Thứ Hai, 28 tháng 4, 2014

ĐÂU MỚI CHÍNH LÀ QUÊ HƯƠNG.


Mỗi người sinh ra đâu có ai được chọn đất nước hay quê hương, nhưng quê hương luôn gắn và ẩn hiện trong suy nghĩ cũng như tuổi thơ của từng người. Nói như vậy tôi lại nhớ đến lời của một bài hát mà mỗi khi về quê tôi lại nghêu ngao hát về nó như một điệp khúc đã ăn sâu trong tâm trí của một người con đã xa quê đi lập nghiệp như tôi “ quê hương là chùm khế ngọt, cho con trèo hái mỗi ngày, quê hương là đường đi học con về rợp bóng đường quê…” nhưng có một câu của bài ấy mà làm tôi thích nhất đó là lời khẳng định     “ quê hương nếu ai không có Sẽ không lớn nổi thành người.”
(ảnh internet)

Thật may mắn cho bản thân khi được sinh ra trong hòa bình độc lập, được lớn lên trong tình yêu thương, bao bọc của gia đình bạn bè và thầy cố. Những năm tháng ấy đã nuôi dưỡng tâm hồn của tôi và tôi cùng các bạn đã lớn lên từng ngày và như điều tất yếu để có cuộc sống hòa bình hôm nay chúng tôi luôn luôn biết ơn và ghi nhớ đến sự hy sinh của ông cha ta đã không tiếc máu xương để có một đất nước hòa bình độc lập như ngày hôm nay. 

Ơn đảng! ơn Bác Hồ làm sao chúng ta quên được, đặc biệt trong những ngày tháng huy hoàng của ngày 30/4 lịch sử, ngày mà dân tộc ta vượt qua tất cả bè lũ xâm lược để thống nhất nước nhà, kết thúc hành ngàn năm chiến tranh bảo vệ dựng nước và giữ nước của dân tộc. Từ đây nhân dân ta được độc lập tụ do trên chính mảnh đất mà ông cha mình đã cố gắng bảo vệ để hôm nay con cháu chúng ta phải có trách nhiệm giữ gìn và phát huy nó cùng bạn bè năm châu phát triển một nền thế giới hòa bình hợp tác và phát triển cùng giải quyết các vấn đề chung mà nhân loại thế giới đang phải đối mặt.

Như ban đầu tôi đã nói ở đầu bài viết này mỗi người sinh ra đều không được chọn quê hương hay hoàn cảnh đất nước mà mình sinh sống. Có lẽ tất cả đều phải tuân theo lẽ tự nhiên. Cho dù sinh ra ở đâu hay trong hoàn cảnh nào như thế nào đi nữa thì bản thân cũng phải luôn gắn trách nhiệm của mình với quê hương với đất nước. Coi hoàn cảnh khó khăn của đất nước như một phần trách nhiệm của bản thân, để chung tay cùng giải quyết, cùng đất nước giải quyết khó khăn đó mới là người có trách nhiệm, có niềm tin. Chính từ việc giải quyết những công việc nhỏ nhoi phù hợp với sức lực của mình như vậy mới thấy được quê hương quý báu như thế nào.

Thật sự buồn khi những người con Việt Nam mang trong mình dòng máu Lạc Hồng, Con Rồng Cháu Tiên, đã sinh ra và lớn lên tại quê nhà mà bây giờ lại quay đi nói xấu quê hương, chỉ trích quê hương, chỉ trích đất nước. Thật sự buồn lắm các bạn ạ như tôi thấy ở bài : “Bài văn vào Đại học Berkeley năm 1996” của tác giả Trần Quốc Việt đằng trên Danlambao thì khó có thể chấp nhận được! Sinh ra trong hoàn cảnh đất chiến tranh, đáng nhé tác giả nên có những suy nghĩ để làm sao cho nhân dân thoát khỏi sớm cuộc chiến tranh xâm lược ấy, hay chung tay cùng nhân dân kháng chiến hay chí ít cũng phải biết nuôi nấu căm thù ai đã xâm lược đất nước ta, ai đã mang cuộc chiến tranh này đến với đất nước ta? Ai đã làm cho tuổi thơ tác giả gặp bất hạnh như vậy…

Nhưng ở đây tác giả đã không nghĩ như vậy mà còn ngược lại nghĩ khác đi. Đáng nhẽ là phải căm thù giặc giã xâm lược đã làm cho gia đình, quê hương, đất nước phải lao đao, tuổi thơ của tác giả phải lớn lên vội vã trong chiến tranh và không được đi học đầy đủ. Thì đây tác giả quay lại chỉ trích quê hương nghèo nàn lạc hậu, chế độ hà khắc, sinh ra trong gia đình nghèo nàn đông anh em để tác giả không được đi học như mong muốn… rồi được đi học lại nhận ra điều này điều kia. Trần Quốc Việt ạ! Bạn có nhận ra nơi đâu là nguyên nhân chính làm cho tuổi thơ của bạn như vậy không? đó chính là cái nơi mà bạn đang sống bây giờ đấy, nơi mà ban tôn sùng nó bây giờ đấy.

Tôi không biết bài văn này có thật là bài văn để vào Đại học hay không hay nó được dựng lên theo ý đồ của bầy rận chủ. Chê quê hương nơi chôn rau cắt rốn, nơi ông bà tổ tiên bạn đã sinh ra để đến nơi xa lạ và hết lời khen ngợi dù ai cũng biết đó là mấy lời giả tạo. Thật khó chấp nhận và tha thứ nhưng tôi tin rồi sẽ có ngày bạn sẽ nhận ra bản chất của chính nơi bạn đang sống. Bởi vì “ Quê hương nếu ai không có, sẽ không lớn nổi thành người.”
                                                                      THẦN GIÓ

TÁC GIẢ: Nam Tran // 4/28/2014 04:37:00 CH
NHÃN :

FACEBOOK COMMENTS

8 nhận xét:

  1. "Quê hương nếu ai không nhớ
    Sẽ không lớn nổi thành người"

    Trả lờiXóa
  2. hnay mình cũng đọc bài này của tên Việt này, sặc mùi rận chủ, nó chỉ muốn nói là dân ta nghèo, bên kia họ sống sướng văn minh. nhưng mình biết bên kia cũng sung sương j. sống thì toàn ở khu ổ chuột, nhận trợ cấp thất nghiệp thế mà về hết cái này cái kia, cứ làm như lên tiên lắm. đúng là giả tạo!

    Trả lờiXóa
  3. Những lũ rận xấu xa, chúng là những con người nhục nhã, không có quê hương, mà dù là có nhưng vì nhục nhã quá nên cũng chẳng dám về nhìn quê hương, nhìn những người trên đất nước này. Cuôc sống đối với chúng cho dù giàu sang nhưng cũng chỉ là một tên hại quê hương mà thôi

    Trả lờiXóa
  4. Những kẻ tha hương cầu thực bán linh hồn cho quỷ dữ khi nhìn về quê hương không biết họ có cảm thấy day dứt lương tâm không

    Trả lờiXóa
  5. Thật buồn khi mà giờ đây có những con người không có quê hương của mình. Vì lòng tham, vì một chúng ngông cuồng mà chạy theo giặc để giờ đây có quê hương cũng không giám về, có quê hương nhưng sợ về gặp mặt mọi người không dám nhìn thẳng vào mắt họ. Nhât là khi mọi ngươi biết chúng là những tên bán nước thì thật nhục nhã

    Trả lờiXóa
  6. Quê hương là nơi chôn rau cắt rốn của ta, là nơi nuôi ta lớn lên, là nơi để chúng ta tìm về mỗi khi mỏi chân trên con đường đời. Và quê hương chính là tổ quốc thân yêu, là đất nước nghìn năm văn hiến. Nhưng lại có những kẻ vì hám lợi mà quê hương không còn, bị xua đuổi ở bất cứ đâu.

    Trả lờiXóa
  7. chắc hẳn rẳng, ai trong mỗi chúng ta đều có lòng tự tôn dân tộc, đều có sự hào đối với dân tộc, đối với đất nước mình. Vậy mà vẫn có những con người,chỉ vì lợi ích trước mắt, chỉ vì những danh lợi hão huyền mà chống lại cả dân tộc, cả đất nước chúng ta. Đó là một điều khó có thể chấp nhận được, chúng ta cần tẩy chay, ngăn chặn những con người như vậy.

    Trả lờiXóa
  8. hôm nay con cháu chúng ta phải có trách nhiệm giữ gìn và phát huy nó cùng bạn bè năm châu phát triển một nền thế giới hòa bình hợp tác và phát triển cùng giải quyết các vấn đề chung mà nhân loại thế giới đang phải đối mặt.

    Trả lờiXóa

 

Thống kê

  • bài viết
  • bình luận

Rank Blog

Lượt xem

.
Chia sẻ