Thứ Tư, 26 tháng 2, 2014

NGƯỜI BUÔN GIÓ CHỈ ĐÍCH DANH BLOGGER MẸ NẤM GẤU LÀ “CHỈ ĐIỂM VIÊN”


Trong thời gian vừa qua, với “mục đích cao cả” là đấu tranh cho “dân chủ”, “nhân quyền” ở Việt Nam, các nhà rân chủ và những kẻ xưng danh “dân chủ” đã có hoạt động thành lập hoặc tham gia các tổ chức do mình hoặc kẻ khác sáng lập. Chưa bao giờ cái nghề rân chủ lại “hót” và kiếm được bộn tiền như bây giờ. Nên điều dễ hiểu là “trăm hoa đua nở”, khoe tài, khoe sắc trong đời sống chính trị xã hội. Nhiều hội, phường bát nháo ra đời, nào No - U, Diễn đàn XHDS, Hội Tù nhân lương tâm… Nhiều tổ chức ra đời thì tài chính cung cấp và sự quan tâm của các bề trên cũng có những sự thay đổi và từ đó làm cho các cá nhân liên quan bị ảnh hưởng. Do đó, vừa phải tiếp tục tranh đấu cho “dân chủ”, “nhân quyền”, vừa phải giành giật “miếng cơm manh áo”, nên trong làng rân chủ, chuyện “cơm không lành, canh không ngọt” không phải hiếm khi xảy ra. Chuyện blogger Người Buôn Gió (tức Bùi Thanh Hiếu) với bài viết Vừa hợp tác vừa đấu tranh đã chỉ thẳng Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (tức blogger Mẹ Nấm Gấu) ngầm giúp cơ quan An ninh Việt Nam vây bắt lần lượt các nhà rân chủ trong thời gian qua là một minh chứng cụ thể.
Blogger Bùi Thanh Hiếu, Ảnh: Internet
Phát hiện được cơ sở ngầm của cơ quan an ninh đã là khó, nhưng phân tích, lập luận để người ta tin rằng phát hiện của mình là chính xác thì càng khó hơn. Vì vậy mà trong bài viết của mình, Người Buôn Gió đã có một quá trình lý giải, vừa phải lý luận vừa phải dẫn chứng thực tiễn để chứng minh.
Trước hết, Người Buôn Gió lí giải tại sao Mẹ Nấm Gấu (lúc này chưa được Người Buôn Gió cho “lộ tên”) lại hợp tác với cơ quan an ninh đi hại “bạn chiến đấu” của mình. Đó là “hợp tác có nghĩa là làm cho an ninh một số việc, đồng thời được an ninh cho phép làm nhà '' đấu tranh '' trong mức độ có lợi cho an ninh. Tất nhiên trong về này, an ninh bao giờ cũng hời hơn. Vì họ được cả một cuộc chiến. Còn những kẻ kia về cá nhân họ cũng được hời. Ở giá cả trao đổi như vậy hai bên đều cảm thấy hài lòng.
Có những người vì thiếu hiểu biết, đố kỵ, ghen tức nhau mà vô tình để những lời an ninh nói nhập vào đầu mình. Dẫn đến tự nguyện làm một người vừa đấu tranh mà vừa hợp tác trong khi chính họ không biết.
Nhưng có người thì nhận thức được điều đó, và họ bằng lòng với việc này. Bởi họ hy vọng sẽ mượn tay an ninh triệt phá các nhóm đấu tranh cạnh tranh với họ, hòng dành được nguồn tiền trợ lực từ hải ngoại cho nhóm của mình”.
Tiếp theo, Người Buôn Gió giải thích tại sao mà Mẹ Nấm Gấu có thể lại đi hại được người khác (tất nhiên lúc này Người Buôn Gió vẫn chưa chịu “chỉ mặt đặt tên” Mẹ Nấm Gấu). Tổng hợp đoạn viết, có thể tìm ra các chiêu mà Người Buôn Gió phát hiện thấy ở Mẹ Nấm Gấu, đó là: tìm cách quan hệ với cơ quan Công an, “… rất chịu khó làm quen với các trang truyền thông lớn quốc tế hoặc nhưng trang báo ngoài lề. Để khi cần thiết có thể lái dư luận hoặc cô lập thông tin về vấn đề nào đó”, khoét sâu mâu thuẫn, phân tán dư luận “… bằng những luận điệu như với Tạ Phong Tần chúng bảo là an ninh trá hình, với Nguyễn Phương Uyên, Đỗ Thị Minh Hạnh chúng bảo đó là do nghe theo thế lực chính trị bên ngoài. Với Huỳnh Thục Vy chúng gây sự, với Lê Thị Công Nhân chúng moi móc thông tin cá nhân để dèm pha”
Sau khi đã viện dẫn, thấy đủ cơ sở, lí lẽ, blogger Người Buôn Gió đã đi đến kết luận: “Người mà tôi nói trên là Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, tức Mẹ Nấm Gấu. Người đứng đằng sau trong các vụ đánh phá Huỳnh Thục Vy, Lê Thị Công Nhân, Đỗ Thị Minh Hạnh, Tạ Phong Tần, Nguyễn Phương Uyên và Bùi Thị Minh Hằng lần này”. 
Được biết, sau khi bị dư luận mạng lên tiếng (trong đó không ít kẻ cho rằng chuyện này chẳng qua “trâu bò tranh nhau miếng ăn” hay kiểu “bố mới là NHẤT trong nhóm rân chủ”…) về bài viết trên, ngay lập tức, trên facebook và blog cá nhân của mình, blogger Người Buôn Gió đã viết bài Làm rõ chi tiết về Lê Ánh của Việt Tân trong bài viết của Nguyễn Ngọc Như Quỳnh”. Trong đó có đoạn Trước tiên trong bài viết về hợp tác và đấu tranh, tôi không khẳng định Nguyễn Ngọc Như Quỳnh là tay sai của anh ninh. Mà tôi nói về thủ đoạn của an ninh khi lợi dụng mâu thuẫn để đánh phá. Và sự tiếp tay vô tình hay có lý do nào đó với an ninh”. Nhưng nếu đọc thêm ở bài này thì người đọc không hiểu sao lại thấy Người Buôn Gió viết “Chưa bao giờ có bài nào chỉ trích đích danh ai như hôm nay tôi gọi tên Nguyễn Ngọc Như Quỳnh. Chỉ trích một người phụ nữ có hai con nhỏ không phải là bản chất của tôi. Nhưng khi phân loại đặc tình, bán đặc tình, và loại vừa hợp tác vừa đấu tranh. Trong bài viết của mình tôi cũng nói rõ có những người vừa đấu tranh với lý tưởng cho một xã hội tốt đẹp, nhưng vì sao vẫn đi đánh phá các người khác, nhất là những người đã bị bắt”.
Với những nội dung trong hai bài viết trên của mình, cho nên, xem ra dù cố gắng thanh minh gì đi nữa, blogger Người Buôn Gió vẫn thể hiện quan điểm chính Mẹ Nấm Gấu mật giúp cơ quan an ninh lùng bắt những anh em “dân chủ” khác đang đe dọa “miếng cơm manh áo” của mình.
Bút lông

TÁC GIẢ: Nam Tran // 2/26/2014 09:39:00 CH
NHÃN :

FACEBOOK COMMENTS

20 nhận xét:

  1. Càng tự hào về lý tưởng cao cả mà mình đã bỏ cả đời để phục vụ, tôi càng day dứt, xấu hổ vì sự thoái hóa, tham nhũng của một bộ phận không nhỏ những người trong guồng máy lãnh đạo, khiến Đảng cầm quyền phạm nhiều sai lầm, làm mất hết niềm tin của nhân dân , làm khoảng cách tụt hậu của đất nước càng ngày càng xa so với các nước khu vực. Những người lúc nào cũng hô hào kiên trì ý thức hệ lỗi thời, cấm không được tự diễn biến, thực ra, họ chỉ nhằm duy trì quyền lực, khai thác “lợi ích nhóm”, làm giàu cho bản thân, bất chấp thiệt hại của nhân dân lao động và đất nước. Giặc “nội xâm” bao giờ cũng là chỗ dựạ của giặc “ngoại xâm”. Bất kể bọn bành trướng hung hăng ra rả khẳng định toàn bộ Hoàng Sa, Trường Sa, cả “lưỡi bò” biển Đông là của Trung Quốc, lời họ đáp lại chủ yếu vẫn là kiên trì “16 chữ vàng” và “bốn tốt”, vì đây là “đồng chí cùng chung ý thức hệ” , cùng chống lại các thế lực thù địch phương Tây. Truyền thống bất khuất, lòng tự tôn dân tộc bị xúc phạm nghiêm trọng, làm mất dần sự đồng thuận xã hội trước hiểm họa đe dọa sự tồn vong của dân tộc, mà thực ra cũng là sự tồn vong của chính Đảng cộng sản Việt Nam.
    Vì những lẽ đó mà thời gian qua, tôi hết sức tự kiềm chế, cố gắng tiếp tục đứng trong hàng ngũ Đảng để cùng với các đảng viên chân chính trực tiếp đấu tranh, góp ý xây dựng Đảng, hi vọng những người lãnh đạo nhận ra sai lầm,vứt bỏ ý thức hệ lạc hậu, tiến tới một Đại hội Đảng đổi mới lần 2 : Đổi mới chính trị, thực hiện nhà nước pháp quyền đúng như các thể chế chính trị hiện đại. Từ đó mà vực dậy niềm tin đang cùng kiệt của nhân dân, tiếp tục sứ mệnh mà đảng viên và nhân dân giao cho.
    Hôm nay, con đường ấy đã bị chặn lại. Đau lòng lắm, nhưng phải đành vậy thôi! Từ giờ phút này, từ ngày hôm nay, 25-2-2014, tôi xin nói lời chia tay với Đảng Cộng sản Việt Nam.

    Ngày 25 tháng 2 năm 2014
    Tống văn Công

    Trả lờiXóa
  2. Thằng này mày trốn Ba Thá về ăn Tết xong không vào trại tiếp để chữa bệnh TÂM THẦN à?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cai thang nac danh may dung la tam than

      Xóa
    2. Thang nac danh nay may tam than ah

      Xóa
    3. Toàn tâm thần hết, cả thằng có danh lẫn thằng không danh

      Xóa

    4. Tháng 2 27 2014
      Cả nước đã bị lừa

      Nếu không nhìn lại, mình sẽ mất quá khứ và tương lai .
      Châu Hiển Lý ( Bộ đội tập kết 1954 ).
      Đã hơn 3 thập kỷ trôi qua, làm ăn cực nhọc là thế, thành tựu không thể nói là nhỏ, thế mà khoảng cách phát triển của VN so với thế giới sao vẫn xa vời! Không định thần nhìn nhận lại tất cả, không khéo chúng ta sẽ ngày càng đi sâu vào con đường đi làm thuê, đất nước có nguy cơ trở thành đất nước cho thuê với triển vọng là bãi thải công nghiệp của các quốc gia khác! Giữa lúc thế giới đang bước vào thời kỳ kinh tế trí thức!
      150 năm đã trôi qua, nhưng bài học này còn nguyên vẹn. Đó là 80 năm nô lệ, 40 năm với 4 cuộc chiến tranh lớn (Pháp, Mỹ, Cam Bốt, Tàu) – trong đó 3 thế hệ liên tiếp gánh chịu những hy sinh khốc liệt, 37 năm xây dựng trong hòa bình với biết bao nhiêu lận đận, và hôm nay VN vẫn còn là một nước chậm tiến.
      Thảm kịch của đảng cộng sản thực ra đã bắt đầu ngay từ ngày 30-4-1975. Sự bẽ bàng còn lớn hơn vinh quang chiến thắng. Hòa bình và thống nhất đã chỉ phơi bày một miền Bắc xã hội chủ nghĩa thua kém miền Nam, xô bồ và thối nát, về mọi mặt. “Tính hơn hẳn” của chủ nghĩa Mác-Lênin trở thành một trò cười. Sự tồi dở của nó được phơi bày rõ rệt cùng với sự nghèo khổ cùng cực của đồng bào miền Bắc. Nhìn lại sau hơn nửa thế kỷ dưới chế độ CS, hàng loạt các câu hỏi được đặt ra :
      _ Năm 1954 sau khi thắng Pháp, tại sao hơn 1 triệu người Bắc phải bỏ lại nhà cửa ruộng vườn di cư vào miền Nam ?
      _ Sau năm 1975 , tại sao dân miền Nam không ồ ạt di cư ra Bắc sinh sống để được hưởng những thành quả của CNXH mà chỉ thấy hàng triệu người Bắc lũ lượt kéo nhau vào Nam lập nghiệp ?
      _ Tại sao sau khi được “giải phóng” khỏi gông cùm của Mỹ-Ngụy, hàng triệu người phải vượt biên tìm tự do trong cái chết gần kề, ngoài biển cả mênh mông ?
      _ Tại sao nhân viên trong các phái đoàn CS đi công tác thường hay trốn lại ở các nước tư bản dưới hình thức tị nạn chính trị ?
      Tất cả những thành phần nêu trên, họ muốn trốn chạy cái gì?
      _ Tại sao đàn ông? của các nước tư bản Châu á có thể đến VN để chọn vợ như người ta đi mua một món hàng?
      _ Tại sao Liên Xô và các nước Đông âu bị sụp đổ?
      _ Tại sao lại có sự cách biệt một trời một vực giữa Đông Đức và Tây Đức, giữa Nam Hàn và Bắc Hàn?
      Tại sao nước ta ngày nay phải quay trở lại với kinh tế thị trường, phải đi làm công cho các nước tư bản?
      _ Tại sao các lãnh tụ CS lại gởi con đi du học tại các nước tư bản thù nghịch?
      Hỏi tức là trả lời, người VN đã bỏ phiếu bằng chân từ bỏ một xã hội phi nhân tính. Mọi lý luận phản biện và tuyên truyền của nhà nước cộng sản đều trở thành vô nghĩa.
      Sự thực đã quá hiển nhiên nhưng đảng cộng sản không thể công khai nhìn nhận. Họ không thể nhìn nhận là đã hy sinh bốn triệu sinh mệnh trong một cuộc chiến cho một sai lầm. Nếu thế thì họ không còn tư cách gì để nắm chính quyền, ngay cả để hiện diện trong sinh hoạt quốc gia một cách bình thường.
      Nhìn nhận một sai lầm kinh khủng như vậy đòi hỏi một lòng yêu nước, một tinh thần trách nhiệm và một sự lương thiện ở mức độ quá cao đối với những người lãnh đạo cộng sản. Hơn nữa họ đã được đào tạo để chỉ biết có bài bản cộng sản, bỏ chủ nghĩa này họ chỉ là những con số không về kiến thức. Cũng phải nói là trong bản chất con người ít ai chịu từ bỏ quyền lực khi đã nắm được.
      Thế là sau cuộc cách mạng long trời lở đất với hơn ba chục năm khói lửa, máu chảy thành sông, xương cao hơn núi, Cộng Sản Hà Nội lại phải đi theo những gì trước đây họ từng hô hào phá bỏ tiêu diệt. Từ ba dòng thác cách mạng chuyên chính vô sản, hy sinh hơn bốn triệu mạng người, đi lòng dòng gần nửa thế kỷ, Cộng Sản Hà Nội lại phải rập khuôn theo mô hình tư bản để tồn tại .
      Hiện tượng “Mửa ra rồi nuốt lại” này là một cái tát vào mặt các nhà tuyên giáo trung ương CSVN!

      Xóa
    5. Thưa Quý vị và các bạn,
      Tôi là Đặng Xương Hùng, cựu lãnh sự Việt Nam tại Genève (2008-2012), cựu Vụ Phó Bộ Ngoại giao đã quyết định ly khai với Đảng và Nhà nước cộng sản Việt Nam từ 18/10/2013. Tôi xin cảm ơn UN Watch đã cho tôi cơ hội để đề cập đến tình trạng phi dân chủ và vi phạm nhân quyền ở Việt Nam.Đây cũng là lý do dẫn đến việc tôi quyết định ly khai.
      Tôi sẽ trình bày quan điểm của cá nhân tôi, một góc nhìn từ bên trong về thực trạng Nhân quyền Việt Nam. Tôi sẽ cố gắng đưa ra những nhận xét và dẫn chứng để lý giải câu hỏi mà – từ lâu – tôi đã đặt ra cho chính mình:
      + TẠI SAO KHÔNG CÓ DÂN CHỦ VÀ NHÂN QUYỀN TẠI VIỆT NAM?
      + PHẢI LÀM GÌ ĐỂ MANG LẠI DÂN CHỦ VÀ NHÂN QUYỀN CHO VIỆT NAM?
      Một chế độ dân chủ cần hội đủ hai yếu tố: Cơ chế dân chủ và văn hóa dân chủ. Chỉ khi nào có những người lãnh đạo có tư tưởng dân chủ thì cơ chế dân chủ mới có cơ hội hình thành. Việt Nam thiếu cả hai nhân tố đó. Tức là các nhà lãnh đạo đương thời ở Việt Nam không hề có văn hóa dân chủ, dẫn đến việc họ xây dựng ở Việt Nam một chế độ PHI DÂN CHỦ, không tôn trọng nhân quyền.
      Tôi vào đảng cộng sản năm 1986. Lúc đó đảng đang có những cố gắng đổi mới. Lúc bức tường Berlin sụp đổ, đã có một vài nhân vật ít nhiều có tư tưởng dân chủ xuất hiện như Trần Xuân Bách, Nguyễn Cơ Thạch, Trần Quang Cơ.Nhưng họ nhanh chóng bị loại ra khỏi guồng máy lãnh đạo. Những tư tưởng dân chủ vừa nhen nhóm đã bị dập tắt.
      Sau khi hệ thống xã hội chủ nghĩa đã sụp đổ, đảng cộng sản Việt Nam vẫn tiếp tục theo đuổi chủ nghĩa Mác-Lê Nin một cách mù quáng, khước từ việc tiếp thu những tư tưởng dân chủ và nhân quyền đã trở thành phổ quát, từ đó họ đã đưa đất nước và dân tộc Việt Nam đến tình trạng khủng hoảng toàn diện như hiện nay. Từ đây tôi đã lý giải được câu hỏi: “Tại sao Việt Nam không có nhân quyền?”. Chính đảng cộng sản là cội nguồn phát sinh mọi suy vong của đất nước. Trước tình hình Việt Nam ngày càng nguy cấp, tôi không thể tiếp tục im lặng mà phải công khai bày tỏ thái độ: dứt khoát từ bỏ đảng cộng sản. Lúc này đây, tôi muốn hô to với thế giới bên ngoài rằng:
      - Đất nước chúng tôi đang lâm nguy!
      - Đồng bào tôi đang bị đàn áp dưới chế độ cộng sản!
      - Hãy quan tâm đến tình hình nhân quyền và dân chủ của Việt Nam!( Con tiep)

      Xóa
    6. Đinh Thắng
      27.02.2014 @ 12:11 Chiều

      Gửi anh Tống Văn Công. Là người cùng thế hệ với anh, tôi không nghĩ là sự ngu trung của anh với cái đảng CS chó má lưu manh này lại kéo dài đến tận bây giớ khi chúng ta đã thuộc lứa U 75 – U 85. Tôi đã là một con chó ngu của đảng, nhưng đã tự vả vào cái mõm chó của mình khi rao giảng những thứ lưu manh của chủ nghĩa Mác- Lê cho sinh viên trên bục giảng đại học. Và, từ 1991 tôi đã lặng lẽ chùi đít cái thẻ đảng chứng minh cho tội lỗi khốn nạn của mình khi cam tâm nhồi nhét thứ chủ thuyết CS cứt đái vào đầu lớp trẻ. Nay tôi vẫn thấy mình có tội và có lẽ tội lỗi ấy là không thể gột rửa được. Vậy mà sau gần hết cả một đời làm nô bộc bưng bô bồi bút cho CS, nay sắp về với đất, anh lại còn muốn cái đảng khốn này này khai trừ anh để anh được thanh thản sao ? Thì ra tôi và anh đã ngu lâu quá, nhưng anh lại còn ngu lâu hơn cả tôi nữa anh Tống Văn Công ơi!

      Xóa
  3. ( Tiep theo).
    Về thực trạng ở Việt Nam, tôi có những nhận xét, kết luận như sau:
    - Chế độ hiện tại là chế độ độc tài, đảng trị, phục vụ quyền lợi của những người cầm quyền. Điều 4 Hiến pháp – được sửa đổi và có hiệu lực từ 1/1/2014 – quy định Đảng Cộng sản Việt Nam là đảng cầm quyền tại Việt Nam, đồng thời là chính đảng duy nhất được phép hoạt động. Chủ nghĩa Mác-Lê Nin coi luật pháp chỉ là công cụ đàn áp của giai cấp thống trị.
    - Hệ thống bộ máy nhà nước được xây dựng và tổ chức nhằm mục tiêu cơ bản là bảo vệ sự cai trị của đảng lên toàn xã hội, coi nhẹ nhiệm vụ bảo vệ lợi ích của công dân. Do đó, Nhà nước Việt Nam không thấy cần tôn trọng quyền của người dân. Những lãnh đạo cộng sản hiện nay đã trở thành những nhà tư bản đỏ.
    Lực lượng công an, cảnh sát được xây dựng hùng hậu. Theo những ước lượng vào cuối năm 2013 thì cứ 18 người dân là có một công an. Thay vì tập trung vào nhiệm vụ chính là bảo đảm an ninh và trật tự xã hội, phần lớn họ lại đổ nhiều công sức vào việc theo dõi, trấn áp và ức hiếp nhân dân. Trong thể chế xã hội chủ nghĩa, công an là công cụ bảo vệ sinh mạng của chế độ – nên họ được dung túng như một lực lượng kiêu binh. Tôi rất tâm đắc với khuyến nghị của một quốc gia trong kỳ kiểm điểm định kỳ vừa rồi là Việt Nam nên đào tạo kiến thức về nhân quyền cho lực lượng công an.
    Lực lượng quân đội được quy định trong Hiến pháp là phải trung thành với Đảng rồi mới đến Nhà nước và Nhân dân.
    Các cơ quan lập pháp, hành pháp và tư pháp (Quốc hội, Chính phủ, Tòa án) đều là bộ máy của đảng, phục vụ mục đích cai trị độc quyền của đảng. Tôi đã từng phát biểu rằng Quốc hội Việt Nam chỉ là một chi bộ của Đảng. Vừa rồi, bất chấp những đòi hỏi chính đáng và thiết tha của trí thức và nhân dân, Quốc hội vẫn bỏ phiếu thông qua sửa đổi Hiến pháp với tỷ lệ 98%. Các đại biểu Quốc hội không thể làm khác được vì họ đều là đảng viên.
    - Các quyền cơ bản của con người không được tôn trọng
    Không có bầu cử tự do: trên nguyên tắc, 5 năm một lần, người dân bầu đại biểu Quốc hội và Hội đồng nhân dân.Trong thực tế, họ chỉ được bầu ra những người mà đảng đã lựa chọn từ trước. Không ai có quyền được tự ứng cử. Gần đây, có luật sư Cù Huy Hà Vũ đã cố tự ra ứng cử, nhưng đã bị loại ngay và hiện nay ông đang nằm trong tù. Do vậy, bầu cử chỉ là hình thức. Bản thân tôi đã từng bỏ phiếu thay cho cả gia đình.Có trường hợp, vì để lấy thành tích thi đua, nên có ông tổ trưởng dân phố đã bỏ thay cho những gia đình vắng mặt.

    Trả lờiXóa
  4. ( Tiep theo).
    Tự do ngôn luận, bày tỏ ý kiến cá nhân đang bị đe dọa nghiêm trọng nhất: chính quyền đang áp dụng những chính sách đàn áp tàn bạo lên những người bất đồng chính kiến. Bên cạnh những bản án tù dài hạn, họ đẩy mạnh hình thức sử dụng bạo lực, kể cả việc sử dụng côn đồ để hành hung và sách nhiễu những người bất đồng chính kiến.
    Theo các danh sách do các tổ chức nhân quyền tự tìm kiếm và chúng tôi tìm hiểu, hiện có khoảng khoảng 250 tù nhân lương tâm. Con số thực cao hơn nhiều vì kiểm kê thiếu sót và vì có những trường hợp bắt giam với những lý cớ ngụy tạo để che giấu lý do chính trị.
    Chính quyền thường sử dụng các điều 79, 87, 88, 258 trong Bộ luật hình sự để bắt giam, xử án một cách tùy tiện các nhà đấu tranh dân chủ.Gần đây, họ lại chuyển sang bắt giam các nhà bất đồng chính kiến bằng những lý do khá ấu trĩ. Luật sư Cù Lê Hà Vũ vì tội quan hệ bất chính (với bằng chứng là bao cao su), luật sư Lê Quốc Quân về tội trốn thuế; bản án 30 tháng tù đối với Lê Quốc Quân vừa được giữ nguyên trong phiên tòa phúc thẩm cách đây một tuần. Họ bắt giam cả những thanh niên mới 20 tuổi như Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha chỉ vì bày tỏ lòng yêu nước, chống lại Trung Quốc.
    Có nhiều tù nhân lương tâm đang mắc bệnh hiểm nghèo và trong tình trạng hấp hối nhưng vẫn tiếp tục bị giam giữ. Điển hình là ba trường hợp:
    - Ông Vi Đức Hồi bị kết án hoàn toàn không có lý do chính đáng, bị kỷ luật biệt giam sáu tháng vì phản đối giám thị cai tù đánh một tù nhân lương tâm khác là Paulus Lê Sơn. Sau 6 tháng biệt giam, ông Vi Đức Hồi tiếp tục bị gia hạn kỷ luật. Hiện nay ông Hồi đang bị biệt giam, trong lúc bệnh tim và cao huyết áp của ông ấy luôn trong tình trạng cấp cứu.
    - Ông Đinh Đăng Định, sau một thời gian bị giam giữ đã phát bệnh ung thư. Khi đưa đi khám, bệnh ung thư của ông Định đã vào thời kỳ cuối. Các bác sĩ điều trị cho hay nếu được điều trị sớm hơn vài tháng, ông Định đã có thể cứu được. Hiện nay ông Đinh Đăng Định đang trong tình trạng hấp hối, không còn ăn uống được. Mãi đến vài ngày gần đây ông Định mới được “hoãn thi hành án trong 12 tháng” để trị bệnh ung thư ở giai đoạn cuối.

    Trả lờiXóa
  5. ( Tiep theo).
    - Linh mục Nguyễn Văn Lý đã bị bịt miệng tại toà và xử mức án 8 năm. Đã bị tai biến mạch máu não và tê liệt, nhưng vẫn tiếp tục bị giam giữ.
    Về tự do báo chí, theo bảng xếp hạng năm 2013, của tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới, trên tổng số 180 nước trên thế giới, Việt Nam đứng thứ 174, Trung Quốc (175), Bắc Triều Tiên (179), Sudan (172), Iran (173), Somalia (176), Syria (177).
    Chính quyền đã gia tăng đàn áp, kiểm duyệt thông tin, tăng cường kiểm soát báo chí và Internet, bằng qui định và tường lửa cũng như bằng tin tặc. Đã có nhiều vụ bắt giữ và xét xử bất công. Bộ máy nhà nước Việt Nam rất sợ sự thật.
    Việt Nam vẫn là nhà tù đứng hàng thứ hai trên thế giới đối với các blogger và công dân mạng, hiện có 34 blogger đang bị giam giữ. Tháng 09/2013, đảng Cộng sản Việt Nam đã tiến thêm một bước trong việc đàn áp quyền tự do thông tin, với việc ban hành nghị định 72, 174, cấm các trang blog và trang mạng xã hội tổng hợp và chia sẽ các thông tin thời sự.
    + Không có ai (cơ chế, tổ chức) nào đứng ra bảo vệ người dân
    Tình trạng dân oan là một thảm kịch. Do không được ai đứng ra bảo vệ, người dân phải tự lo lấy, tự đấu tranh, những tiếng kêu cứu của họ rơi lạc vào sự thờ ơ của giới lãnh đạo. Tình trạng chiếm đoạt đất đai của các nhóm lợi ích, hậu quả của liên minh tiền-quyền, đã đẩy người dân bị mất đất vô cớ, hình thành nên tầng lớp dân oan ngày một đông đảo. Khi xẩy ra phong trào người dân đứng lên đòi lại đất đai thì chính quyền lại đàn áp ngày càng thô bạo, như vụ Đoàn Văn Vươn, Hải Phòng và vụ nông dân Văn Giang, Hưng Yên.
    Tham nhũng bùng phát. Việt Nam là một trong những nước tham nhũng hàng đầu trên thế giới. Nhiều vụ tham nhũng liên quan đến các quan chức cao cấp vừa bị phanh phui. Việc xét xử Dương Chí Dũng Vinalines đã tiết lộ liên hệ đến không chỉ cấp Bộ trưởng và Thứ trưởng Bộ Công an (Trần Đại Quang, Phạm Quý Ngọ) mà còn dính líu đến những quan chức lãnh đạo cao cấp hơn nữa.

    Trả lờiXóa
  6. Những chính sách sai lầm của lãnh đạo Việt Nam đã đẩy đất nước vào cuộc khủng hoảng toàn diện. Cả về chính trị, kinh tế, văn hóa, giáo dục, y tế, đạo đức con người. Cái xấu xa đang dần lấn át cái tốt đẹp trong xã hội Việt Nam. Quan thì rất giàu, dân lại nghèo khó; đất nước thì không mạnh, xã hội thì suy đồi, hạnh phúc thì xa vời.
    Về những vi phạm nhân quyền tại Việt Nam hiện nay, tôi cũng xin dẫn một nhận xét của Benjamin Ismail, Giám đốc phụ trách khu vực Châu Á – Thái Bình Dương thuộc tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới: “[…] Hà Nội không thể tiếp tục lừa bịp Liên Hiệp Quốc và thế giới kiểu này nữa. Hơn ai hết, họ hiểu rõ những gì họ đang làm và những chính sách đàn áp tàn bạo mà họ đang thực hiện.”
    Thưa quí vị và các bạn,
    Những suy tư và nhận định vừa trình bày đến quí vị không chỉ xuất phát từ một cá nhân đơn lẻ mà là của đông đảo nhân dân Việt Nam và ở ngay cả trong hàng ngũ các nhà lãnh đạo Việt Nam.Nhưng, do hoàn cảnh, họ chưa thể lên tiếng được. Tuy nhiên, niềm hy vọng vẫn mạnh hơn nỗi sợ hãi.
    Người dân Việt Nam mong muốn một chế độ chính trị văn minh và lành mạnh, trong đó các quyền con người và các quyền công dân được tôn trọng và bảo vệ để Việt Nam hòa nhập vào với cộng đồng văn minh nhân loại. Ngay thời điểm này, tôi chỉ có một ước mơ cháy bỏng: chính quyền đương nhiệm Việt Nam hãy nghĩ đến tương lai của quốc gia. Việt Nam vẫn có thể làm như Miến Điện: bắt tay xây dựng thể chế dân chủ đa nguyên, thực hiện tinh thần hòa giải và hòa hợp dân tộc.
    Tất nhiên, để thực hiện được khát vọng này, ngoài những nỗ lực bền bỉ của phong trào đấu tranh đòi dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam ngày một dâng cao, còn cần sự quan tâm và hỗ trợ cộng đồng quốc tế.
    Những buổi kiểm điểm Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc như vừa qua và những cuộc hội thảo quốc tế như hôm nay chắc chắn có tác động tích cực lên chính quyền Việt Nam. Theo những tín hiệu mới nhất mà tôi nhận được, họ đã bắt đầu hiểu rằng thời đại mà các chế độ độc tài có thể đàn áp một cách vô tội vạ những người chỉ có tội công khai bày tỏ chính kiến đã qua rồi.
    Tôi xin chân thành cảm ơn UN Watch, cảm ơn sự chú ý lắng nghe của toàn thể quý vị.
    ***

    Trả lờiXóa
  7. Những cái gọi là nỗ lực bền bỉ của phong trào đấu tranh đòi dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam ngày một dâng cao chỉ là nguỵ biện cho những hành động ngu ngốc, những người không còn cách nào khác nên lấy nhân quyền, nhân chủ ra làm lá chắn cho những việc làm của mình mà thôi.

    Trả lờiXóa
  8. Các nhà "rân" chủ và những kẻ xưng danh “dân chủ” đã có hoạt động thành lập hoặc tham gia các tổ chức do mình hoặc kẻ khác sáng lập, vậy tại sao những người này lại lao theo những ngõ tối như vậy, có chăng họ có vấn đề gì đây hay họ có được lợi gì về điều này đây, nhưng họ chỉ vì chút lợi mà chạy vào ngõ cụt thì thật tội nghiệp quá.

    Trả lờiXóa
  9. Mấy con rận thì thấy ở đâu có chút lợi ích, ai cho cái gì thì lại một mực răm rắp làm theo những sự chỉ điểm của họ mà thôi, thật nực cười cho họ, không biết những người kia cho họ được bao nhiêu mà họ chẳng quan tâm đến những cái khác hay như gia đình mà cứ một mực làm theo thôi, thật đáng buồn cho những con người này.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cũng vì miếng bé miếng to,
      Thiệt hơn một chút là đo được người
      Tựu chung cũng tại ông trời
      Phát ban chẳng rõ rận hờn cãi nhau
      Cùng là dân muốn đổi màu
      Xuất thân cũng cảnh "xành lâu", trộm gà
      Thế này dâm chủ nước nhà
      Làm sao nhớn được, nữa là thay da
      Nên thôi, kết thúc đám ma..

      Xóa
  10. Ối dồi ơi, Người Hà Nội ăn nói mà chẳng giống Người Hà Nội tí nào cả. Trong đó có chăng thì là một sự thật éo le là chúng ta đang nhìn nhận sai lầm vấn đề để rồi có những quy kết sai lầm như thế thôi. Bây giờ mọi thứ đang phát triển, nhưng do kinh tế thị trường, trong đó có những sự sai lệch, có những sự nhìn nhận thiếu thấu đáo nên mới để lại những hậu quả như vậy. Xin thưa rằng rồi đây tôi tin là sẽ có những chính sách giúp chúng ta thoát khỏi tình cảnh này.

    Trả lờiXóa
  11. TUYỂN TẬP TỘI ÁC GHÊ TỞM CỦA TÊN ĐẠI HÁN TẶC HỒ CHÍ MINH
    xem thông tin chi tiết trên trang nhà thập tam:
    https://sites.google.com/site/thaptamchantruyendetu/31-toi-ac-ho-chi-minh

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cái tổ sư cha nhà chúng mày! Ngu thì ngậm chym vào miệng chứ đừng ăn nói lung tung! Chúng mày có thể chửi mọi thứ về chính quyền hà nội nhưng không được đụng chạm tới hồ chí minh, võ nguyên giáp! Cái loại ngu không bằng giống chó lợn! 90 triệu dân việt có thể căm hận đảng cộng sản nhưng luôn luôn có 90 tr con người yêu quý hồ chí minh và võ nguyên giáp! Đấu tranh cái gì thì đấu tranh nhưng chạm vào niềm kính yêu của dân việt thì lũ chó lợn chúng mày thất bại cầm chắc rồi! Thôi, những thứ rác rưởi như chúng mày đừng nói về chuyện đấu tranh nữa!

      Xóa
  12. Dat nc vn da mat r ma cac ban cu noi lung tung thay vi noi hay lam mot cu chi dep di

    Trả lờiXóa

 

Thống kê

  • bài viết
  • bình luận

Rank Blog

Lượt xem

.
Chia sẻ