Thứ Năm, 18 tháng 9, 2014

CHUYỆN MỚI CỦA CÁC NHÀ RÂN CHỦ


“Nồi cám heo” - đấy là tiêu đề mà Bao Bất Đồng đưa ra trên facebook của mình. Lang thang trên mạng, thấy bài này hơi độc đáo, xin phép Bao Bất Động đăng lên (tất nhiên có chỉnh sửa chút ít) để bạn đọc tham khảo. Sau đây là nội dung bài viết:
“Hôm qua, trang của nhà rân chủ Nguyễn Quang Lập đăng bài tự sự của một em gái tự nhận là Dư Luận Viên ăn lương nhà nước bảo vệ chế độ. (Bài viết sặc mùi.... bán hàng đa cấp). Hôm nay cô gái ấy (Loan Nguyen) lặn mất tăm khỏi Facebook , một cú chùi mép kinh điển đúng bài bản mà "phong trào rân chủ" vẫn làm nhiều năm qua.
Nhà rân chủ Nguyễn Quang Lập, Ảnh: internet 
Hoá ra đã mấy năm rồi "phong trào rân chủ" vẫn chỉ "gà què ăn quẩn cối xay" với "dân oan", "công An cộng sản đánh người ", lâu lâu thêm vài màn tự sự kiểu em Thùy Linh hay Loan Nguyen. Nhân lúc em Loan Nguyen của anh Lập còn nóng, tôi xin tóm tắt vài nguyên nhân làm "phong trào rơn chủ" cứ mãi èo uột tàn phai, đến nỗi lâu lâu phải hâm nóng bằg mấy trò mèo quào 
I. Đồng sàn dị mộng
Rõ ràng các hội nhóm trong "phong trào rân chủ" đều có chung một khao khát là đá văng Đảng cộng sản khỏi vị trí lãnh đạo được quy định ở điều 4 hiến pháp. Đây là điểm chung duy nhất của họ ,ngoài ra mỗi hội nhóm phe phái đều có toan tính , mục đích riêng. Từ lâu lắm rồi đã có câu "Mồi người Việt Nam bên trong đều có một ông quan , ai cũng muốn làm quan chứ không muốn làm con ốc vít trong cổ máy". Câu này với 90 triệu người có đúng hay không chưa xét tới nhưng đối với "phong trào rân chủ " thì không sai tẹo nào. Các nhà rân chủ luôn chống nhau kịch liệt , anh nào cũng muốn làm lãnh đạo cả ,cuộc "đảo chính" diễn ra trong "con đường Việt Nam" vừa xong thì đến "hội nhà báo độc lập'' choảng nhau khí thế. 
Có hai cách để thay đổi hiến pháp. Một là "hợp hiến" bằng cách vận động số đông người ủng hộ thay đổi. Đợt tu chính hiến pháp năn 2013 là một cơ hội như vậy nhưng "phong trào dân chủ " làm gì có đủ sức ảnh hưởng để rủ rê người ta thay đổi hiến pháp theo ý họ. Cách thứ hai để thay đổi hiến pháp là làm một cuộc nổi loạn cực lớn dẫn đến bế tắc chính trị. Bất kỳ cuộc nổi loạn nào cũng được bắt đầu bằng một nhóm người số lượng kha khá quậy tung lên, choảng nhau với cảnh sát, chiếm quảng trường, tòa thị chính. Và chỉ cần có vậy số người tham gia bạo loạn sẽ tăng lên ào ạt. Các bạn hãy hình dung một vụ tai nạn giao thông ngoài đường , chỉ cần có một nhúm người bu lại xem là lát sau tắc đường vì người hiếu kì trong khi nạn nhân chỉ chiếm 2 met vuông lòng đường. Vậy "phong trào rân chủ "có thể huy động được vài ngàn thành viên tràn xuống quảng trường Ba Đình làm mồi nhử quần chúng hiếu kỳ không ? Không bao giờ họ làm được điều đó. Chỉ đơn giản một buổi "cafe nhân quyền" hay "thảo luận dân chủ" thôi, phe nào tổ chức thì cũng lèo tèo người của phe đó dự, phe khác không thèm tới. ( "ngu sao, tới để PR cho chúng nó à?"). Vậy thì đào đâu ra ngàn người ra quảng trường hay bờ hồ ăn vạ ? "Phong trào rân chủ " đang ngồi chung trên cái xuồng "chống cộng" mà họ đã nện nhau chí chóe rồi thử hỏi nếu Cộng sản sụp thật, họ lên nắm quyền thì liệu rằng họ có chung một quyết tâm xây dựng quê hương không?
II. Ảo tưởng vào nước Mỹ
"Phong trào rân chủ" mặc nhiên xem Mỹ là chỗ dựa. Mỹ e hèm hay hắt xì một cái (về Việt Nam )thôi là cả làng húng cả lên. Cả một làng truyền thông RFA, BBC, SBTN, web, Blog phun rào rào các bài bình luận dự đoán cứ như Tết này Cộng Sản sẽ sập, (Mỹ đã lên tiếng mà), Thông lệ ấy diễn ra từ năm này qua năm khác. Cách đây vài năm , bỗng dưng một bà dân biểu Mỹ phi qua Việt Nam thăm các "tù nhân lương tâm" và vặn vẹo bà Tôn Nữ Thị Ninh thế lọ thế chai về nhân quyền. Thôi thì khỏi nói, lúc ấy ai đọc báo /blog của "phong trào dân chủ " thì cứ tưởng như Mỹ sắp ném bom Nguyên tử xuống Hà Nội vậy. Kỳ thực bà dân biểu ấy chỉ thực hiện giao kèo với mấy mấy bác cờ vàng đầu nậu phiếu (vùng nhiều cử tri "cuốc ra"). Về đến Mỹ bà ta cũng chả thèm nhớ mặt mũi các "tù nhân lương tâm " tròn méo ra làm sao, có tuyệt thực hay béo phì bà cũng chả quan tâm. 
Nước Mỹ luôn là một kẻ đáng sợ đối với các chính quyền trong tầm ngắm của Mỹ , và tất nhiên luôn là chỗ dựa với các "lực lượng bất đồng chính kiến" trong nước. Điều đáng sợ của Mỹ là họ có hai thứ ép chính quyền đó đi theo quỹ đạo của họ: cây gậy và củ cà rốt. Trong trường hợp Việt Nam thì "cây gậy" không có gì ghê gớm. Chế độ độc đảng, phòng chống diễn biến hòa bình cực tốt ,luôn được chú trọng và có khả năng ...bắn máy may cực tốt ,nhiêu đó thôi thì "gậy Mỹ " gần như vô dụng. Liệu rằng có vì củ cà rốt mà Đảng cộng sản sản Việt Nam chấp nhận nhượng bộ những điều khoản có thể xem như "tự sát chính trị "? Câu hỏi này thì dân đen cũng biết trả lời chứ đừng nói BCT. Những động thái cởi mở gần đây của Mỹ dành cho Việt Nam như hợp tác toàn diện , hứa hẹn bỏ cấm vận vũ khí ...bắt nguồn từ sự lớn mạnh của anh Trung Quốc chứ chả bà con dây nhợ gì với các nhà rân chủ trong nước cả. Với lợi ích của Mỹ thì các "nhà rân chủ", "nhà đấu tranh" là cái gì khiến chính phủ Mỹ bận tâm? Ấy vậy mà trước phiên tòa xử Bùi Hằng , nhiều nhà rân chủ làm Gia Cát Dự , rằng thì là Việt Nam phải xử cho "đẹp " không thì mất mấy trăm triệu USD viện trợ của Mỹ. Ví dụ minh họa vậy để chúng ta thấy rằng "phong trào dân chủ" hiện nay không khác mấy so với chính phủ ông Thiệu thời trước 75: Mỹ , Mỹ, và Mỹ.
III. Con Kỳ đà "Cờ vàng "
Có lẽ có người sẽ ngạc nhiên tại sao "cờ vàng " lại là con kỳ đà cản mũi "phong trào dân chủ" nhưng chỉ cần ôn lại một chút về quãng đường 39 năm "lật đổ cộng Sản , giải phóng quê hương " của các nhóm "Cuốc ra" tự xưng thừa kế của VNCH chúng ta sẽ hiểu ngay "cờ vàng" đúng là con kỳ đà. Các tổ chức, các chính phủ "chính nghĩa cuốc ra" chưa bao giờ đủ mạnh để chống Đảng Cộng sản nhưng lại thừa sức chống các tổ chức Chống cộng khác. Những nhóm "quốc gia" đó có tôn chỉ "chống cộng" nhưng phải đứng dưới lá cờ vàng ba sọc, Các nhóm Chống Cộng khác nếu không dùng lá cờ đó sẽ trở thành kẻ thù của họ. Việt Tân bị chửi , bị chống tè le hột me, có lúc bị chụp "cánh tay nối dài của cộng sản ", tất nhiên mấy anh "phở bò" có nhiều tì vết lừa đảo nên ăn chửi nhưng một phần nữa là vì Việt Tân không dùng lá cờ vàng ba sọc. Cuộc chiến giữa Việt Tân và cờ vàng chưa bao giờ kết thúc. Jonathan London , một giáo sư ( ngành gì chả nhớ ) hay chặt chém về rơn chủ - nhơn quyền ở Việt Nam cũng một phen ăn quả đắng từ cờ vàng Cali. Dạo em Phương Uyên nằm hộp (vì tội dán cờ vàng lên cột điện và vài tôi khác), ông London viết trên Blog & BBC một bài đại khái rằng không nê dùng cờ vàng làm biểu tượng cho đấu tranh vì nói chả ai nghe 
"Nhai đi nhai lại quá khứ hoặc khua những biểu tượng quá vãng của một chế độ đã chết từ lâu chắc chắn không phải là một con đường hứa hẹn tương lai xán lạn. Lá cờ hiện tại của Việt Nam là đẹp và đơn giản. Hãy dành thời gian lo về những vấn đề khác có ích, được không ạ" ("Đừng giữ một giấc mơ đã chết ")
Chỉ có thế thôi, ông London đã hiểu ngay "búa rìu dư luận Cali" là thế nào. Cờ vàng đúng là một cục xương nằm ngay cổ họng "phong trào dân chủ", nuốt không xong, khạc nhổ cũng không được. Cờ Vàng chống Cộng sản nhiệt tình đấy, nhưng không thể dùng lá cờ ấy đại diện cho phong trào được. Dân Việt Nam dẫu có ghét cộng sản đi nữa người ta cũng không muốn lá cờ ấy lần nữa tung bay ở Việt Nam. Tuy rằng cờ vàng về cơ bản chả có thực lực gì ở Việt Nam, họ quanh quẩn ở Mỹ, Úc nhưng con cháu cờ vàng làm cho BBC, RFA, VOA rất nhiều. Cờ vàng trở nên "tế nhị " với "phong trào dân chủ". Các nhà rân chủ trong nước luôn cố tránh né cờ vàng , họ thừa hiểu chuyện gì sẽ xảy ra nếu họ dính líu đến cờ vàng. Chúng ta thử hình dung giả thử phóng viên của RFA, BBC, VOA phỏng vấn Xuân Diện, Bọ Lập, Huệ Chi, Nguyễn Lân Thắng, Đoan Trang, Cù Vũ, Tường Thụy... một câu thế này :
- ông / bà / cô / chú / cậu / mợ/ dì / thím nghĩ sao về lá cờ vàng ? lá Cờ vàng có xứng đáng là biểu tượng của phong trào dân chủ đấu tranh chống chế độ. Cộng sản độc tài không ?
Theo các bạn họ sẽ phải nói làm sao? 
Trả lời kiểu gì cũng bầm dập cả. Đó là lý do chúng ta chưa bao giờ thấy một cuộc phỏng vấn như vậy. Dẫu các nhà rân chủ trong nước cố né tránh cờ vàng thì các "cơ quan truyền thông Cờ Vàng" BBC, RFA, VOA, Nhật Ký yêu nước Mỹ vẫn ca tụng, ủng hộ phong trào rân chủ trong nước nhiều nhất, cứ như là các nhà rân chủ trong nước đấu tranh dưới cờ vàng. Và đây là vấn đề hết sức tai hại , quần chúng nhìn các nhà rân chủ trong nước và cờ vàng Cali là cá mè một lứa. Vậy thì ai thèm ủng hộ nữa?

Kết: Bất kỳ một lực lượng chính trị nào muốn giành chính quyền thành công thì phải có lãnh tụ hay nhân. vật. tiêu biểu "Phong trào rân chủ Việt Nam " không có gương mặt tiêu biểu nào, chính xác là lạm phát "ngôi sao rân chủ ". Các gương mặt tiêu biểu được truyền thông PR theo mùa và thay đổi xoành xoạch như idol showbizt. Đã là "sao" thì phải có fan, fan "sao" này không ưa fan sao kia, "sao" ít fan ganh tỵ với "sao" nhiều fan. Rất chi vui nhộn.
                                                          BÚT LÔNG 

TÁC GIẢ: Nam Tran // 9/18/2014 11:10:00 SA
NHÃN :

FACEBOOK COMMENTS

14 nhận xét:

  1. Anh Lập quá yếu dduois và thiếu lòng dũng cảm. Không dám xưng danh mà đi mượn danh đứa khác làm gì. Chẳng khác nào để phe kia nó chửi cho là đúng

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Không phải là quá yếu đuối mà đơn giản là không thể dũng cảm lên được,vốn không đúng thì làm sao mà mạnh miệng được đây.người sai mà còn dám nói thì nó chửi nó cười cho là đúng rồi.

      Xóa
  2. rất chí lý. bản thân đám rận chủ kiêm bè lũ cờ vàng thật sự chẳng làm ăn ra cái trò mèo gì cả mà đòi lật đổ đảng cộng sản việt nam. chiêu bài nghe thì có vẻ hay ho: tuyên truyền chống đảng, chống chính quyền, lợi dụng chiêu bài dân chủ nhân quyền, lâu lâu lại thêm vài anh rận chủ ra cố tình gây rối loạn xã hội, hi sinh mình vô tù để cho anh em rận chủ khác có cơ hội trèo lên dư luận. khổ nỗi dân biết hết cái bộ mặt xấu xa bẩn thỉu của chúng rồi nên hô chả ai thèm nghe, chưa kể bản thân chúng còn đấu đá lẫn nhau chán. vậy nên thất bại là đúng rồi :3

    Trả lờiXóa
  3. dư luận viên định nghĩa là gì là những người bất đồng quan điểm với chúng là những người phản bác lại những luận điệu phản động của bọn chúng là những người bình luận không đồng tình với họ.thế tất cả con người Việt nam yêu tổ quốc yêu dân tộc đều sẽ chống lại chúng mà thôi,lũ đó không muốn dân tộc ta vươn lên tầm cao mới mà muốn vùi dập chúng ta thôi

    Trả lờiXóa
  4. Tôi xin giới thiệu về mình. Tôi là một thanh niên trẻ vào đảng tầm 10 năm, tốt nghiệp học viện báo chí tuyên truyền, công việc là tuyên giáo. Một nghề mà chỉ có ở những nước XHCN mới có. Tuy là công việc đặc thù nhưng hiện nay, chúng tôi là những đứa con cưng của đảng. Các bạn đọc bài báo “Xây dựng đội ngũ cán bộ tuyên giáo tỉnh Lào Cai giai đoạn 2011 – 2015, tầm nhìn 2020″, để thấy công tác tuyên giáo được đảng trọng dụng thế nào. Một tỉnh nghèo và thưa dân như Lào Cai mà cần đến 3.000 người làm công tác tuyên giáo chuyên nghiệp-chưa kể số lượng cộng tác viên-ở cấp xã đã có từ 8-13 tuyên giáo. Tôi tính trung bình mỗi tuyên giáo nhận lương 5 triệu/tháng thì cái tỉnh nghèo này mỗi tháng mất 15 tỷ, mỗi năm tốn 180 tỷ (nếu nhân ra cả nước sẽ có con số khủng khiếp-11.520 tỷ-đây chỉ là con số nhỏ nhất vì cơ số lấy từ tỉnh nghèo nhất). Tôi nghĩ chắc có lẽ tiền thuế thu mỗi năm ở tỉnh này đủ dùng để nuôi đội quân tuyên giáo là cùng.
    Hiện nay lương của tôi gấp đôi số lương bình quân trên (tầm 10tr/tháng), công việc thường ngày của tôi là đọc các bài viết trên các blog lề trái để tìm ra xu hướng dư luận, tổng hợp tin tức báo cáo lãnh đạo. Nghiên cứu các bài viết thật kỹ để tìm ra sơ hở rồi nhằm vào đó mà đánh phá, gây nghi kỵ, bôi nhọ uy tín tác giả. Thỉnh thoảng tôi đi gặp một số nhân vật được cho là hoạt động dân chủ trên địa bàn mình đảm trách để nắm được gia cảnh cũng như tâm tư của họ. Công việc nhàn hạ, lương cao và nhiều cơ hội kiếm thêm nhờ biết thông tin các dự án sắp được chính quyền thực hiện. Nếu tôi bằng lòng với cuộc sống, lương tâm không cắn rứt thì tôi không viết những dòng này.
    Đấy là mấy lời anh Vũ Khánh Sơn đấy

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có ngu mới tin mày.

      Xóa
    2. Ông này chém gió thành thần rồi, đúng là chỉ có những thằng ngu thì mới tin lời thằng này. Nếu ông là người chuyên đấu tranh với các blog lề trái, đấu tranh với các nhà dân chủ thì sao lại nói ra để mọi người biết được chứ. Nghe qua là đã biết đây chỉ là kẻ nặc danh nói bậy thôi

      Xóa
  5. ếu nhìn không kỹ thì sẽ không nhận ra chiêu bài bịa đặt như thế này nhằm vu cáo, bôi nhọ những người yêu nước mà chúng khoác cho cái áo "Dư luận viên của Đảng" để tự 'sướng' sợ với nhau. Đúng, chúng cãi cùn đuối lý thì chỉ còn mỗi cách chụp mũ cho người khác để kiếm cớ mà nói tiếp. Đúng là buồn cười

    Trả lờiXóa
  6. EM bốt ở đây, bác đọc xong mà đéo thích thì bác cho vào sọt rác nhá.
    Chúc bác cày cuốc ngon ngon..
    À nà hôm nọ em ra tận Mỹ đình Hà Lội nhà bác xem bóng đá mà đéo thấy bác đâu.
    Cảm ơn bác vì đã cho vé.

    Trả lờiXóa
  7. Phong trào rân chủ mặc nhiên xem Mỹ là chỗ dựa. Mỹ e hèm hay hắt xì một cái (về Việt Nam )thôi là cả làng húng cả lên. Cả một làng truyền thông RFA, BBC, SBTN, web, Blog phun rào rào các bài bình luận dự đoán cứ như Tết này Cộng Sản sẽ sập.Cứ để cho chúng ảo tưởng đi.Rốt cuộc thì chúng cũng bị lợi dụng như con chó mà không biết.

    Trả lờiXóa
  8. Không hiểu đến bao giờ thì mấy nhà rận chủ này mới khôn lên được đây, xuất ngày chỉ có mấy bài nào là dân oan, nào là công an đánh người, rồi xuất ngày ca tụng nước Mỹ, coi nước Mỹ như quốc mẫu của mình. Quanh đi quẩn lại chẳng có gì mới mẻ hay ho cả.

    Trả lờiXóa
  9. Đúng rồi đấy, phong trào dân chủ này chẳng có định hướng gì cả, ai cũng muốn tranh lên làm người đứng đầu. Chủ yếu không phải vì cái danh mà là vì người lãnh đạo thì sẽ được chia nhiều tiền nhất. Bởi vậy cho nên là chẳng ai nể ai, ai cũng tự cho mình là nhất, rồi còn đi nói xấu, vùi dập người kia nữa. Bởi vậy cho nên là phong trào này chẳng có ý nghĩa gì cho đất nước cả

    Trả lờiXóa
  10. Lũ rận chủ này chỉ có thế, chúng như loài sinh vật sống bám dựa dẫm vào Mỹ thôi. Nếu không có Mỹ tài trợ tiền bạc thì chúng cũng chẳng là cái đinh gỉ gì cả. Nếu một ngày nào đó, Mỹ không còn quan tâm đến phong trào này thì nó cũng sẽ tự dập tắt mà thôi, không cần phải làm gì cũng tự sụp đổ

    Trả lờiXóa
  11. rận nào chả là rận, chỉ biết trốn chui trốn lủi mà thôi. chúng sống bằng cách ăn bám dựa dẫm vào mỹ để xin tý đô la tiêu xài, không có mỹ ngấm ngầm tài trợ thì đám này trăm phần trăm rã đám chết đói cả. một lũ hoạt động dựa trên ma lực của đồng tiền chứ không chịu dùng não suy nghĩ thì chả làm ăn đc cái tích sự gì đâu!

    Trả lờiXóa

 

Thống kê

  • bài viết
  • bình luận

Rank Blog

Lượt xem

.
Chia sẻ