Thứ Ba, 29 tháng 4, 2014

"THÀNH QUẢ" CỦA MỸ TẠI VIỆT NAM VÀ CÁC NƯỚC TRÊN THẾ GIỚI QUA MỘT GÓC NHÌN


Chiến thắng 30/4/1975 – giải phóng miền Nam thống nhất đất nước. Đây là một dấu ấn mà bất kỳ người con đất Việt nào cũng không thể nào quên. Độc lập, tự do, hạnh phúc từ đây mà có. Nhân ngày kỷ niệm này, chúng ta hãy nhìn nhận lại xem nước Mỹ đã làm gì từ quá khứ đến hiện tại và từ Việt Nam cho đến các nước khác trên thế giới.
(máy bay B52 của Mỹ thả bom tại Việt Nam, ảnh internet)
Trong chiến tranh tại Việt Nam,chỉ tính từ 1965 đến tháng 8/1973, Mỹ đã dùng 7.882.547 tấn bom đạn không quân ở Đông Dương, trong đó khoảng: 3.770.000 tấn ở miền Nam Việt Nam; 937.000 tấn ở miền Bắc Việt Nam, số còn lại ở Lào và Campuchia. Số bom đạn mà Mỹ đã sử dụng tại Việt Nam gấp 2, 3 thậm chí gấp 10 lần tại Đức hoặc tại Nhật Bản trong thế chiến thứ hai, tại Triều Tiên trong chiến tranh Triều Tiên hay tại bất kỳ đâu mà Hoa Kỳ từng tham chiến trên thế giới. Kết thúc chiến tranh, 4 triệu người dân Việt Nam, 50.000 thường dân Lào, 70.000 thường dân Campuchia chết chủ yếu do bom mìn. Hàng trăm nghìn tấn bom đạn vẫn còn sót lại tại Đông Dương nhưng nhiều nhất vẫn là ở Việt Nam, chiếm tới trên 20% diện tích cả nước và ở rất nhiều nơi. Theo thống kê chưa đầy đủ: Việt Nam đã có 42.132 người bị chết và 62.163 người bị thương, do bom mìn sót lại sau chiến tranh gây ra. Trung bình mỗi năm bom mìn sót lại sau chiến tranh cướp đi tính mạng của 1.535 người và 2.272 người khác phải mang thương tật suốt đời.

Đây mới là chỉ tính riêng số lượng bom, mìn và các hậu quả của nó do Mỹ gây ra cho Việt Nam.

Đó là tại Việt Nam trong quá khứ, vậy còn các nước khác trên thế giới thì sao?

Tại Afghanistan, nước Mỹ đưa quân đến đây và vẫn được rêu rao là một phần của cuộc chiến chống khủng bố do tổng thống W. Bush và phó tổng thống Dick Cheney tiến hành tháng 9 năm 2001, đã kéo dài 8 năm. Tổng thống Mỹ Barack Obama khi mới nhậm chức, một trong những hành động đầu tiên của ông là tăng cường 17.000 binh lính ở đất nước này, nâng tổng số quân và lính thủy đánh bộ lên khoảng 57.000 người, cùng với 74.000 lính từ các tổ chức khác, hầu hết trong số họ là nhân viên quân sự, và khoảng 33.000 lính khác từ các quốc gia NATO và Australia. Tổng cộng có 100.000 lính nước ngoài đang chiến đấu chống lại phiến quân Taliban. Sự trợ giúp của Mỹ trong khi đó lại được coi là kẻ xâm lược và là sự ủng hộ duy nhất cho chế độ tham nhũng của những kẻ chuyên buôn bán thuốc phiện, trộm cướp, và bịp bợm.

Điều này có gợi cho ta nhớ đến điều gì đó tương tự đã xảy ra hay không. Có thể là có. Đây có phải là sự tái diễn lại những gì Mỹ đã làm tại Việt Nam hay không?

Nguồn gốc của cuộc chiến hiện tại ở Afghanistan bắt đầu từ khi Liên bang Xô viết đưa quân vào đất nước này ủng hộ chính phủ do đảng Cộng sản lãnh đạo vào những năm 1970, và Mỹ tiến hành cuộc “chiến tranh ủy thác” chống lại Xô viết, với việc CIA đào tạo và tài trợ cho cả Taliban và binh lính nước ngoài, hầu hết là người A rập, đứng đầu bởi những kẻ giống như Osama Bin Laden. Cuối cùng, Taliban với sự trợ giúp của những tổ chức giống như Al Qaeda của Bin Laden, đã giành chiến thắng.

Nhưng, theo thời gian, khi Liên bang Xô viết sụp đổ, Mỹ trở nên tập trung hơn vào Trung Đông, thì các chính quyền của Mỹ ngày càng trở nên không hài lòng với sự sắp đặt quyền lực tại Afghanistan. Trong khi đó, tiếp theo cuộc chiến tranh Vùng Vịnh năm 1990-1991, Bin Laden và những bính lính Ả rập khác tại Afghanistan và những nơi khác bắt đầu coi Mỹ là kẻ thù, và Mỹ bắt đầu chuyển từ chống Cộng sang chống Ả rập, hoặc ít nhất là chống chủ nghĩa Ả rập, hay đúng hơn là chống những người muốn lật đổ sự lãnh đạo độc tài đầy tham nhũng tại quốc gia nhiều dầu lửa này ở Trung Đông.

Tại I-rắc, ngày 19/3/2003 Tổng thống Mỹ George W. Bush phát động cuộc chiến tranh ở Irac với tên gọi “ Đem lại tự do cho Irac”. Sau 10 năm kết quả nó đạt được là gì, đã có 170.000 người dân I-rắc bị thiệt mạng, 2 triệu phụ nữ I-rắc góa bụa; 5 triệu trẻ em mồ côi; khoảng hơn 4 triệu người I-rắc di tản sang các nước láng giềng. Cách đây khoảng 10-20 năm, I-rắc là một quốc gia có nền giáo dục được xếp vào loại tốt nhất ở Trung Đông, còn hiện nay, 15% trẻ em I-rắc không được đến trường; kết cấu hạ tầng công nghiệp, năng lượng và giao thông bị tàn phá; hệ thống y tế rối loạn. Trong những năm chiến tranh với I-ran (giai đoạn 1980 - 1988) ở I-rắc chưa bao giờ bị mất điện và gặp khó khăn trong việc bảo đảm hàng hóa và dịch vụ thiết yếu; không có tội phạm hoành hành và không có khủng bố. Còn hiện nay sau 10 năm, được quân đội Mỹ "giải phóng", tại nhiều địa phương của I-rắc vẫn không có điện hoặc thường xuyên bị cắt điện trong ngày; hàng hóa tiêu dùng, những nhu yếu phẩm vô cùng khan hiếm.

Tại Lybia, sau khi Mỹ và đồng minh phương tây tài trợ tiền, vũ khí cho các tổ chức phản động, đối lập để lật đổ Tổng thống Gaddafi ở Libya, họ đã đưa quân chính thức đánh Libya vào ngày 19/3/2011. Lý do của cuộc chiến này là gì? Libya là một thành viên của Tổ chức các nước xuất khẩu dầu mỏ (OPEC) đồng thời là quốc gia nắm giữ trữ lượng dầu mỏ thuộc hàng lớn nhất tại Bắc Phi. Theo đánh giá của Công ty Dầu khí BP (Anh) vào năm 2008, Libya đã được chứng nhận có trữ lượng dầu mỏ đạt 41,464 tỉ thùng, chiếm 3,34 % trữ lượng dầu của toàn thế giới. Hơn thế nữa chính phủ hiện thời của Libya lại không mặn mà với Mỹ cho lắm nên cuộc chiến này nhằm để gây dựng tại đất nước giàu tài nguyên dầu mỏ này một chính quyền “thân Mỹ”, “thân phương Tây” dễ bảo và đảm bảo cho mục tiêu kinh tế, đó là dầu mỏ. trước cuộc chiến thì Libya, nhờ có nguồn dầu mỏ nên thu nhập trung bình cao (12.000USD/người) cho một xã hội với 6,5 triệu dân. Sau cuộc chiến tại Lybia, hiện có hàng nghìn người dân và những người lao động nhập cư từ vùng hạ Sahara bị giam giữ bí mật tại các nhà tù do dân quân kiểm soát, bị tra tấn và giết hại rất dã man. Người dân của đất nước giàu dầu lửa này hiện đang phải gánh chịu một cuộc sống hết sức thiếu thốn và khổ cực. Tỷ lệ thất nghiệp thực tế lên tới hơn 30% tổng số người trong độ tuổi lao động. Khoảng một triệu người, trong đó phần lớn là những người đã từng ủng hộ chế độ Gaddafi phải lẩn trốn nhưng lời hứa về “một đất nước Lybia mới, hòa bình và dân chủ” vẫn chưa thể thành hiện thực. 

Mới nhất gần đây là tại Ukraina, với bàn tay của Mỹ và các nước phương tây đã tài trợ cho các thế lực phản động thân Mỹ để lật đổ chính quyền thân Nga. Cuộc sống của người dân ở đây trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Và nước được hưởng lợi nhiều nhất đó là Mỹ.

Nhìn nhận một cách tổng quan nhất, chúng ta có thể thấy dấu chân của nước Mỹ - một đất nước tự xưng là tự do nhất, nhân quyền nhất, tốt đẹp nhất thì họ đi đến đâu thì chiến tranh, cướp bóc, chết người, kinh tế suy thoái, đời sống người dân khổ sở… Và tại sao nước Mỹ vẫn luôn tìm cách tạo ra các cuộc chiến như vậy, vì họ bán được vũ khí, kiếm được nhiều lợi ích kinh tế và đặt được sự ảnh hưởng của mình ở đó nhờ chính quyền mới được dựng lên. Trên thế giới liệu có một đất nước nào “tốt bụng” như Mỹ không??? Nơi mà các vị dân chủ rởm nước ta vẫn đang ca ngợi, ủng hộ và góp phần giúp cho Mỹ và các nước phương tây để biến đất nước Việt Nam, nhân dân Việt Nam thành một trong các nước đã nêu.
                                                             SÓNG BIỂN









TÁC GIẢ: Nam Tran // 4/29/2014 03:58:00 CH
NHÃN :

FACEBOOK COMMENTS

15 nhận xét:

  1. quả thật mỹ "quá tốt" đến nỗi đi đến đâu là đau thương đến đấy. nhân quyền, tự do của mỹ là những chết chóc, đau thương đó thôi.

    Trả lờiXóa
  2. một thống kê gần đây cho thấy Mỹ xếp đầu tiên về số lượng máy bay, tàu chiến, xe tăng, bom đạn...tại sao nhiều thế, tôi nghĩ là do Mỹ có quá nhiều chiến trường để bán vũ khí, có quá nhiều các cuộc chiến để tham gia và có quá nhiều người sẽ bị giết vô tội.

    Trả lờiXóa
  3. Không hiểu vì sao, từ đâu và từ bao giờ Mỹ tự cho mình cái quyền can thiệp vào nội bộ cua quốc gia khác, tự cho mình cái quyền đi "giữ bình yên, giúp xây dựng" cho quốc gia khác, nhưng sau khi được Mỹ "Giúp" thì hầu hết các nước đều nghèo đi, chiến tranh kéo dài. Tôi tôn trọng những thành tựu của Mỹ nhưng không đồng tình với việc can thiệp nội bộ nước khác.

    Trả lờiXóa
  4. Cái mà Mỹ và đồng minh của họ để lại ở Việt Nam thì khó lòng có thể tính hết được, những thứ đó có khi đến ngàn đời sau con cháu người Việt vẫn còn những di chứng. Số lượng nạn nhân chất độc màu da cam Việt nam hiện nay là con số đến hàng chục ngàn người, hàng trăm ngàn người bị ảnh hưởng di chứng...Rồi số lượng bom đạn nằm lại Việt Nam, gây nên những vấn nạn lâu dài..còn rất nhiều.

    Trả lờiXóa
  5. Thành quả của Mỹ gây ra cho Việt Nam thì cả thế giới luôn biết rõ. Có thể ví rằng chính thể Mỹ giống như một kẻ mà miệng Nam mô, bụng bồ dao găm. Luôn luôn nói tốt nhưng trên thực tế hành động thì xấu xa bỉ ổi vô cùng. Người Mỹ chở đến Việt Nam hàng triệu tấn bom, đạn dội xuống Việt Nam, cày xới tan tành làng mạc, cây cối, ấy vậy mà chúng cho rằng đó là để thiết lập hòa bình, dân chủ. Tất cả chỉ là luận điệu giả dối, gây ra bao đau thương cho các dân tộc khác mà thôi.

    Trả lờiXóa
  6. Thành quả của Mỹ ở Việt nam đó là đã dựng nên được một chính quyền Việt Nam Cộng Hòa với những kẻ rất biết vâng lời. Một chính thể đã đẻ ra những tên ngoan cố chống phá cách mạng. Khi Mỹ ra đi đã để lại vô vàn nỗi đau cho dân tộc Việt Nam. Vì vậy có thể nói rằng Mỹ đã gieo rắc sự tang thương, cái chết, sự mất mát cho các dân tộc yêu hòa bình khác trên thế giới.

    Trả lờiXóa
  7. Thành quả của Mỹ là gì? là đi xâm chiếm, làm bất ổn chính trị ở các nước khác để bán vũ khí đã sản xuất, là cân thiệp vào nội bộ của nước khác, trên cớ sở đó làm giàu cho nước mình.

    Trả lờiXóa
  8. Thành quả của Mỹ tại Việt Nam đó là âm mưu và hành động chia cắt Việt Nam, nhưng nó đã làm cho đất nước Việt nam bị chia cắt trong 30 năm, đó là cả một quá trình. Mỹ đã làm hàng triệu người Việt Nam phải hy sinh, phải đổ máu để giành lại độc lập dân tộc, thống nhất non sông. Nói chung là người Mỹ đã làm những việc gây đau thương cho biết bao dân tộc

    Trả lờiXóa
  9. Một đất nước xấu xa, những gì mà chúng muốn đạt được là giết hại người dân đất nước khác để xâm chiếm. Thế mà lúc nào cũng ca ngợi nhân quyền, ca ngợi phải có tự do dân chủ, thật sự không biết xấu hổ

    Trả lờiXóa
  10. Thành quả của Mỹ là tham vọng của chúng, bất chấp những điều đó là một sự xâm chiếm với các nước khác. Mặc cho dân chúng các nước phải hướng chịu những trận bom của chúng, để rồi khi chiến tranh qua lâu rồi chúng ta vẫn còn bao nhiêu người phải chết vì hậu quả của chiến tranh để lại. Đánh buồn quá

    Trả lờiXóa
  11. Mỹ tốt mà, đi đến đâu Mỹ cũng để lại vài cuộc chiến tranh nho nhỏ. Có một sự trùng hợp không hề nhỏ là Mỹ đi đến đâu, nơi đó kiểu gì cũng xảy ra nội chiến, rồi mâu thuẫn chính trị loạn cả lên

    Trả lờiXóa
  12. Nhìn thì nhận ra ngay thôi. Mỹ đi đến đâu là chiến tranh, rồi là bất ổn đến đấy. Thật dễ thấy được sự trùng hợp là cứ ở đâu bất ổn chính trị, rồi nội chiến hay đều có một gì đó bất thường xảy ra.

    Trả lờiXóa
  13. anh mỹ vùa kiếm đc một đống tiền nhờ bán vũ khí cho ukraina đấy, sướng nhất Mỹ trong khi nhân dân ở đó thì khổ.

    Trả lờiXóa
  14. Sự thật đang bày ra cho cả thế giới, đất nước nào có sự can thiệp của Mỹ, hay vì lí do nào đó mà Mỹ "nhân danh" bảo trợ đưa quân đội vào thì cuộc sống của nhân dân nơi đó đều bị xáo trộn và thay đổi hoàn toàn. Như Ukraine bây giờ chỉ toàn bất ổn, là đòi tự trị, đòi chế độ liên bang...chứ đâu còn một đất nước Ukraine thống nhất nữa.

    Trả lờiXóa
  15. Điều này có gợi cho ta nhớ đến điều gì đó tương tự đã xảy ra hay không. Có thể là có. Đây có phải là sự tái diễn lại những gì Mỹ đã làm tại Việt Nam hay không? Mỹ không bao giờ từ bỏ ý định xâm chiếm tự do của các nước khác cả.

    Trả lờiXóa

 

Thống kê

  • bài viết
  • bình luận

Rank Blog

Lượt xem

.
Chia sẻ