Thứ Sáu, 26 tháng 4, 2013

"ĐÔNG LA SHOW HÀNG"



       Kế hoạch sắp tới tôi sẽ cho in hai cuốn sách. Gọi là kế hoạch là vì ý định có thành hiện thực hay không không chỉ phụ thuộc vào khả năng của tôi, vào chuyện hay dở, đúng sai, mà còn vào nhiều cái khác, ngoài tầm tay tôi.
      Tính tôi tùy hứng. Trong hai cuốn ngang nhau mọi thứ, nhưng một cuốn viết trong 10 năm, một cuốn viết chỉ trong 1 năm. Cuốn trước tôi viết lai rai, thỉnh thoảng đăng được một bài trên báo giấy, chẳng có gì mà vội vàng cả. Còn kỳ này viết có blog đăng ngay, có bài cảm thấy mình không viết nhanh thì đất nước này loạn mất, trắng đen lẫn lộn, thiện ác bất minh. Nhưng để in sách, thành tác phẩm lại là cả một vấn đề. Phải tập hợp, điều chỉnh; rồi giấy phép, in ấn, phát hành. Và quan trọng nhất là liệu nó có được đánh giá đúng không? Hay bao công sức lao tâm khổ tứ của mình lại thành công cốc?! Mà chuyện đúng sai hay dở và đối xử công bằng của nền văn chương nước ta thì quả là vấn đề quá phức tạp. Chẳng phải đã từng có tác phẩm phủ nhận sự chính nghĩa của cuộc chiến giải phóng vĩ đại đã được tặng giải thưởng?! Chẳng phải đã có tác giả bất tài, dốt nát, lưu manh, cũng đã được cả đống giải thưởng, đơn giản chỉ vì giỏi giả vờ yêu nước; bây giờ thì lộ nguyên hình và đang ở trên tuyến đầu hung hăng chống chế độ, chống Hội Nhà văn VN, cụ thể là chống ông Chủ tịch Hữu Thỉnh và ông Phó chủ tịch bạn tôi là Nguyễn Quang Thiều!

         Lại nhắc đến Nguyễn Quang Thiều. Bởi cái số tôi nó gắn bó với Nguyễn Quang Thiều quá nhiều chuyện. Tôi thì buồn vui bất chợt, có lúc chán, chả thiết gì, năm ngoái tự dưng Nguyễn Quang Thiều bảo in sách cho tôi, còn nói khích: “Ông là một người chồng, người cha tốt, nhưng một người có cái đầu như ông mà không viết thì ông sẽ có lỗi với chính ông”. Không biết với người khác thì thế nào, nhưng với tôi thì Thiều đã nhiều lần nói theo kiểu như vậy. Có thời, vì làm biên tập ở Báo Văn nghệ, ai khen tôi như thế nào Thiều cũng bí mật báo lại cho tôi biết. Từ chuyện chính Thiều khen bài thơ “Những cái xác” làm tôi giật cả mình: “Bài này ông hay hơn CLV rồi!”; rồi ông Thỉnh khen bài “Những nhịp cầu”; ông Hữu Ước khen bài viết về CLV; ông Trần Đình Sử khen tôi viết phê bình, v.v… Có lẽ chính vì như vậy, tôi mới có động lực để làm một công việc mất quá nhiều tâm sức mà chẳng được cái gì cả!
        Theo lời NQT, tôi sửa soạn một tập sách dày cả 600 trang, nghĩ mãi mới ra được cái tên hay hay là “Bóng tối của ánh sáng”. Lẽ ra nó ra đời cả năm rồi, nhưng có cái “dở” là vì nó hay quá, nên người ta mới chuyền tay nhau, rồi người ta mới nhận ra là nó cao quá, rộng quá. Bởi cuốn sách về văn chương lại bao gồm từ vật lý hiện đại, triết học Mác, triết học cổ phương Đông đến chủ nghĩa Hậu Hiện đại trong văn chương. Cuốn sách phê bình văn chương của từ CLV, Nguyễn Khải, đến hai người bạn tôi là Nguyễn Quang Thiều, Nguyễn Hữu Sơn. Cuốn sách có những bài “cãi nhau” với từ Cao Xuân Huy, Lê Đạt, đến Hoàng Ngọc Hiến, v.v…, chê văn của từ Nguyễn Huy Thiệp đến Bảo Ninh; v.v…

      Như vậy biên tập nào mà không sợ, sao mà biết đúng sai thế nào, nên đã phải nhờ chuyên gia đọc. Tôi đã gặp ông chuyên gia, người từng đoạt giải nhất toán quốc gia, tiến sĩ triết học, và quả là đối thủ đáng gờm khi ông này đề nghị tôi sửa về 4 chữ trong cuốn sách dày 600 trang mà tôi thấy là đúng. Anh bạn còn nói: “Cả nước may ra có mấy người đọc hiểu hết những điều anh viết”. Đến nay nghe nói NXB xem sắp xong rồi, sắp ra rồi, còn đến bao giờ chính tôi cũng chưa biết. Số tôi làm cái gì cũng lằng nhằng, viết hay quá cũng khổ! Thế đấy!
      Có một chuyện, có một thằng “đầu gối tai trâu” comment bảo tôi bắt chước đặt tên theo cuốn “Đêm giữa ban ngày” của Vũ Thư Hiên. Chỉ tại nó ngu mới nghĩ thế. Ngoài chuyện nội dung sách hoàn toàn khác, còn “Đêm giữa ban ngày” là chuyện ông Vũ Thư Hiên (đúng sai không bàn ở đây) coi “vụ án chống Đảng” như là một chuyện sai nhưng vẫn cứ xảy ra giữa thanh thiên bạch nhật, phi lý như có chuyện “đêm” giữa “ban ngày”. Như vậy “đêm” và “ngày” là 2 biểu tượng ám chỉ một sự phi lý. Còn “bóng tối của ánh sáng” hàm nghĩa lớn lao và sâu xa hơn nhiều, nó không nói về một việc cụ thể nào đó mà nói về bản chất đích thực của các vấn đề. Đó là vấn đề đúng sai của tri thức, phải trái của đạo lý, tốt xấu của đạo đức, luân lý. Cụ thể tôi muốn vạch mặt những kẻ ác nhân danh cái thiện, những kẻ dốt nhân danh tri thức, v.v… Vậy làm sao hai nhan đề giống nhau? Chúng chỉ có sự giống nhau là cách dùng sự đối lập để gây ấn tượng. Mà thủ pháp này trong văn chương thì đã thành như một “bí kíp” của nghệ thuật chứ không của riêng ai. Như “dài” “ngắn” “đầy” “vơi” trong câu Kiều: “Giọt dài giọt ngắn, chén đầy chén vơi”; hoặc trong cách nói dân gian: “miệng Phật tâm xà”, v.v…

     Vừa rồi, ông Trần Mạnh Hảo và mấy người nữa cho tập thơ của Phạm Đương được giải của Hội Nhà Văn VN là đạo văn khi đặt cái tựa đề là “Giờ thứ 25” vì giống với tên của một cuốn tiểu thuyết nổi tiếng. Tập thơ xứng đáng được giải hay không vì chưa đọc nên tôi không bàn, nhưng quan niệm như ông Hảo và mấy người là dốt, có hứng rất có thể tôi sẽ viết vài chữ.
Còn hai cái bìa sách này, không mất một xu học vi tính mà dùng photoshop thiết kế được như dưới đây quả là không đơn giản. Bìa đầu, nền chế biến từ một tranh của Van-gốc, bìa thứ hai thì chỉ đơn giản là ảnh một miếng gỗ thôi. Nếu ai hiểu, sẽ thấy hai cái bìa như hai bài thơ hiện đại, bởi mọi dấu hiệu, mọi hình ảnh trên đó đều hàm chứa những ý nghĩa, còn trình độ cỡ như Trần Mạnh Hảo và Triệu Xuân thì đi chỗ khác chơi!



 






TÁC GIẢ: Anh Quốc // 4/26/2013 08:47:00 CH
NHÃN :

FACEBOOK COMMENTS

2 nhận xét:

  1. Trần Mạnh Hảo chỉ là cái tên nhà văn bị thất sủng giờ đi đạo văn nói láo. nhìn là biết giả mạo rồi, đầu óc không biết nghĩ hay sao mà nháp của người khác rồi bu lu ba la khoe khoang với mọi người làm gì thật đúng là tiến hóa lùi .

    Trả lờiXóa
  2. có những kẻ trí tuệ đã đi xuống vì những điều chúng đã làm mà không thể chấp nhận được, những kẻ bán nước hại dân sẽ bị những kết cục đau đớn mà bọn chúng đã phản bội lại nhân dân, phản bội lại Đảng và nhà nước ta, những tên như Trần Mạnh Hảo thì được ví như những con lợn là điều rất đúng với thực tế mà hắn đã làm.

    Trả lờiXóa

 

Thống kê

  • bài viết
  • bình luận

Rank Blog

Lượt xem

.
Chia sẻ