Thứ Năm, 20 tháng 2, 2014

HÀNH TRÌNH TÔI TRỞ THÀNH "PHẢN ĐỘNG": HÀNH TRÌNH SA NGÃ CỦA MỘT CON NGƯỜI

"Hành trình tôi trở thành "Phản động" là tên một bài viết của một tác giả có tên là Lê Thu Hà được đăng tải trên một số trang cá nhân. Là một người sinh năm 1982 và qua tự sự của mình Hà được sinh ra trong một gia đình "con nhà nòi Cộng sản, ông bà nội ngoại, cô dì chú bác, và cả ba tôi đều cống hiến hết mình cho sự nghiệp đánh giặc cứu nước vĩ đại. Ba tôi từng là Trợ lý Cục chính trị Quân khu 4, từng tập kích vào chiến trường B, tham gia chỉ huy những trận đấu ở Quảng Trị, và gặp mẹ tôi"; Hà lại được ăn học tử tế khi theo học tại một trường Đại học. Với những thông tin được lọc ra từ chính bài viết nói trên thì Hà không phải là một đứa trẻ để có cho mình những ý tưởng ngây ngô hoặc đại loại như thiếu hiểu biết của những cô cậu học trò chưa trải nghiệm nhiều qua trường đời. Thậm chí, những người đồng trang lứa của Hà bây giờ đã thành đạt, thành danh trên nhiều lĩnh vực, được giao phó những chức vụ quan trọng trong bộ máy Chính quyền của chế độ đương thời. 
Hình ảnh do Lê Thu Hà đăng tải trên Facebook cá nhân. 

Nhưng, thay vì đi trên bước đường mà những người bạn mình đã đi và thành đạt, Hà lại chọn cho mình một lối đi riêng. Và như Hà tự sự thì điều đó xuất phát từ hình ảnh người cha "trận mạc" "mở đài BBC, VOA và RFA để nghe, những đài mà với hiểu biết của tôi là phản động" mà Hà từng lặng lẽ chứng kiến được; và cả những tâm sự của một ông giáo trong trạng thái men say và chếnh choáng: "Đó là năm tôi học đại học năm thứ 2, một lần đi học tiết chính trị thay cô bạn (dạo đó sinh viên thường hay học thế cho nhau) ở một trường đại học khác, thầy dạy môn chính trị hôm đó có quá chén với bạn, trong hơi men, thầy đã khóc. Thầy bảo với chúng tôi rằng thầy vô cùng đau đớn khi phải đứng trên bục giảng, ngày ngày say sưa rao giảng về những mớ lý thuyết rất cao cả, nhân văn nhưng thực tế thì hoàn toàn ngược lại, với vô vàn những khuất tất mà nhà nước này cố tình che đậy, giấu giếm, nhưng vì miếng cơm manh áo, vì cuộc sống, thầy đành chấp nhận cắn răng chịu đựng, và làm điều ngược lại với lương tâm của mình, khiến thầy vô cùng đau khổ và day dứt."

Chỉ từng ấy thôi đã khiến Hà từ bỏ những ước mơ, hoài bão và cả những sự ký thác của bố mẹ, người thân để chọn cho mình một ngã rẽ thực sự. Giờ đây, khi mà sự quay lại và làm lại những điều ngược lại khó mà trở thành hiện thực cũng là lúc Hà có cho mình những luồng suy nghĩ đậm chất của hai từ phản động. Hà viết: " Tôi bắt đầu nghĩ đến việc ba vẫn đêm đêm nghe những đài mà tôi tin là phản động, và tôi cũng đã nghĩ ba nghe chỉ để cảnh giác, đối phó với những thứ gọi là diến biến hòa bình, bạo loạn lật đổ của những thế lực thù địch ấy" nhưng đã bao giờ Hà mạnh dạn hỏi người cha của mình đằng sau những giây phút ngồi lặng lẽ ưu tư, trầm mặc ấy sau những giờ theo dõi những BBC, VOA và RFA  là gì chưa? Phải chăng, những ý nghĩ ấy xuất hiện trong tâm trí của người cha không giống như Hà nghĩ bây giờ. Biết đâu, người lính từng giạn dày trận mạng và kinh nghiệm sống ấy đang nghĩ về những điều lớn lao hơn và ông đang nghe những thông tin từ những phương tiện được cho là phản động ấy để tìm ra biện pháp "chế ngự" chính nó...Cho nên, trong một chừng mực nhất định, sự ngộ nhận và luận suy thiếu căn cứ của Hà đã vô tình hạ thấp nhân cách và trí tuệ của người cha mình, nhất là khi "Ông là người khá kín tiếng, mực thước, tinh anh, với vốn kiến thức uyên bác, có tầm nhìn rộng và những nhận định sắc bén về mọi vấn đề trong cuộc sống. Hàng xóm và người dân trong khu phố đều kính trọng ông". 

Và Hà đã bao giờ thử cố gắng hiểu thêm rằng, tại sao ông lại không chia sẽ những tâm sự đằng sau những phút giây nghe Đài ấy với Hà? Phải chăng, người cựu chiến binh ấy đang lo sợ rằng, nó sẽ không tốt cho đứa con của mình. Có chăng cái lỗi lớn nhất là Hà chưa bao giờ trải lòng với người cha của mình. Anh chưa bao giờ thử xóa bỏ mọi khoảng cách để xóa bỏ những ngờ vực mà mình đang hoài nghi. Và chính những điều đó đã quyết định đến suy nghĩ và sự lựa chọn sau này. 

Và càng vô lý hơn, khi một người trẻ, có trí thức, sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng lại lấy căn cứ lựa chọn ngã rẽ cuộc đời từ một người say. Chắc tuổi thơ của Hà chưa từng học qua tác phẩm Chí Phèo của Nhà văn Nam Cao bởi nhiều người khi say đã đánh mất chính mình; họ nói giọng của men rượu chứ đâu nói ra những lời của con tim và trí tuệ. Về điều này, Hà là một kẻ thiếu chính kiến và yếu lòng khi nghe một con người say sa ngã; Hà đã bị chính những giọt nước mắt của một ông giáo thuyết phục và hạ gục bởi lúc ấy Hà chỉ nhìn giọt nước mắt thều thào chứ đâu nghe ông giáo ấy nói. Dẫu biết rằng, người say thường nói thật nhưng Hà đã lần nào thử tìm hiểu xem ông giáo ấy là ai? liệu có phải là một phần tử phản động "chui" được vào giảng đường mà Hà có cơ hội học thế ấy không? 

Chính sự vô căn cứ, thiếu sự kiên định từ những điều mắt thấy tai nghe; chính sự thiếu kiểm chứng sự xác thực thông tin lĩnh nhận đã khiến một con người sa ngã. Nên chăng ""Hành trình tôi trở thành "Phản động" là một sự cảnh tỉnh không hề muộn cho những ai có ý định bước tiếp con đường mà Lê Thu Hà đã đi./. 
An Chiến

TÁC GIẢ: Lúa Hai // 2/20/2014 05:12:00 CH
NHÃN :

FACEBOOK COMMENTS

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 

Thống kê

  • bài viết
  • bình luận

Rank Blog

Lượt xem

.
Chia sẻ