Thứ Tư, 14 tháng 8, 2013

Nụ hôn cho trái tim không số


Hoàng Thị Nguyên




“Từng ngày em vẫn bên anh hi vọng một mai anh sẽ nói tiếng yêu dù rằng một ngày một cơn gió thoáng qua, gió mang theo chiếc lá là em mãi xa lìa cây; vì chờ mong cây nói lời yêu gió một ngày…….” 

Status cuối cùng . 

Tháng 8, những cơn mưa vẫn ào ào, gào thét cả ngày ngoài cửa sổ, khúc nhạc thu vang lên xoáy vào tâm trí anh, buồn lắm. 

“Tháng 8 mùa thu lá rơi vàng chưa nhỉ? 

Từ thủa người đi thương nhớ âm thầm” 

Hà nội đẹp, Hà Nội có nhiều kỉ niệm với em. Là những đêm loanh quanh phố cổ, ngấp ngụm trà đá vỉa hè hay đưa em đi đạp vịt ở Thủ Lệ. Anh biết biết rất rõ là cô gái ấy thích anh thích anh nhiều lắm, anh biết những dòng tâm trạng hôm nào cũng update ở facebook tất cả đều giành cho anh. Anh biết biết tất cả. 

Nhưng cô gái ấy lại không bao giờ hiểu được rằng mỗi khi vào facebook, anh ghé thăm tường mình đầu tiên, những hôm cô im lặng anh cũng lo lắm lo phát điên nhưng không thể chủ động nhắn tin hay hỏi thăm cho trước. 

Cô ấy vẫn thế vẫn thường nhắn tin độc thoại cho anh “em quyết định rồi em không yêu anh nữa” vì cô không thể chờ đợi mãi một tình cảm vô vọng từ anh. Người ta nói chờ đợi không đáng sợ, đáng sợ nhất là người mình chờ đợi không xứng với sự chờ đợi ấy. Nên cô vẫn lưu số điện thoại anh trong máy là “trái tim không số”. 

Tháng 8 tháng hẹn hò, cô hẹn gặp anh ở khu nhà trọ, mặt hớn hở nhưng thật ra đang nóng ran: 

-Chúng mình hẹn hò đi anh, em nói nghiêm túc đấy. 

-Em đừng có lúc nào cũng mơ mộng như thế được không? 

Anh quát lớn và bỏ mặc, nước mắt giàn giụa. Cơn mưa tháng 8 ập đến, đầu óc cô gái trống rỗng, sẽ buông tay anh. Buông tay nghiêm túc đấy. 

Từ hôm đấy, anh không nhận được tin nhắn của cô nữa, tất cả status của cô bị xóa hết, bao nhiêu cố gắng bao nhiêu tổn thương bao nhiêu chờ đợi bao nhiêu cố gắng không còn nữa, một dòng cảm xúc ngắn gọn “Từng ngày em vẫn bên anh hi vọng….” 




     Mấy đêm anh mất ngủ, lo lắng kinh khủng, điện thoại không còn tin nhắn từ số điện thoại quen thuộc gửi nữa. Chính lúc này anh mới nhận ra cảm giác chờ đợi đáng ghét như thế nào. Anh lôi cái điện thoại ra xem lại tin nhắn, những dòng tin chan chứa yêu thương, nhung nhớ, rồi lại vô cớ nói không yêu rồi quay lại 

“không biết giờ này anh đã ngủ chưa? Hay còn bận với công việc, chỉ là tự nhiên em muốn nói chuyện với anh…” 

Em quyết định rồi, em sẽ không thích anh nữa, không gặp anh nữa” 

…………………….. 

…Cô gái kiên trì kì lạ khi những dòng tin anh gửi chỉ vẹn vẹn vài chữ “ừm”, “anh cảm ơn nhé” thậm chí là im lặng.Anh tự thấy ghét mình khủng khiếp, rõ ràng anh cũng thích cô, cũng lo lắm khi cô ốm khi cô khóc cũng nhớ lắm khi không thấy nụ cười tít mắt nhưng sao không thể nói lên 1 lời. 

9h tối anh nhận được sms từ số máy quen thuộc: “em sẽ không ở lại đây nữa, anh có thể ra ga tiễn em không? Chắc anh bận thôi anh ở lại mạnh khỏe nhé, chúc anh hạnh phúc” 

Không kịp trả lời anh vội vã tới sân ga, tối muộn sân ga vắng teo, cô đang ngồi một mình chờ anh đến. Anh thở hổn hển: 

-Anh đây. 

Ngước mắt lên nhìn anh: 

-Anh còn nhớ lần đầu tiên comment ở facebook anh, anh đã nói gì với em không, anh bảo “trẻ con ra chỗ khác chơi”. 

Anh còn nhớ hôm anh bị ốm, em mang thuốc đến anh đã nói gì không ? anh bảo lần sau anh không nhận những thư như thế này, em về đi. 

Anh còn nhớ hôm sinh nhật anh, em mất cả ngày làm bánh gato hình trái tim cho anh, hôm đó anh đã viết lên facebook “ một ngày nhạt nhẽo” không? 

…………. 

Cô òa khóc. 

Mấy người đi qua nhìn hai người với ánh mắt e ngại. Giây phút biệt ly, bao yêu thương dồn nén, anh đứng đó không cất lời, giây phút như sắp mang người con gái anh yêu thương nhất đi xa xa mãi không quay trở lại, anh ôm chầm lấy cô như không muốn nó dời xa. Có thứ gì đó mặn chat nơi khóe mắt anh. Có thứ gì đó nóng hổi mềm mại đặt lên môi anh. Nụ hôn đầu đời mặn chát. 




- Anh yêu em.

FACEBOOK COMMENTS

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 

Thống kê

  • bài viết
  • bình luận

Rank Blog

Lượt xem

.
Chia sẻ