Thứ Bảy, 31 tháng 5, 2014

HÀNH VI "TÀN ĐỘC" CỦA TRUNG QUỐC

(Dân trí) - “Vô nhân đạo” và “tàn độc” là những lời đầu tiên của ông Nguyễn Văn Hòa, một trong 10 ngư dân vừa sống sót sau vụ tàu cá ĐNa 90152 TS bị tàu Trung Quốc mang số hiệu 11209 đâm chìm ngày 26/5, tại Hoàng Sa của Việt Nam.
(tàu Trung Quốc tấn công tàu ngư dân Việt Nam, ảnh internet)

“Trong đời đi biển, tôi chưa thấy cách đối xử nào tàn độc như thế”- Lão ngư Nguyễn Văn Hòa bàng hoàng kể lại. 

Thuyền trưởng Đặng Văn Nhân bức xúc cho biết: “Hành động Trung Quốc rất ngang ngược, nó muốn hủy hoại tài sản và giết ngư dân chúng tôi chứ không chỉ đơn thuần là dọa dẫm”

Bình luận về hành vi này, trả lời phỏng vấn biên tập viên Kristie Lu Stout, người dẫn Chương trình “Dòng Sự kiện” (News Stream) ngày 29/5/2014, Thứ trưởng Ngoại giao Phạm Quang Vinh khẳng định những hành động nói trên của phía Trung Quốc đã vi phạm luật pháp quốc tế, xâm hại nghiêm trọng đến tính mạng, tài sản và lợi ích hợp pháp của ngư dân Việt Nam. Việt Nam yêu cầu Trung Quốc chấm dứt những hành động vô nhân đạo, tôn trọng luật pháp quốc tế, đồng thời không để tái diễn những hành động tương tự.

Trên Báo Giao thông, Thiếu tướng Lê Văn Cương, nguyên Viện trưởng Viện Chiến lược (Bộ Công an) đánh giá: "Hành vi này phạm tội bị ngăn cấm, một hành vi tội ác bởi nó đã vi phạm mọi luật lệ quốc tế hiện hành".

Trên tờ Lao động Online ngày 27/05/2014, Phó Chủ tịch Quốc hội Huỳnh Ngọc Sơn đã chỉ đích danh bản chất của sự việc này là khủng bố: “Đâm chìm tàu cá là hành động khủng bố”. Ông Sơn nói.

Ông Lê Hà, Phó Cục trưởng Cục Kiểm ngư Việt Nam nói đây là hành động vô nhân đạo: "… Trung Quốc có hành động vô nhân đạo khi cản trở các tàu Kiểm ngư, Cảnh sát biển Việt Nam cứu hộ".

Chúng ta không lạ gì ý đồ của Trung Quốc cố tình ngăn cản tàu cá của ngư dân ta để ngư dân ta khiếp sợ mà không dám ra nơi này nữa.

Khi đó, đương nhiên Hoàng Sa là “độc quyền” của họ.

Nhưng họ đã nhầm. Nhầm về ngư dân Việt Nam. Nhầm về khí phách Việt Nam. Ngư dân ta không bao giờ khuất phục. Vừa trở về đất liền, khi được hỏi: “Bị tàu Trung Quốc đâm chìm tàu và suýt mất mạng, giờ các anh có đi biển nữa không?”. Tất cả 10 ngư dân đều trả lời dứt khoát: “Đi chứ”.

Trước hành động dũng cảm của ngư dân, nhiều cơ quan, doanh nghiệp và cá nhân đã động viên, chia sẻ. Báo điện tử Dân trí đã ngay lập tức chuyển 100 triệu đồng từ Chương trình “Tiếp sức ngư dân bám biển” do báo phát động.

Đặc biệt, tại phiên họp thường kỳ Chính phủ, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã khen ngợi: “Ở trên thực địa, dù Việt Nam chỉ có chừng 30 tàu của Cảnh sát biển và Kiểm ngư, tàu nào cũng hỏng, móp méo, phải vào xưởng sửa chữa 2-3 lần vì bị tàu phía Trung Quốc đâm va nhưng lực lượng chấp pháp vẫn quyết bám trụ với tinh thần dù có thể yếu hơn nhưng vẫn kiên quyết có mặt, bám trụ thực địa để phản đối, đẩy, đuổi người vi phạm”.

Có thể nói hành vi đâm vào tàu cá, phá hoại tài sản và đe dọa tính mạng ngư dân ta của Trung Quốc là cố ý giết người. Việc 10 ngư dân thoát chết là ngoài ý muốn của họ nên cần phải đưa ra tòa hình sự.

Trên Dân trí, Đại biểu Quốc hội, Luật sư Trương Trọng Nghĩa cho biết: “Theo luật pháp thì các cơ quan chấp pháp Việt Nam có quyền bắt giữ và khởi tố”.

Không chần chừ gì nữa, đã đến lúc chúng ta phải đưa hành vi độc ác này ra tòa bởi đây không phải là lần đầu.

Chúng ta đã kiềm chế, thậm chí đã nhẫn nhịn mà nói như Nhà báo Lê Chân Nhân trên BLOG Dân trí cách đây mấy ngày: “Nhịn quá lâu rồi, dồn nén quá lâu rồi, chịu đựng quá lâu rồi…”.

“Áp đáo tại gia”, đến nhà người khác không chỉ ăn cướp tài sản mà còn phá phách và đe dọa giết chết chủ nhà là vô nhân đạo và tàn độc.

Vì vậy, việc đưa Trung Quốc ra tòa còn là trách nhiệm với lương tri và là mệnh lệnh của thời đại, phải không các bạn?

Nguồn: http://dantri.com.vn/

Thứ Năm, 29 tháng 5, 2014

TỔNG THỐNG OBAMA CẢNH BÁO SẴN SÀNG ĐÁP TRẢ SỰ GÂY HẤN CỦA TRUNG QUỐC

Tổng thống Mỹ Barack Obama hôm qua cảnh báo rằng, quân đội nước này sẵn sàng đáp trả "sự gây hấn" của Trung Quốc với các nước láng giềng trên Biển Đông và ủng hộ các quốc gia Đông Nam Á trong quá trình đàm phán giải quyết tranh chấp với Bắc Kinh.
Tổng thống Mỹ Barack Obama phát biểu trước các học viên quân sự. Ảnh: Reuters
Tuyên bố trên được Tổng thống Mỹ Barack Obama đưa ra trong bài phát biểu về chính sách đối ngoại trước các học viên tại Học viện quân sự ở West Point, New York. Ông cho rằng, Mỹ cần tránh bị cô lập và quân đội phải sẵn sàng ứng phó với các cuộc khủng hoảng.
"Sự gây hấn mang tính khu vực dù chỉ xảy ra ở miền nam Ukraine, Biển Đông hay bất cứ nơi nào trên thế giới, nhưng nếu không được kiểm soát thì cuối cùng sẽ ảnh hưởng đến các đồng minh và có thể khiến quân đội Mỹ vào cuộc", AFPdẫn lời Tổng thống Obama nói. Ông Obama cảnh báo về bất kỳ quyết định sử dụng vũ lực nào và nói rằng "ảnh hưởng của Mỹ luôn mạnh mẽ hơn khi Mỹ gương mẫu đi đầu".
Tổng thống Mỹ khẳng định, Washington ủng hộ các quốc gia Đông Nam Á trong quá trình đàm phán với Trung Quốc về Bộ Quy tắc ứng xử ở Biển Đông (COC), đồng thời kêu gọi các bên phối hợp giải quyết các tranh chấp bằng luật pháp quốc tế.
Căng thẳng trên Biển Đông bắt đầu tăng mạnh sau khi Trung Quốc hồi đầu tháng di dời trái phép giàn khoan dầu vào sâu trong thềm lục địa Việt Nam, đồng thời điều nhiều tàu bảo vệ. Việt Nam khẳng định, việc Trung Quốc đưa giàn khoan đến vùng biển thuộc vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam là bất hợp pháp và kiên quyết phản đối hành động xâm phạm này.
Tuy nhiên, Bắc Kinh cho đến nay vẫn chưa có phản hồi tích cực. Ngược lại, các tàu Trung Quốc còn chủ động đâm va, áp sát, phun vòi rồng vào tàu Việt Nam. Nhiều quốc gia đã bày tỏ lo ngại sau khi một tàu cá Việt Nam bị tàu Trung Quốc đâm chìm hôm 26/5.
Mỹ là quốc gia đầu tiên bày tỏ quan ngại về tình hình căng thẳng trên Biển Đông ở nhiều cấp và được lặp lại nhiều lần từ các quan chức cấp cao của chính phủ đến các nghị sĩ của hai viện, thể hiện mối quan tâm của nước này trong sự việc.
Mới đây nhất, Thượng nghị sĩ Mỹ Ben Cardin, Chủ tịch Tiểu ban Đông Á - Thái Bình Dương thuộc Thượng viện Mỹ, trong buổi họp báo chiều qua tại Việt Nam nhận định việc đâm chìm tàu cá rõ ràng là hành động đơn phương và nguy hiểm của Trung Quốc. Hành vi như thế rất nguy hiểm và không thể chấp nhận được. Ông tiết lộ rằng, Ủy ban Đối ngoại của Thượng viện Mỹ đang cân nhắc và sắp đưa ra một nghị quyết về tình hình hiện nay ở Biển Đông.
                                     Theo: VnExpress.net

Thứ Ba, 27 tháng 5, 2014

TRUNG QUỐC ĐÂM CHÌM TÀU CÁ VIỆT NAM LÀ HÀNH ĐỘNG KHỦNG BỐ


Phó chủ tịch Quốc hội Huỳnh Ngọc Sơn nhìn nhận việc Trung Quốc đâm chìm tàu cá Việt Nam là hành động khủng bố, mang tính "dằn mặt" ngư dân.



- Ông đánh giá thế nào về việc Trung Quốc đâm chìm tàu cá khiến 10 ngư dân Đà Nẵng gặp nạn ngay trong vùng biển của Việt Nam chiều 26/5?

- Rõ ràng đây là hành động mang tính dằn mặt ngư dân của chúng ta. Trung Quốc mở rộng vùng bảo vệ giàn khoan, tàu cá của ngư dân Việt Nam áp sát nên họ muốn làm tình hình thêm căng thẳng. Đầu tiên là va chạm, sau đó làm mạnh hòng khiến ngư dân ta hoảng sợ.
Phó Chủ tịch Huỳnh Ngọc Sơn. Ảnh: Chí Hiếu
Nhưng chúng ta sẽ không sợ. Chúng ta đã tiên liệu trước hành động này và có đề phòng. Cú đâm mạnh của Trung Quốc khiến tàu chìm nhưng chúng ta đã kịp thời ứng cứu ngư dân.

- Chúng ta phản ứng ra sao trước hành động này?

- Việt Nam sẽ không để yên cho hành động ngang ngược của Trung Quốc và sẽ tiếp tục phản đối. Tuy nhiên, chúng ta cũng sẽ có biện pháp để hạn chế thấp nhất việc ngư dân bị đâm va, có thể dẫn tới chìm tàu.

- Việc yêu cầu đòi bồi thường có được tính đến?

- Trước hết, chúng ta sẽ lên án qua con đường ngoại giao. Vì chưa biết tàu của họ có phải là tàu cá hay không nhưng đi bảo vệ giàn khoan và đâm chìm tàu cá của ngư dân ta trong vùng biển Việt Nam thì thấp nhất cũng có thể gọi là khủng bố.

Trong các vụ việc tương tự từ trước đến nay chúng ta vẫn yêu cầu bồi thường, nhưng lúc nào họ bồi thường thì chưa rõ.

- Nếu chúng ta đưa vấn đề này ra quốc tế thì sao?

- Theo tôi biết thì chưa có tổ chức trọng tài nào xử việc đụng độ trên biển. Trước mắt mình phản đối việc họ cố tình đâm va và yêu cầu phải bồi thường.

- Nhiều đại biểu đề nghị chính sách đóng tàu lớn, tàu vỏ sắt cho ngư dân, việc này được xem xét đến đâu, thưa ông?

- Chính sách cho ngư dân thì chúng ta đã có và thực hiện từ lâu. Tuy nhiên, trong dự toán ngân sách 2014 chưa có mục riêng nào cho việc này.
Tàu cá của ngư dân Việt Nam đánh bắt thủy sản gần khu vực Trung Quốc hạ đặt giàn khoan trái phép. Ảnh: Nguyễn Đông.
- Chúng ta luôn nói ngư dân là những cột mốc sống trên biển, vậy Chính phủ, Quốc hội có chính sách nào để đảm bảo quyền lợi cho những người ở tuyến đầu bảo vệ chủ quyền đất nước?

- Không chỉ đóng tàu vỏ sắt mà phương tiện đánh bắt, hệ thống thông tin, tổ chức tổ đội, bộ phận hỗ trợ ngư dân đều cần cả. Cùng một lúc, ta chưa thể đáp ứng tàu vỏ sắt hết cho ngư dân. Có tàu mà không tổ chức tốt thì vẫn nguy hiểm, cho nên chúng ta luôn phải duy trì kiểm ngư, cảnh sát biển, có kế hoạch bảo vệ và giúp đỡ ngư dân.
Nguồn http://vnexpress.net/

Thứ Hai, 26 tháng 5, 2014

BẠN BÈ QUỐC TẾ XUỐNG ĐƯỜNG ỦNG HỘ VIỆT NAM



"Trung Quốc đã hành động một cách đơn phương. Giống như họ vào nhà bạn, yên vị ở đó rồi và khi bạn tỏ thái độ thì cáo buộc bạn là không thân thiện. Điều đó là không thể chấp nhận được", ông Sicard, một người Pháp nói. 



Hôm 24/5, khoảng 200 người Việt tuần hành ở thành phố Grenoble, đông nam nước Pháp, để phản đối việc Trung Quốc hạ đặt giàn khoan trái phép trong vùng biển Việt Nam. Cuộc biểu tình không chỉ thu hút các sinh viên, kiều bào đã sinh sống lâu năm ở Pháp mà còn nhiều bạn bè bản địa và quốc tế. Một số tổ chức như Công đoàn Pháp (CGT), Hội sinh viên Pháp tại Grenoble (UNEF) và Liên hiệp quyền con người (LDH) cử đại diện tới tham dự để bày tỏ sự ủng hộ với Việt Nam. Phóng viên của nhiều tờ báo Pháp như Dauphiné Libéré, France 3... cũng đến đưa tin về hoạt động này. Ảnh: AEVG


Đoàn người biểu tình xuất phát từ công viên Paul Mistral, sau đó đi dọc các đường phố lớn và kết thúc tại quảng trường Victor Hugo trung tâm thành phố. Các khẩu hiệu “Trung Quốc, tôn trọng luật pháp quốc tế”; “Chúng tôi muốn hòa bình”; “Trung Quốc hãy dừng xâm lấn” được cả người Việt và người nước ngoài giương cao và đồng thanh hô vang bằng tiếng Việt, tiếng Pháp, tiếng Trung và tiếng Anh. Ảnh: AEVG


Hôm qua, khoảng 300 học sinh, sinh viên, kiều bào Việt Nam và bạn bè quốc tế cũng tổ chức biểu tình ôn hòa để phản đối Trung Quốc, kêu gọi hòa bình trên Biển Đông tại toà thị chính thành phố Sydney, Australia. Đoàn người mặc áo cờ đỏ sao vàng, cầm cờ và giơ cao những tấm biểu ngữ yêu cầu Trung Quốc rút giàn khoan ra khỏi Việt Nam được viết bằng tiếng Việt và tiếng Anh. Những ca khúc yêu nước, yêu hoà bình như "Lên đàng", "Nối vòng tay lớn" được họ đồng thanh hát vang trên đường phố Sydney. Ảnh: Bùi Việt Hà


Đại diện ban tổ chức cuộc mít tinh cho rằng để nhận được sự ủng hộ từ các quốc gia khác và chứng minh rằng Việt Nam không cô đơn trong bất kỳ cuộc chiến nào, người Việt cần cố gắng mang sự thật ra với thế giới càng nhiều càng tốt. 
Trước cuộc biểu tình, cộng đồng sinh viên Việt Nam tại Sydney cũng đã ra tuyên bố phản đối hành vi đặt giàn khoan trái phép và cho tàu quân sự gây hấn của Trung Quốc. Tuyên bố kêu gọi cộng đồng thế giới yêu chuộng hòa bình lên tiếng phản đối hành động phi pháp của chính phủ Trung Quốc và ủng hộ cho các nỗ lực hướng tới một Biển Đông hòa bình, ổn định và hợp tác. Ảnh: Bùi Việt Hà


Hoạt động biểu tình cũng lan tỏa đến Thụy Điển khi khoảng 400 người Việt Nam tập trung tại quảng trường Triangeln, trung tâm thành phố Malmo ở phía nam nước này, để tuần hành phản đối Trung Quốc.

Để bày tỏ tình đoàn kết và ủng hộ nhân dân Việt Nam trong cuộc đấu tranh chính nghĩa chống lại các hành vi ngang ngược, sai trái của Trung Quốc, Đảng Cộng sản Thụy Điển tại khu vực Malmo cũng đã cử đại diện tới tham gia cuộc biểu tình. Ảnh: Vietnam+


Kết thúc biểu tình, ban tổ chức còn thu thập chữ ký của bà con người Việt và người dân sở tại để gửi kèm thỉnh nguyện thư đến chính phủ, Bộ ngoại giao Thụy Điển và Liên minh châu Âu (EU) để phản đối Trung Quốc. Ảnh: Vietnam+


Cùng ngày, đông đảo người Việt Nam ở Malaysia tập trung bên ngoài đại sứ quán Trung Quốc ở thủ đô Kuala Lumpur để phản đối việc hạ đặt trái phép giàn khoan Hải Dương 981 trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. 
Đại diện cộng đồng người Việt Nam tại Malaysia đã trao kháng nghị thư cho đại sứ quán Trung Quốc, trong đó nêu rõ Trung Quốc vi phạm nghiêm trọng Công ước về Luật biển của Liên Hợp Quốc và Tuyên bố về Ứng xử của các bên trên Biển Đông mà Trung Quốc là một bên tham gia ký kết. Kháng nghị thư đồng thời kêu gọi các quốc gia ở Đông Nam Á và trên toàn thế giới hãy đồng hành cùng người dân Việt Nam trong nỗ lực vì hòa bình và thịnh vượng chung. Ảnh: Vietnam+


Khoảng 200 người gốc Việt và những người ủng hộ Việt Nam cũng nhuộm đỏ một góc Hong Kong hôm qua bằng cờ đỏ sao vàng. Họ hát vang những bài ca yêu nước và hô các khẩu hiệu bằng tiếng Việt. "Cả thế giới đều biết Trung Quốc đang xâm lấn vùng biển thuộc chủ quyền của chúng tôi. Chúng tôi đến đây hôm nay vì hy vọng Trung Quốc sẽ rút khỏi Việt Nam. Chúng tôi không muốn chiến tranh", Mo Pak-fung, một người gốc Việt đã sinh sống ở Hong Kong 25 năm nay, nói. Ảnh: South China Morning Post
Nguồn http://vnexpress.net/

Chủ Nhật, 25 tháng 5, 2014

BÁO HONGKONG: SỰ NGẠO MẠN NGUY HIỂM CỦA TRUNG QUỐC Ở BIỂN ĐÔNG




(Chinhphu.vn) - Tờ South China Morning Post (Hong Kong) ngày 18/5 đăng bài viết của nhà bình luận kỳ cựu Philip Bowring ở Hong Kong với tựa đề “Sự ngạo mạn nguy hiểm của Trung Quốc ở Biển Đông”, trong đó nhấn mạnh Trung Quốc đã phớt lờ các chứng cứ lịch sử, tăng cường những hành động hung hăng trên Biển Đông thời gian gần đây chỉ nhằm vào mục đích tuyên bố chủ quyền phi lý đường lưỡi bò của Trung Quốc, nuốt trọn trên 90% Biển Đông.
(Tàu Trung Quốc hung hăng truy đuổi tàu Việt Nam, ảnh internet)
Mở đầu bài viết, tác giả chỉ trích hành vi hiện nay của Trung Quốc liên quan đến các nước xung quanh Biển Đông là hung hăng, ngạo mạn, mang tính chủ nghĩa bá quyền Đại Hán. Trung Quốc cũng điều máy bay, tàu quân sự đến khu vực hạ đặt giàn khoan trái phép. Tàu Trung Quốc còn ngang ngược đâm, bắn nước vào tàu Việt Nam đang làm nhiệm vụ chấp pháp trên vùng biển của Việt Nam. Ông khẳng định đó không phải cách thể hiện lòng tự hào quốc gia mà là bôi nhọ lòng yêu nước.

Nhà bình luận Bowring còn nêu rõ rằng lập luận của Trung Quốc nói giàn khoan Hải Dương 981 hoạt động vùng biển gần quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền của nước này cũng rất yếu về mặt pháp lý. Ông phân tích Hoàng Sa nằm trong diện tranh chấp trong thời gian dài kể từ khi Trung Quốc dùng vũ lực chiếm đóng từ năm 1974 và Trung Quốc không bao giờ thường trú ở đó nên so với Việt Nam, họ không có cơ sở vững chắc để đòi hưởng quyền tài phán đối với vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý.

Mới đây, nhà phân tích Dean Cheng cảnh báo trên website của Tổ chức Nghiên cứu The Heritage (Mỹ) rằng hành động đặt giàn khoan Hải Dương 981 là hồi chuông cảnh tỉnh cho các nước về tuyên bố bành trướng của Trung Quốc. Theo Dean Cheng, về mặt chính trị thì đối với giới lãnh đạo Trung Quốc, giàn khoan dầu cũng có chức năng tương tự căn cứ hải quân hay tàu sân bay. Đó là khẳng định sự hiện diện và thị uy. Một bằng chứng là khi lần đầu tiên đưa Hải Dương 981 xuống Biển Đông hồi năm 2012, Chủ tịch Tổng công ty dầu khí hải dương Trung Quốc Vương Nghi Lâm tuyên bố: “Những giàn khoan nước sâu lớn là lãnh thổ quốc gia di động”.

Nhà phân tích Ely Ratner tại Trung tâm an ninh Mỹ (CNAS), trong bài viết trên báo mạng Business Insider, cho rằng việc Trung Quốc gây căng thẳng với Việt Nam trong thời điểm này chứng tỏ yêu cầu cấp bách về chính trị và đối nội đã lấn át tính logic trong chiến lược của Bắc Kinh. Nói cách khác, Trung Quốc quyết định đưa giàn khoan vào vùng biển của Việt Nam mà không hề lường hết được hậu quả tiềm ẩn. Ông Ratner còn cảnh báo Trung Quốc ngày càng cố hiện thực hóa tuyên bố chủ quyền và đã ngang ngược tới mức không buồn kiếm cớ là bị các nước láng giềng khiêu khích.

Trang tin Washington Free Bacon dẫn lời cựu quan chức ngoại giao Mỹ và chuyên gia về Trung Quốc John Tkacik cảnh báo Washington có nguy cơ để tình trạng Trung Quốc hiếp đáp trên Biển Đông vượt kiểm soát. Theo ông Tkacik, Mỹ phải nhắc nhở Trung Quốc một cách rõ ràng là nước này đã vi phạm Tuyên bố của các bên về ứng xử ở Biển Đông và phải gửi một thông điệp bằng hành động để Trung Quốc hiểu họ không thể độc chiếm Biển Đông.

Hạ nghị sỹ Quốc hội Mỹ Jason Chaffetz ngày 16/5 ra tuyên bố báo chí về việc Trung Quốc gây ra tình trạng căng thẳng leo thang ở Biển Đông. Tuyên bố khẳng định việc Trung Quốc đơn phương hạ đặt giàn khoan Hải Dương 981 trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam ở Biển Đông, ngoài khơi quần đảo Hoàng Sa là rất đáng quan ngại. Hạ nghị sỹ Jason Chaffetz nhấn mạnh rằng vụ việc xảy ra trên đây là mới nhất trong một loạt các hành động của Bắc Kinh đã gây ra cảm giác bất an ngày càng tăng trong khu vực.

Trong tuyên bố, ông Chaffetz nhấn mạnh: "Từ các chuyến thăm gần đây tới khu vực này, tôi biết rằng người dân Việt Nam có chung ước nguyện căn bản nhất như các dân tộc khác, đó là chung sống hòa bình và thịnh vượng, với sự tôn trọng của các nước láng giềng. Tôi tin rằng nước Mỹ cần giữ vai trò lãnh đạo lịch sử trong khu vực nhằm bảo đảm những nguyện ước phước lành này cho cả người dân Mỹ và người dân châu Á-Thái Bình Dương”.

Qua đây chúng ta có thể thấy rằng không chỉ có nhân dân Việt Nam, báo chí Việt Nam...mà báo chí nước ngoài, người nước ngoài cũng phẫn nộ trước các hành động nguy hiểm, hống hách bất chấp luật pháp quốc tế, vừa ăn cướp vừa la làng, thể hiện bản chất hiếu chiến của Trung Quốc.
Nguồn http://baodientu.chinhphu.vn/

Thứ Sáu, 23 tháng 5, 2014

CÔNG THƯ 1958 KHÔNG CÔNG NHẬN CHỦ QUYỀN HOÀNG SA CHO TRUNG QUỐC


Công thư mà Việt Nam gửi Trung Quốc năm 1958 không hề đề cập đến các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa; trên thực tế chúng nằm dưới vĩ tuyến 17, thuộc quản lý của Việt Nam Cộng hòa khi đó, vì thế công thư không thể là sự công nhận chủ quyền của Trung Quốc với hai quần đảo như Bắc Kinh viện cớ vin vào. 


Tàu của cảnh sát biển Việt Nam thực hiện nhiệm vụ tại khu vực quần đảo Hoàng Sa. Phía xa là giàn khoan 981 mà Trung Quốc hạ đặt trái phép. Ảnh: Nguyễn Đông

Bộ Ngoại giao Việt Nam hôm nay tổ chức họp công bố các diễn biến thực địa ở khu vực mà Trung Quốc hạ đặt giàn khoan trái phép trong vùng biển Việt Nam; các cơ sở pháp lý và bằng chứng chứng minh chủ quyền không thể tranh cãi của Việt Nam đối với hai quần đảo.

Đây là lần thứ ba Bộ Ngoại giao tổ chức họp báo quốc tế kể từ khi Trung Quốc hạ đặt giàn khoan trái phép trên bờ biển thuộc vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam hồi đầu tháng. Sự kiện thu hút sự quan tâm của hơn 200 phóng viên, nhà báo của các hãng thông tấn trong và ngoài nước. Phòng họp chật kín phóng viên, nhiều người phải đứng.

Các quan chức Việt Nam chủ trì cuộc họp báo hôm nay cho thấy quyết tâm bảo vệ chủ quyền. Khi được đề nghị bình luận về việc Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phát biểu rằng Việt Nam "không đổi chủ quyền lấy hữu nghị viển vông" và về 16 chữ vàng trong mối quan hệ giữa Việt Nam với Trung Quốc, ông Trần Duy Hải, Phó chủ nhiệm Ủy ban Biên giới Quốc gia, nói: "Vấn đề chủ quyền lãnh thổ là hết sức thiêng liêng và không gì đánh đổi được. Vàng rất quý nhưng độc lập tự do và chủ quyền lãnh thổ còn quý hơn vàng".

Ông Hải cho biết bất chấp sự giao thiệp nghiêm túc của Việt Nam với phía Trung Quốc từ nhiều cấp, nhiều hình thức, mọi thiện chí của Việt Nam không được đáp ứng.

Việt Nam đã nhiều lần yêu cầu Trung Quốc rút giàn khoan và tàu hộ tống khỏi vùng biển Việt Nam, yêu cầu Trung Quốc không gây ảnh hưởng đến an ninh an toàn hàng hải, và sau khi Trung Quốc rút giàn khoan đôi bên sẽ trao đổi để kiềm chế và kiểm soát ổn định tình hình trên biển.

Tuy nhiên Trung Quốc vẫn tiếp tục các hành vi xâm phạm, thậm chí có nhiều tuyên bố sai lệch, ông Hải cho biết.

Phó chủ nhiệm Ủy ban Biên giới bác bỏ luận điệu sai trái của Trung Quốc và nêu rõ quan điểm cũng như các bằng chứng của Việt Nam liên quan đến chủ quyền biển đảo. Ông Hải trình chiếu video cho thấy các tư liệu pháp lý lịch sử của Việt Nam liên quan đến quần đảo Hoàng Sa. 

"Việt Nam có đầy đủ cơ sở pháp lý và lịch sử đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa", ông nói và nêu từng vấn đề.
Bản đồ mang tên Partie de la Cochinchie về nước An Nam với quần đảo Hoàng Sa.

"Từ rất nhiều thế kỷ nay, ít nhất là từ thế kỷ thứ 17 các nhà nước Việt Nam đã xác lập và thực thi chủ quyền với hai quần đảo này từ khi còn là đất vô chủ. Các Nhà nước phong kiến Việt Nam thực thi chủ quyền của mình ở Trường Sa và Hoàng Sa một cách hòa bình, liên tục phù hợp với luật pháp quốc tế và không bị quốc gia nào phản đối.

"Trong thời kỳ Pháp thuộc từ giữa thế kỷ thứ 19 và đầu thế kỷ 20 Pháp đã nhân danh Nhà nước Việt Nam để tiếp tục quản lý hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, đồng thời phản đối các yêu sách của các nước liên quan đối với hai quần đảo này.

"Chủ quyền của Việt Nam với hai quần đảo đã được khẳng định và thừa nhận tại hội nghị San Francisco tháng 9/1951. Đây là hội nghị giải quyết các vấn đề lãnh thổ sau Thế chiến thứ hai.

"Tại hội nghị này, phái đoàn Liên Xô có đề nghị trao hai quần đảo cho Trung Quốc nhưng 46/51 nước đã bỏ phiếu chống, phản đối. Cũng tại hội nghị này, trưởng phái đoàn của Chính phủ Bảo Đại đã khẳng định chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo này và không gặp phải sự phản đối của bất cứ ai.

"Sau Hiệp định Geneva 1954, Việt Nam Cộng hòa cũng đã ra nhiều tuyên bố và có những hành vi trên thực tế để thực thi chủ quyền với hai quần đảo này. Trung Quốc là một nước tham gia hội nghị quốc tế về Đông Dương Geneva năm 1954, biết rất rõ điều này và phải có trách nhiệm tôn trọng các văn kiện của hội nghị này.

"Năm 1974 Trung Quốc đã sử dụng vũ lực chiếm đóng toàn bộ quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Việt Nam Cộng hòa cũng như chính phủ Cách mạng lâm thời của Cộng hòa miền Nam Việt Nam đều lên tiếng phản đối hành động đó của Trung Quốc và khẳng định lại chủ quyền của Việt Nam với quần đảo Hoàng Sa.

"Từ góc độ luật pháp quốc tế, việc chiếm đóng bằng vũ lực lãnh thổ của một quốc gia có chủ quyền là một hành vi phi pháp và không thể đem lại chủ quyền cho Trung Quốc với Hoàng Sa", ông Hải kết luận. "Thực tế là cho đến nay không có một quốc gia nào trên thế giới công nhận chủ quyền của Trung Quốc với quần đảo Hoàng Sa".

Về công thư của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng năm 1958, ông Hải phân tích văn bản này hoàn toàn không đề cập đến vấn đề lãnh thổ, chủ quyền và không đề cập đến hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Nội dung công thư chỉ ghi nhận và tán thành việc Trung Quốc mở rộng lãnh hải 12 hải lý, đồng thời chỉ thị cho các cơ quan Việt Nam tôn trọng giới hạn 12 hải lý mà Trung Quốc tuyên bố mà thôi.

Việc công thư không đề cập đến hai quần đảo cũng phù hợp với thực tế lúc đó: hai quần đảo nằm dưới vĩ tuyến 17 và thuộc quyền quản lý của Việt Nam Cộng hòa, được Pháp giao lại năm 1956 phù hợp với Hiệp định Geneva năm 1954 mà Trung Quốc có tham gia.

Ngoài ra, công thư phải đặt trong bối cảnh cụ thể thời điểm được gửi cho Trung Quốc, khi đó Hoàng Sa thuộc quyền quản lý của chính quyền Việt Nam Cộng hòa, theo Hiệp định Geneva, Trung Quốc là bên tham gia.

"Bạn không thể cho người khác cái bạn chưa có. Công thư của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng không có giá trị gì với việc công nhận chủ quyền của Trung Quốc đối với quần đảo Tây Sa hay Nam Sa theo cách gọi của Trung Quốc", ông Hải khẳng định.


Về khả năng Việt Nam có thể sẽ sử dụng hành động pháp lý trước tình hình hiện tại, bà Nguyễn Thị Thanh Hà, Hàm Vụ trưởng Vụ Luật pháp quốc tế Bộ Ngoại giao, cho biết, với tư cách thành viên của Công ước Quốc tế về Luật biển (UNCLOS), Việt Nam có quyền sử dụng tất cả các cơ chế giải quyết tranh chấp liên quan đến mình.

"Việt Nam sẽ sử dụng các biện pháp hòa bình, bao gồm khả năng sử dụng cơ quan tài phán quốc tế mà Hiến chương Liên Hợp Quốc và UNCLOS khẳng định. Việt Nam sẽ sử dụng các biện pháp phù hợp luật quốc tế, và sử dụng các biện pháp này tốt hơn là để xảy ra xung đột vũ trang", bà Hà nói.

"Lãnh đạo Việt Nam khẳng định không loại trừ bất cứ biện pháp nào, chúng tôi với tư cách cơ quan tư vấn pháp lý sẽ chuẩn bị mọi biện pháp có thể sử dụng được", bà nói thêm.

Việt Nam và Trung Quốc nhất trí giải quyết vấn đề bằng biện pháp hòa bình, các thông tin cho rằng Trung Quốc điều chuyển quân đến khu vực biên giới là chưa chính xác, ông Trần Duy Hải cho biết.

"Trong cuộc gặp của hai Thứ trưởng Ngoại giao, hai bên nhất trí không sử dụng biện pháp quân sự để giải quyết bất đồng. Tôi xin khẳng định như vậy", ông Hải nói, và cho biết thêm rằng hiện các hoạt động giao thương trên biên giới Việt - Trung diễn ra bình thường.

Theo các cơ quan chức năng của Việt Nam, trong các cuộc gây rối ở Hà Tĩnh, có hai người Trung Quốc chết. Ở Bình Dương, các đối tượng xấu gây xô xát, gây ra cái chết cho một người Trung Quốc.

Về việc công nhân Trung Quốc về nước sau các sự cố biểu tình, ông Lê Hải Bình khẳng định những vụ gây rối tại một số địa phương là hết sức đáng tiếc. Dưới sự chỉ đạo của của Thủ tướng chính phủ, tình hình đã trở về bình thường, ổn định

"Hầu hết các doanh nghiệp Việt Nam và nước ngoài đã khôi phục hoạt động. Chính phủ Việt Nam sẽ sử dụng mọi biện pháp đảm bảo an toàn tính mạng, tài sản, đồng thời đảm bảo không để tái diễn sự cố đáng tiếc như vừa qua", ông Bình cho biết. 

"Tuyệt đại đa số doanh nghiệp bị ảnh hưởng đều đánh giá cao nỗ lực của chính phủ Việt Nam. Theo chúng tôi được biết, trừ Trung Quốc, không có nước nào rút công dân về nước", ông Bình nói.
Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Hải Bình khẳng định, sau một số vụ gây rối, tình hình đã trở lại hoàn toàn bình thường. Ảnh: Nguyên Anh

Bác bỏ quan điểm của Trung Quốc về khai thác dầu khí

Ông Đỗ Văn Hậu, Tổng giám đốc Tập đoàn dầu khí Việt Nam cho biết từ năm 1996, sau khi quốc hội Việt Nam phê chuẩn Công ước Quốc tế về Luật biển (UNCLOS), hoạt động dầu khí chỉ thực hiện trong vòng 200 hải lý thuộc vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam. Phía Việt Nam đã ký 99 hợp đồng với doanh nghiệp nước ngoài. 30 mỏ đang được khai thác trong vùng thềm lục địa vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, được quốc tế công nhận. 

Ông Hậu bác bỏ tài liệu của phía Trung Quốc công bố hôm 16/5 cho rằng "Việt Nam đã phân 57 lô dầu khí và có 37 giàn khoan tại vùng biển có tranh chấp".

"Trung Quốc chỉ nêu ra mà không có cơ sở pháp lý nào chứng minh. Chúng tôi bác bỏ quan điểm của Trung Quốc".

Ông Hậu phân tích rằng quan điểm trên của phía Trung Quốc thực chất là nhằm biến những khu vực không tranh chấp trên thềm lục địa Việt Nam thành những khu vực tranh chấp, với ý đồ hiện thực hóa yêu sách đường lưỡi bò đang bị cả cộng đồng quốc tế lên án.

Đánh giá trữ lượng dầu mỏ tại khu vực này, ông Hậu cho biết có các đánh giá của Trung Quốc, Mỹ và các nước trong khu vực về trữ lượng hydro carbon về toàn bộ khu vực Biển Đông, Việt Nam cũng có nhiều nghiên cứu khảo sát, dự báo là từ 4 đến 6 tỷ tấn trong vùng thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. "Tại những khu vực đang khoan, chúng tôi đánh giá triển vọng ở đây là không lớn", ông Hậu nói.
Ông Đỗ Văn Hậu khẳng định các lô dầu khí mà Việt Nam lập ra và khai thác đều hợp pháp và được quốc tế công nhận. Ảnh: Nguyên An
Đấu tranh ngoại giao

Kể từ khi Công ty Dầu khí Hải dương Trung Quốc đưa giàn khoan trái phép vào vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, chính phủ Việt Nam đã 20 lần yêu cầu Trung Quốc rút giàn khoan cùng tàu và máy bay khỏi khu vực, đồng thời tố cáo hành vi vi phạm luật pháp quốc tế của Trung Quốc tại các Hội nghị của khu vực ASEAN và các Diễn đàn quốc tế.

Trên kênh ngoại giao đa phương, Việt Nam đưa vụ việc này ra Hội nghị thượng đỉnh ASEAN lần thứ 24 diễn ra ngày 11/5 tại Myanmar, Diễn đàn kinh tế Thế giới về Đông Á tại Philippines, nhằm tranh thủ sự ủng hộ của cộng đồng yêu chuộng hòa bình thế giới. 

Trên các diễn đàn này, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khẳng định chủ quyền lãnh thổ, chủ quyền biển đảo là thiêng liêng, nhất định không chấp nhận đánh đổi điều thiêng liêng này để nhận lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó. Việt Nam khẳng định kiên quyết bảo vệ chủ quyền bằng các biện pháp hòa bình và phù hợp luật pháp quốc tế. 

Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh đã điện đàm với người đồng cấp Trung Quốc Vương Nghị, nhằm đề nghị Bắc Kinh phản hồi tích cực trước yêu cầu rút giàn khoan 981 ra khỏi vùng biển Việt Nam. Ông cũng có các cuộc nói chuyện điện thoại với bộ trưởng ngoại giao các nước Mỹ, Nga, Indonesia và Singapore để thông báo những nỗ lực của Việt Nam nhằm giảm tình hình căng thẳng tại Biển Đông. 

Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh hôm 20/5 gặp với người đồng cấp Trung Quốc Thường Vạn Toàn bên lề hội nghị quốc phòng các ASEAN (ADMM) tại Myanmar, yêu cầu Trung Quốc rút giàn khoan khỏi khu vực.

Tại thực địa, các tàu kiểm ngư của Việt Nam vẫn kiên trì đấu tranh hòa bình, triển khai khoảng 20 tàu, tiến sâu và áp sát giàn khoan hơn để phát loa tuyên truyền, yêu cầu tàu Trung Quốc rời khỏi khu vực thuộc vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam.

Nguồn vnexpress.net

Thứ Năm, 22 tháng 5, 2014

RFA PHỎNG VẤN MÀ KHÔNG DÁM ĐĂNG


Chiều nay ngồi lướt mạng tình cơ đọc được một bài phỏng vấn của đài RFA ( Đài phát thanh Châu Á tự do) đối với đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước, nhận thấy có nhiều điều trong cuộc phỏng vấn này , tôi chia sẻ cùng các bạn để chúng ta cùng suy ngẫm:
Hình ảnh: Kính Hòa Rfa sao chưa thấy bài này nhỉ....

Chiều nay lúc trời đổ cơn mưa như trút, tôi nhận được điện thoại từ số 006626521113 của người tự xưng là phóng viên Đài Phát Thanh Châu Á Tự Do với nội dung có thể tóm tắt như sau:

RFA: Xin hỏi thăm có phải đây là số điện thoại của Thạc sĩ Hoàng Hữu Phước, người đã có những bài viết trên Emotino mà nhiều người Việt (ở hải ngoại) đang rất quan tâm? … Xin Thạc sĩ cho biết ông nghĩ gì về Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ và ý kiến ông thế nào trước lời kêu gọi phải tha bổng Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ?

Đáp: Tôi biết đến ông ấy qua đoạn phát biểu trên mạng khi ông ấy nói lung tung về kiện tụng này nọ. Là người học về luật, ông ấy lẽ ra phải rõ là tất cả đều phải theo một khuôn khổ luật pháp nhất định, và việc phản ảnh hay đấu tranh đều phải theo các khuôn khổ ấy. Nếu ông ấy làm đúng (theo các thủ tục thì) người ta sẽ xem xem ông ấy nêu đúng hay sai và sẽ công nhận ông ấy đúng nếu ông ấy đúng. Còn sự việc thứ hai tôi biết về ông ấy là qua một văn bản ông ấy tung trên mạng đòi quốc hội xử phạt những người làm phim lịch sử Việt Nam sai, và tôi thấy rõ là ông ta có vấn đề bất ổn tâm lý (thần kinh).

Về việc bạn nói thu thập chữ ký đòi thả Cù Huy Hà Vũ thì tôi xin nói thế này: mỗi nước có hệ thống luật pháp riêng (và mọi công dân phải tuân thủ cũng như chịu trách nhiệm cá nhân khi vi phạm các quy định ấy). Tùy theo tội danh mà một phạm nhân bị phạt tiền, hay phạt tù, mấy tháng hoặc mấy năm, theo luật pháp (của nước mà người đó là công dân). Cù Huy Hà Vũ phạm tội và phải bị phán xử theo luật pháp Việt Nam mà ai cũng phải tôn trọng, cũng như Việt Nam tôn trọng luật pháp Hoa Kỳ, không bao giờ tổ chức biểu tình lây chữ ký đòi chính phủ Mỹ phải tha bổng một công dân Mỹ da màu nào đó. Tôi chưa đi du lịch nước nào cả, nhưng tôi đi công tác nhiều nước, và ở đâu tôi cũng tuân theo luật pháp nước đó. Gia đình tôi chăm việc bố thí, vậy mà khi sang Ấn Độ, đến Đất Phật, tôi lại không bố thí vì luật bên ấy cấm bố thí. (Tôi không vì vậy mà nói Ấn Độ vi phạm nhân quyền hay dân quyền).

RFA: Tại sao Thạc sĩ lại nói câu hay nhất của lãnh đạo Việt Nam là “Việt Nam không cần đa đảng”?

Đáp: Từ ngàn xưa người Việt Nam đã có tài ngoại giao mềm mỏng để có thể tồn tại trước các thế lực thù địch. Tôi nghe có một nghi án về Hoàng Đế Quang Trung qua Tàu quỳ ôm gối Vua Càn Long (lễ bão tất) để tỏ lòng hiếu thảo, và ai cũng vì danh dự quốc gia mà nói vua Quang Trung cử người giả dạng mình sang Tàu chứ không phải đích thân người ngự giá. Tôi nghĩ việc giả dạng nếu có cũng không ai được biết, sao lại được công khai trong sử sách chọc giận thiên triều? (mà dù có là người đóng thế vai thì đó cũng mang danh đại diện Việt Nam sang Tàu quỳ ôm gối vua Tàu, chứ đâu thoát được cái nhục quốc gia). Nói thế để bạn hiểu là các vua của ta rất mềm mỏng: anh đánh tôi thì tôi đánh bại anh, đồng thời hòa hoãn hữu hảo với anh, kiếm cách lùi dần về phương Nam để tránh xa anh. Cũng vậy, để đất nước trường tồn, Đảng và Nhà Nước Việt Nam luôn thể hiện sự mềm mỏng, chẳng hạn đối với Mỹ thì mỗi khi Mỹ công bố Báo Cáo Nhân Quyền, Việt Nam có những ngôn từ phản đối nhẹ nhàng, hay khi Trung Quốc có hành vi này nọ thì Việt Nam cũng nhẹ nhàng phản đối. Việc thay đổi cung cách từ kiểu khôn khéo nhẹ nhàng không nói đến, biến thành dõng dạc tuyên bố “Việt Nam không cần đa đảng” đồng nghĩa với việc Việt Nam đã nhận thức đầy đủ về uy thế của Việt Nam, đặc biệt là hiểu rõ Mỹ cần Việt Nam, và Trung Quốc mới là đối thủ chứ không phải Việt Nam. Ý nghĩ tôi thán phục câu nói ấy là như vậy đó.

À, bạn có thể gọi tôi là “anh” hay “ông”. Tôi luôn gọi các tiến sĩ là “thầy” (bất kể tuổi tác) nhưng lại muốn bản thân mình được gọi là “anh” hay “ông” hơn.

RFA: Xin cảm ơn anh. Nhưng Việt Kiều có đóng góp hàng năm nhiều tỷ USD cho Việt Nam, sao anh lại cho rằng họ không đóng thuế nên không có quyền đòi đa đảng?

Đáp: Tôi đi làm và gởi tiền phụng dưỡng cha mẹ tôi. Đó là đạo hiếu. Các bạn cũng đi làm và gởi tiền về phụng dưỡng cha mẹ các bạn, và các bạn nên tự hào vì đó là đạo hiếu. Tôi đóng góp ý kiến cho nhà nước Việt Nam vì tôi là công dân Việt Nam chứ không phải vì tôi có gởi tiền nuôi cha mẹ nên được đóng góp ý kiến cho nhà nước. Tương tự, các bạn gởi tiền nuôi cha mẹ và cho rằng mình có quyền đòi đa đảng, tôi e là không hợp lý. Thâm chí bạn gởi tiền về cho cha mẹ già yếu của bạn mua một chiếc Roll-Royce và cha mẹ bạn đóng thuế dù cho có đến 500% trị giá chiếc xe, thì đó cũng không phải bạn có đóng thuế cho Việt Nam với tư cách công dân, vì đó là thuế thuộc loại mậu dịch hay phi mậu dịch, Các bạn có đã đóng góp trực tiếp cho chính phủ Việt Nam hiện đại hóa quân đội, xây dựng hải quân hùng mạnh, hay không? Bạn gởi tiền về nuôi cha mẹ và người thân, điều đó tất nhiên có ý nghĩa tích cực ở chỗ trong hoàn cảnh Việt Nam còn nghèo, số tiền các bạn giúp gia đình bạn thoát nghèo, làm vơi bớt đi một phần gánh nặng của chính phủ Việt Nam để chính phủ tập trung lo chô số dân nghèo còn lại.

RFA: Anh nói Việt Nam độc đảng tạo nên chính trị ổn định là mong muốn của các nhà đầu tư nước ngoài, điều này sẽ khiến họ không hài lòng.

Đáp: Nếu tôi là tỷ tỷ phú Việt Nam, tôi sẽ tìm cơ hội đầu tư ở Mỹ (vì Mỹ có hệ thống luật pháp cực kỳ chặt chẽ mà tôi thích luật pháp phải như thê mới bảo đảm việc kinh doanh của mình tồn tại lành mạnh), hay ở những nước chính trị ổn định như New Zealand, Úc, hoặc Hòa Lan. Nếu tôi là tỷ tỷ phú New Zealand, tôi sẽ tìm cơ hội đầu tư vào Đông Nam Á, và tôi bắt đầu tính toán so sánh: Phillipines thì hay có mấy vụ bắt cóc, hành quyết du khách phương Tây; Indonesia hồi giáo cực đoan chống Mỹ và phương Tây; Malaysia thỉnh thoảng có tin phá âm mưu khủng bố; Thái Lan thì hết áo đỏ tới áo vàng, biểu tình hoài; và tôi sẽ đến Việt Nam đầu tư do không muốn tài sản vốn liếng của mình gặp quá nhiều rủi ro từ những bất ổn chính trị. Vậy đó là sự lựa chọn bình thường của giới đầu tư nước ngoài. Tất cả những người nước ngoài tại các công ty nước ngoài tôi đã làm việc đều nói với tôi về ưu điểm chính trị ổn định của Việt Nam. Mà ai cũng biết Việt Nam không phải là quốc gia đa đảng. (Vậy lẽ nào tôi nói sai?)

RFA: Nhưng anh nói dân Việt Nam không cần đa đảng vì yêu sự công bằng. Vậy Việt Kiều không yêu sự công bằng sao, khi đòi đa đảng?

Đáp: Trên võ đài, người thua không căm thù người thắng. Tại Việt Nam, cộng sản đã thắng. Lẽ công bằng là họ được hưởng những gì chiến thắng đem lại. Nếu nói sự gởi tiền về nuôi gia đình là đóng góp để đòi đa đảng thì theo tôi rất có thể năm hay mười năm nửa Việt Nam mới có thể có sự nhìn nhận về “công trạng” đó, nhưng theo lẽ công bằng, những ai đã hy sinh xương máu, tuổi thanh xuân, gia đình, tương lai hạnh phúc cá nhân mới là những người có quyền ưu tiên nêu yêu sách đối với Nhà Nước Việt Nam. Nếu họ đã là liệt sĩ thì sao hưởng quyền lợi đó được. Vậy là thân nhân họ có quyền nói thay họ. Và cứ thế, sự xếp hàng thứ tự trước sau rồi cũng sẽ đến lượt các bạn. Đòi có quyền nói về đa đảng là sự bất công vì các bạn không là công dân Việt Nam có đóng thuế cho Việt Nam, có quyền bầu cử và ứng cử ở Việt Nam. Mà cho dù các bạn có trực tiếp gởi nhiều tỷ USD vào tài khoản riêng của chính phủ Việt Nam để xây dựng đất nước thì đó cũng không để đòi đa đảng. Việc tôi giúp một người (mổ tim) không bao giờ đi kèm yêu cầu người ấy phải phải dạy con của người ấy theo ý tôi hoặc bảo vợ của người ấy mặc quần áo theo ý muốn của tôi.

RFA: Anh có thể nói gì về sự quan tâm đến chính trị của thanh niên Việt Nam ngày nay.

Đáp: Nếu chính trị nghĩa là hoạt động đóng góp xây dựng đất nước thì ngày nay có rất nhiều người trẻ tuổi – có cả sinh viên – bản thân không là đảng viên cộng sản hay đoàn viên cộng sản, tích cực tự ra ứng cử nghị viện. Nếu chính trị nghĩa khác (tức chống cộng hoặc đòi đa đảng) thì nói thật là thanh niên không quan tâm, vì họ quan tâm đến kinh tế, đến học tập làm giàu, v.v. Ngày xưa sau giải phóng, thanh niên lén nghe đài BBC, đài VOA, và cả đài RFA của bạn. Ngày nay họ không ai nghe đài, không phải vì đài BBC bị dẹp (vì BBC vẫn còn chương trình Việt Ngữ online trên mạng), mà chỉ vì họ chán nghe. Ngay cả Hoa Kỳ có công bố Báo cáo Nhân Quyền thi ở Việt Nam chẳng ai tìm đọc hay quan tâm.

RFA: Nhưng còn tự do dân chủ? Đa đảng là có tự do, dân chủ.

Đáp: Mỗi loại cá có môi trường nước riêng để sống như nước ngọt, nước lợ hoặc nước mặn. Không phải ở Mỹ mới có tự do. Không phải ở Việt Nam mới có tự do. Tự do là khuôn khổ phù hợp với văn hóa mỗi giống dân. Việt Nam có tự do, và tôi đang tự do trả lời phỏng vấn. (Không thể chỉ khi nào tôi nói giống phe tự do thì tôi mới tự do.) Thật lạ khi có những đất nước tự do, dân chủ, đa đảng, được Mỹ thân cận, liên minh, đồng minh, lại dưới quyền cai trị độc tài của một cá nhân trong hơn 30 năm, như Indonesia, Phillipnes, v.v. trước đây, và Ai Cập cùng các nước trong khu vực Bắc Phi hiện nay (mà thế giới tự do dường như không hay biết). Ngoài ra, mọi thứ cần có thời gian để thích nghi, chẳng hạn chính phủ Việt Nam từ bao cấp quốc doanh, đã cho cổ phần hóa doanh nghiệp nhà nước, phát triển doanh nghiệp tư nhân, thậm chí chấp nhận mô hình nền kinh tế thị trường, trước tiên với sự cẩn trọng gọi là “theo định hướng xã hội chủ nghĩa” – mà nhiều người cười cợt nhạo báng để rồi chính mô hình định hướng ấy đã giúp Việt Nam phát triển. Nghĩa là dần dần sẽ có các điều chỉnh mới, áp dụng mới, theo hoàn cảnh cụ thể, chứ không có nghĩa là cần phải “đòi” tự do dân chủ hay mặc định rằng tự do dân chủ mới có đa đảng. Tôi đã rất chán trò đa đảng thời Việt Nam Cộng Hòa bởi vì đó có phải là đa đảng đâu! Toàn là mấy nhóm liên danh tranh cử kiểu “Kỳ Lân Xuất Hiện Quốc Gia Thái Bình”. Nói thật với bạn: đa đảng có nghĩa là các bạn muốn triệt hạ đảng cộng sản, mà như tôi đã viết trên Emotino: triệt hạ Đảng Cộng Sản tức xóa sổ các tướng lĩnh và Quân Đội Cộng Sản, dẫn đến việc Trung Quốc chiếm Việt Nam và toàn bộ Đông Nam Á.

RFA: Anh viết rất nặng nề và nhiều người (Việt Kiều) không hài lòng (cho rằng anh là cộng sản).

Đáp: Tôi sinh ra ở bịnh viện Từ Dũ, nghĩa là người Sài Gòn của chế độ trước (Việt Nam Cộng Hòa). Tôi theo Tây học và thần phục Tây học. Ba tôi là tú tài Pháp, tất nhiên thần phục Tây học. Ba tôi làm việc cho AirVietnam, và sau giải phóng AirVietnam dù là hàng không dân dụng vẫn được giao về Bộ Quốc Phòng. Đó là lý do ba tôi mất việc, (từ viên chức sang trọng ăn mặc trang nhã mỗi ngày com-plê cà-vạt đi làm, biến thành ông ăn mặc vẫn theo thói quen áo sơ-mi dài tay bỏ trong quần nhưng đi bộ bỏ mối thuốc lá điếu hiệu Đông Nam ở Chợ Bàn Cờ Quận 3). Má tôi là người ít học, chỉ biết mặt chữ của tên các con để thêu tên con vào áo học sinh và khăn tay. Nhưng cả ba và má tôi đều răn dạy các con không được nghe lời chúng bạn vượt biên, đơn giản vì Việt Nam còn mồ mả tổ tiên, còn ông bà cha mẹ. Sau này một anh dân biểu chế độ cũ sau khi học tập cải tạo xong, có đến xin cưới chị tôi và chị tôi sang Mỹ cùng chồng theo diện HO. Ở nhà anh ấy bên Mỹ vẫn đang treo cờ vàng ba sọc đỏ (cờ Việt Nam Cộng Hòa). Còn em gái út của tôi theo chồng là người New Zealand về sống tại đất nước của chồng. Tôi là công dân Việt Nam bình thường. Tôi không là đảng viên cộng sản. Và tôi đang sống trong tự do ở Việt Nam. Chuyện không giống nhau về ý thức hệ như giữa tôi và anh rể cựu dân biểu ấy không có nghĩa chúng tôi là kẻ thù. Mỗi người đều có quyền tự do sống, và tôi chưa bao giờ nói những lời anh ấy và các Việt Kiều khác phát biểu là nặng nề (khiến nhiều người Việt ở Việt Nam không hài lòng). Tôi có nhận nhiều email của một số Việt Kiều tỏ ý không hài lòng sau khi đọc mấy bài tôi viết trên Emotino, nhưng tôi không trả lời, do mục đích viết bài của tôi là để thể hiện quyền tự do ngôn luận và để giới trẻ Việt Nam đang ở Việt Nam hiểu biết hơn, chứ không để bút chiến với ai ở hải ngoại. Thêm vào đó, email của các Việt kiều này có nội dung đàng hoàng, nên tôi cũng kính trọng, dù không hồi đáp. Riêng bạn lại phone trực tiếp, và bạn nói chuyện rất lịch sự, và tôi tỏ lòng kính trọng bạn bằng cách chấp nhận trả lời phỏng vấn.

RFA: Đúng là tôi cũng bất ngờ về anh sau khi nghe anh nói chuyện nãy giờ. Xin hỏi anh câu cuối: anh hãy nói thật lòng về đời sống người dân Việt Nam hiện nay.

Đáp: Khó khăn. Đó là từ ngữ bất kỳ ai đã và đang sống đều nhận thấy như lẽ thường tình. Trên võ đài, người thua không căm thù người thắng. Tại Việt Nam, cộng sản đã thắng. Mười tám năm sống dưới chế độ Sài Gòn, tôi nhận thấy vật giá luôn leo thang. Từ 30/4/1975 đến nay, tôi thấy vật giá luôn leo thang. Đó là điều đương nhiên ở mọi nơi khi con người ngày càng đông đúc hơn, còn đất đai cho lương thực ngày càng thu hẹp lại hơn. Ở đâu tôi cũng thấy người nghèo, Nhưng người nghèo ở Việt Nam thì khác. Kinh tế Mỹ suy sụp, chính phủ Mỹ bỏ ra những gói cứu trợ khổng lồ vực dậy các công ty khổng lồ. Kinh tế Ireland suy sụp, chính phủ Ireland cầu cứu EU. Kinh tế Bồ Đào Nha suy sụp, chính phủ Bồ Đào Nha cầu cứu EU. Kinh tế Việt Nam không suy sụp mà chỉ ngày càng khó khăn hơn do tất cả các cường quốc thế giới suy thoái khiến một số nhà đầu tư hoặc rút lui, hoặc giảm quy mô, hoặc không tăng quy mô; chính phủ Việt Nam chẳng cầu cứu ai. (Vậy người nghèo Việt Nam là những người vẫn chưa thể giàu lên, còn người nghèo các nước nêu trên là nạn nhân mà sự sụp đổ nền kinh tế đã bần cùng hóa họ). Người Việt lạc quan, và có sức chịu đựng. Cuộc sống bình thường với người giàu và người nghèo. Có người xài toàn hàng hiệu xa xỉ đắt tiền như điện thoại di động và laptop thượng hạng, v.v. Còn người nghèo Việt Nam được xã hội cưu mang với nhiều chương trình như xây nhà tình thương, nhà tình nghĩa, trợ vốn v.v. Đó là nghèo, nghèo khó kiểu Việt. Không phải nghèo bần cùng như nhiều người nghèo Ấn Độ và các nước khác.

Hoàng Hữu Phước, MIB
(Ghi chép lại nội dung cuộc phỏng vấn quan phone ngày 20-4-2011)
=====
Mọi người có thể gặp gỡ với đại biểu này ở đây: http://hhphuoc.blog.com/
(Đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước, ảnh internet)
"...RFA: Xin hỏi thăm có phải đây là số điện thoại của Thạc sĩ Hoàng Hữu Phước, người đã có những bài viết trên Emotino mà nhiều người Việt (ở hải ngoại) đang rất quan tâm? … Xin Thạc sĩ cho biết ông nghĩ gì về Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ và ý kiến ông thế nào trước lời kêu gọi phải tha bổng Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ?

Đáp: Tôi biết đến ông ấy qua đoạn phát biểu trên mạng khi ông ấy nói lung tung về kiện tụng này nọ. Là người học về luật, ông ấy lẽ ra phải rõ là tất cả đều phải theo một khuôn khổ luật pháp nhất định, và việc phản ảnh hay đấu tranh đều phải theo các khuôn khổ ấy. Nếu ông ấy làm đúng (theo các thủ tục thì) người ta sẽ xem xem ông ấy nêu đúng hay sai và sẽ công nhận ông ấy đúng nếu ông ấy đúng. Còn sự việc thứ hai tôi biết về ông ấy là qua một văn bản ông ấy tung trên mạng đòi quốc hội xử phạt những người làm phim lịch sử Việt Nam sai, và tôi thấy rõ là ông ta có vấn đề bất ổn tâm l‎ý (thần kinh).

Về việc bạn nói thu thập chữ k‎ý đòi thả Cù Huy Hà Vũ thì tôi xin nói thế này: mỗi nước có hệ thống luật pháp riêng (và mọi công dân phải tuân thủ cũng như chịu trách nhiệm cá nhân khi vi phạm các quy định ấy). Tùy theo tội danh mà một phạm nhân bị phạt tiền, hay phạt tù, mấy tháng hoặc mấy năm, theo luật pháp (của nước mà người đó là công dân). Cù Huy Hà Vũ phạm tội và phải bị phán xử theo luật pháp Việt Nam mà ai cũng phải tôn trọng, cũng như Việt Nam tôn trọng luật pháp Hoa Kỳ, không bao giờ tổ chức biểu tình lây chữ ký đòi chính phủ Mỹ phải tha bổng một công dân Mỹ da màu nào đó. Tôi chưa đi du lịch nước nào cả, nhưng tôi đi công tác nhiều nước, và ở đâu tôi cũng tuân theo luật pháp nước đó. Gia đình tôi chăm việc bố thí, vậy mà khi sang Ấn Độ, đến Đất Phật, tôi lại không bố thí vì luật bên ấy cấm bố thí. (Tôi không vì vậy mà nói Ấn Độ vi phạm nhân quyền hay dân quyền).

RFA: Tại sao Thạc sĩ lại nói câu hay nhất của lãnh đạo Việt Nam là “Việt Nam không cần đa đảng”?

Đáp: Từ ngàn xưa người Việt Nam đã có tài ngoại giao mềm mỏng để có thể tồn tại trước các thế lực thù địch. Tôi nghe có một nghi án về Hoàng Đế Quang Trung qua Tàu quỳ ôm gối Vua Càn Long (lễ bão tất) để tỏ lòng hiếu thảo, và ai cũng vì danh dự quốc gia mà nói vua Quang Trung cử người giả dạng mình sang Tàu chứ không phải đích thân người ngự giá. Tôi nghĩ việc giả dạng nếu có cũng không ai được biết, sao lại được công khai trong sử sách chọc giận thiên triều? (mà dù có là người đóng thế vai thì đó cũng mang danh đại diện Việt Nam sang Tàu quỳ ôm gối vua Tàu, chứ đâu thoát được cái nhục quốc gia). Nói thế để bạn hiểu là các vua của ta rất mềm mỏng: anh đánh tôi thì tôi đánh bại anh, đồng thời hòa hoãn hữu hảo với anh, kiếm cách lùi dần về phương Nam để tránh xa anh. Cũng vậy, để đất nước trường tồn, Đảng và Nhà Nước Việt Nam luôn thể hiện sự mềm mỏng, chẳng hạn đối với Mỹ thì mỗi khi Mỹ công bố Báo Cáo Nhân Quyền, Việt Nam có những ngôn từ phản đối nhẹ nhàng, hay khi Trung Quốc có hành vi này nọ thì Việt Nam cũng nhẹ nhàng phản đối. Việc thay đổi cung cách từ kiểu khôn khéo nhẹ nhàng không nói đến, biến thành dõng dạc tuyên bố “Việt Nam không cần đa đảng” đồng nghĩa với việc Việt Nam đã nhận thức đầy đủ về uy thế của Việt Nam, đặc biệt là hiểu rõ Mỹ cần Việt Nam, và Trung Quốc mới là đối thủ chứ không phải Việt Nam. Ý nghĩ tôi thán phục câu nói ấy là như vậy đó.

À, bạn có thể gọi tôi là “anh” hay “ông”. Tôi luôn gọi các tiến sĩ là “thầy” (bất kể tuổi tác) nhưng lại muốn bản thân mình được gọi là “anh” hay “ông” hơn.

RFA: Xin cảm ơn anh. Nhưng Việt Kiều có đóng góp hàng năm nhiều tỷ USD cho Việt Nam, sao anh lại cho rằng họ không đóng thuế nên không có quyền đòi đa đảng?

Đáp: Tôi đi làm và gởi tiền phụng dưỡng cha mẹ tôi. Đó là đạo hiếu. Các bạn cũng đi làm và gởi tiền về phụng dưỡng cha mẹ các bạn, và các bạn nên tự hào vì đó là đạo hiếu. Tôi đóng góp ý kiến cho nhà nước Việt Nam vì tôi là công dân Việt Nam chứ không phải vì tôi có gởi tiền nuôi cha mẹ nên được đóng góp ý kiến cho nhà nước. Tương tự, các bạn gởi tiền nuôi cha mẹ và cho rằng mình có quyền đòi đa đảng, tôi e là không hợp lý. Thâm chí bạn gởi tiền về cho cha mẹ già yếu của bạn mua một chiếc Roll-Royce và cha mẹ bạn đóng thuế dù cho có đến 500% trị giá chiếc xe, thì đó cũng không phải bạn có đóng thuế cho Việt Nam với tư cách công dân, vì đó là thuế thuộc loại mậu dịch hay phi mậu dịch, Các bạn có đã đóng góp trực tiếp cho chính phủ Việt Nam hiện đại hóa quân đội, xây dựng hải quân hùng mạnh, hay không? Bạn gởi tiền về nuôi cha mẹ và người thân, điều đó tất nhiên có ý nghĩa tích cực ở chỗ trong hoàn cảnh Việt Nam còn nghèo, số tiền các bạn giúp gia đình bạn thoát nghèo, làm vơi bớt đi một phần gánh nặng của chính phủ Việt Nam để chính phủ tập trung lo chô số dân nghèo còn lại.

RFA: Anh nói Việt Nam độc đảng tạo nên chính trị ổn định là mong muốn của các nhà đầu tư nước ngoài, điều này sẽ khiến họ không hài lòng.

Đáp: Nếu tôi là tỷ tỷ phú Việt Nam, tôi sẽ tìm cơ hội đầu tư ở Mỹ (vì Mỹ có hệ thống luật pháp cực kỳ chặt chẽ mà tôi thích luật pháp phải như thê mới bảo đảm việc kinh doanh của mình tồn tại lành mạnh), hay ở những nước chính trị ổn định như New Zealand, Úc, hoặc Hòa Lan. Nếu tôi là tỷ tỷ phú New Zealand, tôi sẽ tìm cơ hội đầu tư vào Đông Nam Á, và tôi bắt đầu tính toán so sánh: Phillipines thì hay có mấy vụ bắt cóc, hành quyết du khách phương Tây; Indonesia hồi giáo cực đoan chống Mỹ và phương Tây; Malaysia thỉnh thoảng có tin phá âm mưu khủng bố; Thái Lan thì hết áo đỏ tới áo vàng, biểu tình hoài; và tôi sẽ đến Việt Nam đầu tư do không muốn tài sản vốn liếng của mình gặp quá nhiều rủi ro từ những bất ổn chính trị. Vậy đó là sự lựa chọn bình thường của giới đầu tư nước ngoài. Tất cả những người nước ngoài tại các công ty nước ngoài tôi đã làm việc đều nói với tôi về ưu điểm chính trị ổn định của Việt Nam. Mà ai cũng biết Việt Nam không phải là quốc gia đa đảng. (Vậy lẽ nào tôi nói sai?)

RFA: Nhưng anh nói dân Việt Nam không cần đa đảng vì yêu sự công bằng. Vậy Việt Kiều không yêu sự công bằng sao, khi đòi đa đảng?

Đáp: Trên võ đài, người thua không căm thù người thắng. Tại Việt Nam, cộng sản đã thắng. Lẽ công bằng là họ được hưởng những gì chiến thắng đem lại. Nếu nói sự gởi tiền về nuôi gia đình là đóng góp để đòi đa đảng thì theo tôi rất có thể năm hay mười năm nửa Việt Nam mới có thể có sự nhìn nhận về “công trạng” đó, nhưng theo lẽ công bằng, những ai đã hy sinh xương máu, tuổi thanh xuân, gia đình, tương lai hạnh phúc cá nhân mới là những người có quyền ưu tiên nêu yêu sách đối với Nhà Nước Việt Nam. Nếu họ đã là liệt sĩ thì sao hưởng quyền lợi đó được. Vậy là thân nhân họ có quyền nói thay họ. Và cứ thế, sự xếp hàng thứ tự trước sau rồi cũng sẽ đến lượt các bạn. Đòi có quyền nói về đa đảng là sự bất công vì các bạn không là công dân Việt Nam có đóng thuế cho Việt Nam, có quyền bầu cử và ứng cử ở Việt Nam. Mà cho dù các bạn có trực tiếp gởi nhiều tỷ USD vào tài khoản riêng của chính phủ Việt Nam để xây dựng đất nước thì đó cũng không để đòi đa đảng. Việc tôi giúp một người (mổ tim) không bao giờ đi kèm yêu cầu người ấy phải phải dạy con của người ấy theo ý tôi hoặc bảo vợ của người ấy mặc quần áo theo ý muốn của tôi.

RFA: Anh có thể nói gì về sự quan tâm đến chính trị của thanh niên Việt Nam ngày nay.

Đáp: Nếu chính trị nghĩa là hoạt động đóng góp xây dựng đất nước thì ngày nay có rất nhiều người trẻ tuổi – có cả sinh viên – bản thân không là đảng viên cộng sản hay đoàn viên cộng sản, tích cực tự ra ứng cử nghị viện. Nếu chính trị nghĩa khác (tức chống cộng hoặc đòi đa đảng) thì nói thật là thanh niên không quan tâm, vì họ quan tâm đến kinh tế, đến học tập làm giàu, v.v. Ngày xưa sau giải phóng, thanh niên lén nghe đài BBC, đài VOA, và cả đài RFA của bạn. Ngày nay họ không ai nghe đài, không phải vì đài BBC bị dẹp (vì BBC vẫn còn chương trình Việt Ngữ online trên mạng), mà chỉ vì họ chán nghe. Ngay cả Hoa Kỳ có công bố Báo cáo Nhân Quyền thi ở Việt Nam chẳng ai tìm đọc hay quan tâm.

RFA: Nhưng còn tự do dân chủ? Đa đảng là có tự do, dân chủ.

Đáp: Mỗi loại cá có môi trường nước riêng để sống như nước ngọt, nước lợ hoặc nước mặn. Không phải ở Mỹ mới có tự do. Không phải ở Việt Nam mới có tự do. Tự do là khuôn khổ phù hợp với văn hóa mỗi giống dân. Việt Nam có tự do, và tôi đang tự do trả lời phỏng vấn. (Không thể chỉ khi nào tôi nói giống phe tự do thì tôi mới tự do.) Thật lạ khi có những đất nước tự do, dân chủ, đa đảng, được Mỹ thân cận, liên minh, đồng minh, lại dưới quyền cai trị độc tài của một cá nhân trong hơn 30 năm, như Indonesia, Phillipnes, v.v. trước đây, và Ai Cập cùng các nước trong khu vực Bắc Phi hiện nay (mà thế giới tự do dường như không hay biết). Ngoài ra, mọi thứ cần có thời gian để thích nghi, chẳng hạn chính phủ Việt Nam từ bao cấp quốc doanh, đã cho cổ phần hóa doanh nghiệp nhà nước, phát triển doanh nghiệp tư nhân, thậm chí chấp nhận mô hình nền kinh tế thị trường, trước tiên với sự cẩn trọng gọi là “theo định hướng xã hội chủ nghĩa” – mà nhiều người cười cợt nhạo báng để rồi chính mô hình định hướng ấy đã giúp Việt Nam phát triển. Nghĩa là dần dần sẽ có các điều chỉnh mới, áp dụng mới, theo hoàn cảnh cụ thể, chứ không có nghĩa là cần phải “đòi” tự do dân chủ hay mặc định rằng tự do dân chủ mới có đa đảng. Tôi đã rất chán trò đa đảng thời Việt Nam Cộng Hòa bởi vì đó có phải là đa đảng đâu! Toàn là mấy nhóm liên danh tranh cử kiểu “Kỳ Lân Xuất Hiện Quốc Gia Thái Bình”. Nói thật với bạn: đa đảng có nghĩa là các bạn muốn triệt hạ đảng cộng sản, mà như tôi đã viết trên Emotino: triệt hạ Đảng Cộng Sản tức xóa sổ các tướng lĩnh và Quân Đội Cộng Sản, dẫn đến việc Trung Quốc chiếm Việt Nam và toàn bộ Đông Nam Á.

RFA: Anh viết rất nặng nề và nhiều người (Việt Kiều) không hài lòng (cho rằng anh là cộng sản).

Đáp: Tôi sinh ra ở bịnh viện Từ Dũ, nghĩa là người Sài Gòn của chế độ trước (Việt Nam Cộng Hòa). Tôi theo Tây học và thần phục Tây học. Ba tôi là tú tài Pháp, tất nhiên thần phục Tây học. Ba tôi làm việc cho AirVietnam, và sau giải phóng AirVietnam dù là hàng không dân dụng vẫn được giao về Bộ Quốc Phòng. Đó là lý do ba tôi mất việc, (từ viên chức sang trọng ăn mặc trang nhã mỗi ngày com-plê cà-vạt đi làm, biến thành ông ăn mặc vẫn theo thói quen áo sơ-mi dài tay bỏ trong quần nhưng đi bộ bỏ mối thuốc lá điếu hiệu Đông Nam ở Chợ Bàn Cờ Quận 3). Má tôi là người ít học, chỉ biết mặt chữ của tên các con để thêu tên con vào áo học sinh và khăn tay. Nhưng cả ba và má tôi đều răn dạy các con không được nghe lời chúng bạn vượt biên, đơn giản vì Việt Nam còn mồ mả tổ tiên, còn ông bà cha mẹ. Sau này một anh dân biểu chế độ cũ sau khi học tập cải tạo xong, có đến xin cưới chị tôi và chị tôi sang Mỹ cùng chồng theo diện HO. Ở nhà anh ấy bên Mỹ vẫn đang treo cờ vàng ba sọc đỏ (cờ Việt Nam Cộng Hòa). Còn em gái út của tôi theo chồng là người New Zealand về sống tại đất nước của chồng. Tôi là công dân Việt Nam bình thường. Tôi không là đảng viên cộng sản. Và tôi đang sống trong tự do ở Việt Nam. Chuyện không giống nhau về ý thức hệ như giữa tôi và anh rể cựu dân biểu ấy không có nghĩa chúng tôi là kẻ thù. Mỗi người đều có quyền tự do sống, và tôi chưa bao giờ nói những lời anh ấy và các Việt Kiều khác phát biểu là nặng nề (khiến nhiều người Việt ở Việt Nam không hài lòng). Tôi có nhận nhiều email của một số Việt Kiều tỏ ý không hài lòng sau khi đọc mấy bài tôi viết trên Emotino, nhưng tôi không trả lời, do mục đích viết bài của tôi là để thể hiện quyền tự do ngôn luận và để giới trẻ Việt Nam đang ở Việt Nam hiểu biết hơn, chứ không để bút chiến với ai ở hải ngoại. Thêm vào đó, email của các Việt kiều này có nội dung đàng hoàng, nên tôi cũng kính trọng, dù không hồi đáp. Riêng bạn lại phone trực tiếp, và bạn nói chuyện rất lịch sự, và tôi tỏ lòng kính trọng bạn bằng cách chấp nhận trả lời phỏng vấn.

RFA: Đúng là tôi cũng bất ngờ về anh sau khi nghe anh nói chuyện nãy giờ. Xin hỏi anh câu cuối: anh hãy nói thật lòng về đời sống người dân Việt Nam hiện nay.

Đáp: Khó khăn. Đó là từ ngữ bất kỳ ai đã và đang sống đều nhận thấy như lẽ thường tình. Trên võ đài, người thua không căm thù người thắng. Tại Việt Nam, cộng sản đã thắng. Mười tám năm sống dưới chế độ Sài Gòn, tôi nhận thấy vật giá luôn leo thang. Từ 30/4/1975 đến nay, tôi thấy vật giá luôn leo thang. Đó là điều đương nhiên ở mọi nơi khi con người ngày càng đông đúc hơn, còn đất đai cho lương thực ngày càng thu hẹp lại hơn. Ở đâu tôi cũng thấy người nghèo, Nhưng người nghèo ở Việt Nam thì khác. Kinh tế Mỹ suy sụp, chính phủ Mỹ bỏ ra những gói cứu trợ khổng lồ vực dậy các công ty khổng lồ. Kinh tế Ireland suy sụp, chính phủ Ireland cầu cứu EU. Kinh tế Bồ Đào Nha suy sụp, chính phủ Bồ Đào Nha cầu cứu EU. Kinh tế Việt Nam không suy sụp mà chỉ ngày càng khó khăn hơn do tất cả các cường quốc thế giới suy thoái khiến một số nhà đầu tư hoặc rút lui, hoặc giảm quy mô, hoặc không tăng quy mô; chính phủ Việt Nam chẳng cầu cứu ai. (Vậy người nghèo Việt Nam là những người vẫn chưa thể giàu lên, còn người nghèo các nước nêu trên là nạn nhân mà sự sụp đổ nền kinh tế đã bần cùng hóa họ). Người Việt lạc quan, và có sức chịu đựng. Cuộc sống bình thường với người giàu và người nghèo. Có người xài toàn hàng hiệu xa xỉ đắt tiền như điện thoại di động và laptop thượng hạng, v.v. Còn người nghèo Việt Nam được xã hội cưu mang với nhiều chương trình như xây nhà tình thương, nhà tình nghĩa, trợ vốn v.v. Đó là nghèo, nghèo khó kiểu Việt. Không phải nghèo bần cùng như nhiều người nghèo Ấn Độ và các nước khác...."

Một bài phỏng vấn về nhiều vấn đề, khía cạnh mà các vị dân chủ rởm hay quan tâm và ngay chính cái RFA cũng hay bịa đặt, kiếm chuyện, xuyên tạc, nói xấu Đảng, Nhà nước ta lại không cho đăng tải bài này? Phải chăng vị đại biểu Quốc hội này nói đúng quá, bọn chúng không thể xuyên tạc, cãi lại, vu khống được. Hay chúng sợ nếu chúng đăng tải bài này thì những người Việt Nam đã bị chúng lừa gạt sau khi đọc được bài này sẽ không còn tin những cái bịa đặt của chúng và cái đài RFA sẽ bị xóa sổ.

                                                              THIÊN BÌNH

KHI NHỮNG KẺ NÃO NGẮN VIỆT TÂN PHIẾM CHUYỆN

Chúng ta có lẽ cũng không lạ nữa với việc Việt Tân thường xuyên đưa tin bịa đặt về chính sách của Đảng - Nhà nước hòng hướng dư luận vào mục tiêu chống chính quyền nhân dân của chúng.

Tối qua, Việt Tân lại cho đăng tải một bức ảnh trong đó xuất hiện Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng "xuất hiện" trong buổi lễ đặt giàn khoan HD981. Như thường lệ, Việt Tân ca bài ca "CSVN bán nước" "tiếp tay cho giặc" "bán đất đai của tổ tiên" rất chi lâm li bi đát, khiến người đọc chảy nước...bọt ròng ròng.


Thực ra ảnh đó là ảnh về HD981, khoan những mũi đầu tiên trên vùng biển HỒNG CÔNG chứ không phải vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Đồng thời ảnh gốc cũng không có Tổng bí thư của ta trong hình dưới. Ngay khi bị phản ứng mạnh mẽ của cộng đồng, Việt Tân đã xóa bức ảnh trên.

Đây không phải lần đầu họ đưa tin bịa đặt, sử dụng ảnh để đánh lừa người đọc. Đó là lý do mà chúng tôi luôn mong muốn bạn đọc của mình tự kiểm chứng thông tin để có cái nhìn chân thực và sáng suốt nhất.

Còn Việt Tân, trơ trẽn chắc cũng quen!

Hải Trang

Thứ Tư, 21 tháng 5, 2014

MỘT BỨC TÂM THƯ TRÊN TRANG FACEBOOK


Facebook là một trong những nơi con người ta thể hiện được tình cảm, cá tính và hành động của mình. Mọi tâm trạng “hỉ, nộ, ái, ố” đều lộ rõ và nhiều người có thể cảm thông, chia sẻ hay căm ghét. Khi ngồi trước bàn phím, thể hiện cảm xúc bản thân, mấy ai dễ làm chủ được mình.
Hãy tỉnh táo trước mỗi dòng chữ trên trang mạng của mình
Tình cờ lang thang trên mạng, tình cờ đọc facebook của Ut Ha, thấy những lời tâm sự đó có sự cảm thông, chia sẻ, “giận thì giận mà thương thì vẫn thương”, xin phép facebooker Ut Ha được đưa ra đây để mọi người cảm nhận:
“Gửi thằng em quý mến,
Chị không nêu đích danh hoặc nick name em ra đây,bởi vì chị tôn trọng em.Cũng đã nhiều lần chị inbox nhưng không khuyên em được,nên chị viết lên đây vài dòng muốn nhắn gửi cùng em.
Nghe hay không thì tuỳ em,nhưng thấy trái tai,gai mắt thì chị cứ nói.Bởi vì dạo này em hay đưa stt lên,chị thấy sử dụng toàn những từ ngữ tục tĩu,vô văn hoá quá.
Em ơi,cho dù em có bất đồng với ai,hay có bất mãn xã hội điều gi mà khi em làm vậy cũng không phản ảnh được gi,hoặc không chọc tức được ai đâu, mà chính em đã hạ thấp mình khi dùng những từ ngữ mất lịch sự như vậy.
Em là người có học thức,lẽ đâu em không hiểu thế nào là người có văn hoá?Người có văn hoá không phải là người có học thức cao, mà là người biết cách ứng xử văn hoá tốt.
Em biết không,mỗi lần em post bài nào lên,chị đọc vài chữ thôi(không dám đọc hết câu) thì vội lướt nhanh qua vì kinh tởm những từ ngữ mà em sử dụng....
Viết là phải có người đọc,cũng giống như nói thì phải có người nghe.Còn bài của em post lên chẳng ai thèm để ý,chỉ có lũ bạn Kền Kền bám theo em để "tung hô vạn tuế"!Còn những người góp ý chân thành với em thì em lại có thành kiến và từ đó em lại ghét họ.
Còn nữa,về chuyện em chửi chế độ này, phỉ báng ĐCSVN....em đừng bắt chước theo giọng lưỡi của bọn phản động và lũ bán nước...loại người thối tha vô tích sự đó chẳng đem lợi ich gì cho nước,cho dân mình đâu em,mà chỉ giỏi kích động chống phá nhà nước và mộng lớn hơn là lật đổ chế độ ĐCSVN. Em nên nhớ nếu làm được điều đó thì những vị tổng thống của chế độ cũ đã làm từ lâu rồi.Đảng nào mang lợi ích cho nhân dân thì sẽ được nhân dân ủng hộ.
Em cũng đừng nghĩ Facebook là mạng ảo thì không ai quản lý,không ai quan tâm đến cộng đồng trên mạng.Chẳng qua là hành vi của em chưa đủ mức độ phạm tội để người ta đụng đến em thôi.
Nếu em đọc được những dòng này và hiểu những gì chị viết ra đây,thì mong em suy nghĩ và cân nhắc lại những hành động mình làm để rồi rút kinh nghiệm.Dù em là người xấu,tốt,hay,dở gì...thì em vẫn là em của chị,chị vẫn thương và quý em.
Chúc em sức khoẻ,thành công và hạnh phúc !”.
Có lẽ trong cuộc đời nhiều phức tạp này, tìm được người thông cảm và chia sẻ như Ut Ha, đâu phải lắm, nhất là khi khuyên nhủ người có xu hướng sai phạm biết dừng đúng lúc, trước khi quá muộn.
                                                       BÚT LÔNG


Thứ Hai, 19 tháng 5, 2014

NGUỒN GỐC, Ý CHÍ VÀ SỨC MẠNH CON ĐƯỜNG MANG TÊN BÁC


Hồ Chí Minh - người anh hùng dân tộc của nhân dân Việt Nam, danh nhân văn hóa thế giới. Công lao của Người đối với nhân dân ta là biển cả không có thước đo nào có thể đếm được. Đối với Người, cả cuộc đời hy sinh cho đất nước, cho nhân dân, cho phong trào đấu tranh vì hòa bình, tự do của các dân tộc bị áp bức trên thế giới. Cả một đời giản dị, thanh liêm, nhân cách của người là tấm gương sáng cho con cháu và thế hệ sau học tập, phấn đấu, noi gương. Hôm nay nhân kỷ niệm 124 năm ngày sinh nhật  Bác và 55 năm ra đời  con đường huyền thoại mang tên Người. Tác giả xin giới thiệu đến các bạn nguồn gốc cũng như sức mạnh huyền thoại của con đường đã làm nên chiến thắng huyền thoại của dân tộc ta.
Cách đây 55 năm, thực hiện Nghị quyết 15 của Ban Chấp hành Trung ương Đảng về cách mạng miền Nam, ngày 19-5-1959, Thường trực Tổng Quân ủy Trung ương đã chính thức giao nhiệm vụ cho "Đoàn công tác quân sự đặc biệt” (Đoàn 559) có nhiệm vụ mở đường Trường Sơn, chi viện cho chiến trường miền Nam.16 năm chiến đấu anh dũng trên tuyến đường Trường Sơn, các lực lượng công binh, thanh niên xung phong, dân công hỏa tuyến Trường Sơn gồm khoảng 120.000 người đã làm nên tuyến đường liên hoàn, vững chắc nối Đông với Tây Trường Sơn, vươn tới các chiến trường. Đường Trường Sơn dài gần 17.000km đường xe cơ giới, 1.400km đường ống dẫn xăng dầu, hơn 3.000km "đường kín” cho xe chạy ban ngày và hàng ngàn cầu, cống ngầm. Hệ thống hậu cần đường Trường Sơn đã chuyển được hơn một triệu tấn hàng, vũ khí vào cho các chiến trường, bảo đảm chỉ huy hành quân cho hơn 2 triệu lượt người vào chiến trường hoặc từ chiến trường ra Bắc; vận chuyển cơ động 10 lượt sư đoàn, 3 quân đoàn, hộ tống 90 đơn vị binh chủng kỹ thuật vào chiến trường.Trong thời kỳ chiến tranh, Đoàn đã vận chuyển hơn 1 triệu tấn hàng (có hơn 500.000 tấn giao cho chiến trường B). Sau năm 1975, Đoàn 559 được tổ chức thành Binh đoàn 12 với nhiệm vụ xây dựng lại đường mòn Hồ Chí Minh thành tuyến đường phục vụ kinh tế, quốc phòng.
( Đường mòn Hồ Chí Minh, ảnh internet)
Đường Trường Sơn hay đường mòn Hồ Chí Minh là mạng lưới giao thông quân sự chiến lược chạy từ lãnh thổ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa vào tới lãnh thổ Việt Nam Cộng hòa, đi qua miền Trung Việt Nam, hạ Lào, và Campuchia. Hệ thống này cung cấp binh lực, lương thực và vũ khí khí tài để chi viện cho Quân Giải phóng miền Nam và Quân đội Nhân dân Việt Nam trong 16 năm (1959–1975) của thời kỳ Chiến tranh Việt Nam. Binh đoàn Trường Sơn (đoàn 559) Quân đội Nhân dân Việt Nam là đơn vị triển khai các đơn vị công binh, hậu cần, y tế, bộ binh và phòng không để đảm bảo hoạt động của hệ thống đường này. Đường Trường sơn còn được những người lính trong cuộc chiến gọi là tuyến lửa.

Nhưng tại sao lại có cách gọi “đường mòn Hồ Chí Minh”?
Theo Nguyễn Việt Phương, năm 1961 trong báo cáo gởi Tổng thống Kennedy, tướng Taylor đã gọi tuyến giao liên vận tải của ta là “Ho Chi Minh trail” (Đường mòn Hồ Chí Minh). Năm 1971, ký giả Pháp Van Geirt viết cuốn “La piste Ho Chi Minh” (Đường mòn Hồ Chí Minh) kể lại các cuộc săn lùng của quân Mỹ bằng sức mạnh ghê gớm nhưng không thể ngăn chặn đoàn quân ái quốc và cắt đứt con đường mà ông gọi là “la piste” này. Cũng năm 1971, nhà văn Đào Vũ cho ra mắt bạn đọc tiểu thuyết “Con đường mòn ấy”… Từ đó, mới lan truyền cách gọi “đường mòn Hồ Chí Minh”. Tuy nhiên, các văn bản chính thống của Đảng vẫn viết “đường 559”,“đoàn559”.

Đến năm 1973, sau Hiệp định Paris, ta mở thêm trục dọc “Đông Trường Sơn”, song song với “Tây Trường Sơn”, chạy đến Lộc Ninh, áp sát hệ thống phòng ngự của quân ngụy. “Tuyến giao lưu 559”, “đường vận tải Trường Sơn” được đổi là “Đường Hồ Chí Minh”. Đây là tên gọi vừa đúng với thực tế lịch sử, vừa toát lên ý nghĩa chiến lược, hiên ngang và kỳ vĩ của con đường mang tên Bác Hồ kính yêu thời chống Mỹ cứu nước.
Không chùn bước trước mọi khó khăn, gian khổ, cả Trường Sơn sáng ngời chủ nghĩa anh hùng cách mạng: Lực lượng nào, đơn vị nào cũng có những sự tích anh hùng; con đường nào, địa điểm nào cũng là mảnh đất thiêng liêng rực lửa. Bộ đội đường Hồ Chí Minh đã thắng địch, "thắng trời" làm nên con đường huyền thoại- Con đường đi tới độc lập, tự do của Tổ quốc. Văn bia trên Nghĩa trang Liệt sĩ Trường Sơn khắc đậm dòng chữ: "Năm tháng sẽ trôi qua, những đóng góp của bộ đội đường Hồ Chí Minh, thanh niên xung phong, dân công hỏa tuyến  vào cuộc chi viện cho các chiến trường sẽ mãi mãi được ghi vào trang sử oanh liệt của dân tộc ta, của quân đội ta như một thiên anh hùng ca bất tử..."
(Đường Hồ Chí Minh, ảnh internet)
Từ năm 1973, Tổng Bí thư Lê Duẩn đã từng căn dặn, đường Trường Sơn sau này phải được mở rộng và kéo dài phục vụ đắc lực cho sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc xã hội chủ nghĩa. Hơn 20 năm sau ngày đất nước thống nhất, huyền thoại Trường Sơn lại được tô đậm với con đường mà cả nước mong đợi. Tháng 5 năm 2000, đường Hồ Chí Minh được phát lệnh khởi công. Con đường của thời kỳ công nghiệp hóa - hiện đại hóa được bạt núi, san đèo nối dài đất nước, mở  hướng khai thác tiềm năng kinh tế - xã hội phía Tây của Tổ quốc. Con đường mòn huyền thoại- con đường Hồ Chí Minh oai hùng sẽ mãi mãi là niềm tự hào và kiêu hãnh. 
                                                                                        VIẾT

 

Thống kê

  • bài viết
  • bình luận

Rank Blog

Lượt xem

.
Chia sẻ