Thứ Ba, 16 tháng 7, 2013

Nghiệt ngã phận bán dâm nam

 - Bỏ nhà lên Hà Nội tìm việc làm, Trần Văn Định (19 tuổi, Vĩnh Phúc) đã hy vọng có một tương lai sáng lạn hơn. Tuy nhiên, cuộc đời đã đưa đẩy Định vào con đường mại dâm, khó có lối thoát.

Ngôi nhà thiếu tình thương
19 tuổi, Định nhỏ thó, khuôn mặt bầu bĩnh, trắng trẻo. Khó tưởng tượng được cuộc đời Định đầy sương gió, khắc nghiệt. Nhà Định không nghèo, bố mẹ đều là cán bộ Nhà nước, nhưng không hiểu sao, Định học hành không vào. Cho dù bố mẹ Định có ép cậu đi học thêm đủ kiểu thì lúc nào, kết quả học tập của Định cũng gần đội sổ.
Học hết lớp 9, Định xin bố mẹ nghỉ học, đi học nghề hoặc theo anh họ nhưng bố Định vừa chửi mắng, vừa cầm gậy vụt con. Với ông, Định là nỗi hổ thẹn của gia đình.




Gia đình thiếu tình thương và sự tôn trọng đã đẩy Định vào vòng xoáy bi kịch. (ảnh minh họa)

Được “chạy” vào cấp 3, Định vẫn cố gắng cắp cặp tới trường, mặc dù, chữ nghĩa cứ nhảy múa trước mắt cậu như ma trận. Nhưng đến khi bố ép Định đi thi đại học thì cậu không thể chịu được.
Để tránh nghe những lời mạt sát của bố, nước mắt sụt sùi của mẹ, cậu bỏ nhà lên Hà Nội, thoát khỏi sự áp chế của bố. Khi đấy, Định mới 17 tuổi. Lúc đầu, cậu sống nhờ một người bạn, đi xin làm bưng bê cho quán phở. Nhưng công việc quá nhếch nhác, bà chủ cũng ngoa ngoắt, suốt ngày chửi bới nhân viên nên Định lại bỏ.
Cậu đi phụ hồ cho người ta. Nhưng nghề phụ thuộc vào công trình nên bữa đực, bữa cái. Định đói dài, người bạn có người yêu đến sống cùng nên không cưu mang được Định.
Buồn chán, mệt mỏi, Định lang thang vạ vật ở hồ Thiền Quang. Có việc thì làm, không có việc thì ngắm người qua lại. Tối thì nằm trên ghế đá ngủ, chịu cảnh sương gió, rét lạnh.

Sa chân

Một chiều, một người phụ nữ cao to, tóc dài, mặt trát phấn bự, môi to son đỏ chót đã rủ Định đi chơi, mời ăn uống rồi rủ Định về nhà ngủ. Cậu nghĩ đã gặp người tốt, thương cảm mình nên hồn nhiên đi theo. Nhưng đến tối, người phụ nữ lại lân la, vuốt ve đòi “gần gũi” Định.
Lúc đầu, cậu cũng thấy ghê sợ, nhưng vì “cả nể” đã trót ăn uống một bữa túy lúy nên Định đành để im. Đến khi, người phụ nữ cởi đồ, bảo Định “kích thích” thì cậu nhảy dựng lên kinh hãi. Té ra, người đó chỉ có phần trên giống phụ nữ, còn phần dưới thì y chang “mình”.
“Em không đồng ý nhưng người đó vừa năn nỉ, giãi bày hết sức thương cảm, hơn nữa, mình đã ăn nghỉ ở nhà người ta, mang cảm giác chịu ơn nên em đành chấp nhận cho kẻ “nửa ông nửa bà” đó muốn làm gì thì làm” – ánh mắt Định tối sầm.
Sáng hôm sau, người ta “tặng” cậu 200.000 đồng làm quà, rồi xin số điện thoại. Định những tưởng mọi chuyện chỉ dừng lại ở đó. Nhưng ngày hôm sau, điện thoại của cậu réo chuông liên tục. Ở đầu dây bên kia toàn là giọng nam sượng sượng, léo nhéo rủ đi “chơi”.
Đói khát nên cho dù chỉ dám ăn bánh mì cầm hơi nhưng chỉ sau 3 ngày, Định đã tiêu hết tiền, cũng không xin được việc. Vì thế, cậu lại tặc lưỡi nhận lời “đi chơi” với đàn ông.
“Sau vài lần nữa thì em mới nghĩ đó là một "nghề" có thể giúp mình lúc cơ nhỡ" – Định buồn nản. Thời gian đầu, mỗi tháng, Định “bắt” 20-30 khách. Người nào sộp thì cho 400.000-500.000 đồng, có khách bèo chỉ trả 50.000 đồng, Định cũng phải chịu vì họ cao to, xăm trổ đầy mình. Khách của Định chủ yếu là người đồng tính, họ cũng “truyền khẩu” số điện thoại của Định để gọi cho cậu khi có “nhu cầu”.
Định quan hệ với rất nhiều “bóng kín” đã có vợ. Họ phải sống trong vỏ bọc giới tính, rất đau khổ và mệt mỏi. Họ bảo giá như họ ngoại tình với đàn bà thì đã đành, đây lại phải đi tìm bạn tình nam.
“Em là đàn ông nhưng cũng ái ngại cho họ. Em thì bị đưa đẩy đến nghề này, còn họ thì không có sự lựa chọn. Lúc đó, tự nhiên cũng thấy gần gũi, cảm thông với nhau hơn” – Định tâm sự.
Định cho biết, sau 2 năm “hành nghề”, khách của Định cũng thưa dần, Định phải sang Bắc Ninh, Hải Phòng để “làm mới”. Cậu rất muốn bỏ nghề nhưng vì chưa tìm được việc. “Em đi khách ít lắm, chỉ là cầm cự lúc đói quá thôi. Hơn nữa, sống bám vỉa hè cũng như một cơn nghiện, tìm được động lực để dứt hẳn với mối quan hệ cũ thật là khó”.
Theo nghiên cứu “Nam giới bán dâm đồng tính ở Hà Nội” của đơn vị nghiên cứu sức khoẻ cộng đồng - Đại học Y, 49,5% mại dâm nam bán dâm dưới 1 năm, 13,8% bán dâm dưới 2 năm, 14,7% bằng hoặc hơn 5 năm. Hầu hết chỉ sau 2-3 năm, các mại dâm nam đều tự động bỏ nghề bán dâm.

(Ghi theo lời kể của Trần Văn Định) - 

(Soha.vn)


FACEBOOK COMMENTS

18 nhận xét:

  1. Nghe những cái chuyện này mà thấy ghê sợ khủng khiếp cho cái kiểu quan hệ tình dục này. Quan hệ tình dục đồng giới thật là ghê. Nếu đi một người bình thường đi bán dâm đơn thuần đã là thấy khủng khiếp lắm rồi. Đây lại là một anh con trai đi bán dâm đồng tính thì số phận của họ lại càng bi kịch hơn nhiều. Đúng là gia đình đem lại cho chúng ta tất cả, nếu một khi gia đình đã không còn là chỗ dựa của chúng ta nữa thì chúng ta sẽ rất dễ bị sa ngã. Số phận bạn trai trong bài cũng vậy cả mà thôi, bởi vì gia đình đã không còn tôn trọng em nữa nên mới có hiện tượng em tha phương cầu thực để rồi phải đi bán dâm như thế này chứ.

    Trả lờiXóa
  2. câu chuyên này đã được nghe không ít đúng là những người ngu ngốc và điên thật buồn cho những kẻ như thế có cuộc sống ổn định nhưng quá đỗi ngu muội bỏ hết tất cả. Là một người đàn ông mà còn sợ khổ chạy theo đồng tiền bán rẻ đi cái bản chất của con người . Dù vất vả tí thì cũng phải giữ được con người mình không để cho sa ngã vào con đường tội lỗi để rồi không thể quay lại làm một con người hoàn chỉnh

    Trả lờiXóa
  3. Theo mình có việc bán dâm nam này cũng là từ xã hội kì thị người đồng tính ! họ phải chốn tránh ! họ phải giả vờ cưới vợ để mà che cái vỏ bọc đồng tính và khi có cơ hội họ sẽ tìm những người như nam để mà thỏa mãn dục vọng ! cứ tưởng tượng như ta thích một người mà chẳng thế nói ra thì nó ức chế thế nào đó @@

    Trả lờiXóa
  4. Nghe nói cái nghề cave đực này ở trong nam phát triển lắm hay sao ý ! chẳng phải số phận đưa đẩy nữa mà theo cái kiểu tìm mối làm ăn luôn ! vừa cave đồng tính lại thêm khoản mấy bà nhà giàu muốn tìm cảm giác mạnh cũng tìm mấy anh trai tơ luôn ! nghành giải trí này phát triển quá mức rồi !

    Trả lờiXóa
  5. Nghe mà thấy cũng xót xa ! nhưng cũng lạ ! bảo làm vài bữa chống đói tìm việc làm mà cả mấy năm rồi không kiếm được việc làm à ! cho khéo làm được vài bữa thấy hay ho kiếm tiền dễ là cũng liên tằng tằng rồi ! mà thấy đàn ông cũng thiệt thật ! để giúp mình sướng khó hơn đám đàn bà ! vừa sướng mà lại còn được tiền ! còn đây thì khổ sở mới kiếm được 50 trục 100 @@

    Trả lờiXóa
  6. Quá là nghiệt ngã luôn ý chứ ! đường đường là một người được coi là chuẩn men mà lại đi kiếm tiền bằng cái cách để đám giống mình nó hành hạ thân xác để rồi kiếm được vài đồng ăn tiêu ! làm nam nhi mà nhục nhã như thế thì thử hỏi sao mà không nghiêt ngã ! rồi mai sau lấy vợ có con thì sẽ nói với con với vợ ra sao ! mỗi lần với vợ thì nghĩ ra sao ! quá nhục luôn !

    Trả lờiXóa
  7. Có ai bắt ép một thằng đàn ông chính hiệu phải làm thế đâu ! đám đàn bà nó yêu ớt nó bị bắt thì nó đành phải làm chứ đây là đàn ông ! sức có ý chí có mà lại đi làm cái nghề nhục nhã này ! ừ thì cảm thông với đám đồng tính nhưng cũng chẳng vì thế mà làm tàn tạ thân xác mình ! như đám cave đó ! em không có tiền thì em đành làm nghề này nhưng cũng do em lười mà thôi !

    Trả lờiXóa
  8. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  9. Đúng là tội nghiệp cho một con người như Định. Tuy nhiên có trách thì cũng không phải là oan... Một thanh niên nếu chịu khó thì tìm một công việc không có gì mà lăn tăn như lời cậu này kể cả... Làm gì mà lớn thế rồi còn không kiếm nỏi miếng ăn mà phải bán dam cho mấy đứa GAY vậy chứ

    Trả lờiXóa
  10. Đúng là hoàn cảnh đưa đẩy con người ta tới những công việc bẩn thỉu. Cuộc đời mỗi người đều có số phận rồi. Hãy cố lên để vượt qua tất cả, đừng lún sâu vào con đường tội lỗi. Cuộc sống sẽ mỉm cười với những ai biết quay đầu lại.

    Trả lờiXóa
  11. Hoàn cảnh xô đẩy con người đến những sự nghiệt ngã của cuộc đời. Với bản thân nhân vật trong truyện vừa đáng thương vừa đáng trách hoàn cảnh gia đình không phải là khốn khổ nhưng vì sự bồng bột của tuổi trẻ mà trót xa chân vào con đường tội lỗi, đời không lấy đi của ai tất cả biết vượt qua số phận thì rồi sẽ dẫn đến thành công

    Trả lờiXóa
  12. Thật là đáng buồn cho một con người, một tuổi trẻ, đang tràn đầy sức sống, nhưng lại sa ngã vào một chuyện, một nghề mà cả xã hội khinh bỉ, cả xã hội lên án. số phận một con người thật quá nghiệt ngã. Đây là một bài học cho chúng ta.

    Trả lờiXóa
  13. Cuộc đời ban cho mối người một số phận. Dù khó khăn đến đâu cũng phải cố vươn lên thay đổi cuộc sống của mình. Đừng vì hoàn cảnh mà đi làm chuyện bậy bạ. Tôi không trách nhân vật trong bài viết mà tôi chỉ hơi không bằng lòng với cái kiểu đổ lỗi hết cho hoàn cảnh.

    Trả lờiXóa
  14. Bán dâm nam dạo gần đây mới xuất hiện và đó là tệ nạn mới mà thực sự là trong luật còn chưa thấy quy định. Bị đưa đẩy đến bần cùng mới phải làm phận bán dâm kể cả nam và nữ không có gì oán trách họ nhưng có phải thực sự là đa phần số người bán dâm đã bị đẩy đến đường cùng mới phải làm nghề đó hay là họ thích lối sống hưởng thụ hơn mà không chịu lao động bằng việc làm khác lại bán rẻ thân xác để kiếm tiền

    Trả lờiXóa
  15. nhiều khi vì kế sinh nhai, vì bị ép buộc, cũng như số phận xô đẩy mà con người ta phải sa vào các cạm bẫy của cuộc sống hiện đại. Khi mà mặt trái của nền kinh tế thị trường làm cho con người ta quay cuồng với cuộc sống mà quên đi giá trị nhân đạo.

    Trả lờiXóa
  16. Mình cũng nghe nói là có chuyện bán dâm nam rồi nhưng phổ biến rất nhiều ở khu vực miền nam , ở miền bắc thì mình chưa nghe đến đâu , nhưng là con trai mà lại đi làm việc này tôi thấy nó ghê ghê thế nào ấy , biết rằng là chỉ vì hoàn cảnh cuộc sống đưa đẩy và vấn đề sinh lý của họ có vấn đề nhưng mà đã là đấng nam nhi thì không thể có những hành vi đồi bại như thế này được =.=

    Trả lờiXóa
  17. Nghe câu chuyện mà thấy ghê người , đây đâu phải là chuyện khó bỏ được Định là một người đàn ông đâu có bị ảnh hưởng gì về giới tính đâu hơn nữa nếu nói rằng là bỏ thì sao lại còn đi Bắc Ninh , Hải Phòng tìm mối được . Nghĩ mà thấy ghê người luôn làm nhiều lần quen dần dần nó ăn vào máu rồi .

    Trả lờiXóa
  18. Nền y tế nước nhà từ lâu đã luôn bị chỉ trích bởi thái độ của bác sĩ cũng như chất lượng chúng ta nhận được bởi các dịch vụ y tế công cộng. Nỗ lực để thay đổi nó có lẽ cần phải một thời gian dài nữa bởi nguồn gốc của vấn đề vẫn là ý thức của bác sĩ mà thôi. Vụ việc vừa qua gây hoang mang cho những ông bố bà mẹ vừa mới sinh con không biết có nên tiếp tục cho con mình đi tiêm vắc xin hay không.

    Trả lờiXóa

 

Thống kê

  • bài viết
  • bình luận

Rank Blog

Lượt xem

.
Chia sẻ