Thứ Bảy, 13 tháng 12, 2014

PHÂN LOẠI PHẢN ĐỘNG!

Phản động loại 1: Loại thâm thù cách mạng
Loại này thường là những tên trước kia có âm mưu và thủ đoạn chống lại cách mạng, bị cách mạng trừng trị, đánh đuổi, giáo dục, cải tạo, vì đòn đau nên chúng sinh ra hận thù sâu sắc, dai dẳng (có thể đến hết đời này sang đời khác). Chống phá điên cuồng, bất chấp thủ đoạn là đặc điểm chính của loại thâm thù cách mạng, với loại này rất khó có thể cảm hóa, giác ngộ, bởi những quyền lợi bất chính trước đây của chúng bị thu hồi là rất lớn.

Trong cái gọi là "đấu tranh dân chủ, xóa bỏ độc tài", mục đích của loại này là lật đổ chế độ hiện nay, khôi phục lại "thiên đường", "hòn ngọc" của chúng trong chế độ cũ.

Thành phần chủ yếu trong loại thâm thù cách mạng chủ yếu là bọn tàn ngụy quân lưu vong, có thể là địa chủ, người nhiều ruộng đất trước kia bị mất quá nhiều tài sản do chính sách cách mạng ruộng đất.

Phản động loại 2: Loại bất mãn chế độ

Loại này thường là những người trí thức, có tài năng, song có thể do tự cao tự đại, tự cho rằng mình hơn người thì phải ở ngôi này vế kia; có thể do bị kẻ khác chèn ép, không thăng tiến được; cũng có thể do nhu cầu danh vị nào khác ko được thỏa mãn mà sinh lòng bất mãn chế độ, cho rằng do chế độ này mà họ không ngóc lên được, nhưng suy cho cùng cũng là bởi nhận thức lệch lạc, không vững lập trường, và tự diễn biến từ những con người đó.

Đây là loại nhạy cảm, khó nói hết... trong tổ chức rân chủ, những con người thuộc loại "bất mãn" thường được vào vai chủ xị... bởi họ có trình độ vs đc tổ chức coi là những người cấp tiến, giác ngộ...Những cá nhân tiêu biểu của loại 2 có thể nhắc đến Bùi Tín, Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Văn Hải(Điếu cày), JB. Nguyễn Hữu Vinh, Trần Khải Thanh Thủy, Vũ Đông Hà, Nguyễn Đình Thắng...

Phản động loại 3: Loại tham danh hám lợi

Loại này chủ yếu là những kẻ tham lam, vì vụ lợi bản thân mà chống phá cách mạng, thậm chí bán nước cầu vinh, đây là loại chiếm tỉ lệ lớn trong phởn hội...

Loại này chống phá vì tiền vì lợi, chứ không phải vì lý tưởng hay tư tưởng gì đó xa vời... khi tổ chức còn cho tiền, tạo tiếng thì thề thốt nọ kia, chống cộng đến cùng, nhưng khi lợi ích ko còn được đáp ứng nữa thì sẵn sàng phản trắc. Loại này thường bị bọn cáo già lợi dụng làm tay sai bởi đòn đánh vào lòng tham

Vì danh lợi là động cơ thúc đẩy, nên những tên trong phởn loại 3 thường có trình độ thấp, vốn liếng lý luận chủ yếu đc những loại kia bồi cho, rồi hễ mở mồm là lu loa ra vẻ ta đây, nhưng thực ra chưa chắc đã hiểu nó là dư lào, không khác gì loài vẹt nói tiếng người vậy. Những cá nhân tiêu biểu có thể kể như: Nguyễn Thị Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha, Vũ Hồng Tố, Nguyễn Thị Bùi Hằng, Lê Thị Công Nhân, Đỗ Thị Minh Hạnh...

Phản động loại 4: Loại cơ hội.

Loại này là những kẻ tuy có trình độ, chuyên môn, song lý tưởng vs lập trường giả tạo, gió chiều nào theo chiều ấy, như con dơi quạ, khi tung cánh giả chim, khi co cánh làm chuột... Loại cơ hội về chính trị, như V.I.Lênin chỉ ra, sự thể hiện của nó là “không rõ ràng, lờ mờ và không thể nào hiểu nổi được. 

Do bản chất của mình, phái cơ hội chủ nghĩa bao giờ cũng tránh đặt vấn đề một cách rõ ràng và dứt khoát; bao giờ nó cũng tìm con đường trung dung, nó quanh co uốn khúc như con rắn nước giữa hai quan điểm đối chọi nhau, nó tìm cách “thỏa thuận” với cả quan điểm này lẫn quan điểm kia, vì nó quy những sự bất đồng ý kiến của mình lại thành những điều sửa đổi nhỏ nhặt, những sự hoài nghi, những nguyện vọng thành tâm và vô hại”. Những kẻ cơ hội chính trị không có quan điểm chính trị rõ ràng, luôn ngả nghiêng, dao động. Khi cách mạng thuận lợi thì tỏ ra “cấp tiến”, khi cách mạng gặp khó khăn thì thoái lui, thỏa hiệp... Tựu chung cũng chỉ vì vụ lợi cho cá nhân.

Đây là loại nham hiểm, xảo xuyệt, ẩn nấp trá hình rất khó phát hiện nếu như không tỉnh táo, bản lĩnh. Loại phần tử này rất khó xử lý bằng pháp luật bởi thủ đoạn của nó là vô cùng tinh vi, nhạy cảm, không nằm trong điều khoản nào của Luật hình sự. Loại này, với những thành viên tiêu biểu như: Lê Hiếu Đằng, Nguyễn Trọng Vĩnh, Vi Đức Hồi, Nguyễn Chí Dũng, Chu Hảo, Nguyễn Quang A, Nguyễn Tường Thụy, Nguyễn Xuân Diện, Hồng Lê Thọ, Nguyễn Quang Lập...

Còn loại nào bỏ sót không nhỉ???

Victor Charlie - CT03

FACEBOOK COMMENTS

19 nhận xét:

  1. xưa có câu bần cùng sinh đạo tặc quả không sai nhiều thành phần vừa bất mãn vừa hám lợi thấy mấy chút lợi nhuận thế là chuyển sang bán rẻ nhân cách cũng như công việc của mình, vì lợi ích của mình mà phá hoại đi lợi ích chung của cộng đồng.

    Trả lờiXóa
  2. bọn bất mãn này có thể nhìn thấy ở chúng những cái thái độ chống đối ác liệt nó có thể chuyển hóa thành loại 1 do bị trừng trị nên cũng từ bất mãn chuyển sang căm thù, cũng có thể đang có dấu hiệu bất đồng chính kiến nhưng vì nhiều nguyên nhân khác nhau nên chúng cũng chuyển dần dần sang các loại khác, các loại đều liên hệ với nhau

    Trả lờiXóa
  3. Công nhận có nhiều loại phởn thật, mà một khi đã phởn lên là toàn làm những chuyện ngu ngu kiểu gì ấy, mà người ta hay gọi là hành động của những kẻ thiểu năng, những kẻ ngu ngốc ấy mà. Chúng suốt nagyf kêu gào như lũ điên vậy. không ai hiểu!

    Trả lờiXóa
  4. loại cơ hội là loại nguy hiểm nhất vì chúng luôn dình dập xung quanh những việc làm của Đảng và nhà nước ta sẵn sàng lợi dụng thời cơ để xâm phạm đến danh dự nhân phẩm quyền lợi của mọi người cũng như quyền lợi của nhà nước, loại này chiếm tỉ số khá cao và không phát hiện được ra bên ngoài

    Trả lờiXóa
  5. những loại này chung quy cũng chỉ vì cái quyền lợi mà chúng cố gắng để đạt được mà thôi, làm cái gì đó cũng một phần vì quyền lợi cá nhân nếu không đạt được quyền lợi cá nhân thì có cho chúng làm mà không có cái gì để cho vào mồm thì chúng cũng chả dám làm đâu

    Trả lờiXóa
  6. thù cách mạng cũng vì nhà nước đã tước đi quyền lợi của chúng, bất mãn với cách mạng vì mình không được ngồi lên cái chức to để ăn nhiều, hám lợi thì cũng vì tiền mà sinh ra tham những nội gián, dán điệp, cơ hội thì cũng vì muốn có chút công việc để kiếm chút đỉnh, làm dận cũng như vậy mà thôi họ cũng vì tiền cũng vì kế sinh nhai

    Trả lờiXóa
  7. đây là bộ mặt thực sự của đám dận tay sai, chúng lúc nào cũng để cáo cái lý tưởng dân chủ nhưng thực tế là đều được chia làm 4 loại trên mà thôi, tôi nghĩ không nên để là phởn mà là loại dận thì tốt hơn, đa số những thằng bất mãn cơ hội đều đi theo con đường dân chủ cả

    Trả lờiXóa
  8. Hàng giả có năm bảy loại. Giả loại 1, giả loại hai, có khi tới cả loại 10. Giờ phản động cũng có nhiều loại thế nữa. Đúng là có kẻ phản động vì lí do này, có kẻ vì lí do kia. Nhưng tưu chung lại đều là phản động, phá nước.

    Trả lờiXóa
  9. JB Nguyễn hữu Vinh nên xếp vào hạng tay sai của phản động loại 1.
    Còn Ba Sàm Nguyễn hữu Vinh [Vinh Khiếu]mới là phản động loại 2

    Trả lờiXóa
  10. đúng là đời lắm chuyện, toàn cái lũ phản động vớ vẩn vô công rồi nghề suốt ngày chửi bậy, hò hét linh tinh mà. có khá là nhiều loại phản động đấy nhỉ.
    thế nhwung, mấy kẻ này đều chung một đặc điểm là hoạt động nhằm chống lại chính quyền nhân dân, gây mất trật tự xã hội của nươc sta. thật không chấp nhận được mà!

    Trả lờiXóa
  11. YÊU CÁCH PHÂN LOAI CỦA CÁC BẠN QUÁ.Hay nhất là dựng lên các loại kẻ thù.«phản phong»«phản đế»«phản Đảng»«phản Động».Tôi xin một phản cho hội bảo vệ thú vật vì chúng tôi thấy họ bị giết hại, bạo hành mà thương họ quá.Chắc các bạn cho chúng tôi là loai « Phản Thịt»,

    Trả lờiXóa
  12. CS LÀM THÌ LÀM BẬY, NÓI THÌ NÓI LÁO

    - Người xưa có nói “ở trong chăn mới biết chăn có rận” nhằm chỉ cho người đời sau biết rằng, chỉ có những người sống cùng, ở cùng trong một nhà, một tổ chức, một quốc gia mới biết chính xác chuyện xảy ra bên trong hơn những ai đứng ở ngoài nhìn vào phán đoán. Cụ thể như nói về đảng CSVN thì những lời nói của đảng viên cộng sản nói về bản chất con người cộng sản, về nội bộ đảng hẳn chính xác hơn và không ai có lý do đổ cho “phản động lưu vong, thế lực thù địch...” bịa đặt, nói xấu cán bộ đảng viên, nói xấu lãnh đạo đảng, nhà nước CSVN.

    Chẳng hạn như Lê Duẩn nói ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, Trung Quốc hay Lê Duẩn công khai chê Đại tướng Võ Nguyên Giáp nhát như thỏ đế trong cuộc họp nội bộ, chuyện này không thể đổ cho phản động dựng chuyện nói xấu được?... Cũng như chuyện Trường Chinh đấu tố cha mẹ trong cải cách ruộng đất hay kêu gọi bỏ lối viết âu tây trở về với chữ Trung Quốc... bỏ bệnh viện cắt, đục, nạo, khoét dùng lại thuốc dán danh tiếng của Tàu!... Cũng như Hồ Chí Minh không biết Hoàng Sa, Trường Sa là của ai, chỉ biết lờ mờ đó là những bãi hoang chim ỉa nhưng lại mạnh miệng bảo thuộc hạ, nếu đồng chí Trung Quốc có muốn thì cho họ đi?...

    Những chuyện như thế, ngày nay ai cũng biết và còn những chuyện khác chỉ có những ai “ở trong chăn cộng sản mới biết chăn có rận”. Rận... vô đạo, vô nhân, vô tâm, vô tư cách, vô nhân cách... chỉ rặt ròng một thứ “làm thì làm bậy, nói thì nói láo” như Hoàng Tùng, Hoàng Minh Chính, Nguyễn Hộ, Nguyễn Văn Trấn, Trần Độ, Phạm Quế Dương, Bùi Tín, Nguyễn Tuân, Nguyễn Khải, Dương Thu Hương, Vũ Thư Hiên, Trần Mạnh Hảo, Bùi Ngọc Tấn, Lê Hiếu Đằng, Huy Đức, Trần Đĩnh... Trương Duy Nhất, Phạm Viết Đào, Nguyễn Quang Lập... mỗi người một góc nhìn khác nhau, mỗi người tiếp cận một góc nhỏ sự thật về lãnh đạo đảng, nhà nước và con người đảng tính nhiều tính thú của CSVN.

    Không phải chỉ có bấy nhiêu tên tuổi là đủ để vẽ nên bức tranh xám xịt manh màu sắc đặc thù cộng sản mà còn một bộ phận không nhỏ cán bộ đảng viên vì nhiều lý do, nói theo ngôn ngữ vu vơ của tuyên giáo là “...phần tử xấu, đối tượng bất mãn, không kiên định tự chuyển biến, tự chuyển hóa?...” tiết lộ chuyện thâm cung bí sử của làm bậy, nói láo trong nội bộ đảng CSVN.

    Thế nhưng dù lý do nào đi nữa, dù còn hay không còn thần thánh lãnh tụ, dù còn hay không còn mê cuồng cộng sản, tất cả những người cộng sản này đều có chung một kết luận là “Cộng sản làm là làm bậy, nói là nói láo!”

    Làm bậy, nói láo là đặc thù của CSVN do những cá nhân nguyên là cộng sản lẫn đang là cộng sản qua quá trình dài trải nghiệm đời sống cộng sản, sống trong nội bộ cộng sản đánh giá cán bộ đảng viên cộng sản chứ không do các thế lực xấu hay phản động lưu vong xuyên tạc, nói xấu... và ai cũng biết xuyên tạc, nói xấu “nói không thành có, cãi có thành không” là sản phẩm đặc thù của băng đảng chuyên làm là làm bậy, nói là nói láo CSVN làm ra, tàng trữ, phát tán tràn lan trong đời sống xã hội chủ nghĩa ngày nay.

    Những việc làm, lời nói của Hồ Chí Minh, Trường Chinh, Lê Duẩn được trích dẫn ở đầu bài là điển hình làm bậy, nói láo của lãnh đạo đảng CSVN và qua quá trình chứng kiến lời nói, việc làm của lãnh đạo to đến lãnh đạo bé, từ cộng sản cha đến cộng sản con cho mọi người thấy, chúng nó có cùng một mẫu số là làm bậy, nói láo truyền đời không thể chối cãi được và làm bậy, nói láo không ngừng phát triển trong đời sống cộng sản, chính xác là CSVN.

    (Xin xem tiếp phần dưới)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đối với những ai can đảm, vượt qua sợ hãi vạch trần chuyện làm bậy nói láo của chúng trên mọi mặt đời sống. Cụ thể là không ai lạ với chuyện làm bậy, nói láo làm mất thể diện quốc gia của lãnh đạo cộng sản trên diễn đàn quốc tế về nhân quyền, nhân phẩm của người dân Việt Nam bị chà đạp thô bạo ai cũng biết. Thế mà nếu có ai can đảm vượt qua sợ hãi vạch trần chuyện làm bậy của chúng đều bị chúng sử dụng đặc thù làm bậy, nói láo bịa đặt vu khống, gán ghép điền vào sự kiện và thời gian cụ thể cho phù hợp với những con chữ đã qua sử dụng theo từng vụ việc như luận điệu sau đây:

      “...Thời gian qua, được sự hà hơi, tiếp sức của các thế lực thù địch, một số cá nhân, tổ chức phản động không ngừng chống phá nhà nước ta bằng nhiều hình thức. Chúng luôn tìm cách móc nối, lôi kéo một số phần tử xấu, những đối tượng bất mãn chế độ ở trong nước để phá hoại, làm ra nhiều tài liệu chống phá nhà nước, phỉ báng chính quyền, tuyên truyền kích động nhân dân, công khai đòi lật đổ chế độ, sử dụng chiêu bài tự do, dân chủ, nhân quyền kêu gọi nước ngoài can thiệp vào nội bộ Việt Nam....”

      Đọc đoạn văn trên, chỉ nghe thấy những lời kết án, luận tội khơi khơi như “...thế lực thù địch... tổ chức phản động... móc nối, lôi kéo... phần tử xấu, đối tượng bất mãn... chống phá nhà nước, phỉ báng chính quyền... kêu gọi nước ngoài can thiệp vào nội bộ Việt Nam...” tuyệt nhiên bản luận tội không nói rõ, không chỉ ra phần tử xấu, đối tượng bất mãn đã nói viết, đã bày tỏ quan điểm chính kiến chống phá đảng, phỉ báng nhà nước, tuyên truyền kích động như thế nào?

      Nội dung kết án quy chụp, vô bằng vô chứng này không khác gì bản luận tội bà Nguyễn Thị Năm - địa chủ yêu nước được bàn tay nhào nặn của tác giả C.B tức Hồ Chí Minh biến thành “địa chủ ác ghê” xử tội chết trong cải cách ruộng đất và không ai có thể phủ nhận, chối bỏ chuyện Hồ Chí Minh qua sự kiện bà Nguyễn Thị Năm là không làm bậy, không nói láo để giết người đàn bà yêu nước góp công, góp của không ít cho kháng chiến chống pháp.

      Đọc một đoạn văn khác về loại kết tội vu vơ của cung cách làm bậy, nói láo cộng sản theo khuôn mẫu Hồ Chí minh. Dù từ ngữ, câu cú có khác nhưng nội dung cũng không có gì khác, cũng chỉ là quy chụp, kết tội lợi dụng “tự do, dân chủ” tuyên truyền chống phá, kích động nhân dân chống đối chính quyền, xuyên tạc sự lãnh đạo của đảng nhà nước... với lời lẽ như sau:

      “...Các đối tượng cơ hội chính trị thường lợi dụng bất cứ sự kiện kinh tế, chính trị, xã hội nổi cộm để bịa đặt, xuyên tạc sự lãnh đạo của Đảng và công tác quản lý của Nhà nước, kích động và vận động nhân dân chống đối chính quyền, xúc phạm danh dự cá nhân, làm mất niềm tin của nhân dân vào các đồng chí lãnh đạo Đảng và nhà nước...”

      Đọc tài liệu lịch sử và chứng kiến tận mắt, nghe tận tai lời nói, việc làm của cán bộ đảng viên cộng sản đến quan chức lãnh đạo thuộc nhiều thế hệ, nhiều đời cộng sản, phải công nhận là kết luận “cộng sản làm là làm bậy, nói là nói láo” của những người sống trong chăn cộng sản quả tuyệt vời, quá chính xác không sai vào đâu được.

      Đáng ghê tởm hơn là dù biết đồng bọn làm bậy trắng trợn chúng vẫn hùa vào nói láo lem lẻm để bảo vệ cho việc làm bậy của đồng bọn, bất chấp luật pháp, bất chấp đạo lý với lý lẽ tức cười như sau:

      “...Bọn rận chủ phản động này cũng phải công nhận là chúng nó cũng có tài bới móc thật, cơ mà chúng nó quên một điều, đấy là nước Việt Nam chúng ta có luật pháp, có chính quyền chứ không vô bổ như bọn rận chủ phản động các ngươi! Mọi chuyện rồi sẽ có các lực lượng, cơ quan chuyên trách vào cuộc điều tra giải quyết, sẽ đảm bảo những lợi ích tối đa cho mọi người dân!...”

      Có lẽ đến thời điểm này, những hành động vô luật vô pháp của cán bộ đảng viên, quan chức lãnh đạo các cấp nhan nhản xảy ra trước mắt hằng ngày đã trở thành phổ biến, chỉ có người mù mới không thấy và mở mồm nói láo trắng trợn như “...Việt Nam chúng ta có luật pháp... rồi sẽ có cơ quan chuyên trách điều tra... đảm bảo lợi ích tối ta cho mọi người dân(?)...”

      (Xin xem tiếp phần dưới)

      Xóa
    2. Ngày nay người dân Việt Nam, có thể có cả những người ngoại quốc quan tâm đến Việt Nam đều biết Việt Nam xã nghĩa có một rừng luật nhưng chỉ sử dụng duy nhất có luật rừng hay diễn tả luật pháp Việt Nam theo cách hài hước, thông minh của những người dân cọ sát với môi trường xã hội chủ nghĩa “công lý xã nghĩa Việt Nam là tên của một diễn viên hài”

      Có không biết bao nhiêu vụ án mà công an dùng nhục hình, tra tấn nghi phạm với những tội vớ vẩn gây chết người, cướp đi không ít mạng người dân vô tội với báo cáo cùng một kịch bản là chết do tự tử đến đứa con nít còn thấy sự vô lý của cái gọi là tự tử này? Thế mà khi thân nhân của nạn nhân khiếu nại, tố cáo tội ác của kẻ thủ ác, tố cáo nghi phạm có hành vi phạm tội giết người và để đối phó với chuyện làm bậy: một là cơ quan chức năng không nhận đơn khiếu nại, tố cáo; hai là cơ quan trách nhiệm đưa ra bản kết luận cho rằng không đủ yếu tố buộc tội; ba là cho rằng bản báo cáo của các điều tra viên thực hiện công tác điều tra đúng quy trình, tự tử là khách quan?... cụ thể là các vụ việc gây ra cái chết của ông Trịnh Xuân Tùng, Nguyễn Văn Khương, Hoàng Văn Ngài, Nguyễn Công Nhật, Ngô Thanh Kiều, cô Trần Thị Hải Yến...

      Bên cạnh người dân chết trong đồn công an ngày càng tăng, là không biết bao nhiêu người bị tội oan, chết oan bởi tư duy độc ác hơn loài thú dữ “không tội đánh cho có tội, có tội đánh cho chừa...” và đã có biết bao nhiêu người không được may mắn, không có cơ hội như nạn nhân Nguyễn Thanh Chấn, Hồ Duy Hải, Nguyễn Văn Chưởng... sống sót để kêu oan mà phải chết oan, chết thế cho “đại gia” lắm tiền, cho quý tử của các quan chức đảng, nhà nước. Những vụ việc đã đang xảy ra trong nước Việt Nam như vừa nhắc đến, có phải là luật pháp xã nghĩa Việt Nam đảm bảo lợi ích tối đa cho mọi người dân?

      Chắc chắn những việc làm bậy của công an cộng sản, tức là tra tấn, đánh đập nạn nhân cho đến chết rồi đổ cho tự tử, là làm đúng pháp luật? Chỉ có kẻ thiểu năng trí tuệ mới không biết, chuyện công an cộng sản làm bậy? Vậy vì cớ gì mà có nhiều kẻ bênh vực cho việc làm bậy này?... Có lẽ chỉ có một câu trả lời, một cách giải thích duy nhất là chúng cố tình nói láo, làm chứng gian để bao che cho nhau làm bậy mà thôi.

      Thực ra chuyện hùa theo làm bậy nói láo của đám cộng con là công an, văn nô bồi bút, tuyên giáo... một phần do mê cuồng, phần khác do thiểu năng trí tuệ nên đáng thương hơn đáng giận dù hậu quả của chúng gây ra cũng không phải là không nghiêm trọng! Đáng giận chăng là chuyện làm bậy, nói láo của đám cộng sản cha là đám lãnh đạo trung, cao cấp của đảng, nhà nước CSVN. Chuyện làm bậy nói láo của đám lãnh đạo này không những đáng giận mà còn đáng quan ngại bởi làm bậy nói láo của đám cộng cha này đã để lại hậu quả cực kỳ nghiêm trọng, khó khắc phục. Cộng sản cha, chúng làm bậy nói láo bất chấp đạo lý nhân cách, bất chấp thể diện quốc gia, bất chấp sự sống còn của đất nước dân tộc – làm bậy chỉ nhằm mục đích duy nhất bảo vệ sự sống còn của đảng và nói láo dù biết rằng xã hội chủ nghĩa cuối thế kỷ này không biết đã có chưa nhưng ngoài miệng vẫn lem lẻm, lẻo lự chủ nghĩa xã hội là sự chọn lựa đúng đắn của toàn dân!

      Muốn ngăn chận chuyện làm bậy nói láo sinh sôi nẩy nở trong đám cộng con phải dũng cảm đứng lên chống lại những kẻ làm bậy nói láo bất kể chúng là ai. Muốn triệt tận căn con bệnh làm bậy, nói láo của đám cộng cha, không còn cách nào khác là phải giải trừ độc tài cộng sản, xóa bỏ độc quyền lãnh đạo của đảng CSVN và thiết lập thể chế chính trị tự do dân chủ. Dù chính thể dân chủ không phải là chiếc đũa thần vạn năng chữa trị bá bệnh, không phải là chính thể hoàn hảo đẩy lùi ngu dốt, mê cuồng cộng sản nhưng chính thể dân chủ thừa sức ngăn chận, loại trừ chính trị gia, đảng chính trị cầm quyền làm bậy, nói láo tràn lan như trong chế độ độc tài toàn trị CSVN.

      Le Nguyen
      danlambaovn.blogspot.com

      Xóa
  13. Nói chung là cũng có nhiều loại phản động.tuy nhiên nhìn chụng thì mục đích của chúng là chống phá Đảng nhà nước Việt nam.sự nham hiểm và thâm độc của chúng như thế nào thì chúng ta đã biết rõ rồi.vậy nên chúng ta cần phải hết sức cảnh giác với điều đó.

    Trả lờiXóa
  14. Đó nhiều chuyện với cái lũ phản động này quá, thực sự thì không thể nào chấp nhận đợc những con người như thế này đâu các bạn à, nếu như có trách nhiệm thì hãy thể hiện trách nhiệm đó đển cùng chứ không nên làm một con người suốt ngày trong bóng tối như cái lũ phản động

    Trả lờiXóa
  15. Đúng vậy,Phản động cũng cũng như bất kì một loại tội phạm nào khác.Nó đều xuất phát từ rất nhiều lí do,cũng như nguyên nhân.Do thâm thù cách mạng,bất mãn chế độ,hám danh hám lợi...Đều là những nguyên nhân hình thành lên một số phần tử phản động trong nước cũng như ngoài nước.Cho dù sao đi nữa thì đó cũng là những hành động làm phá hoại nền yên bình của một đất nước.Và chúng sẽ bị trừng trị!

    Trả lờiXóa
  16. Loại 5: Loại chân rết của những trang báo: dân làm báo, anh ba sàm,...chuyên đi bảo vệ cho lý tưởng mà chúng tôn thờ, 1 lý tưởng mà các đàn anh đi trước, vẽ ra cho chúng như 1 bài học đầu tiên. Cứ thế mà thao thao bất tuyệt, nói sàm nói quậy trong khi chẳng hiểu cái gì. Chỉ biết đổ lỗi tại Cộng Sản.

    Trả lờiXóa
  17. Các trang blog, facebook "Nhìn ngược" của các nhà dân chủ luôn nói rằng trong xã hội cộng sản luôn có bất công, bóc lột, coi đó như một cái xã hội thối nát và không ngớt lời mỉa mai, nói thì hay thật , lập luận chặt chẽ thật, giọng văn hùng hồn thật, chỉ đọc được mấy đoạn đầu là người đọc đã thấy quê quê, quê vì thấy rằng mình chả là cái móng gì trong xã hội này, hiểu biết của mình thật nhỏ bé. Và họ, những nhà dân chủ như những vị thần, có thể tường tận mọi thứ, đi guốc trong bụng lãnh đạo cộng sản, phân tích tình hình thế giới, lịch sử, địa lí, chính trị ,... Thậm chí họ còn có thể suy diễn logic đến từng ngóc ngách, đào được hàng tá tài liệu mật mà trước giờ các nhà sử học Mỹ, Pháp, Anh, Đức, Nga,... chưa từng ngờ tới ( như vụ nói cụ Hồ là người Trung và là giả mạo từ thời bị giam giữ bên Trung chẳng hạn). Họ như đã trải qua rồi, như họ đã là chủ cuộc chơi, mọi thứ diễn ra không khác gì một cuốn phim hành động trinh thám Mỹ. Và cứ giả sử cái xã hội này chuyển sang chế độ tư sản chẳng hạn, mấy nhà dân chủ có dám cam đoan rằng sẽ không có sự bất công không, nhân dân được hạnh phúc 100% không, sẽ không có tệ nạn, không có hối lộ và hơn hết đủ sức giành lại cái biển với cường quốc thứ 2 thế giới kia không? Tóm cái váy lại, nghe mấy nhà dân chủ nhìn đời theo con mắt ngược về phía họ cũng chỉ đã tai giống như nghe mấy anh chuyên viên đa cấp

    Trả lờiXóa

 

Thống kê

  • bài viết
  • bình luận

Rank Blog

Lượt xem

.
Chia sẻ