Thứ Hai, 29 tháng 7, 2013

Tình yêu quê hương,đất nước trong tôi !


       Tôi sinh ra thuộc thế hệ 9x,lớn lên trên vùng quê miền trung đầy nắng gió và tôi hiểu rằng những người dân ở đó,cần cù,chăm chỉ chịu thương chịu khó lắm.Đồng thời tôi được thừa hưởng tình yêu quê hương,đất nước nồng cháy,bất diệt từ quê hương tôi,tình yêu đó được thể hiện từ những cái rất nhỏ,đơn giản và bình thường nhất.

       Khi tôi nhìn thấy ánh sáng mặt trời,lúc đấy chiến tranh đã lùi xa,nhưng những kí ức về chiến tranh của dân tộc tôi được tiếp thu rất nhiều từ gia đình,ông bà,cha mẹ.Những thế hệ trong gia đình tôi đều tham gia cống hiến cho đất nước trong hai cuộc chiến tranh ác liệt và điều đó làm tôi rất tự hào.Tôi tự hào vì tôi được sinh ra trong gia đình có truyền thống cách mạng,góp phần cho tổ quốc đánh đuổi được giặc ngoại xâm,để bây giờ tôi có cơ hội đến trường,vui chơi,học tập…không còn tiếng bom tiếng súng như những ngày chiến tranh ác liệt nữa.Tôi càng tự hào hơn khi một dân tộc Việt Nam nhỏ bé,lại có thể chiến thắng được những đế quốc sừng sõ như Pháp ,Mỹ.Chiến tranh qua đi đất nước lại bắt tay vào công cuộc xây dựng phát triển kinh tế-xã hội.Tiến hành công cuộc đổi mới toàn diện và đạt được nhiều thành tựu,đưa được đất nước từ một nền sơ khai do chiến tranh tàn phá,thoát khỏi nghèo nàn lạc hậu,đồng thời có một thế đứng trên trường quốc tế.

   Cánh đồng lúa quê hương Việt Nam (Ảnh Nguồn:Mạng Internet).

        Mỗi người có một cách tiếp nhận để có lòng yêu quê hương,đất nước khác nhau,nhưng tình yêu quê hương,đất nước trong tôi được hình thành từ thời thơ ấu.Bố mẹ tôi bảo rằng,muốn làm được gì cho đất nước thì trước hết phải cố gắng học tập tốt đã,sau đó mới có cơ hội để đưa sức lực của mình cống hiến cho tổ quốc cho nhân dân,để đền đáp lại công ơn dưỡng dục của cha mẹ,của nhà trường và của xã hội.Cống hiến tri thức cho đất nước trong thời đại Công nghiệp hóa-hiện đại hóa là rất quan trọng và đó cũng là những lời dạy mà tôi rất tâm huyết và luôn hi vọng một ngày tôi sẽ đạt được điều đó một cách trọn vẹn và cũng coi như một việc làm góp phần công sức nhỏ bé của mình cho tổ quốc Việt Nam Xã hội Chủ Nghĩa.

      Tôi còn hiểu rõ hơn,ngay cả khi đất nước trong thời bình thì các nước luôn có những tranh chấp về mặt chủ quyền,lãnh thổ không những thế mà thế lực thù địch lại luôn hoạt động để phá hoại đất nước nhằm kìm hãm sự phát triển Kinh tế-xã hội của đất nước.Mỗi người có một cách yêu nước khác nhau và tôi cũng vậy,cơ bản là cách yêu nước đó được thể hiện như thế nào cho đúng.Nhiều lúc thấy những bạn trẻ,những “sinh viên” tham gia các cuộc biểu tình chống Trung Quốc trên các địa bàn khác nhau,đặc biệt là trên địa bàn thành phố “Hà Nội” tôi cũng muốn thể hiện lòng yêu nước đó lắm chứ,bởi đây là cách chứng minh rằng tôi là một người con Việt Nam,tôi muốn bảo vệ chủ quyền đất nước mình,tôi muốn chống “ông lớn” Trung Quốc bành trướng,xâm phạm chủ quyền hai quần đảo “Hoàng Sa” và “Trường Sa”.Nhưng tôi lại hiểu rằng,cách tốt nhất để mình bảo vệ chủ quyền lãnh thổ của đất nước là lặng lẽ,âm thầm “ủng hộ” những chiến sỹ đang ngày ngày cầm súng canh gác ngoài khơi xa,đầy những vất vả và khó khăn.Những bà con ngư dân đang ngày ngày bám biển để bảo vệ chủ quyền,những bà con trên các huyện đảo đang gặp khó khăn về kinh tế,các em nhỏ chưa có trường lớp để học tập.Vì thế tôi luôn tích cực vận động bạn bè và đồng nghiệp lập các quỹ quyên góp “góp đá xây trường sa” hay “ủng hộ sách vở cho “tủ sách huyện đảo trường sa”…Bởi tôi biết rằng “Biểu tình” nếu xét về mặt bản chất,thì nó là tốt,nhưng phải nằm trong các trường hợp cụ thể.Nhưng trong giai đoạn hiện nay thế lực thù địch đang ráo riết thực hiện âm mưu “diễn biến hòa bình” thực hiện các cuộc cách mạng màu,cách mạng đường phố… thì “biểu tình” lại là cơ hội để cho chúng thực hiện thành công âm mưu đó vì thế đó là lý do tôi đã không chọn phương án cùng các bạn “sinh viên” tham gia biểu tình.Nếu làm thế một phần mình đã gián tiếp “gây hại” cho đất nước chứ không phải là “yêu nước” nữa.Nên tôi cũng hi vọng các bạn trẻ nên tìm hểu rõ hơn về tình hình chính trị của đất nước để thể hiện cách “yêu nước” một cách đúng đắn và thể hiện mình là một người yêu nước thực sự.

      Và hơn hết tôi lại không yêu nước một cách “ồn ào” như Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha.Cách yêu nước đó giường như không đúng với mục đích,tôi nghĩ đó chỉ là cái “vỏ bọc” để thế lực thù địch lợi dụng phá hoại đất nước,các bạn ấy đã từ bỏ việc học tập của mình để đi theo một con đường của những kẻ đã phản bội chính dân tộc mình chứ không còn là yêu nước nữa.Không biết khi nhận ra những sai lầm của mình các bạn ấy có cảm thấy tội lỗi với tổ tiên với dân tộc mình hay không ? Hay là sự mơ hồ về chính trị làm cho các bạn ấy sinh “hoang tưởng” về một chế độ không gọi là thực tế.Còn với tôi hoàn toàn khác các bạn ấy,tôi chỉ yêu nước qua cách của riêng mình là cống hiến trí và lực của mình cho sự nghiệp xây dựng,phát triển và bảo vệ tổ quốc Việt Nam xã Hội Chủ Nghĩa.

Và tôi cũng như những người yêu nước khác,tôi thực sự “phẫn nộ” trước những hành động của những kẻ đã không giúp được gì cho đất nước lại lại đi tìm mọi cách để chống phá,phá hoại đất nước.Chúng luôn tìm mọi cách để nói xấu lãnh đạo,xuyên tạc các đường lối chính sách của Đảng và nhà nước,phá hoại khối đại đoàn kết dân tộc,phân biệt vùng miền…nhưng chúng vẫn nói là đang làm vì yêu đất nước,không biết đây là yêu nước kiểu gì?Vì thế nên tôi thực sự lên án những hành động của những kẻ đó,chúng vì những đồng tiền “dơ bẩn”,vì chút bất mãn đơn giản mà làm những hành động như thế thật là đáng khinh,như vậy thì còn gọi gì là con người nữa.

     Tôi nghĩ yêu nước là những cái đơn giản và bình thường nhất,hi vọng mỗi người chúng ta hãy thể hiện lòng yêu nước một cách đúng đắn.Đừng hỏi tổ quốc đã làm gì cho ta mà cần hỏi ta đã làm gì cho tổ quốc hôm nay?.

Kiến Quốc

TÁC GIẢ: Lúa Hai // 7/29/2013 10:49:00 SA
NHÃN :

FACEBOOK COMMENTS

5 nhận xét:

  1. Trong mỗi chúng ta, 2 từ quê hương rất đỗi thân thương, gần gũi, là nơi sinh ra, lớn lên và ghi dấu biết bao kỷ niệm của mỗi người. Đúng là “Quê hương mỗi người chỉ một – Như là chỉ một Mẹ thôi”. Những miền quê Việt Nam thân thương là thế, bình yên là thế nhưng vẫn còn rất nhiều khó khăn.

    Quê hương là chùm khế ngọt
    Cho con trèo hái mỗi ngày
    Quê hương là đường đi học
    Con về rợp bướm vàng bay
    ..
    Quê hương mỗi người chỉ một
    Như là chỉ một Mẹ thôi
    Quê hương nếu ai không nhớ
    Sẽ không lớn nổi thành người

    Trả lờiXóa
  2. Việt Nam của tôi không giàu có, nhưng đã không còn là nước nghèo chỉ sau hơn 20 năm phát triển, trong khi Singapore có 100 năm và nước Mỹ 300 năm. Việt Nam chúng tôi yên bình, những người trẻ tuổi có thể yên ổn học hành mà không sợ bị đánh bom hay xả súng, khi đất nước này chỉ có được hoà bình 35 năm, mà người Mỹ thì không khi Mỹ chưa bao giờ hứng chịu bất kỳ cuộc chiến tranh quốc tế nào. Việt Nam của tôi nợ tiền của nhiều quốc gia, tổ chức thế giới, nhưng cũng là chủ nợ về máu xương của chính những quốc gia ấy. Việt Nam của tôi gòng mình hứng chịu chiến tranh, chưa thôi đau đớn vì những vết thương chiến tranh để lại, nhưng vẫn tiến lên phía trước...

    Trả lờiXóa
  3. Lại một con rận phản động, lại bán lương tâm đạo đức đi lấy tiền tiêu, cái danh bác sĩ lại làm cho ông này xỉ nhục rồi. Là một bác sĩ chân chính thì phải khác, bác sĩ là người luôn muốn cứu sống người khác, nhưng ông này này lại đi làm chuyện không ai chấp nhận được, đi theo mấy thằng hại người này, nói xấu chế độ.

    Trả lờiXóa
  4. trước hết xin chúc mừng những vị tân ủy viên bộ chính trị, vậy là các tổ chức chính trị đảng đã nhìn nhận và đánh giá cao đóng góp của các vị, đây chính là một bước tiến trong sự nghiệp, dưới góc độ một người dân rất mong các vị trên cương vị mới tiếp tục thể hiện được khả năng của mình

    Trả lờiXóa

 

Thống kê

  • bài viết
  • bình luận

Rank Blog

Lượt xem

.
Chia sẻ