợp với hành vi của NQL. 

Thứ hai, Nguyễn Quang Lập đã Tuyên truyền những luận điệu chiến tranh tâm lý, phao tin bịa đặt, gây hoang mang trong nhân dân... Trong bài "Bọ Lập đi biểu tình" cùng nhiều bài viết khác đăng trên blog, NQL đã cố tình kích động hận thù dân tộc, làm như sắp xảy ra chiến tranh. Lập viết: 
“Hy vọng tràn trề sẽ gặp đoàn bị tắt ngúm, taxi đi lối nào tắc đường lối đó, đến khi mò tới Lãnh sứ quán TQ thì đoàn đã giải tán, chỉ còn vài chục người. Mình đứng giữa đường ngao ngán. Chưa bao giờ mình ngao ngán như thế. Thằng taxi an ủi mình, nói để con chở ông về, mình không đi biểu tình lần này thì vẫn còn lần khác ông ạ, Trung Quốc còn xâm lược mình dài dài”. 
Trong nhiều bài khác về quan hệ Việt – Trung, về tình hình kinh tế xã hội, chẳng hạn như đăng, dẫn lại các hình ảnh về quân đội TQ tiến sat biên giới VN hay bôi đen, thổi phồng các nguy cơ vỡ nợ công, các phe nhóm “maphia kinh tế” trong một loạt bài nói về việc ai làm khánh kiệt đất nước...đã cho thấy rõ NQL vi phạm việc tuyên truyền, phao tin bịa đặt gây hoang mang trong nhân dân. 

Thứ ba, NQL đã phạm tội làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu, văn hoá phẩm có nội dung chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam. 

Điều này thì không cần phân tích thêm cũng đã rõ bởi với hành vi lập, quản lý, điều hành các trang blog, web, facebook mang tên “bọ lập Quê choa” mà trong các trang này có nhiều nội dung tuyên truyền xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân, tuyên truyền luận điệu chiến tranh tâm lý, phao tin bịa đặt gây hoang mang trong nhân dân, NQL đã vi phạm tội làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu, văn hoá phẩm có nội dung chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Chưa cần phải bắt quả tang hay thu giữ thêm các tài liệu, thông tin, đoạn chat, tin nhắn trao đổi với các tổ chức và cá nhân liên quan thì chỉ rieng những gì lưu giữ trên các trang mạng do Lập quản lý cũng là chứng cứ minh chứng hành vi vi phạm của NQL. Hành vi đó càng rõ ràng hơn khi cơ quan an ninh điều tra bắt giữ, tạm giam và khám xét nơi ở làm việc của Lập, cũng như qua lời khai của NQL còn lộ ra nhiều tình tiết vi phạm khác. 

Và với những chứng cứ không thể chối cãi, làm việc với cơ quan an ninh điều tra, ông Lập đã khai nhận hành vi vi phạm pháp luật của mình và xin được hưởng khoan hồng, sớm được tại ngoại. Ông Lập cam kết từ bỏ hoạt động vi phạm pháp luật để tập trung vào lĩnh vực văn học nghệ thuật, phục vụ xã hội. 

Với các luận điểm phân tích ở trên, thiết nghĩ đã đủ để trả lời câu hỏi NQL có vi phạm pháp luật không? Ở đây, Đại Bàng xin phân tích thêm rằng, sự vi phạm đó có thể cần được xem xét nó ở mức nghiêm trọng bởi nó tái phạm nhiều lần, nhiều lần NQL thay đổi các trang mạng, tần suất phát tán các bài tuyên truyền trái pháp luật nhiều với số lượng lớn, lượng truy cập vào các trang của Lập, như chính NQL tự thông tin trên blog: 

"Sau 3 năm bọ Lập vào Sài Gòn. Khi vào Sài Gòn Quê Choa chỉ có 7 triệu view, bọ Lập tính đến 10 triệu view thì cho Quê choa đóng cửa vì quá mệt mỏi và mất thời gian. Mệt mỏi và mất thời gian cũng không đáng sợ, đáng sợ nhất là phải sống trong sợ hãi. Nhưng rồi chẳng những bọ Lập không đóng cửa Quê Choa mà còn mở rộng đề tài và nội dung khiến số view tăng vọt, chỉ trong ba năm nó đã đạt con số 100 triệu view.” 

Như vậy, tác hại của hành vi tuyên truyền là rất lớn, đây sẽ là một tình tiết tăng nặng mức khung hình phạt đối với NQL và điều này chỉ có thể giảm nhẹ phụ thuộc vào nhận thức, ý thức hối cải, sửa chữa của NQL." - 

(Trích Đại Bàng - Kênh phụ nữ new)

Vi phạm là vậy, nhưng Gs Châu ngụy biện tất cả, cho rằng chính quyền Việt Nam bắt vô cớ Nguyên Quang Lập và yêu cầu “thả ngay lập tức” cho Nguyễn Quang Lập. 

Những người như Ngô Bảo Châu có tài không? Chắc chắn có, học hàm - học vị cao mà cả thế giới công nhận. Nhưng hãy xem Ngô Bảo Châu và một số người khác đi học nước ngoài rồi có những "phát biểu và việc làm" thực sự không thể chấp nhận được. Thử hỏi, nếu không có ông bà, cha mẹ, không có Tổ quốc thì Ngô Bảo Châu và những người khác chẳng là ai cả, cho dù anh có mang Quốc tịch khác, anh có đi đến đâu thì anh cũng do ông bà, cha mẹ anh sinh thành - nuôi dưỡng - dạy đỗ anh nên người. 

Việt Nam có được vị thế như hôm nay thì những người như Ngô Bảo Châu mới được vinh danh, những phát biểu và việc làm những việc kiểu như: “Bám theo lề là việc của con cừu” (đây là phát biểu của Ngô Bảo Châu (NBC) trên blog “Thích học toán” của mình năm 2010); trong vụ án Cù Huy Hà Vũ, Ngô Bảo Châu nói ông "vốn không đặc biệt hâm mộ" ông Cù Huy Hà Vũ, nhưng cho rằng ông Vũ là "một con người không tầm thường"; giáo sư Châu cũng được chú ý nhiều khi từng chỉ trích chính quyền và tòa án rằng họ đã "cố tình làm mất thể diện quốc gia" khi "bắt ông Vũ vì hai bao cao su đã qua sử dụng", xử "nửa công khai, nửa bí mật", và "từ chối thực hiện thủ tục tố tụng"… thì đúng là lơ ngơ như trâu bò đội nón. 

Với nhà nước pháp quyền Việt Nam mọi công dân phạm tội đều phải bị xét xử, khởi tố theo pháp luật; với nhà nước phong kiến cũng có câu “quân pháp bất vị thân”. Trường hợp của Nguyễn Quang Lập cũng vậy, cần xử lý nghiêm để giữ nghiêm kỷ cương phép nước, cần ngăn chặn không chỉ Nguyễn Quang Lập mà mọi hành vi làm loạn từ trong trứng nước. Phòng bệnh hơn chữa bệnh, chứ để loạn xảy ra rồi mới dẹp thì thật tai hại nhiều mặt.

Tái bút: Tôi chỉ là một anh cử nhân nghèo, nhưng tôi không vì những cái danh hão, những đồng đô - la làm mờ mắt, tiền thì ai cũng cần, nhưng vì tiền để nhận giặc làm cha thì không đáng làm người. 

Hải Trang

Thứ Năm, 18 tháng 12, 2014

DỰ LUẬT S-219 CỦA THƯỢNG VIỆN CANADA - XUYÊN TẠC TRẮNG TRỢN LỊCH SỬ VIỆT NAM

Dự luật S-219 (tên gọi khác là Dự luật “Ngày tháng tư đen”) do Thượng Nghị sỹ gốc Việt ở Canada Ngô Thanh Hải, đối tượng cầm đầu tổ chức phản động lưu vong “Liên minh dân chủ Việt Nam” khởi xướng và trình Thượng viện Canada ngày 10/4/2014 nhằm vận động Chính giới Canada công nhận ngày 30/4 là ngày tưởng niệm “cuộc di cư của những người tị nạn cộng sản” của người Canada gốc Việt.

Phản đối dự luật S-219 của Thượng viện Canada

Dự luật S-219 trình bày bằng 03 ngôn ngữ Việt, Anh, Pháp. Nội dung xuyên tạc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của nhân dân Việt Nam; cho rằng Quân đội Nhân dân Việt Nam đã vi phạm Hiệp định Paris đưa quân xâm chiếm miền Nam Việt Nam dẫn đến sự sụp đổ của chế độ Việt Nam Cộng hòa khiến hàng trăm nghìn người dân miền Nam Việt Nam bỏ nước ra đi, trong đó có hàng nghìn người đã chết trên đường đi. Chính nhân dân và Chính phủ Canada đã đóng góp nhiều công lao vào công cuộc tái định cư của người Việt tị nạn tại Canada. Cho nên, với tư cách là thượng nghị sĩ Canada đề nghị Thượng viện Canada công nhận ngày 30/4 là ngày quốc gia tưởng nhớ “cuộc di cư tị nạn cộng sản” của người Canada gốc Việt và đây không phải là một ngày nghỉ lễ theo pháp luật Canada.

Sau khi Dự luật S-219 được Ngô Thanh Hải trình lên Thượng viện Canada, một số trang web, blog phản động như radiolmdcvn.com, quehuongngaymai.com, rfviet.com, tiengthongreo.blogspot.com… đã đăng tải nguyên văn và nhiều bài viết tuyên truyền cho dự luật, trong đó có nhiều bài cho rằng Dự luật S-219 đã được Thượng viện Canada thông qua. Bên cạnh đó, Ngô Thanh Hải đã gặp Thị trưởng Thành phố Ottawa Jim Waston để trao và đề nghị công bố Dự luật S-219 tại Thành phố Ottawa. Ngoài ra, các đài “chống cộng” như BBC, RFA, RFI, “Chân trời mới”… và các tổ chức phản động lưu vong “Việt tân”, “Phục hưng Việt Nam”, “Đảng dân chủ Việt Nam”…. cũng đưa tin về dự luật này.

Việc Ngô Thanh Hải vận động Thượng viện Canada công nhận Dự luật S-219 nhằm kêu gọi chính quyền Canada công nhận ngày 30/4 là ngày tưởng niệm hợp pháp của nhân dân Canada; tạo cơ sở pháp lý để Cộng đồng người Việt tại Canada tiến hành các hoạt động chống Nhà nước Việt Nam dịp 30/4 hàng năm; đồng thời tuyên truyền, xuyên tạc về cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của nhân dân ta, làm xấu hình ảnh Việt Nam đối với chính giới Canada.

Với việc cổ súy cho các hoạt động chống Việt Nam TNS Ngô Thanh Hải và Thượng viện Canada thông qua Dự luật S-  219 bao gồm những nội dung sai trái, xuyên tạc lịch sử, khơi lại quá khứ đau buồn, chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc Việt Nam, nhằm phục vụ những mục đích chính trị cá nhân.

Cộng đồng Việt Nam cực lực phản đối hành động thiếu thiện chí này!

Hải Trang

Thứ Tư, 17 tháng 12, 2014

BẢO ĐẢM SỰ BÌNH ĐẲNG GIỮA CÁC DÂN TỘC, HOÀN THIỆN KHUÔN KHỔ PHÁP LÝ VỀ QUYỀN CÔNG DÂN


Việt Nam là một quốc gia có 54 dân tộc cùng sinh sống. Mỗi dân tộc có bản sắc văn hóa riêng, tạo nên nét đẹp truyền thống trong sự đa dạng, phong phú của nền văn hóa Việt Nam. Trải qua lịch sử hàng ngàn năm đấu tranh dựng nước và giữ nước, các dân tộc Việt Nam có truyền thống đoàn kết, tương trợ và giúp đỡ lẫn nhau. Trong công cuộc đổi mới ngày nay, Đảng và Nhà nước Việt Nam tiếp tục thực hiện chính sách nhất quán là bảo đảm quyền bình đẳng giữa các dân tộc, coi đó là một trong những nhân tố quyết định thành công của sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước, xây dựng Chủ nghĩa xã hội và thực hiện mục tiêu dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh. Chính sách này được thể hiện rõ trong các cương lĩnh, văn kiện của Đảng, Hiến pháp, pháp luật của Nhà nước. Đơn cử, Điều 5 Hiến pháp 1992 quy định: “Nhà nước thực hiện chính sách bình đẳng, đoàn kết, tương trợ giữa các dân tộc, nghiêm cấm mọi hành vi kỳ thị, chia rẽ dân tộc. Các dân tộc có quyền dùng tiếng nói, chữ viết, giữ gìn bản sắc dân tộc và phát huy những phong tục, tập quán, truyền thống và văn hóa tốt đẹp của mình. Nhà nước thực hiện chính sách phát triển về mọi mặt, từng bước nâng cao đời sống vật chất và tinh thần của đồng bào dân tộc thiểu số”.
Cùng với chủ trương thực hiện chính sách bình đẳng giữa các dân tộc, Nhà nước không ngừng hoàn thiện khuôn khổ pháp luật về nhân quyền, quyền công dân. Từ năm 1986 đến nay, Nhà nước đã ban hành hơn 13.000 văn bản pháp luật về mọi lĩnh vực trong đó có nhiều văn bản có ý nghĩa quan trọng với việc bảo vệ và thúc đẩy các quyền con người. 
Hiến pháp nước CHXHCN Việt Nam là một trong những văn bản pháp lý thể hiện rõ nhất việc bảo đảm quyền công dân, ảnh minh họa
Hiện tại, Chính phủ đang triển khai thực hiện các Chiến lược xây dựng và hoàn thiện hệ thống pháp luật, Chiến lược cải cách tư pháp, Chương trình cải cách hành chính… nhằm tiếp tục hoàn thiện hệ thống pháp luật phù hợp với yêu cầu xây dựng Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của dân, do dân, vì dân, bảo đảm có hiệu quả các quyền con người, quyền công dân của mọi người dân. Về vấn đề này, trong Báo cáo quốc gia kiểm điểm định kỳ việc thực hiện nhân quyền ở Việt Nam, Chính phủ Việt Nam cam kết tiếp tục chương trình cải cách hành chính, hoàn thiện hệ thống pháp luật và thể chế nhằm củng cố Nhà nước pháp quyền đảm bảo tốt hơn quyền làm chủ của công dân, đồng thời xác định việc hoàn thiện khuôn khổ pháp luật về nhân quyền, quyền công dân là một trong những ưu tiên quốc gia trong việc bảo vệ và thúc đẩy nhân quyền trong thời gian tới.
Trong thời đại ngày nay, những chủ trương này ngày càng được cụ thể hóa bằng các chính sách, hoạt động cụ thể của Nhà nước đối với mỗi người dân cũng như với cả cộng đồng xã hội. Với nhiều thành tựu đạt được, Việt Nam đã vinh dự trúng cử vào Hội đồng nhân quyền Liên Hiệp Quốc với số phiếu cao nhất năm 2013.
Như vậy có thể khẳng định rằng, Việt Nam là một trong số các quốc gia thực hiện tốt và có hiệu quả việc bảo đảm sự bình đẳng giữa các dân tộc, hoàn thiện các quy định pháp lý về nhân quyền, về quyền công dân.

Nguyễn Chiến Thắng

Thứ Ba, 16 tháng 12, 2014

TÒA PHÚC THẨM Ý ÁN 30 TÙ ĐỐI VỚI NGUYỄN ĐỨC KIÊN

Bị cáo Nguyễn Đức Kiên và đồng phạm trước vành móng ngựa nghe Hội đồng xét xử tuyên án.
Sau 10 ngày xét xử công khai, chiều 15/12, Hội đồng xét xử phúc thẩm đã tuyên y án đối với bị cáo Nguyễn Đức Kiên (sinh năm 1964, trú tại ở phường Quảng An, quận Tây Hồ, Hà Nội) nguyên Phó Chủ tịch Hội đồng sáng lập Ngân hàng Thương mại cổ phần Á Châu (ACB) và 5 bị cáo khác trong vụ án. 

Nguyễn Đức Kiên và 6 bị cáo trong vụ án cùng bị Tòa án cấp sơ thẩm xét xử về tội “Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng”; riêng bị cáo Nguyễn Đức Kiên còn bị xét xử 3 tội danh khác là “Kinh đoanh trái phép,” “Trốn thuế” và “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản.”

Căn cứ các tài liệu, chứng cứ đã được thẩm tra tại phiên tòa; kết quả tranh luận tại phiên tòa và trên cơ sở xem xét đầy đủ, toàn diện các chứng cứ, tài liệu; ý kiến của đại diện Viện kiểm sát, trình bày của các bị cáo, các luật sư và những người tham gia tố tụng khác, Hội đồng xét xử phúc thẩm xác định việc các bị cáo Nguyễn Đức Kiên, Lý Xuân Hải (nguyên Tổng Giám đốc Ngân hàng ACB), Lê Vũ Kỳ, Trịnh Kim Quang (nguyên Phó Chủ tịch Ngân hàng ACB), Phạm Trung Cang (nguyên Phó Chủ tịch Hội đồng quản trị ACB), Huỳnh Quang Tuấn (nguyên thành viên thường trực Hội đồng quản trị ngân hàng ACB) đã có hành vi ban hành chủ trương ủy thác cho 19 thành viên gửi tiền vào Vietinbank gây thiệt hại 718.908.000.000 đồng và việc các bị cáo này ủy quyền cho Nguyễn Đức Kiên thực hiện việc cấp hạn mức 700 tỷ đồng cho ACBS thông qua ACI và ACI-HN mua cổ phiếu của ACB gây thiệt hại 687.723.784.540 đồng đã phạm tội Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng quy định tại khoản 3 Điều 165 Bộ Luật hình sự, như Tòa án cấp sơ thẩm áp dụng là đúng người đúng tội, không oan.

Hội đồng xét xử nhận thấy, hành vi cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản ký kinh tế của bị cáo Nguyễn Đức Kiên và các đồng phạm là đặc biệt nghiêm trọng. Hành vi phạm tội diễn ra trong một thời gian dài, thông qua việc ký kết những hợp đồng giữa các doanh nghiệp có liên quan với nhau đều do Nguyễn Đức Kiên chỉ đạo. 

Hoạt động chuyển nhượng cổ phiếu, trái phiếu được thực hiện thông qua ACB và các ngân hàng vệ tinh Kienlongbank, Vietbank, đều là những ngân hàng do bị cáo Nguyễn Đức Kiên thao túng. Hậu quả do hành vi phạm tội của các bị cáo gây ra đặc biệt nghiêm trọng không chỉ đối với hàng nghìn cổ đông Ngân hàng ACB mà còn ảnh hưởng xấu tới việc thực hiện chính sách điều tiết, quản lý kinh tế vĩ mô thông qua hoạt động kinh doanh tiền tệ của Nhà nước; ảnh hưởng đến sự vận hành và phát triển của nền kinh tế quốc dân. 

Với tính chất đặc biệt nghiêm trọng của vụ án nên việc xét xử nghiêm minh đối với các bị cáo là cần thiết để vừa cải tạo giáo dục các bị cáo, vừa có tác dụng răn đe phòng ngừa chung.

Xét kháng cáo của Nguyễn Đức Kiên, với nhận xét đánh giá về từng hành vi phạm tội của bị cáo, Hội đồng xét xử phúc thẩm thấy việc Tòa án cấp sơ thẩm quy kết bị cáo về 4 tội danh là không oan, mức hình phạt là phù hợp; nên quyết định giữ nguyên về tội danh và hình phạt. Riêng tội “Trốn thuế” do mức thuế được xác định lại nên cần điều chỉnh mức thuế và hình phạt bổ sung cho phù hợp.

Xét kháng cáo của bị cáo Lý Xuân Hải, Hội đồng xét xử xác định bị cáo không oan; Bị cáo kháng cáo nhưng không có tài liệu chứng cứ gì mới để chứng minh nên không có cơ sở chấp nhận. 

Đối với bị cáo Lê Vũ Kỳ, Hội đồng xét xử phúc thẩm xác định ngay từ giai đoạn điều tra cho đến khi xét xử phúc thẩm, bị cáo thành khẩn khai báo, ăn năn hối cải, giúp các cơ quan tố tụng nhanh chóng điều tra làm rõ những tình tiết của vụ án nên có thể xem xét giảm một phần hình phạt cho bị cáo Lê Vũ Kỳ.

Đối với kháng cáo của các bị cáo Trịnh Kim Quang, Phạm Trung Cang và Huỳnh Quang Tuấn, Hội đồng xét xử xét thấy, trong giai đoạn xét xử phúc thẩm các bị cáo đã nhận thấy sai phạm của mình; không kêu oan, xin giảm hình phạt và xin hưởng án treo. Đây là tình tiết giảm nhẹ quy định tại điểm p khoản 1 Điều 46 Bộ luật hình sự, tuy nhiên mức án mà Tòa án cấp sơ thẩm xử phạt đối với các bị cáo là đã chiếu cố tới điều kiện hoàn cảnh và nhân thân, do đó không có căn cứ chấp nhận kháng cáo của các bị cáo.

Từ nhận định trên, Hội đồng xét xử phúc thẩm quyết định: Chấp nhận một phần kháng cáo của bị cáo Lê Vũ Kỳ; chấp nhận một phần kháng cáo của Công ty cổ phần Đầu tư thương mại B&B và bị cáo Nguyễn Đức Kiên về số tiền thuế thu nhập doanh nghiệp của Công ty B&B phải bị truy nộp theo hợp đồng 01 và số tiền phạt bổ sung về hành vi phạm tội trốn thuế của bị cáo Nguyễn Đức Kiên.

Hội đồng xét xử tuyên bố bị cáo Nguyễn Đức Kiên phạm các tội: “ Kinh đoanh trái phép,” “Trốn thuế,” “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản” và “Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng.”

Các bị cáo Lý Xuân Hải, Lê Vũ Kỳ, Trịnh Kim Quang, Phạm Trung Cang, Huỳnh Quang Tuấn phạm tội “Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng.” Trên cơ sở đó, Hội đồng xét xử tuyên phạt tổng hợp 30 năm tù đối với bị cáo Nguyễn Đức Kiên về cả 4 tội danh nêu trên.

Ở nhóm bị cáo bị kết tội về hành vi “Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng,” các bị cáo Lý Xuân Hải chịu mức án 8 năm tù, Trịnh Kim Quang 4 năm tù, Phạm Trung Cang lĩnh 3 năm tù, Huỳnh Quang Tuấn 2 năm tù và Lê Vũ Kỳ từ 5 năm tù, giảm xuống còn 4 năm tù.

Phiên tòa phúc thẩm tuân thủ đúng các quy định về trình tự và thủ tục của pháp luật tố tụng hình sự, theo đúng tinh thần cải cách tư pháp./.
Nguồn: Vietnamplus.vn

"MAY CHỈ LÀ GIẤC MƠ!"

Đêm qua mơ thấy cảnh Nguyễn Quang A và bè lũ “rận sỹ chấy thức” thì công an bắt. Giật mình thức giấc, mồ hôi đầm đìa, vỗ tay lên trán phán

 Hỏng, hỏng rồi!


May mà kịp nhận ra chỉ là giấc mơ nhưng vẫn bồn chồn không sao ngủ lại được.

Nếu đó là một sự thực thì quả là một điều vô cùng đáng ngại.

Gánh hài "dân chủ" phát tiền để kêu gọi mọi người xuống đường biểu tình

Thứ nhất, cái gánh rối hài “dân chủ” này giờ đã là một phần giải trí không thể thiếu đối với tôi và không ít bạn trên các diễn đàn mạng bây giờ. Đã từ lâu rồi, tôi chẳng thèm quan tâm đến các chương trình “gặp nhau cuối tuần”, chẳng cần quan tâm đến các danh hài trong Nam, ngoài Bắc,... vì đã có gánh rối hài này. Do đó nếu họ bị tống giam cả thì há chẳng phải là 1 tổn thất tinh thần không nhỏ đối với chúng tôi?

Thứ hai, quan trọng nhất, việc duy trì 1 lượng “dân chủ viên” vừa phải như thời gian vừa qua thực sự có những lợi ích lớn lao, như 1 liều vắc-xin cho xã hội trong bối cảnh các cuộc lật đổ chế độ đội lốt “cách mạng dân chủ” đang là thứ vũ khí hiệu quả và ưa thích của các đế quốc. 

Cho đến nay, có thể thấy xã hội đã từng bước thích nghi và có phản ứng tích cực đối với cảnh 1 đám người ngợm rủ nhau bát phố bờ hồ, lấn chiếm chỗ thưởng ngoạn thiên nhiên của người dân; hò hét làm môi trường thêm ô nhiễm trong hoàn cảnh xe cộ inh ỏi còi. Từng người dân, từ cô hàng xén đến bà bán nước đều cảm thấy ngứa mắt với đám người này.

Do đó, nếu ở Mỹ, “tư do” bị bóp méo đến mức người ta chỉ nghĩ đến tên 1 bức tượng thì ở Việt Nam, “dân chủ” cũng bị đám người này làm biến dạng thành một trò rối hài hước. Vì vậy, kêu gọi làm “cách mạng sắc màu, hoa hòe hoa sói” ở Việt Nam rất dễ bị liên tưởng đến việc tổ chức một bữa múa rối gây cười tập thể.

Thứ ba, việc duy trì nhóm rối hài “dân chủ” cũng là một nguồn tạo công ăn việc làm cho đám vô công rồi nghề và là nguồn thu “ngoại tệ” từ các quỹ “đối ngoại” của các Chính Phủ, tổ chức tình báo ngoại quốc. Đồng thời ở chiều ngược lại, Chính Phủ Việt Nam lại có điều kiện cho xuất khẩu sang Mỹ những kẻ có vấn đề về thần kinh như Bùi Kim Thành, Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Văn Hải (Điếu cày) hoặc những kẻ có khả năng gây ảnh hưởng xấu đến nguồn gien nhan sắc của người Việt như Đoan Trang, Đỗ Thị Minh Hạnh, Trần Thị Thanh Thủy...

Nói tóm lại là sự tồn tại của cái gánh rối hài này là một điều lợi nhiều hơn hại, miễn là chính quyền kiểm soát được số lượng “rối viên” cũng như tác hại của nó đến môi trường chung quanh.

May mà chỉ là một giấc mơ!

Hải Trang

Thứ Hai, 15 tháng 12, 2014

QUYỀN TỰ DO NGÔN LUẬN VÀ BIỂU ĐẠT TRONG PHÁP LUẬT VIỆT NAM


Trong pháp luật Việt Nam, liên quan đến quyền tự do ngôn luận và biểu đạt, Điều 69 Hiến pháp quy định: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; có quyền được thông tin”. Cụ thể hóa quy định này của Hiến pháp, Điều 2 Luật báo chí năm 1990 (được sửa đổi năm 1999) quy định cá nhân công dân có quyền đăng tải trên các phương tiện thông tin đại chúng những ý kiến các nhân của mình không trái với chính sách pháp luật của nhà nước. Nhà nước tạo điều kiện thuận lợi để công dân thực hiện quyền tự do báo chí, quyền tự do ngôn luận trên báo chí và không một tổ chức, cá nhân nào được hạn chế, cản trở báo chí, nhà báo hoạt động. Tuy nhiên, Luật Báo chí đồng thời quy định cấm lợi dụng tư do báo chí, tự do ngôn luận trên báo chí để xâm phạm lợi ích của Nhà nước, tập thể và công dân. Những hành vi bị cấm này được quy định cụ thể trong điều 5 Nghị định 51/2002/NĐ-CP (ngày 26/04/2005) theo đó báo chí không được:
- Đăng, phát những tác phẩm báo chí, nghệ thuật, văn học, tài liệu trái pháp luật, có nội dung chống đối Nhà nước CHXHCN Việt Nam và phá hoại khối đoàn kết toàn dân;
- Miêu tả tỉ mỉ những hành động dâm ô, chém giết rùng rợn trong các tin, bài, hình ảnh về các vụ án và hành động tội ác;
- Đăng, phát tin, bài, hình ảnh, tranh, ảnh khỏa thân và có tính chất kích dâm, thiếu thẩm mỹ, không phù hợp với thuần phong mỹ tục Việt Nam;
- Đăng, phát ảnh của cá nhân mà không có chú thích rõ rằng hoặc làm ảnh hưởng đến uy tín, danh dự của cá nhân đó (trừ ảnh thông tin các buổi họp công khai, sinh hoạt tập thể, các buổi lao động, biểu diễn nghệ thuật, thể dục thể thao, những người có lệnh truy nã, các cuộc xét xử công khai của Toàn án, những người phạm tội trong các vụ trọng án đã bị tuyên án);
- Đăng, phát tin bài ảnh hưởng xấu đến đời tư, công bố tài liệu, thư riêng của cá nhân khi chưa được sự đồng ý của người viết thư, người nhận thư hoặc người chủ sở hữu hợp pháp tài liệu, bức thư đó;
- Đăng, phát tin, bài truyền bá hủ tục, mê tín, dị đoan;
Liên quan đến quyền tự do ngôn luận trong lĩnh vực xuất bản, Luật Xuất bản (2001) quy định: Nhà nước bảo đảm quyền phổ biến tác phẩm dưới hình thức xuất bản phẩm thông qua nhà xuất bản và nhà nước không kiểm duyệt tác phẩm trước khi xuất bản (điều 5).
Theo Bộ luật hình sự, tùy theo tính chất và mức độ vi phạm, những hành vi lợi dụng tự do báo chí, tự do ngôn luận trên báo chí để xâm phạm lợi ích của Nhà nước, tập thể và công dân có thể bị truy tố theo các Điều 87 (Tội phá hoại chính sách đoàn kết); Điều 88 (Tội tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam); Điều 22 (Tội vu khống); các Điều 263, 264 về tội tiết lộ bí mật nhà nước…
Do đó, nếu có một cá nhân hay tổ chức nào đúng ra bênh vực hay lên tiếng ủng hộ một số đối tượng đã lợi dụng các quyền cơ bản nêu trên trong thời gian vừa rồi, như Hồng Lê Thọ, Nguyễn Quang Lập... thì hãy xem lại quy định của luật đi nhé!
Bình Toti@

Chủ Nhật, 14 tháng 12, 2014

PHONG TRÀO NHÂN QUYỀN Ở VIỆT NAM TRONG NỬA ĐẦU THẾ KỶ XX DIỄN RA NHƯ THẾ NÀO?


Từ những chuyển biến về tư tưởng tự do và dân chủ, nhiều cuộc vận động đã diễn ra vào đầu thế kỷ XX ở Việt Nam từ trong và ngoài nước nhằm mục tiêu đánh đổ ách phong kiến, thực dân, giành quyền độc lập cho dân tộc và các quyền tự do cho nhân dân. Các phong trào trong giai đoạn này rất đa dạng về hình thức và nội dung, có sự  tham gia của nhiều giới, nhiều thành phần xã hội, không chỉ tri thức, học sinh và cả công nhân, nông dân, viên chức… Các phong trào đấu tranh đòi các quyền dân sinh, dân chủ không tách biệt với phong trào đòi độc lập dân tộc.
Phong trào Duy Tân là một trong những phong trào đầu tiên, được khởi xướng từ các năm 1903 - 1908. Một chủ trương của phong trào này là vận động nâng cao dân trí, chú trọng các kiến thức về dân quyền. Nhiều trường học được thành lập trên cả nước nhằm thực hiện chủ trương này, tiêu biểu là Đông Kinh Nghĩa Thục được thành lập năm 1907 tại Hà Nội với mục tiêu du nhập những tư tưởng dân chủ, phát triển văn hóa, thúc đẩy sử dụng chữ quốc ngữ, từ bỏ những yếu tố lạc hậu trong Khổng giáo…
Lớp học của trường Đông Kinh Nghĩa Thục, ảnh: Internet
Phong trào Duy Tân đã góp phần dẫn tới những chuyển biến về tư tưởng và xã hội đáng kể, đặc biệt là phong trào kháng thuế ở miền Trung (từ Thanh Hóa đến Bình Thuận) năm 1908.
Một số nhà cách mạng lựa chọn con đường có thiên hướng bạo động hơn. Năm 1912, Việt Nam Quang phục Hội được Phan Bội Châu thành lập tại Quảng Châu do ảnh hưởng của cách mạng Tân Hợi (1911), đây là tổ chức cách mạng theo tư tưởng dân chủ với tôn chỉ: khôi phục Việt Nam, kiến lập Việt Nam Cộng hòa Dân Quốc. Giai đoạn sau có khởi nghĩa Yên Bái do Việt Nam Quốc Dân Đảng phát động, cao trào Xô Viết Nghệ  - Tĩnh (1930), cao trào cách mạng ở các tỉnh Nam Trung Kỳ, Bắc Kỳ (1930 - 1931).
Nhiều ngoài hoạt động đòi các quyền dân chủ từ nước ngoài như Phan Châu Trinh, Phan Văn Trường, Nguyễn Ái Quốc… Năm 1919, Nguyễn Ái Quốc thay mặt nhóm những người Việt Nam yêu nước tại Pháp đã soạn và gửi “Yêu sách của nhân dân Việt Nam”, bản yêu sách này gồm 8 điều, trong đó có 4 điều trực tiếp về các quyền cơ bản; năm 1925, “Bản án chế độ thực dân Pháp” được xuất bản bằng tiếng Pháp tai Paris đã lên án chế độ cai trị thuộc địa tàn bạo, vô nhân đạo của thực dân Pháp và đòi các quyền độc lập, tự quyết cho các dân tộc thuộc địa.
Điều đặc biệt là có một số phong trào gắn liền với các lãnh tụ nổi tiếng như phong trào đấu tranh đòi ân xá Phan Bội Châu (1925) và phong trào để tang Phan Châu Trinh (1926). Cả hai phong trào này đều lan rộng cả nước ở khắp ba miền Bắc, Trung, Nam, ở cả các đô thị lớn và vùng nông thôn, khiến thực dân Pháp phải tìm mọi cách để kiểm soát và khống chế. Các phong trào này đã làm thức tỉnh cả một thế hệ thanh niên, giúp họ nhận thức rõ hơn về sứ mệnh đấu tranh giành độc lập và tự do cho dân tộc, nhiều người sau này trở thành lãnh đạo trong cuộc cách mạng mùa thu năm 1945.

Nguyễn Chiến Thắng

Thứ Bảy, 13 tháng 12, 2014

TỔNG THỐNG OBAMA ĐANG SỢ ĐIỀU GÌ?



Vừa qua hôm 9/12 khi Ủy ban Tình báo Thượng viện Mỹ công bố một báo cáo mô tả những kỹ thuật thẩm vấn tàn nhẫn được CIA áp dụng trong nỗ lực chống khủng bố dưới thời chính quyền của Tổng thống George W. Bush, sau vụ tấn công vào Trung tâm Thương mại Thế giới ngày 11/9. Điều này đã làm cả thế giới chấn động khi biết về bộ mặt thật của Mỹ nhưng Tổng thống Obama đã làm gì trước sự mất hết nhân quyền ở Mỹ hay ông ta đang lo sợ điều gì?
Tổng thống Obama
Gần như ngay sau khi báo cáo của Ủy ban tình báo thượng viện Mỹ công bố thì Bộ Tư pháp Mỹ cho biết sẽ không mở lại cuộc điều tra hình sự đối với chương trình thẩm vấn tù nhân tàn bạo của CIA trong những năm 2000, dưới thời của cựu Tổng thống George Bush vì một lý do đơn giản là họ không thấy có những gì mới so với những cái họ biết. Và chính tổng thống Obama đã phát biểu ủng hộ quyết định của Bộ Tư pháp nước này, đồng thời ông Obama còn nhấn mạnh rằng ông mong muốn cái bản báo cáo đó không khơi lại tranh cãi cũ, mà giúp "khép lại" chúng.

Vậy đấy, Tổng thống Obama đã không dám mạnh tay để thực thi pháp luật, thực hiện nhân quyền mà lại tìm cách trốn tránh đầy sợ hãi mà trước đó ông ta ra lệnh cấm sử dụng các biện pháp tra tấn.

Vì sao vậy?

Chúng ta đều biết CIA nằm trực tiếp dưới quyền của Tổng thống Mỹ, mọi hành động của họ phải xin phép hay báo cáo lên cho Tổng thống Mỹ. Mà những vụ việc xảy ra lại nằm dưới thời của Tổng thống George Bush, cựu phó Tổng thống Dick Cheney và rất nhiều các quan chức cấp cao khác. Chính vì vậy nếu có điều tra, truy tố thì đó chính là bạn bè và đồng nghiệp của các điệp viên, những người mà ông Obama cần tới mỗi ngày để giúp bảo vệ nước Mỹ khỏi chủ nghĩa khủng bố và cao hơn đó là những người đã từng lãnh đạo nước Mỹ. Ngoài ra ông Obama có thể lo sợ nó sẽ tạo ra tiền lệ mà có thể sau này chính ông Obama phải chịu trách nhiệm về các quyết định của mình liên quan đến các vụ việc tương tự đang xảy ra hàng ngày, hàng giờ.
imrs-php_1418289143.jpg
Một trong các biện pháp tra tấn của Mỹ với tù nhân
Không biết các vị dân chủ rởm bình luận gì về các biện pháp mà chính quyền Mỹ áp dụng đối với tù nhân hay họ muốn nếm thử thế nào gọi là : Tra tấn bằng cho ăn, Nhốt vào hộp kín, Trấn nước, Dội nước lạnh, Đánh đập và đe dọa, Không cho ngủ… Chắc chắn những kẻ như Điếu Cày, Cù Huy Hà Vũ, Bùi Thị Minh Hằng, Lê Quốc Quân…thích được như thế này lắm đây.
                                                              BỐN MÙA


PHÂN LOẠI PHẢN ĐỘNG!

Phản động loại 1: Loại thâm thù cách mạng
Loại này thường là những tên trước kia có âm mưu và thủ đoạn chống lại cách mạng, bị cách mạng trừng trị, đánh đuổi, giáo dục, cải tạo, vì đòn đau nên chúng sinh ra hận thù sâu sắc, dai dẳng (có thể đến hết đời này sang đời khác). Chống phá điên cuồng, bất chấp thủ đoạn là đặc điểm chính của loại thâm thù cách mạng, với loại này rất khó có thể cảm hóa, giác ngộ, bởi những quyền lợi bất chính trước đây của chúng bị thu hồi là rất lớn.

Trong cái gọi là "đấu tranh dân chủ, xóa bỏ độc tài", mục đích của loại này là lật đổ chế độ hiện nay, khôi phục lại "thiên đường", "hòn ngọc" của chúng trong chế độ cũ.

Thành phần chủ yếu trong loại thâm thù cách mạng chủ yếu là bọn tàn ngụy quân lưu vong, có thể là địa chủ, người nhiều ruộng đất trước kia bị mất quá nhiều tài sản do chính sách cách mạng ruộng đất.

Phản động loại 2: Loại bất mãn chế độ

Loại này thường là những người trí thức, có tài năng, song có thể do tự cao tự đại, tự cho rằng mình hơn người thì phải ở ngôi này vế kia; có thể do bị kẻ khác chèn ép, không thăng tiến được; cũng có thể do nhu cầu danh vị nào khác ko được thỏa mãn mà sinh lòng bất mãn chế độ, cho rằng do chế độ này mà họ không ngóc lên được, nhưng suy cho cùng cũng là bởi nhận thức lệch lạc, không vững lập trường, và tự diễn biến từ những con người đó.

Đây là loại nhạy cảm, khó nói hết... trong tổ chức rân chủ, những con người thuộc loại "bất mãn" thường được vào vai chủ xị... bởi họ có trình độ vs đc tổ chức coi là những người cấp tiến, giác ngộ...Những cá nhân tiêu biểu của loại 2 có thể nhắc đến Bùi Tín, Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Văn Hải(Điếu cày), JB. Nguyễn Hữu Vinh, Trần Khải Thanh Thủy, Vũ Đông Hà, Nguyễn Đình Thắng...

Phản động loại 3: Loại tham danh hám lợi

Loại này chủ yếu là những kẻ tham lam, vì vụ lợi bản thân mà chống phá cách mạng, thậm chí bán nước cầu vinh, đây là loại chiếm tỉ lệ lớn trong phởn hội...

Loại này chống phá vì tiền vì lợi, chứ không phải vì lý tưởng hay tư tưởng gì đó xa vời... khi tổ chức còn cho tiền, tạo tiếng thì thề thốt nọ kia, chống cộng đến cùng, nhưng khi lợi ích ko còn được đáp ứng nữa thì sẵn sàng phản trắc. Loại này thường bị bọn cáo già lợi dụng làm tay sai bởi đòn đánh vào lòng tham

Vì danh lợi là động cơ thúc đẩy, nên những tên trong phởn loại 3 thường có trình độ thấp, vốn liếng lý luận chủ yếu đc những loại kia bồi cho, rồi hễ mở mồm là lu loa ra vẻ ta đây, nhưng thực ra chưa chắc đã hiểu nó là dư lào, không khác gì loài vẹt nói tiếng người vậy. Những cá nhân tiêu biểu có thể kể như: Nguyễn Thị Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha, Vũ Hồng Tố, Nguyễn Thị Bùi Hằng, Lê Thị Công Nhân, Đỗ Thị Minh Hạnh...

Phản động loại 4: Loại cơ hội.

Loại này là những kẻ tuy có trình độ, chuyên môn, song lý tưởng vs lập trường giả tạo, gió chiều nào theo chiều ấy, như con dơi quạ, khi tung cánh giả chim, khi co cánh làm chuột... Loại cơ hội về chính trị, như V.I.Lênin chỉ ra, sự thể hiện của nó là “không rõ ràng, lờ mờ và không thể nào hiểu nổi được. 

Do bản chất của mình, phái cơ hội chủ nghĩa bao giờ cũng tránh đặt vấn đề một cách rõ ràng và dứt khoát; bao giờ nó cũng tìm con đường trung dung, nó quanh co uốn khúc như con rắn nước giữa hai quan điểm đối chọi nhau, nó tìm cách “thỏa thuận” với cả quan điểm này lẫn quan điểm kia, vì nó quy những sự bất đồng ý kiến của mình lại thành những điều sửa đổi nhỏ nhặt, những sự hoài nghi, những nguyện vọng thành tâm và vô hại”. Những kẻ cơ hội chính trị không có quan điểm chính trị rõ ràng, luôn ngả nghiêng, dao động. Khi cách mạng thuận lợi thì tỏ ra “cấp tiến”, khi cách mạng gặp khó khăn thì thoái lui, thỏa hiệp... Tựu chung cũng chỉ vì vụ lợi cho cá nhân.

Đây là loại nham hiểm, xảo xuyệt, ẩn nấp trá hình rất khó phát hiện nếu như không tỉnh táo, bản lĩnh. Loại phần tử này rất khó xử lý bằng pháp luật bởi thủ đoạn của nó là vô cùng tinh vi, nhạy cảm, không nằm trong điều khoản nào của Luật hình sự. Loại này, với những thành viên tiêu biểu như: Lê Hiếu Đằng, Nguyễn Trọng Vĩnh, Vi Đức Hồi, Nguyễn Chí Dũng, Chu Hảo, Nguyễn Quang A, Nguyễn Tường Thụy, Nguyễn Xuân Diện, Hồng Lê Thọ, Nguyễn Quang Lập...

Còn loại nào bỏ sót không nhỉ???

Victor Charlie - CT03

 

Thống kê

  • bài viết
  • bình luận

Rank Blog

Lượt xem

.
Chia sẻ