Thứ Ba, 22 tháng 10, 2013

TIẾP DIỄN NHỮNG CHIÊU LOẠN NGÔN CỦA GIỚI BỒI BÚT VIỆT (Phần 3)


Lý do thứ hai mà tên bồi bút Nguyễn Đình Trọng tiếp tục loạn ngôn nhằm thể hiện cho cả thế giới biết về sự ngu dốt của y đó là y cố gắng biện luận về tính giai cấp và mối quan hệ giữa nhiệm vụ “dân tộc” và “dân chủ” trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của dân tộc Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản. 



       Tên bồi bút ngu dốt này cho rằng: “ Đảng Cộng sản Việt Nam vì lợi ích giai cấp hư vô từ bỏ lợi ích dân tộc thiết thực, đẩy dân tộc Việt Nam vào cuộc nội chiến tương tàn”. Hắn cho rằng, “sau năm 1954, khi phần lớn lực lượng của quân xâm lược Pháp đã rút khỏi miền Bắc, hai phần ba lãnh thổ Việt Nam đã được giải phóng khỏi đội quân xâm lược Pháp. Trong khi quân dội Pháp đã lực kiệt, thế tàn thì lưc lượng kháng chiến giành độc lập đã lớn mạnh, đang bừng bừng xốc tới, chỉ dấn thêm một bước là cả nước sạch bóng giặc ngoại xâm”. Khi nói những điều trên, tên cừu dân chủ đã quên mất rằng, sau khi giành được độc lập, năm 1946 Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, một chính phủ cách mạng non trẻ mới được thành lập đã phải đối phó cùng một lúc với hai thế lực và thù trong và giặc ngoài núp bóng quân đồng minh vào giải giáp quân đội Nhật. Ở Miền Nam, quân đội Pháp và Anh dưới hậu thuẫn của Mỹ đã vào âm mưu cướp nước ta một lần nữa. Với sự khôn khéo trong sách lược, Chủ tịch Hồ Chủ Tịch và Chính phủ ta đã lèo lái con thuyền cách mạng thành công, đưa nước ta vượt qua thách ghềnh nguy hiểm của tình thế “ngàn cân treo đầu sợi tóc”. Những kẻ chỉ biết xuyên tạc hẳn còn nhớ, với chiến thắng vinh quang của Chiến dịch Điện Biên Phủ vào ngày 07/05/1954, cả dân tộc Việt Nam đã bắt buộc Pháp phải ngồi vào bàn đàm phán tại Hội nghị Genever. Trong khi Pháp rút quân thì quân Mỹ đã vào Miền Nam và lập nên chế độ độc tài Ngô Đình Diệm, tên phản phúc này đã lê máy chém đi toàn Miền Nam. Ở Miền Bắc, ngày 10/10/1954, Quân giải phóng về tiếp quản Thủ đô, nhưng phải đến 16/01/1955 thì mới chính thức tiếp quản được thủ đô, đến lúc này quân Pháp chính thức rút quân khỏi miền Bắc. Tình hình cách mạng lúc này chưa cho phép ta xốc tới giải phóng Miền Nam. Chính phủ lâm thời vừa trở về thủ đô, bắt đầu cải cách và xây dựng nền kinh tế đất nước sau hậu chiến với vô vàn khó khăn và thử thách, xác định ta chưa đủ tiềm lực để giải phóng Miền Nam, thống nhất Tổ Quốc, nhiệm vụ trước mắt được Đảng ta xác định là xây dựng “Hậu phương lớn” miền Bắc để chi viện cho “Tiền tuyến lớn” miền Nam đánh Mỹ cứu nước. 

Vĩ tuyến 17- nơi nước ta tạm thời bị chia cắt làm hai miền sau hiệp định Geneve!

         Nếu lúc này dốc toàn lực để giải phóng Miền Nam thì chắc chắn chuốc lấy thất bại. Và thực tế cách mạng Việt Nam đã chứng minh Đảng ta đúng đắn, sáng suốt trong lựa chọn sách lược cách mạng, không chủ quan, nóng vội trong đấu tranh cách mạng. Trong khi toàn dân ta đánh giặc cứu nước, cái lũ phản phúc trên nối gót giặc Mỹ, Diệm làm tay sai cho chúng, đàn áp đồng bào ta, bắn giết chiến sỹ cách mạng ta. Đến khi quân giải phóng tiến vào giải phóng miền Nam thì chúng dẫm đạp lên nhau mà rút chạy. Sự nhục nhã của chúng lịch sử Việt Nam còn ghi, tiếng xấu của chúng còn để lại muôn đời. Đã không biết mà ngậm mồm đi cho thiên hạ đỡ chửi, những tên bồi bút ngu dốt và những tên dâm chủ hải ngoại lại lấy đó làm vinh dự, tự hào, đúng là những kẻ coi trời bằng vung, “điếc không sợ súng”.

         Tên bồi bút Nguyễn Đình Trọng tiếp lời “ Những người Cộng sản đặt giá trị giai cấp lên trên giá trị dân tộc thì giải phóng dân tộc không phải là mục đích duy nhất và cao nhất của họ. Với ý thức hệ giai cấp, những người Cộng sản Việt Nam coi giải phóng dân tộc không phải là mục đích mà chỉ là phương tiện để họ làm cách mạng vô sản thế giới, coi cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc Việt Nam chỉ là một bộ phận của cuộc cách mạng vô sản thế giới, coi đất nước, dân tộc chỉ là “tiểu cục” trong cái “đại cục” cách mạng vô sản thế giới”. Đúng là liên minh xuyên tạc, vì tiền mà chúng giỏi đến mức nói được cả những điều vô lý và ngu xuẩn. Hẳn quốc dân đồng bào còn nhớ ngay trong Cương lĩnh chính trị đầu tiên của Đảng, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã xác định mối quan hệ giữa vấn đề dân tộc và dân chủ, trong đó nhấn mạnh đến vấn đề giải phóng dân tộc “dân tộc trên hết, Tổ quốc trên hết”, sau khi giải phóng được dân tộc thì vấn đề dân chủ mới được quan tâm giải quyết. Thực tế đã chứng minh, ngay sau khi giải phóng miền Bắc, Đảng ta đã ngay lập tức tiến hành cải cách ruộng đất trên diện rộng, chia ruộng đất cho dân cày nghèo, giải quyết đến vấn đề giai cấp, xoa dịu các mâu thuẫn giai cấp. Tất nhiên là cải cách ruộng đất thời kỳ này do còn phạm phải một số giáo điều nên dẫn tới một số sai lầm, Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh đã kịp thời sửa sai đúng lúc, nên hiệu quả của cải cách ruộng đất không hề giảm sút mà con tăng lên. Nếu Đảng ta chỉ vì lợi ích giai cấp thì làm sao Việt Nam có thể giải phóng dân tộc, thống nhất nước nhà vào ngày 30/4/1975, làm sao có được ngày hôm nay để những tên dâm chủ ăn no rững mỡ mà nói này, nói nọ. Còn việc cách mạng Việt Nam là một bộ phận của cách mạng Vô sản thế giới thì đây là quy luật chung của cách mạng vô sản ở bất cứ nước nào. Công cuộc cách mạng sẽ không thể thành công nếu không có sự giúp đỡ của bạn bè quốc tế. Tuy là một bộ phận của cách mạng vô sản thế giới nhưng Việt Nam luôn dựa vào sức mình là chính, sau khi giành độc lập cho dân tộc đã thực hiện nghĩa vụ quốc tế giúp nước Lào anh em và Campuchia đánh tan bè lũ xâm lược và tay sai. Bạn bè giúp đỡ Việt Nam thì Việt Nam nhớ ơn theo đúng đạo lý của dân tộc Việt Nam “uống nước nhớ nguồn, ăn quả nhớ kẻ trồng cây”. Đánh đổ Chủ nghĩa tư bản thì phải đánh đổ cả hệ thống của nó trên toàn thế giới, việc xác định cách mạng Việt Nam là một bộ phận của cách mạng Vô sản thế giới thì có gì lạ mà cái lũ dân chủ còn nói này nói nọ, thật hết chỗ nói.

        Tiếp, chúng nói đến việc đưa cờ búa liềm của Đảng lên ngang hàng cờ Tổ quốc, chúng cho rằng cờ búa liềm là cờ vay mượn của nước ngoài. Những kẻ này thật lố bịch, cờ búa liềm đại diện cho khối liên minh giai cấp công – nông là những người chiếm hơn 95% dân số cả nước, con đường cách mạng vô sản là con đường đúng đắn của toàn nhân loại, Việt Nam theo cách mạng vô sản tất yếu cờ đỏ búa liềm là đại diện cho sự tranh đấu của toàn dân tộc Việt Nam, nó thấm máu và nước mắt của toàn dân tộc Việt Nam hy sinh cho sự nghiệp cách mạng của dân tộc. Xứng đáng được tôn vinh ở vị trí cao nhất. Quốc kỳ Việt Nam là lá cờ đỏ sao vàng năm cánh được thông qua tại Hội nghị kháng chiến toàn quốc họp tại Tân Trào, Ủy Ban kháng chiến toàn quốc của Đảng quyết định tổng khởi nghĩa. Và trong ngày 02/9/1945 tại Quảng trường Ba Đình lịch sử, trong rừng cờ đỏ sao vàng, chủ tịch Hồ Chí Minh trịnh trọng đọc bản Tuyên ngôn độc lập, khai sinh ra nước Việt Nam dân chủ cộng hòa, Nhà nước Công nông đầu tiên ở Đông Nam Á, mở ra một kỷ nguyên mới cho độc lập tự do của Tổ quốc, hạnh phúc của nhân dân, những điều mà hơn một thế kỷ dưới ách đô hộ của thực dân Pháp chưa từng có. Tóm lại, chỉ với mục đích bôi nhọ Đảng, các nhà dân chủ liên tục mắc phải sai lầm về nhận thức khi lẫn lộn liên tục cách lý giải vấn đề giai cấp và vấn đề dân tộc trong tiến trình cách mạng Việt Nam. Trần Ái Quốc tôi thiết nghĩ, muốn đấu tranh cho bất cứ một mục đích gì thì đòi hỏi ít nhất cũng phải có chút kiến thức về lịch sử dân tộc, phải hiểu được lòng dân và thu phục được nhân dân, còn những giọng điệu ngông cuồng của lũ dân chủ này chỉ khiến người đọc thêm tức cười khi chúng cố gắng vùng vẫy, gào thét trong tuyệt vọng để đưa ra những lập luận “ngu như bò” và đuối lý khiến cả thế giới cười nghiêng ngả. Nhưng có sao đâu, mục đích của rận chủ Việt đâu phải vì dân chủ, dân chiếc gì, tất cả vì tiền, miễn có tiền thì vác bút xỏ xiên như thế nào chúng cũng sẵn sàng làm, làm để có tiền và có tiền thì mới làm. Hình như viết càng ngớ ngẩn, càng ngủ thì càng được các thế lực rận chủ hải ngoại tung hô và trả nhiều tiền, nên càng ngày trong những bài viết của chúng càng thể hiện sự ngây ngô, ngu si, đần độn hết mức. Xem ra nếu Chính phủ Mỹ không thông qua được trần Nợ chính phủ để lấy kinh phí cho Chính phủ hoạt động trở lại, đồng nghĩa với nguồn viện trợ bị cắt thì các chú rận không biết lấy gì để mà sống đây./.

Trần Ái Quốc

FACEBOOK COMMENTS

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 

Thống kê

  • bài viết
  • bình luận

Rank Blog

Lượt xem

.
Chia sẻ